Chuyến nghỉ dưỡng bằng du thuyền ở Hạ Long vốn được cả gia đình mong chờ như một dịp để hâm nóng tình cảm sau nhiều tháng bận rộn. Thế nhưng, chỉ một bước chân nhầm phòng vào buổi tối, người chồng và cô con gái nhỏ lại vô tình hé mở một bí mật khiến cả chuyến đi biến thành một ngã rẽ đầy căng thẳng cho gia đình họ.
Minh là một nhân viên văn phòng bình thường, sống tại Hà Nội. Vợ anh, Lan, là người phụ nữ nhanh nhẹn, làm trong lĩnh vực kinh doanh mỹ phẩm online. Hai người kết hôn đã gần mười năm và có một cô con gái nhỏ tên An, bảy tuổi. An đáng yêu, hoạt bát, luôn là niềm vui của cả nhà. Gần đây, Minh nhận thấy Lan có vẻ bận rộn hơn trước, thường xuyên ôm điện thoại, hay viện cớ “công việc” để ra ngoài. Nhưng vì tin tưởng vợ, anh không bao giờ nghi ngờ.
Sau nhiều tháng làm việc mệt mỏi, Minh quyết định đặt một chuyến du thuyền ở Hạ Long để cả gia đình có thời gian nghỉ ngơi. Ngày lên đường, An thích thú reo hò, còn Lan thì tỏ ra vui vẻ nhưng thoáng chút bận tâm khi nhận được tin nhắn. Minh không để ý nhiều, chỉ nghĩ vợ lo chuyện bán hàng.
Con tàu sang trọng, phòng ốc được thiết kế na ná nhau, hành lang dài khiến người mới dễ nhầm lẫn. Buổi chiều đầu tiên, cả nhà đi dạo trên boong tàu, ngắm hoàng hôn đỏ rực trên mặt biển. Minh cảm thấy thật bình yên.
Tối hôm đó, Lan nói muốn ghé qua khu spa để thư giãn, dặn Minh đưa con đi chơi. Minh đồng ý, dắt An xuống khu nhà hàng mua kem. Sau khi đi dạo một vòng, hai bố con quay về phòng. An nhanh nhảu chạy trước, thấy một cánh cửa mở hé giống phòng mình thì lao vào. Minh gọi với theo nhưng không kịp.
Bước vào trong, Minh đứng khựng lại. Trước mắt anh là Lan, vợ mình, đang ngồi trong phòng cùng một người đàn ông lạ. Không phải kiểu gặp gỡ bình thường: cả hai ngồi khá gần, ánh mắt hoảng hốt khi thấy Minh và An xuất hiện. An vô tư hỏi:
– “Ơ mẹ, sao mẹ ở đây? Đây không phải phòng mình à?”
Không gian trở nên nặng nề. Người đàn ông kia vội đứng dậy, lúng túng chào Minh. Lan mặt tái đi, vội vàng giải thích lắp bắp:
– “Anh… đây là bạn cũ của em. Anh ấy đi công tác tình cờ cũng lên chuyến du thuyền này.”
Minh không nói gì, chỉ nắm tay con gái kéo ra ngoài. Tim anh đập mạnh, đầu óc quay cuồng. Từ một chuyến đi nghỉ dưỡng, anh bất ngờ đứng trước một cảnh tượng khiến niềm tin trong anh rung chuyển………
Đêm đó, Minh không tài nào ngủ được. Trong đầu anh cứ lặp đi lặp lại hình ảnh Lan ngồi cùng người đàn ông kia. Mỗi lần An ngây thơ nhắc lại: “Mẹ ngồi với chú ấy trông lạ lắm”, lòng Minh càng đau nhói.
Lan gõ cửa phòng, tìm cách giải thích. Cô khẳng định chỉ là tình cờ gặp gỡ, bạn cũ hỗ trợ công việc. Nhưng giọng điệu lúng túng và ánh mắt tránh né khiến Minh không thể tin hoàn toàn. Anh im lặng, chỉ gật đầu cho qua.
Sáng hôm sau, khi Lan bận rộn trên điện thoại, Minh thoáng thấy những tin nhắn dày đặc. Nỗi nghi ngờ lớn dần. Trong bữa sáng chung trên du thuyền, Minh quyết định thẳng thắn:
– “Lan, anh muốn nghe sự thật. Người đàn ông đó là ai?”
Lan sững lại, nước mắt chực trào. Một hồi im lặng, cô mới nói:
– “Anh ấy là Huy, bạn cũ của em. Trước kia, khi em gặp khó khăn trong việc kinh doanh, Huy giúp em rất nhiều. Em không cố tình giấu, chỉ là… tình cảm vượt quá giới hạn mà chính em cũng không kiểm soát được.”
Câu nói như nhát dao đâm vào Minh. Anh vừa giận dữ, vừa thấy hụt hẫng. Nhất là khi nghĩ đến con gái, anh cảm thấy bất lực: làm sao giải thích cho An khi chính mình còn chưa tiêu hóa nổi?
Không khí gia đình trở nên nặng nề. An hồn nhiên vẫn muốn đi chơi, trong khi Minh và Lan đều mang gương mặt căng thẳng. Tối hôm đó, Lan khóc, xin được tha thứ, hứa sẽ cắt đứt với Huy. Minh nghe nhưng trái tim vẫn ngổn ngang. Anh cần thời gian.
Trong suốt phần còn lại của chuyến du thuyền, Minh gần như không còn thấy thoải mái. Anh thường đưa con đi chơi, tránh để Lan và Huy có cơ hội gặp nhau. Lan nhiều lần chủ động lại gần, nhưng Minh vẫn giữ khoảng cách.
Một buổi tối, trên boong tàu, Minh ngồi nhìn biển đêm. Bé An ngồi cạnh, cầm tay anh hỏi:
– “Bố ơi, bố mẹ có giận nhau không? Con chỉ muốn cả nhà mình ở bên nhau thôi.”
Câu nói ngây thơ của con khiến Minh nghẹn ngào. Anh nhớ lại những năm tháng bên Lan: từ những ngày cưới nghèo khó, cả hai cùng nhau tích góp từng chút, đến lúc chào đón con ra đời. Anh biết mình vẫn còn yêu vợ, nhưng vết thương lòng khó lành.
Khi du thuyền cập bến, Minh đã có quyết định. Anh nói thẳng với Lan:
– “Anh sẽ cho em một cơ hội. Nhưng từ nay, mọi chuyện phải minh bạch. Gia đình này là trên hết. Nếu em còn tái phạm, anh sẽ không tha thứ nữa.”
Lan khóc, ôm chặt lấy anh, hứa sẽ sửa sai. Minh không đáp lại ngay, nhưng trong thâm tâm, anh hy vọng vợ thực sự thay đổi. Vì An, vì mái ấm mà cả hai đã xây dựng.
Sau chuyến đi, gia đình họ vẫn tiếp tục bên nhau, nhưng Minh không còn ngây thơ tin tưởng như trước. Anh học cách quan sát, học cách đặt ranh giới. Với Lan, cú sốc ấy trở thành hồi chuông cảnh tỉnh, buộc cô suy nghĩ nghiêm túc về hôn nhân.
Câu chuyện kết lại không phải bằng một cái kết hoàn toàn hạnh phúc, mà là sự lựa chọn đầy thực tế: tha thứ nhưng không quên. Bởi đôi khi, chính sự ngây thơ của một đứa trẻ lại khiến người lớn phải dừng lại, để không đánh mất điều quan trọng nhất – gia đình.