Home Blog Page 2

Chuyển khoản 100.000 đồng vào tài khoản VPBank của shipper, người đàn ông nhận thông báo: Khách hàng sẽ bị trừ số tiền gấp 42 lần

Thời gian gần đây, trên địa bàn tỉnh Lâm Đồng xuất hiện thủ đoạn lừa đảo tinh vi nhắm tới những khách hàng thường xuyên mua sắm trực tuyến bằng cách giả danh shipper.

Theo báo Nhịp sống thị trường ngày 29/8 có bài Chuyển khoản 100.000 đồng vào tài khoản VPBank của shipper, người đàn ông nhận thông báo: Khách hàng sẽ bị trừ số tiền gấp 42 lần. Nội dung như sau:

Công an tỉnh Lâm Đồng cảnh báo, các đối tượng giả danh shipper gọi điện yêu cầu người nhận chuyển khoản thanh toán tiền hàng, sau đó gửi tin nhắn thông báo khách hàng đã chuyển nhầm vào tài khoản mở “thẻ bảo hiểm hàng hóa tự động” và đe dọa nếu không làm theo hướng dẫn, hệ thống sẽ tự động trừ tiền hằng tháng. Từ đó, chúng tiếp tục dẫn dắt nạn nhân thực hiện nhiều bước khác để chiếm đoạt tài sản.

Đối tượng giả danh “Bưu điện Việt Nam” để nhắn tin lừa đảo. Ảnh: Công an tỉnh Lâm Đồng

Cụ thể, ngày 25/8/2025, anh P.Q.T (SN 1988) thường trú tại thôn 2, xã Kiến Đức (tỉnh Lâm Đồng) nhận được cuộc gọi từ đối tượng giả danh shipper thông báo có đơn hàng trị giá 110.000 đồng. Do không có mặt ở nhà, hàng được cho là đã gửi cho con anh, yêu cầu anh chuyển khoản thanh toán. Tin tưởng do thường xuyên mua sắm online, anh T. đã chuyển tiền theo số tài khoản đối tượng cung cấp.

Ngay sau đó, đối tượng tiếp tục gọi điện thông báo anh đã “chuyển nhầm” vào tài khoản bảo hiểm hàng hóa, yêu cầu làm theo hướng dẫn để tránh bị trừ 4,2 triệu đồng mỗi tháng. Do tâm lý lo sợ nợ xấu, anh T. đã thao tác theo hướng dẫn của đối tượng. Rất may, do nghi ngờ có dấu hiệu lừa đảo, anh đã kịp thời đổi mật khẩu tài khoản ngân hàng nên chưa bị chiếm đoạt tài sản.

Tin nhắn giả danh shipper của đối tượng lừa đảo anh P.Q.T. Ảnh: Công an tỉnh Lâm Đồng

Trước thủ đoạn tinh vi trên, Công an xã Kiến Đức khuyến cáo người dân cần nâng cao cảnh giác, tuyệt đối không làm theo yêu cầu của các số điện thoại lạ. Một số lưu ý quan trọng:

– Các đơn vị vận chuyển uy tín không phát hành “thẻ bảo hiểm hàng hóa” hay tự động trừ tiền hằng tháng.

– Không bấm vào đường link lạ được gửi qua tin nhắn, Zalo, Facebook, Messenger.

– Luôn xác minh trực tiếp qua tổng đài bưu điện, ngân hàng.

– Tuyệt đối không cung cấp thông tin cá nhân, số tài khoản, mã OTP cho người không quen biết.

– Khi phát hiện dấu hiệu lừa đảo, báo ngay cho cơ quan Công an gần nhất để kịp thời xử lý, ngăn chặn.

Theo Trang thông tin điện tử Công an tỉnh Lâm Đồng

Ngày 19/8/2025, báo An ninh tiền tệ đã đăng tải bài viết với tiêu đề: “Sau khi chuyển khoản thành công gần 500 triệu đồng từ tài khoản BIDV, người phụ nữ được công an mời lên làm việc”. Nội dung như sau:

Theo Báo Bắc Ninh, Công an xã Phù Lãng (tỉnh Bắc Ninh) vừa hỗ trợ chị Lê Thị Quế ở tổ dân phố Hùng Lãm 2, phường Việt Yên, tỉnh Bắc Ninh nhận lại gần 500 triệu đồng từ chị Tống Thị Thủy ở thôn Châu Cầu, xã Phù Lãng.

Theo thông tin từ Công an xã Phù Lãng, lúc 16 giờ 5 phút ngày 15/8, chị Tống Thị Thủy, sinh năm 1992 ở thôn Châu Cầu nhận được số tiền 499.999.999 đồng từ số tài khoản 4311150xxx, ngân hàng BIDV. Biết được số tiền này do người khác chuyển khoản nhầm nên chị Thuỷ đã đến cơ quan công an để trình báo sự việc.

Sau khi tiếp nhận thông tin, Công an xã Phù Lãng đã phối hợp với Ngân hàng Thương mại cổ phần đầu tư và Phát triển Việt Nam (BIDV) Chi nhánh Việt Yên sao kê tài khoản và cung cấp thông tin chủ tài khoản số 4311150xxx.

Kết quả xác định chủ sở hữu số tài khoản là chị Lê Thị Quế, sinh năm 1980 ở tổ dân phố Hùng Lãm 2, phường Việt Yên. Tại trụ sở công an, chị Quế cho biết do sơ suất đã chuyển nhầm số tiền 499.999.999 đồng đặt cọc mua đất.

Ngày 18/8, Công an xã Phù Lãng cùng chị Thủy đã thực hiện các thủ tục và trao trả lại số tiền trên cho chị Lê Thị Quế.

Công an xã Phù Lãng khuyến cáo người dân khi nhận được tiền chuyển nhầm vào tài khoản của mình từ người lạ nên đến trình báo tại cơ quan công an nơi gần nhất để được hỗ trợ kịp thời, tránh trường hợp “mắc bẫy” những chiêu trò lừa đảo của kẻ gian từ việc chuyển tiền nhầm.

Bà con mua bảo hiểm xe máy ra đây mà xem, 2 cựu tổng giám đốc bảo hiểm xe máy to nhất nhì Việt Nam chính thức bị b-ắt, tiền của nhân dân giờ như nào đây

Ông Đào Nam Hải và bà Nguyễn Thị Hương Giang, cựu tổng giám đốc Công ty Bảo hiểm Petrolimex (PJICO) và nhiều người bị bắt với cáo buộc nhận hối lộ.

Ngày 7/7, tại họp báo kết quả công tác 6 tháng đầu năm 2025, thượng tá Vũ Thanh Tùng, Phó Cục trưởng Cảnh sát điều tra tội phạm về tham nhũng, kinh tế, buôn lậu (C03, Bộ Công an) cho biết đã khởi tố, tạm giam ông Hải, bà Giang để điều tra về tội Nhận hối lộ, theo Điều 354 Bộ luật Hình sự.

Cùng tội danh, C03 bắt tạm giam ông Trần Hoài Nam, Phó tổng giám đốc PJICO; Đặng Quang Dũng, Phó giám đốc PJICO phụ trách Ban giám định bồi thường xe cơ giới; Đinh Quốc Thịnh, Phó giám đốc Ban giám định bồi thường xe cơ giới.

Với vai trò đồng phạm, 4 người là giám định viên Ban giám định bồi thường xe cơ giới cũng bị khởi tố.

Ông Đào Nam Hải trong cuộc họp cổ đông vào tháng 3/2025. Ảnh: Petrolimex

Ông Đào Nam Hải trong cuộc họp cổ đông vào tháng 3/2025. Ảnh: Petrolimex

Ông Đào Nam Hải, 51 tuổi, thạc sĩ Luật kinh tế, Quản trị kinh doanh. Ông có hơn 24 năm công tác tại PJICO, trải qua nhiều cương vị khác nhau. Từ tháng 3/2013, ông là Bí thư Đảng ủy, Ủy viên HĐQT, Tổng giám đốc PJICO.

Từ tháng 10/2017 đến 8/2020, ông kiêm nhiệm thêm chức Phó tổng giám đốc, Ủy viên Ban Thường vụ. Tháng 3/2022, ông rời PJICO và chỉ giữ cương vị Tổng giám đốc Petrolimex, kiêm nhiệm thành viên HĐQT của Tập đoàn. Tháng 6 vừa qua, ông Hải bị miễn nhiệm chức vụ Tổng giám đốc Petrolimex và tạm dừng tư cách thành viên HĐQT Petrolimex.

Bà Nguyễn Thị Hương Giang, 50 tuổi, có gần 28 năm gắn bó với doanh nghiệp PJICO và hơn 3 năm đảm nhiệm vai trò điều hành cao nhất tại công ty bảo hiểm này. Tháng 5/2025, bà Giang bị miễn nhiệm chức vụ Tổng giám đốc.

Bà Nguyễn Thị Hương Giang khi đương nhiệm. Ảnh: PJICO

Bà Nguyễn Thị Hương Giang khi đương nhiệm. Ảnh: PJICO

Các diễn biến tố tụng liên quan vụ án bắt đầu từ sáng 6/5 khi hàng chục cảnh sát kinh tế, cơ động, thuộc Bộ Công an đồng loạt khám xét trụ sở Tổng công ty cổ phần Bảo hiểm Petrolimex tại tòa nhà trên phố Tây Sơn, Hà Nội.

Cùng lúc, cảnh sát kiểm tra trụ sở PJICO Sài Gòn trên đường Điện Biên Phủ, quận 3, và một trụ sở văn phòng tại quận Bình Thạnh. Những người liên quan vụ án bị công an giám sát chặt.

Những ngày sau đó, tổ công tác cũng khám xét trụ sở hai hãng ôtô tại TP HCM.

Lực lượng an ninh cơ sở được huy động giữ trật tự bên ngoài văn phòng thuộc Công ty PJICO khi cảnh sát khám xét. Ảnh: Quốc Thắng

Lực lượng an ninh cơ sở được huy động giữ trật tự bên ngoài văn phòng thuộc Công ty PJICO khi cảnh sát khám xét, sáng 6/5. Ảnh: Quốc Thắng

PJICO là một trong những “ông lớn” trong khối bảo hiểm phi nhân thọ tại Việt Nam. Doanh nghiệp có vốn điều lệ 1.109 tỷ đồng, vốn chủ sở hữu 1.907 tỷ đồng, tổng tài sản 8.425 tỷ đồng.

Các sản phẩm kinh doanh hiện nay của PJICO có bảo hiểm xe cơ giới, sức khỏe, tài sản và hỗn hợp, kỹ thuật, hàng không, hàng hải. Trong đó bảo hiểm xe cơ giới có vai trò trụ cột, đóng góp lớn nhất vào doanh thu của doanh nghiệp này.

Tôi vẫn trích 2 triệu tiền lương hưu đưa cho con dâu đi chợ mỗi tháng. Ấy vậy mà hôm nọ, chỉ vì tôi lỡ miệng than thịt hôm đó hơi mỡ, sáng hôm sau nó đi chợ mua về đúng con cá ươn đem nấu. Tôi bực quá, quyết định không đưa tiền nữa. Ai ngờ đúng ba ngày sau, con trai gọi tôi xuống, thẳng thừng tuyên bố một câu đau đến xé lòng. Tôi không thể tin nổi, con cái mình lại có thể bất hiếu đến thế. Nhưng chúng nào ngờ, bà già này đã tính trước một bước rồi…

“Nhiều người bảo già rồi chỉ cần yên ổn hưởng tuổi già, không nên bận tâm nhiều. Nhưng đời có mấy khi theo ý mình đâu? Cái đau không phải ở chỗ miếng ăn, mà ở chỗ lòng người…”

Bà Lý năm nay đã ngoài bảy mươi. Lương hưu gần 3 triệu, bà dành 2 triệu đưa cho con dâu – gọi là tiền chợ hằng tháng. Cả nhà ở chung, con trai bà làm công nhân, lương tháng cũng chỉ vừa đủ lo toan. Bà nghĩ mình góp chút tiền coi như chia sẻ, để gia đình đỡ chật vật.

Mọi chuyện vốn yên ổn cho đến một buổi tối. Hôm đó, con dâu nấu canh thịt. Bà ăn thấy hơi ngấy, mới buột miệng bảo:
– Thịt hôm nay mỡ quá, ăn không ngon lắm.

Chỉ là câu góp ý rất nhỏ, bà cũng chẳng trách móc. Nhưng sáng hôm sau, con dâu đi chợ về lại mua phải con cá ươn. Bà nhìn, bực mình lắm. Nghĩ thầm: “Đưa tiền chợ mà chợ búa thế này thì sao được? Không biết là vô ý hay cố tình nữa…”

Từ hôm đó, bà quyết định không đưa tiền chợ nữa. Coi như “ngưng trợ cấp” để xem thái độ thế nào. Ban đầu con dâu im lặng, nhưng đúng 3 ngày sau thì con trai bà gọi xuống phòng khách. Giọng nó trầm xuống, đầy nặng nề:
– Mẹ à, con thấy mẹ lúc nào cũng soi xét vợ con. Chúng con thật sự khó chịu. Nếu mẹ không thoải mái sống chung thì… thôi.

Bà nghe đến đó mà sững sờ. Câu nói như một nhát dao cứa vào tim: “Không thể tin nổi lũ bất hiếu này. Mình sống, lo cho chúng bao năm, đến giờ lại thành người dưng bị đuổi khéo…”

Đêm đó, bà trằn trọc mãi. Nước mắt rơi ra mà không sao kìm được. Nhưng trong nỗi tủi hờn, bà lại dần tỉnh táo. “Không, mình không thể để bị đẩy vào thế yếu thế này. Mình phải tính bước đi trước…”

Sáng hôm sau, bà dậy sớm hơn mọi ngày. Bà không ra chợ, không ngồi hóng chuyện hàng xóm, mà lẳng lặng mở chiếc rương gỗ cũ – nơi bà vẫn cất sổ đỏ và mấy giấy tờ quan trọng. Con trai bà tưởng mẹ già cả chẳng biết gì, nhưng nào ngờ bà đã suy tính từ lâu.

Từ ngày chồng mất, bà giữ riêng căn nhà tổ. Hiện nay, cả gia đình con trai đang ở cùng bà trong căn nhà này, nhưng sổ đỏ đứng tên duy nhất của bà. Bà biết rõ, đó là “lá bài tẩy” của mình.

Nghĩ lại, bà vẫn thương con. Nhưng nếu cứ tiếp tục, rồi một ngày nào đó bà sẽ bị đẩy ra đường. Bà quyết định đi công chứng giấy ủy quyền bán nhà, nhưng chỉ cho một người bạn thân – bà Hoa, hàng xóm lâu năm. Hai người có giao kèo: bà Hoa chỉ giữ hộ, khi nào bà Lý muốn bán thì mới làm. Như thế, con trai bà không thể tự tiện đụng tới.

Chiều về, bà giả bộ như không có gì xảy ra. Con dâu hỏi qua loa chuyện ăn uống, bà chỉ cười. Nhưng trong lòng, bà tự nhủ: “Lũ bất hiếu tưởng ta không biết gì, nhưng bà già này đi trước một bước rồi.”

Từ hôm đó, bà thay đổi. Bà ít nói, ít góp ý. Nhưng bà cũng chẳng đưa tiền chợ nữa. Thay vào đó, bà tự lo phần ăn riêng, thậm chí nhiều hôm lặng lẽ nấu chút cháo rồi ăn một mình. Con trai và con dâu bắt đầu nhận ra sự lạnh lẽo trong nhà, nhưng không ai dám nói gì thêm.

Đêm xuống, bà nằm nghe tiếng gió rít ngoài hiên. Bà nghĩ về cả một đời tần tảo, nuôi con khôn lớn. “Mình đâu mong giàu sang, chỉ mong con cái thương mình. Vậy mà cuối cùng lại thành ra thế này…” Nỗi buồn len lỏi, nhưng xen trong đó là chút kiêu hãnh. Ít nhất, bà không để ai coi thường mình.

Thời gian trôi, nhà bắt đầu xuất hiện khoảng cách rõ rệt. Bữa cơm chung trở nên gượng gạo. Con trai thỉnh thoảng định bắt chuyện, nhưng ánh mắt của bà khiến nó ngập ngừng. Con dâu cũng thôi không “giận ngấm” như trước, nhưng không còn sự niềm nở.

Một hôm, bà ốm nhẹ. Không ai hỏi han. Bà lẳng lặng pha thuốc, tự chăm mình. Đêm đó, bà gọi điện cho bà Hoa, dặn dò:
– Chắc tôi sẽ chuyển đi ở riêng. Nhà này, tôi sẽ tính toán cho rõ.

Tin tức như một tiếng sét giữa trời quang. Con trai nghe được, hoảng hốt. Nó nhớ đến giấy tờ nhà, nhớ đến những gì mẹ có thể làm. Nó vội vàng tìm bà:
– Mẹ… con xin lỗi. Con nóng nảy quá. Mẹ đừng giận.

Bà nhìn con trai, lòng mềm đi, nhưng rồi nghĩ lại câu “nếu mẹ không thoải mái thì thôi” mà nó từng nói. Nỗi đau khiến bà chỉ đáp hờ hững:
– Thôi, mẹ già rồi. Mẹ tự lo được.

Chính sự im lặng đó mới làm con trai và con dâu hoảng. Họ dần nhận ra, bà không còn là người phụ thuộc, mà có thể quyết định số phận cả gia đình.

Cuối cùng, con trai phải xuống nước. Nó ngồi cạnh bà, nghẹn giọng:
– Mẹ ơi, con sai rồi. Mẹ đừng bỏ con. Vợ chồng con sẽ thay đổi.

Bà nghe, lòng chùng xuống. Tình mẹ con dù sao vẫn là sợi dây khó dứt. Nhưng bà cũng biết, bài học này cần khắc sâu. Bà chậm rãi nói:
– Thương thì thương, nhưng không được coi thường mẹ. Còn bất hiếu, mẹ sẽ đi ngay, các con đừng hối hận.

Từ hôm đó, không khí trong nhà dần ấm lên. Con dâu biết điều hơn, không còn tỏ vẻ. Con trai thường xuyên hỏi han mẹ. Bà không cần quá nhiều, chỉ cần sự tôn trọng.

Ngồi trên hiên nhìn ánh nắng chiều, bà mỉm cười: “Bà già này vẫn còn đủ khôn ngoan để giữ phần mình. Không dễ bị đuổi đâu…”

Chính phủ yêu cầu tặng quà dịp Quốc khánh 1 lần theo hộ gia đình nghĩa là gì

 

Chính phủ quy định tặng quà Quốc khánh 1 lần theo hộ gia đình thường trú, số tiền của từng hộ được xác định cho từng nhân khẩu theo dữ liệu quốc gia về dân cư.

Nội dung trên được đề cập tại Nghị quyết số 263 của Chính phủ về việc tặng quà Nhân dân nhân dịp kỷ niệm 80 năm Cách mạng tháng Tám và Quốc khánh 2/9.

Nghị quyết nêu rõ, tặng 100.000 đồng/người bằng tiền cho công dân Việt Nam; người gốc Việt Nam chưa xác định được quốc tịch nhưng được cấp giấy chứng nhận căn cước đang cư trú tại Việt Nam và được thu thập, cập nhật, cấp số định danh cá nhân trong Cơ sở dữ liệu quốc gia về dân cư, được xác lập tại thời điểm hết ngày 30/8.

Người dân chờ xem diễu binh, diễu hành dịp kỷ niệm 80 năm Cách mạng tháng Tám và Quốc khánh 2/9.

Người dân chờ xem diễu binh, diễu hành dịp kỷ niệm 80 năm Cách mạng tháng Tám và Quốc khánh 2/9.

Về hình thức tặng quà, Chính phủ quy định tặng quà 1 lần theo hộ gia đình thường trú, số tiền của từng hộ được xác định cho từng nhân khẩu trong hộ theo dữ liệu quốc gia về dân cư; chủ hộ (hoặc thành viên trong gia đình được chủ hộ ủy quyền hợp pháp) được nhận thay theo danh sách từng nhân khẩu và chịu trách nhiệm chuyển quà tặng cho các thành viên trong hộ.

Trường hợp công dân chưa có nơi đăng ký thường trú thì quà tặng được trao trực tiếp cho từng người dân hoặc người được công dân ủy quyền.

Việc tặng quà thực hiện qua tài khoản hưởng an sinh xã hội trên Ứng dụng định danh điện tử – VNeID (trường hợp đã có tích hợp tài khoản); hoặc trực tiếp bằng tiền (trường hợp chưa có tài khoản) tại điểm chi trả do địa phương tổ chức, đảm bảo kịp thời, an toàn, hiệu quả.

Chính phủ yêu cầu thời gian chi trả tập trung từ ngày 31/8 đến hết ngày 1/9; trường hợp khách quan có thể nhận quà sau thời hạn này, nhưng không muộn hơn ngày 15/9.

Về nguồn kinh phí, Nghị quyết nêu rõ, bổ sung có mục tiêu từ nguồn dự toán chi ngân sách Trung ương năm 2025 đã được Quốc hội quyết định nhưng chưa phân bổ chi tiết cho ngân sách các tỉnh, thành phố 10.700,3 tỷ đồng để thực hiện việc tặng quà cho Nhân dân theo số liệu nhân khẩu do Bộ Công an cung cấp.

Chính phủ giao Bộ Công an trích xuất danh sách công dân trong Cơ sở dữ liệu quốc gia về dân cư tại thời điểm 24h ngày 30/8, chi tiết theo tỉnh, thành phố và từng xã để làm căn cứ thực hiện tặng quà.

Bộ Công an có nhiệm vụ chỉ đạo cơ quan Công an phối hợp với UBND các cấp ở địa phương, nhất là UBND cấp xã thực hiện tặng quà cho người dân kịp thời, bảo đảm đúng đối tượng, an toàn, không trùng lặp.

Bộ Công an cũng cần phối hợp với Bộ Tài chính có văn bản hướng dẫn các tỉnh, thành phố thực hiện tặng quà cho người dân.

Bộ Tài chính bảo đảm cân đối nguồn ngân sách trung ương để thực hiện chính sách tặng quà cho nhân dân; trình Thủ tướng ban hành quyết định bổ sung có mục tiêu từ ngân sách trung ương cho ngân sách các tỉnh, thành phố để tặng quà cho nhân dân; chủ trì, phối hợp với Bộ Công an có văn bản hướng dẫn các tỉnh, thành phố thực hiện tặng quà cho người dân.

Chính phủ chỉ đạo Ngân hàng Nhà nước đảm bảo hệ thống thanh toán, tiền mặt để cung ứng cho Kho bạc Nhà nước chi trả cho người dân trong thời gian tặng quà; chỉ đạo các ngân hàng thương mại, nhất là các ngân hàng thương mại nơi Kho bạc Nhà nước mở tài khoản; phối hợp với chính quyền địa phương và Kho bạc Nhà nước thực hiện thanh toán kịp thời cho người dân.

UBND các tỉnh, thành phố chỉ đạo Sở Tài chính bảo đảm cân đối đủ nguồn lực, bao gồm nguồn ngân sách Trung ương bổ sung có mục tiêu và nguồn ngân sách địa phương để thực hiện tặng quà cho nhân dân trên địa bàn tỉnh, thành phố; thực hiện phân bổ, bổ sung có mục tiêu từ ngân sách cấp tỉnh cho ngân sách các xã kinh phí tặng quà cho người dân theo danh sách công dân trong Cơ sở dữ liệu quốc gia về dân cư do cơ quan công an cung cấp.

UBND các tỉnh, thành phố được yêu cầu chỉ đạo UBND cấp xã chủ trì, phối hợp với Công an và các cơ quan chức năng của tỉnh, thành phố tổ chức việc tặng quà cho người dân theo quy định, bảo đảm đầy đủ, đúng đối tượng, kịp thời.

Chi tiết mức bổ sung kinh phí cho từng tỉnh, thành phố để tặng quà Nhân dân.

Chi tiết mức bổ sung kinh phí cho từng tỉnh, thành phố để tặng quà Nhân dân.

Bán đất 21 tỉ đồng nhưng kê khai nộp thuế chỉ 460 triệu đồng, ngay lập tức được tặng 13 cuốn lịch

Ngày 29-8, Tòa án nhân dân TP Đà Nẵng xét xử và tuyên phạt bị cáo Lê Văn Thành (46 tuổi, trú Hội An, Quảng Nam cũ) 1 năm 6 tháng tù về tội trốn thuế; 13 năm tù về tội lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản.

Tòa tuyên bị cáo phạm tội trốn thuế và lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản – Ảnh: ĐOÀN CƯỜNG

Theo hội đồng xét xử, cáo trạng truy tố của viện kiểm sát là có căn cứ, đúng người, đúng pháp luật.

Tòa nhận định hành vi của bị cáo Thành đã đủ yếu tố cấu thành tội trốn thuế và lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản. Và cần áp dụng hình phạt nghiêm khắc, tương xứng với hành vi của bị cáo này.

Theo cáo trạng, tháng 3-2018, Lê Văn Thành giới thiệu bà Trương Thị Kim Xuân mua thửa đất tại thôn Duy Hà (xã Bình Dương, huyện Thăng Bình, tỉnh Quảng Nam cũ) của ông Phạm Minh Thắng (ông Thắng nhờ vợ chồng ông Cao Thành Mỹ đứng tên trên giấy chứng nhận quyền sử dụng đất) với giá 8,5 tỉ đồng.

Do thửa đất phát sinh diện tích tăng thêm hơn 800m2 chưa được cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, nên 2 bên chưa ký được hợp đồng chuyển nhượng mà chỉ ký kết hợp đồng hứa chuyển nhượng.

Bà Xuân chuyển cho Thành 8,3 tỉ đồng để đặt cọc, Thành chuyển lại cho ông Phạm Minh Thắng hơn 6,8 tỉ đồng.

Sau đó, Thành được bà Xuân nhờ làm thủ tục cấp lại giấy chứng nhận quyền sử dụng đất để ký kết hợp đồng chuyển nhượng. Ông Mỹ cũng ủy quyền cho Thành được quyền chuyển mục đích, tách thửa, chuyển nhượng… thửa đất.

Khi Lê Văn Thành làm thủ tục cấp lại giấy chứng nhận quyền sử dụng đất để chuyển nhượng cho bà Xuân, thì phát hiện thửa đất tăng thêm diện tích 480m2 so với thỏa thuận ban đầu.

Thành yêu cầu bà Xuân phải thanh toán thêm tiền mới chuyển nhượng, nhưng bị cáo đưa ra giá cao nên đối tác không đồng ý.

Thời điểm này, giá đất tại khu vực tăng lên nên Thành tự ý chuyển nhượng thửa đất cho vợ chồng ông Phùng Anh Tuấn với giá 21 tỉ đồng khi chưa được sự đồng ý của bà Xuân và các gia đình ông Phạm Minh Thắng, Cao Thành Mỹ.

Sau đó bà Xuân yêu cầu Thành nhanh chóng hoàn thành thủ tục chuyển nhượng thì bị cáo tiếp tục đưa ra thông tin gian dối là đang làm thủ tục cấp lại giấy chứng nhận chưa xong.

Tháng 8-2020, bà Xuân phát hiện Thành tự ý chuyển nhượng thửa đất cho vợ chồng ông Phùng Anh Tuấn nên yêu cầu bị cáo bồi thường. Thành trả cho bà Xuân 6 tỉ đồng, số tiền còn lại 2,3 tỉ đồng chưa trả.

Đồng thời, khi Lê Văn Thành chuyển nhượng thửa đất nói trên cho vợ chồng ông Phùng Anh Tuấn với giá 21 tỉ đồng, nhưng ký hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng đất với giá 460 triệu đồng.

Thành sử dụng hợp đồng chuyển nhượng giá 460 triệu đồng để kê khai thuế thu nhập cá nhân, dẫn đến làm giảm số thuế thu nhập cá nhân phải nộp.

Kết luận giám định của cơ quan thuế xác định số tiền Lê Văn Thành trốn thuế thu nhập cá nhân là hơn 410 triệu đồng.

Nguồn: https://tuoitre.vn/ban-dat-21-ti-dong-nhung-ke-khai-chi-460-trieu-dong-pham-toi-tron-thue-2025082911504974.htm

Cậu bé kiên quyết bắt bố phải đ;ào m;ộ của mẹ lên, và khi nắp quan tài vừa mở ra, tất cả mọi người đều s-ững s-ờ…

“Đêm đó, cậu bé Hưng bất chợt mơ thấy mẹ mình bước ra từ nấm mồ, đôi mắt đẫm lệ như muốn nói điều gì. Khi tỉnh dậy, cậu nhất quyết đòi bố phải đào mộ của mẹ lên, dù cả nhà ai cũng ngăn cản. Và rồi, khi nắp quan tài được bật mở, mọi người chết lặng…”

Ngôi làng nhỏ miền trung du vốn yên bình, sau ngày mẹ Hưng mất vì một cơn bệnh nặng, căn nhà của hai bố con trở nên trống trải, buồn hiu. Bố cậu – ông Thái – vốn ít nói, từ ngày vợ qua đời thì càng trở nên lầm lũi. Ông lặng lẽ làm việc ngoài đồng, về nhà thì chăm lo cho con, tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện đã qua.

Hưng mới 12 tuổi, độ tuổi vẫn còn khát khao vòng tay mẹ, nên sự mất mát ấy đối với cậu quá sức chịu đựng. Ban ngày đi học, Hưng cố gắng tỏ ra bình thường, nhưng đêm xuống, cậu thường trằn trọc, nhớ lại giọng nói và nụ cười hiền hậu của mẹ.

Một đêm cuối tháng, Hưng mơ thấy mẹ đứng ngay bên nấm mộ, gương mặt trắng nhợt, đôi mắt ầng ậc nước, bàn tay giơ lên như muốn cầu cứu. Bà chỉ vào ngực mình rồi khẽ lắc đầu. Hưng hoảng hốt tỉnh dậy, tim đập loạn xạ, mồ hôi đầm đìa. Giấc mơ ấy cứ ám ảnh trong đầu cậu suốt nhiều ngày.

Ban đầu, Hưng nghĩ đó chỉ là do mình nhớ mẹ quá. Nhưng rồi, điều kỳ lạ bắt đầu xuất hiện: nhiều đêm liền, cậu đều mơ thấy cùng một cảnh. Mẹ vẫn đứng đó, ánh mắt ngày càng khẩn thiết, đôi môi mấp máy nhưng không thành tiếng. Cảm giác như bà đang mắc kẹt trong sự im lặng ghê rợn.

Một buổi chiều, Hưng đánh bạo nói với bố:

– Bố ơi… con muốn mở mộ của mẹ. Con sợ… mẹ chưa được yên.

Ông Thái giật mình, gương mặt tối sầm. Ông quát:

– Con đừng nói linh tinh! Người đã mất phải được để yên.

Nhưng càng bị ngăn cản, Hưng càng thấy bất an. Cậu bắt đầu tuyệt thực, không chịu ăn cơm, cứ gục mặt khóc và nằng nặc:

– Nếu bố không cho con đào mộ mẹ, con sẽ bỏ nhà đi!

Ông Thái vừa thương con, vừa giận dữ, vừa lo sợ. Ông nghĩ: “Hay là do nó nhớ mẹ quá mà nghĩ quẩn? Nhưng… lẽ nào giấc mơ ấy có điều gì thật sự?”

Cuối cùng, sau nhiều đêm không ngủ, ông Thái quyết định sẽ cho đào mộ vợ lên, ít nhất để con trai thôi ám ảnh. Trong lòng ông, nỗi sợ mơ hồ cũng bắt đầu nhen nhóm, như thể có một sự thật nào đó đang bị che giấu dưới lớp đất kia.

Sáng hôm đó, cả làng xôn xao khi hay tin ông Thái xin phép đào lại mộ vợ. Người thì nói thương cảm, người thì xì xào bàn tán:

– Chắc con bé nó mơ thấy gì… – một bà hàng xóm thì thào.
– Ông Thái làm thế thất đức, không để người chết yên… – kẻ khác chép miệng.

Ông Thái bỏ ngoài tai tất cả. Ông chỉ lặng lẽ chuẩn bị đồ lễ, thắp nhang xin phép vợ trước mộ. Cậu bé Hưng thì đứng kế bên, mắt hoe đỏ, tay nắm chặt vạt áo bố.

Đội thợ được thuê đến, bắt đầu đào từng lớp đất. Tiếng xẻng, tiếng cuốc vang lên nặng nề, khiến không khí càng thêm căng thẳng. Mọi người tụ tập xung quanh, ai cũng hồi hộp chờ đợi.

Khi lớp đất cuối cùng được hất sang bên, chiếc quan tài gỗ hiện ra. Ông Thái run rẩy thắp thêm nén nhang, rồi ra hiệu mở nắp.

Một mùi hăng hắc lập tức bốc lên, khiến ai nấy phải bịt mũi. Nhưng điều khiến tất cả chết lặng không phải là mùi, mà là cảnh tượng bên trong:

Xác bà Lan – vợ ông Thái – không hề phân hủy như bình thường. Thay vào đó, gương mặt bà vẫn nguyên vẹn, đôi mắt mở trừng trừng, môi khẽ mím lại như đang chịu đựng một nỗi đau ghê gớm.

Tiếng kêu thất thanh vang lên từ một bà hàng xóm:

– Trời ơi, bà ấy… bà ấy vẫn còn nguyên!

Ông Thái ngã khụy xuống, tim đập dồn dập. Còn Hưng thì òa khóc:

– Con đã nói mà! Mẹ chưa được yên!

Không khí bao trùm sự kinh hãi. Người ta bắt đầu bàn tán: có phải bà Lan chết oan? Có khi nào bà bị chôn khi vẫn còn thở?

Một cụ già râu tóc bạc phơ run run nói:

– Nhiều năm trước, tôi từng nghe có người mắc chứng “chết giả”, tim ngừng đập tưởng là chết nhưng sau vài giờ lại sống lại. Lẽ nào bà Lan…

Câu nói ấy khiến mọi người rùng mình. Nếu đúng thế, thì có nghĩa là bà Lan đã tỉnh dậy trong quan tài tối om, bị chôn sống…

Ông Thái choáng váng, đầu óc quay cuồng. Hình ảnh người vợ ông yêu thương có thể đã từng giãy giụa trong tuyệt vọng khiến ông như bị dao đâm vào tim.

Sau sự kiện chấn động ấy, chính quyền địa phương lập tức can thiệp. Họ cho mời bác sĩ pháp y về giám định. Toàn bộ kết quả đều khiến mọi người bàng hoàng: bà Lan thực sự chết do ngạt thở trong quan tài, chứ không phải vì bệnh tim như chuẩn đoán ban đầu.

Bác sĩ giải thích:

– Trường hợp này cực kỳ hiếm gặp. Bệnh nhân rơi vào trạng thái chết lâm sàng, tim ngừng đập, hô hấp dừng lại, nhưng chưa hoàn toàn tử vong. Do điều kiện y tế hạn chế, gia đình và bác sĩ ở trạm xá đã xác định nhầm…

Cả làng rộ lên những lời bàn tán, vừa thương cảm, vừa hoảng sợ. Ai cũng rùng mình khi tưởng tượng cảnh bà Lan tỉnh dậy trong bóng tối, gào thét vô vọng mà chẳng ai nghe thấy.

Ông Thái đau đớn khôn nguôi. Ông gục xuống trước di ảnh vợ, khóc nức nở:

– Lan ơi, anh là kẻ tội đồ! Nếu ngày đó anh giữ em lại thêm chút nữa, nếu anh đừng vội vã… thì em đâu phải chịu nỗi khổ ấy…

Hưng thì ôm di ảnh mẹ, đôi mắt cậu ngây dại. Từ nay, ký ức về giấc mơ và cảnh tượng hôm ấy sẽ theo cậu suốt đời.

Sau đám tang lần thứ hai, gia đình quyết định hỏa táng bà Lan để bà thật sự được yên nghỉ. Ngọn lửa bùng lên, ai cũng rơi nước mắt. Đây là cách duy nhất để chấm dứt bi kịch.

Câu chuyện trở thành bài học đau xót cho cả làng. Người ta bắt đầu thận trọng hơn trong việc xác định cái chết, nhất là ở những vùng quê thiếu điều kiện y tế.

Riêng ông Thái, từ đó sống khép mình hơn, nhưng ông dành trọn vẹn tình thương cho con trai. Ông luôn dặn Hưng:

– Con phải sống thật tốt, đó mới là cách duy nhất để mẹ con yên lòng.

Và Hưng, dù còn nhỏ, cũng hiểu rằng: có những nỗi đau không bao giờ nguôi ngoai, nhưng nó dạy ta biết trân trọng sự sống, trân trọng từng khoảnh khắc bên người thân.

Hơn 106 triệu công dân sắp nhận 100.000 đồng quà Tết Độc lập, theo 3 KÊNH CHI TRẢ, không có điện thoại vẫn nhận được

Toàn dân được tặng 100.000 đồng/người 1 lần cho từng nhân khẩu trong hộ theo dữ liệu quốc gia về dân cư. Trường hợp công dân chưa có nơi đăng ký thường trú thì quà tặng được trao trực tiếp cho từng người.

Chính phủ vừa ban hành Nghị quyết số 263 về việc tặng quà nhân dân nhân dịp kỷ niệm 80 năm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh 2/9.

Nghị quyết nêu rõ, tặng 100.000 đồng/người, bằng tiền cho công dân Việt Nam và người gốc Việt Nam chưa xác định được quốc tịch nhưng đã được cấp giấy chứng nhận căn cước đang cư trú tại Việt Nam và đã được thu thập, cập nhật, cấp số định danh cá nhân trong Cơ sở dữ liệu quốc gia về dân cư, được xác lập tại thời điểm hết ngày 30/8.

Hình thức tặng quà: Tặng quà 1 lần theo hộ gia đình thường trú, số tiền của từng hộ được xác định cho từng nhân khẩu trong hộ theo dữ liệu quốc gia về dân cư. Chủ hộ (hoặc thành viên trong gia đình được chủ hộ ủy quyền hợp pháp) được nhận thay theo danh sách từng nhân khẩu và chịu trách nhiệm chuyển quà tặng cho các thành viên trong hộ.

Trường hợp công dân chưa có nơi đăng ký thường trú thì quà tặng được trao trực tiếp cho từng người dân hoặc người được công dân ủy quyền.

W-lieu giai 3.jpg
Người dân hào hứng xem tổng duyệt diễu binh, diễu hành sáng 30/8. Ảnh: Thế Bằng

Việc tặng quà thực hiện qua tài khoản hưởng an sinh xã hội trên Ứng dụng định danh điện tử – VNeID (trường hợp đã có tích hợp tài khoản); hoặc trực tiếp bằng tiền (trường hợp chưa có tài khoản) tại điểm chi trả do địa phương tổ chức, bảo đảm kịp thời, an toàn, hiệu quả.

Thời gian chi trả tập trung từ ngày 31/8 đến hết ngày 1/9; trường hợp khách quan có thể nhận quà sau thời hạn này, nhưng không muộn hơn ngày 15/9.

Bổ sung hơn 10.700 tỷ đồng để tặng quà cho nhân dân

Nghị quyết nêu rõ: Bổ sung có mục tiêu từ nguồn dự toán chi ngân sách trung ương năm 2025 đã được Quốc hội quyết định nhưng chưa phân bổ chi tiết cho ngân sách các tỉnh, thành phố 10.700,3 tỷ đồng để tặng quà cho nhân dân theo số liệu nhân khẩu do Bộ Công an cung cấp; chi tiết mức hỗ trợ cho từng địa phương tại Phụ lục kèm theo Nghị quyết này.

Chính phủ giao Bộ Công an trích xuất danh sách công dân trong Cơ sở dữ liệu quốc gia về dân cư tại thời điểm 24h ngày 30/8, chi tiết theo tỉnh, thành phố và từng xã để làm căn cứ thực hiện tặng quà.

Tuyên truyền hướng dẫn người dân thực hiện tích hợp tài khoản hưởng an sinh xã hội, mở tài khoản ngân hàng trên VNeID; chỉ đạo cơ quan Công an phối hợp với UBND các cấp ở địa phương, nhất là UBND cấp xã thực hiện tặng quà cho người dân kịp thời, bảo đảm đúng đối tượng, an toàn, không trùng lặp; phối hợp với Bộ Tài chính có văn bản hướng dẫn các tỉnh, thành phố thực hiện tặng quà cho người dân.

Bộ Tài chính bảo đảm cân đối nguồn ngân sách trung ương để thực hiện chính sách tặng quà cho nhân dân; trình Thủ tướng Chính phủ ban hành quyết định bổ sung có mục tiêu từ ngân sách trung ương cho ngân sách các tỉnh, thành phố để tặng quà cho nhân dân; chủ trì, phối hợp với Bộ Công an có văn bản hướng dẫn các tỉnh, thành phố thực hiện tặng quà cho người dân.

Đảm bảo hệ thống thanh toán, tiền mặt để chi trả cho người dân

Ngân hàng Nhà nước Việt Nam đảm bảo hệ thống thanh toán, tiền mặt để cung ứng cho Kho bạc Nhà nước chi trả cho người dân trong thời gian tặng quà; chỉ đạo các ngân hàng thương mại, nhất là các ngân hàng thương mại nơi Kho bạc Nhà nước mở tài khoản; phối hợp với chính quyền địa phương và Kho bạc Nhà nước thực hiện thanh toán kịp thời cho người dân.

UBND các tỉnh, thành phố chỉ đạo Sở Tài chính bảo đảm cân đối đủ nguồn lực, bao gồm nguồn ngân sách trung ương bổ sung có mục tiêu và nguồn ngân sách địa phương để thực hiện tặng quà cho nhân dân trên địa bàn tỉnh, thành phố; thực hiện phân bổ, bổ sung có mục tiêu từ ngân sách cấp tỉnh cho ngân sách các xã kinh phí tặng quà cho người dân theo danh sách công dân trong Cơ sở dữ liệu quốc gia về dân cư do cơ quan công an cung cấp.

UBND các tỉnh, thành phố chỉ đạo cấp xã chủ trì, phối hợp với Công an và các cơ quan chức năng của tỉnh, thành phố tổ chức việc tặng quà cho người dân theo quy định, bảo đảm đầy đủ, đúng đối tượng, kịp thời.

Trường hợp không sử dụng hết kinh phí bổ sung có mục tiêu từ ngân sách trung ương, địa phương phải hoàn trả ngân sách trung ương; trường hợp thiếu nguồn, địa phương chủ động sử dụng nguồn ngân sách địa phương hoặc nguồn hợp pháp khác để tặng quà đủ cho người dân, sau đó báo cáo Bộ Tài chính để được bổ sung kinh phí từ ngân sách trung ương.

TIN BÃO KHẨN CẤP Cơn bão số 6 – BÃO NONGFA

Áp thấp nhiệt đới trên Biển Đông đã mạnh lên thành bão số 6, giật cấp 10, cách Bắc Quảng Trị khoảng 210km. Từ miền Bắc đến Trung Trung Bộ, Nam Bộ mưa lớn nhiều nơi; trọng tâm là Thanh Hóa – Huế, có nơi 600mm.

Ông Mai Văn Khiêm, Giám đốc Trung tâm Dự báo khí tượng thủy văn quốc gia vừa cho biết sáng nay (30/8),  áp thấp nhiệt đới trên vùng biển phía Tây Bắc khu vực Bắc Biển Đông đã mạnh lên thành bão – cơn bão số 6 (tên quốc tế là Nongfa, do Lào đặt tên. Nongfa là tên một hồ nước ở Lào).

Lúc 7h sáng, vị trí tâm bão trên khu vực biển Hà Tĩnh – TP Huế, cách khu vực phía Bắc Quảng Trị khoảng 210km về phía Đông. Sức gió mạnh nhất vùng gần tâm bão mạnh cấp 8 (62-74km/giờ), giật cấp 10. Di chuyển theo hướng Tây Tây Bắc với tốc độ khoảng 20km/h.

Dự báo trong 12 giờ tới, bão tiếp tục di chuyển Tây Tây Bắc, đi vào đất liền các tỉnh Hà Tĩnh – Bắc Quảng Trị, sau đó di chuyển sang Lào, suy yếu và tan dần.

bao so 6.png
Ảnh vệ tinh vị trí tâm bão. Nguồn: NCHMF

Ông Khiêm lưu ý, từ trưa 30/8, đất liền ven biển các tỉnh từ Nghệ An – Quảng Trị gió mạnh dần lên cấp 6, giật cấp 8; đất liền ven biển Hà Tĩnh – Bắc Quảng Trị cấp 6-7, vùng gần tâm bão cấp 8, giật cấp 10.

Do ảnh hưởng của bão số 6, vùng biển phía Tây khu vực Bắc Biển Đông (bao gồm đặc khu Hoàng Sa) có gió mạnh cấp 6-7, vùng gần tâm bão đi qua mạnh cấp 8, giật cấp 10, sóng cao 2-5m, biển động mạnh.

Vùng biển từ Thanh Hóa đến TP Đà Nẵng (bao gồm đảo Hòn Ngư và đặc khu Cồn Cỏ) có mưa giông mạnh; gió mạnh dần lên cấp 6-7, vùng gần tâm bão đi qua mạnh cấp 8, giật cấp 10; sóng cao 2-4m, vùng gần tâm bão cao 3-5m, biển động mạnh. Đồng thời, vùng ven biển các tỉnh từ Nghệ An đến TP Huế nước dâng cao từ 0,2-0,4m.

bao so 6 sang 30 8.gif
Các chuyên gia nhận định, bão số 6 mạnh cấp 8, ít khả năng mạnh lên cấp 9. Nguồn: NCHMF

Cảnh báo: Thời tiết trên biển, vùng đất liền ven biển rất nguy hiểm, không an toàn cho các phương tiện, công trình hoạt động trong vùng nguy hiểm như: Tàu du lịch, tàu chở khách, tàu vận tải, lồng, bè, khu nuôi trồng thủy sản.

Đặc biệt, ông Khiêm cảnh báo, từ lúc này, mưa giông mạnh kèm lốc xoáy có thể xuất hiện, thời điểm trước khi áp thấp nhiệt đới/bão ảnh hưởng trực tiếp.

Do ảnh hưởng của bão số 6, từ ngày 30/8 đến hết ngày 31/8, khu vực từ Thanh Hóa đến Huế có mưa to đến rất to với lượng mưa phổ biến 150-300mm, cục bộ có nơi trên 500mm; khu vực trung du, đồng bằng Bắc Bộ và Đà Nẵng có mưa vừa, mưa to, cục bộ có nơi mưa rất to với lượng mưa phổ biến 70-150mm, có nơi trên 300mm.

Ngoài ra, ngày 30/8, các nơi khác ở Bắc Bộ, khu vực từ Quảng Ngãi đến Lâm Đồng và Nam Bộ có mưa rào, rải rác có giông, lượng mưa phổ biến 15–35mm, cục bộ có nơi trên 80mm. Cảnh báo cường suất mưa lớn: >70mm/3h.

Cơ quan khí tượng cảnh báo, trong mưa giông có khả năng xảy ra lốc, sét, mưa đá và gió giật mạnh. Mưa lớn có khả năng gây ra tình trạng ngập úng tại các vùng trũng, thấp, khu đô thị, công nghiệp; lũ quét trên các sông, suối nhỏ, sạt lở đất trên sườn dốc.

Thirteen years after her daughter vanished, a mother discovers the truth through a Face;book post from her neighbor

On a warm August afternoon in 2008, in a quiet suburban neighborhood outside Columbus, Ohio, twelve-year-old Emily Carter left her home to ride her bike to the nearby park. She promised her mother, Laura Carter, that she would be back in an hour. Laura remembered the smile on Emily’s face, her blonde ponytail bouncing as she pedaled down the street. But Emily never came back.

When the sun began to set and the streets grew empty, panic set in. Laura called Emily’s friends, then the local police, and soon the neighborhood was buzzing with flashing lights, search dogs, and frantic neighbors calling Emily’s name. Despite weeks of searching, distributing flyers, and holding vigils, Emily remained missing.

The police found no sign of foul play. No body, no clues—just an abandoned bicycle near the woods at the edge of town. Detectives chased leads for years, but every tip ended in disappointment. The case went cold, leaving Laura with a hole in her heart and a thousand unanswered questions.

The disappearance shattered Laura’s life. Her marriage to her husband, Michael, slowly fell apart under the weight of grief and blame. She moved to a smaller house a few blocks away, clinging to the faint hope that Emily would one day walk through the door. Every year on Emily’s birthday, Laura lit a candle and posted a message online: “Still waiting. Always loving you.”

Thirteen years passed. Laura learned to live with the pain, though it never truly faded. She avoided neighborhood gatherings, unable to face the whispers and sympathetic stares. But one ordinary Tuesday in 2021, while scrolling through Facebook, her world was turned upside down.

A post from her neighbor, Susan Miller, caught her eye. It wasn’t the typical recipe share or family photo. Instead, it was a smiling young woman in a graduation cap and gown. The caption read: “So proud of my daughter, Anna, for graduating early. Off to the University of Michigan this fall!”

Laura froze. The girl in the photo looked almost exactly like Emily—same green eyes, same dimple on the left cheek. Laura’s breath caught in her throat. She whispered aloud, “Emily?” Her hands trembled as she zoomed in on the picture.

The resemblance was undeniable. Thirteen years after her daughter disappeared, Laura saw what she believed was her child, living right next door.

Laura’s heart raced. She stared at the photo again and again, torn between disbelief and desperate hope. Could it be possible that Emily had been alive all this time, living just across the street? She paced her living room, debating whether to call the police or confront her neighbor directly.

The next day, Laura gathered her courage and walked across the street to Susan’s house. When the door opened, the same young woman from the photo appeared. She was taller than Laura remembered Emily, her hair darker, but the resemblance was uncanny.

“Hi, can I help you?” the girl asked politely.

Laura’s voice shook. “What’s your name?”

“Anna,” she replied. “Anna Miller.”

Laura nearly collapsed. She excused herself and hurried home, convinced that Anna was Emily. She contacted the detective who had once led her daughter’s case, now retired but still sympathetic. He listened carefully, then advised her to proceed cautiously: appearances could be deceiving.

But Laura couldn’t let it go. She began discreetly observing Anna—at the grocery store, at the bus stop, even through Facebook posts. The similarities piled up: Anna’s birthday was listed as August 12th, the same as Emily’s. She had no baby pictures online, no posts older than high school.

Finally, Laura reported her suspicions to the police. At first, they were skeptical—after all, Emily had been missing for thirteen years, and mistaken identity wasn’t uncommon in cold cases. But given the strong resemblance and the matching birthdate, they agreed to investigate.

Detectives visited Susan Miller’s home under the pretense of routine questioning. When asked about Anna’s adoption records, Susan hesitated. She admitted Anna was not her biological daughter. She had adopted her at the age of five, through a private arrangement in another state.

The adoption papers seemed legitimate, but something felt off. The details were vague, the contacts untraceable. Detectives requested DNA testing to confirm Anna’s identity. Susan resisted at first, claiming it was invasive, but eventually, the court ordered it.

Laura waited anxiously, barely able to eat or sleep. Two weeks later, the results came back. The DNA was a 99.9% match. Anna Miller was, in fact, Emily Carter.

When the truth came out, the entire neighborhood was stunned. Reporters swarmed the street, and headlines blared: “Missing Girl Found After 13 Years Living With Neighbor.” But behind the media frenzy was a complicated and painful reality.

Emily—now Anna—was in shock. She had grown up believing Susan was her real mother. She had no memory of being taken, no recollection of Laura. To her, Susan was family. The revelation shattered her identity.

The police investigation uncovered the truth: back in 2008, Susan had struggled with infertility and mental health issues. She claimed she “found” Emily wandering near the woods, frightened and alone. Instead of contacting authorities, she made the selfish decision to keep the child as her own. She forged documents, moved briefly to another state, then returned years later with Emily under a new identity.

Susan was arrested and charged with kidnapping, forgery, and obstruction of justice. During her trial, she wept and insisted she had given Emily a good life. But for Laura, no justification could erase the thirteen years of grief and loss.

Reuniting with Emily was not easy. At seventeen, Emily felt torn between two worlds. She was grateful to Susan for raising her, but devastated by the lies. She struggled to accept Laura as her real mother, often pulling away when Laura tried to embrace her.

Therapists were brought in to help both women navigate the emotional minefield. Laura learned to be patient, to let Emily set the pace. Slowly, small steps were made—shared meals, long conversations, memories from Laura’s photo albums. Emily began to see glimpses of the childhood she had lost.

One evening, Emily came to Laura’s house alone. She sat at the kitchen table, tears in her eyes. “I don’t know how to do this,” she confessed. “But I want to try.”

Laura reached across the table, squeezing her daughter’s hand. “That’s all I ask.”

Though the road ahead was uncertain, the truth had finally come to light. After thirteen years of searching, Laura had her daughter back. And for Emily, though her identity had been shaken, she now had the chance to rebuild her life with honesty—and a mother’s love she never truly lost.

Đưa mẹ con ăn xin về nhà, vị giám đốc phát hiện ra một bí mật k;inh h;oàng.

Một buổi chiều cuối thu, khi dòng người vẫn hối hả ngược xuôi trên con phố trung tâm, Minh – giám đốc một công ty bất động sản có tiếng – dừng xe lại trước đèn đỏ. Ánh mắt anh bất chợt chạm vào hình ảnh một người phụ nữ gầy gò đang bế đứa con nhỏ ngồi co ro ở vỉa hè. Gió lạnh thổi lật từng tà áo sờn cũ, đứa bé thì xanh xao, dường như đã lâu chưa được ăn no.

Thông thường, Minh vốn không để ý nhiều đến cảnh ăn xin, nhưng lần này có điều gì đó khiến anh chùn chân. Đôi mắt của người phụ nữ – sâu thẳm và ướt át – ánh lên sự bất lực nhưng không hề mất đi sự tự trọng. Anh hạ kính xe, chậm rãi hỏi:
– Chị… có cần giúp đỡ không?

Người phụ nữ thoáng bối rối, rồi khẽ gật đầu. Minh không hiểu vì sao mình lại quyết định như vậy, nhưng cuối cùng anh mời mẹ con cô về nhà. Anh nghĩ đơn giản: “Có thể chỉ một vài ngày thôi, cho họ chỗ ở tạm bợ, ít thức ăn, rồi tìm cách giúp họ kiếm việc.”

Về đến biệt thự ngoại ô, vợ anh – chị Lan – thoáng bất ngờ nhưng không phản đối. Chị vốn là người nhân hậu, chỉ dặn dò:
– Anh đã quyết thì cũng nên cẩn thận. Người lạ vào nhà, nhất là khi mình có hai đứa con nhỏ.

Người phụ nữ tên Hồng, khoảng ba mươi tuổi. Con trai cô, bé Nam, mới tầm năm tuổi, đôi mắt to tròn nhưng ánh lên sự sợ hãi lạ thường. Ngay trong bữa cơm tối đầu tiên, Minh đã thấy bé Nam có những hành động kỳ quặc: cứ liếc nhìn khắp nhà, như đang tìm thứ gì đó quen thuộc.

Đêm hôm ấy, khi cả nhà đã ngủ, Minh vô tình đi ngang qua phòng khách và bắt gặp Hồng đang đứng lặng trước bức ảnh gia đình anh treo trên tường. Trong ánh sáng mờ, gương mặt cô thoáng run rẩy, đôi môi mấp máy:
– Tại sao lại là… anh ta?

Minh sững người. Một linh cảm lạ lùng dấy lên trong anh – rằng sự xuất hiện của hai mẹ con này không hề ngẫu nhiên.

Những ngày sau đó, không khí trong nhà trở nên kỳ lạ. Bé Nam rất nhanh thân thiết với hai đứa con của Minh, nhưng có lúc cậu bé bật khóc thét lên khi nhìn thấy chiếc nhẫn cưới của anh. Lan để ý thấy Hồng thường lảng tránh những câu hỏi liên quan đến quá khứ: chồng cô đâu, quê quán ở đâu, vì sao phải lang thang?

Một buổi sáng, Minh tình cờ nghe được đoạn trò chuyện giữa Hồng và bé Nam:
– Con đừng bao giờ gọi ông ấy là “bố”, nghe chưa? – giọng Hồng run rẩy.
– Nhưng… mẹ ơi, con nhớ bố lắm.

Câu nói ấy khiến tim Minh nhói lên. Anh quyết định cho người âm thầm điều tra thân phận của Hồng. Và kết quả khiến anh chết lặng: Hồng từng là nhân tình cũ của cha anh – người đã mất cách đây vài năm. Hơn thế, bé Nam… có khả năng chính là con ruột của ông.

Điều này đồng nghĩa: đứa bé ấy có quan hệ máu mủ với chính anh.

Minh rơi vào trạng thái hỗn loạn. Anh nhớ lại ánh mắt run rẩy của Hồng khi nhìn thấy bức ảnh cha mình, nhớ cả cái cách bé Nam nhiều lần nhìn anh với ánh mắt vừa lạ lẫm vừa gần gũi. Tất cả dường như ghép lại thành một sự thật khó chấp nhận.

Lan bắt đầu nhận ra sự thay đổi trong chồng. Một buổi tối, chị thẳng thắn hỏi:
– Anh có điều gì giấu em phải không?

Minh không trả lời. Nhưng chỉ vài ngày sau, Hồng chủ động tìm gặp anh. Gương mặt cô đầy nước mắt:
– Tôi xin anh… đừng đuổi mẹ con tôi đi. Tôi không có ý làm xáo trộn cuộc sống của anh. Nhưng… Nam có quyền biết sự thật.

Minh lặng người. Sự thật ấy – nếu phơi bày – có thể khiến cả gia đình anh tan vỡ.

Áp lực trong Minh ngày càng lớn. Một mặt, anh không muốn phản bội vợ và các con. Mặt khác, anh cảm thấy có trách nhiệm với Nam – đứa bé vô tội bị cuốn vào vòng xoáy của những lỗi lầm trong quá khứ.

Một đêm mưa, khi Nam lên cơn sốt cao, Minh vội đưa bé đến bệnh viện. Trong lúc làm thủ tục xét nghiệm, bác sĩ bất ngờ thông báo: nhóm máu của Nam hoàn toàn trùng khớp với ông nội anh – điều mà Minh chưa từng nghĩ tới. Kết quả gián tiếp xác nhận nghi ngờ: Nam chính là con của cha anh, tức em trai cùng cha khác mẹ với anh.

Minh bàng hoàng. Anh trở về, ngồi lặng hàng giờ trước di ảnh cha mình. Câu hỏi không ngừng vang lên trong đầu: “Nếu giấu nhẹm, mình sẽ bình yên nhưng sống cả đời với dằn vặt. Nếu công khai, gia đình sẽ đối diện với sóng gió lớn.”

Lan cuối cùng cũng biết được sự thật, sau khi tận mắt thấy kết quả xét nghiệm. Chị khóc rất nhiều, nhưng rồi bình tĩnh nói:
– Anh, chuyện đã qua thuộc về quá khứ. Đừng để một sai lầm cũ phá nát hiện tại. Nam vẫn là một đứa trẻ. Nó cần được yêu thương.

Câu nói ấy như ánh sáng soi đường cho Minh. Anh quyết định nhận Nam như em ruột, nhưng giữ bí mật về người cha thật sự, để không ai phải sống trong day dứt. Minh sắp xếp cho Hồng công việc ổn định trong công ty, đồng thời cho mẹ con cô một mái ấm tử tế.

Câu chuyện khép lại không phải bằng sự kịch tính bùng nổ, mà bằng lựa chọn của sự bao dung. Minh hiểu rằng, đôi khi đối diện với bí mật kinh hoàng không phải để phơi bày tất cả, mà là để học cách chấp nhận và sống tiếp – với lòng nhân và trách nhiệm.