Home Blog Page 3

Chia buồn với nhà hàng bán xuất cơm 135k cho nhân viên điện lực

Bị tố bán suất cơm giá “cắt cổ”, nhà hàng nói rằng đó là suất ăn miễn phí. Tuy nhiên, nhà hàng cũng nhận sai khi không nói sớm với khách về điều này.

Như VietNamNet đã đưa tin, mới đây, nhà hàng Thủy Linh (phường Vinh Phú, Nghệ An) bị tố bán suất cơm cho cán bộ, nhân viên điện lực tỉnh Nghệ An với giá “cắt cổ”. Suất ăn 135.000 chỉ bao gồm cơm trắng, bắp cải xào, một ít thịt kho và 2 miếng chả. Sau đó, nhà hàng lên tiếng rằng đó là suất cơm miễn phí.

Trao đổi với PV VietNamNet, phía Công ty Điện lực Nghệ An thông tin, ngày 26/8, chị Nguyễn Thị Phương Lam – nhân viên hành chính thuộc công ty – tới nhà hàng Thủy Linh đặt 230 suất cơm cho bữa chiều tối với giá 130.000 đồng/suất (không phải 135.000 như thông tin trên mạng xã hội). Và 310 suất vào ngày hôm sau 27/8.

Chiều tối 26/8, nhà hàng giao những suất cơm đầu tiên, phía điện lực không mở ra kiểm tra mà đưa lên hiện trường đang sửa điện lưới cho cán bộ, nhân viên ăn.

Khi nhà hàng đưa các suất ăn tiếp theo đến công ty điện lực, một cán bộ mới mở suất cơm ra kiểm tra thì phát hiện bên trong có rất ít cơm và thức ăn.

“Chúng tôi thấy mỗi suất 130.000 đồng như vậy là đắt, không đạt yêu cầu để nhân viên ăn, đảm bảo sức khỏe nên đã phản ánh với nhà hàng”, phía điện lực Nghệ An thông tin.

z6950200498955_97a858ed4a89ce9419e758ee46794bb7.jpg
Hình ảnh gây xôn xao dư luận trên mạng xã hội.

Sau khi phản ánh sự việc, chủ nhà hàng nói rằng do bão số 5 quét qua địa bàn nên chợ khan hiếm thực phẩm. Nhà hàng không mua đủ thức ăn theo yêu cầu của nhân viên ngành điện.

“Chúng tôi đặt 130.000 đồng/suất, họ không làm được theo đúng yêu cầu nhưng không thông báo lại. Họ vẫn im lặng, bán mỗi suất 130.000 đồng. Sáng 27/8, tôi yêu cầu nhà hàng xuất hoá đơn để thanh toán. Họ đồng ý xuất hoá đơn, nhưng tới trưa nhà hàng báo lại chỉ lấy mỗi suất cơm chiều tối 26/8 với giá 60.000 đồng.

Tôi không đồng ý vì nếu họ bán 60.000 đồng thì phải thông báo ngay hôm 26/8 để chúng tôi được biết. Đến chiều 27/8, nhà hàng Thủy Linh lại thông báo với ngành điện là miễn phí những suất cơm đó”, đại diện công ty nói.

“Nhân viên sửa điện rất mệt nên chúng tôi cần mua mỗi suất 130.000 đồng mới đảm bảo sức khỏe cho họ.

Chúng tôi đặt suất ăn thì chúng tôi trả tiền, chứ không có chuyện ăn cơm miễn phí của nhà hàng. Nếu nhà hàng không lấy tiền thì phải nói rõ từ đầu. Đến giờ, chúng tôi cũng chưa biết những suất cơm đó có giá 130.000 đồng hay 60.000 đồng.

Việc này chúng tôi sẽ đợi ý kiến của lãnh đạo công ty để xử lý”, phía công ty cho hay.

Được biết, chiều tối 27/8, phía công ty điện lực đã có buổi làm việc với nhà hàng Thủy Linh. Tại đây, phía nhà hàng nhận lỗi sai về việc suất ăn không đủ tiêu chuẩn nhưng không báo ngay với bên điện lực.

“Điện lực đặt cơm mỗi suất 120.000 đồng, nếu lấy hóa đơn thì là 130.000 đồng. Tôi đã sai khi suất cơm không đủ tiêu chuẩn 130.000 đồng nhưng không báo lại với điện lực. Sau khi làm việc, tôi đã nói với cán bộ điện lực là suất cơm hôm qua đáng nhẽ 60.000 đồng nhưng tôi không lấy tiền”,  bà Nguyễn Thị Thủy, nữ chủ nhà hàng phân trần với PV.

Trước đó, trên mạng xã hội lan truyền hình ảnh suất cơm có giá 135.000 đồng được cho là do một nhà hàng ở Nghệ An bán cho cán bộ, nhân viên điện lực.

Thông tin ngay lập tức thu hút sự chú ý và gây tranh luận trên mạng xã hội.

PV VietNamNet đã sớm liên hệ với phía nhà hàng Thủy Linh. Ban đầu ông chủ nhà hàng thừa nhận suất cơm mạng xã hội đăng được Công ty Điện lực Nghệ An đặt, có giá 135.000 đồng do thực phẩm đắt đỏ.

Tuy nhiên, sau đó, ông liên lạc lại với PV và phân trần: “Suất ăn mà mạng xã hội đăng tải là nhà hàng nấu miễn phí để chung tay với sự vất vả của nhân viên điện lực trong những ngày mưa bão”.

Về giá cả suất ăn, bà Thủy cho biết, phía điện lực đặt mỗi suất 130.000 đồng. “Do tôi làm việc với nhà hàng, chồng tôi không biết nên trước đó đã phát ngôn mỗi suất là 135.000 đồng”, nữ chủ nhà hàng nói.

Người phụ nữ nhặt rác nuôi em bé bị b-ỏ r-ơi, 20 năm sau, đứa bé báo đáp khiến bà kinh ngạc

Đêm ấy, trong một con ngõ hẹp nơi ngoại ô thành phố, gió lạnh rít qua những tấm tôn rách, tiếng chó sủa vang vọng. Bà Lan – người phụ nữ lam lũ, sống nhờ nhặt ve chai và phế liệu – đang lom khom lục lọi trong đống rác để kiếm chút gì bán được. Bà đã ngoài bốn mươi, chồng mất sớm, con cái không có, cuộc đời bà vốn chỉ quen với mùi rác và nỗi cô độc.

Bất chợt, giữa tiếng sột soạt của túi nilon, bà nghe thấy tiếng khóc yếu ớt. Tim bà thắt lại, bà ngẩng đầu tìm quanh. Ánh mắt bà dừng lại ở một chiếc thùng carton cũ, bên trong là một bé sơ sinh đỏ hỏn, quấn hờ mảnh vải mỏng, gương mặt tím tái vì lạnh.

Bà Lan bàng hoàng. Ban đầu, bà ngần ngại – bản thân còn chật vật, làm sao lo thêm cho một đứa trẻ? Nhưng khi nhìn thấy bàn tay nhỏ bé khua khoắng trong không khí, tiếng khóc yếu ớt như cầu cứu, trái tim vốn cằn cỗi của bà bỗng mềm nhũn. Không kịp suy nghĩ nhiều, bà ôm đứa trẻ vào ngực, quấn bằng tấm áo khoác rách của mình và thì thầm:
“Đừng khóc… từ giờ con sẽ có mẹ.”

Ngày hôm sau, bà đi hỏi khắp xóm, nhưng không ai nhận là người thân của đứa bé. Tin đồn lan nhanh: có người vô tâm bỏ rơi máu mủ của mình. Cuối cùng, bà Lan quyết định giữ lại nuôi, đặt tên là Minh.

Cuộc sống từ đó càng thêm cơ cực. Bà Lan phải làm ngày làm đêm: sáng đi nhặt rác, chiều rửa chén thuê ở quán ăn, tối về lại lo cho Minh. Sữa bột đắt đỏ, bà không đủ tiền mua, chỉ biết nấu cháo loãng từ gạo xin được. Nhiều lần, Minh khóc ngằn ngặt vì đói, bà vừa dỗ vừa khóc theo, tự trách mình bất lực. Nhưng bà chưa từng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc.

Hàng xóm lúc đầu dè bỉu: “Bản thân không lo nổi còn đèo bòng thêm cái miệng ăn.” Nhưng khi thấy bà Lan kiên nhẫn từng ngày, thấy đứa bé lớn dần trong vòng tay bà, họ cũng dần thay đổi ánh nhìn, có người còn giúp ít gạo, ít quần áo cũ.

Minh lớn lên trong sự thiếu thốn nhưng ngập tràn tình thương. Đến tuổi đi học, bà Lan quyết tâm cho Minh đến trường, dù phải còng lưng gánh từng bao ve chai nặng gấp đôi sức mình. Với bà, chỉ cần Minh được học chữ, có tương lai, thì mọi nỗi nhọc nhằn đều xứng đáng.

Thời gian trôi, Minh từ một cậu bé gầy gò thành thiếu niên cao lớn. Cậu học giỏi, lại hiếu thảo, luôn giúp bà Lan nhặt ve chai sau giờ học. Nhưng con đường không dễ dàng. Nhiều lần, vì không đủ tiền đóng học phí, Minh đã định nghỉ học để đi làm phụ hồ. Chính bà Lan kiên quyết:
“Con phải học. Nếu nghỉ ngang, đời con sẽ như mẹ – quanh quẩn bên rác rưởi. Mẹ có khổ đến đâu cũng chịu, miễn con được đi học.”

Có lần bà Lan ngất xỉu giữa trưa nắng vì kiệt sức. Minh hoảng hốt, bế bà vào phòng trọ nóng hầm hập. Nhìn khuôn mặt gầy guộc, bàn tay chai sần của mẹ nuôi, cậu thề trong lòng: “Sau này lớn, con sẽ báo đáp.”

Nhờ ý chí và sự động viên của bà, Minh thi đỗ vào trường đại học với suất học bổng toàn phần. Ngày nhập học, bà Lan lặng lẽ đứng ngoài cổng trường, không dám bước vào vì bộ quần áo sờn rách. Bà chỉ dặn:
“Con cứ yên tâm học. Đừng lo cho mẹ.”

Nhưng thực ra, trong căn phòng trọ ẩm thấp, bà vẫn ngày ngày đi nhặt rác để gửi chút tiền sinh hoạt cho Minh. Bà sợ con tủi thân vì mẹ nghèo, nên luôn bảo rằng mình “vẫn khỏe, vẫn đủ ăn”.

Ở thành phố lớn, Minh vừa học vừa làm thêm. Cậu nếm trải nhiều cay đắng, từng bị bạn bè chê bai vì xuất thân. Nhưng mỗi lần nghĩ đến mẹ nuôi, nghĩ đến đêm đông bà ôm mình trong tấm áo rách, cậu lại gồng mình bước tiếp.

Bốn năm sau, Minh ra trường, được nhận vào một công ty danh tiếng. Khi ký hợp đồng làm việc đầu tiên, Minh rưng rưng nhớ đến mẹ. Bao năm qua, nếu không có bà, cậu đã chẳng tồn tại, chứ đừng nói đến thành công hôm nay.

Hai mươi năm sau cái đêm định mệnh ấy, Minh đã trở thành một kiến trúc sư trẻ tài năng, thu nhập ổn định. Ngày nhận tháng lương đầu tiên, cậu trở về khu trọ cũ tìm bà Lan. Nhưng nơi ấy chỉ còn căn phòng trống, bà đã chuyển đi vì sức khỏe yếu, không còn nhặt rác nổi.

Minh mất nhiều tuần dò hỏi, cuối cùng tìm thấy bà trong một ngôi làng nhỏ ngoại ô. Bà giờ già yếu, sống nhờ vào việc làm thuê lặt vặt, mái tóc đã bạc trắng. Thấy Minh, bà ngạc nhiên lẫn xúc động, nước mắt chảy dài:
“Mẹ cứ tưởng con quên mẹ rồi.”

Minh quỳ xuống, nắm tay bà:
“Không, mẹ là tất cả của con. Con về để đưa mẹ sang nhà mới, từ nay mẹ không phải khổ nữa.”

Cậu dẫn bà đến một căn nhà khang trang, chính tay Minh mua để báo hiếu. Bà Lan nghẹn ngào, không tin nổi. Suốt đời bà chưa từng mơ có ngày sống trong căn nhà sạch sẽ, sáng sủa như thế.

Nhưng Minh còn chuẩn bị một điều bất ngờ khác. Trong buổi tiệc nhỏ mừng tân gia, trước sự chứng kiến của hàng xóm, Minh công khai giới thiệu:
“Đây là mẹ tôi – người đã nhặt tôi trong đống rác, nuôi tôi bằng tất cả tình thương và sự hy sinh. Nếu không có mẹ, tôi đã không có hôm nay.”

Mọi người vỗ tay, còn bà Lan òa khóc. Cả đời bà chịu cảnh bị coi thường, giờ lại được con trai tôn vinh trước bao người.

Tuy nhiên, khi đêm xuống, bà Lan lặng lẽ nói:
“Con à, mẹ hạnh phúc rồi. Nhưng hãy nhớ, cuộc đời không chỉ có mẹ con mình. Ngoài kia còn nhiều đứa trẻ bị bỏ rơi, như con ngày xưa. Nếu có thể, con hãy dùng thành công của mình để giúp đỡ chúng. Đó mới là cách báo hiếu lớn nhất.”

Minh lặng im, trong lòng dấy lên bao suy nghĩ. Có lẽ hành trình của cậu chưa dừng lại ở việc lo cho mẹ, mà còn là tiếp nối tấm lòng nhân hậu ấy.

Câu chuyện khép lại với hình ảnh hai mẹ con ngồi bên hiên nhà, ánh chiều vàng rơi xuống hiền hòa. Tương lai phía trước vẫn còn mở ra – nơi Minh sẽ bước tiếp, không chỉ vì mình, mà còn vì những số phận nhỏ bé khác.

Do you believe Meghan has been treated more unfairly by the media compared to other royals? A hidden secret will leave you shocked.

Have the Media Treated Meghan Unfairly Compared to Other Royals?

In the glitzy, drama-fueled world of tabloids and clickbait headlines, Meghan Markle has become their favorite punching bag—and not in a good way. Let’s dish the tea: is she being treated unfairly compared to her royal peers? Oh, honey, absolutely.

A Stark Imbalance in Media Scrutiny

Data doesn’t lie. Reports show that Prince Harry and Meghan Markle account for more than half of all royal media coverage—Meghan alone receives multiple times more attention than Kate Middleton. Meanwhile, King Charles and Prince William reside in the relative comfort of deeper shadows, with significantly less attention—and far fewer of the nasty headlines.

When Headlines Turn Savage

Meghan isn’t just covered more; she’s portrayed worse. One infamous example? Kate Middleton was praised for cradling her baby bump, while Meghan’s identical gesture was mocked as “pride, vanity, or acting.” The double standard drips with subtle disdain. Another tabloid headline once described her as “(almost) straight outta Compton,” a thinly veiled jab that raised accusations of racism. These weren’t just cheeky headlines—they were barbed attacks.

Legal Battles and Invasion of Privacy

It’s not just gossip. Meghan has fought back in court. She famously sued a British newspaper for publishing a private letter, and won. The paper was forced to issue a front-page acknowledgment and pay damages. By contrast, when Kate and William pursued legal action for topless photos published in France, it was treated as an isolated scandal. Meghan’s legal struggles have been broader, messier, and far more public.

Toxic Tabloid Culture and Royal Silence

The Netflix docuseries Harry & Meghan pulled back the curtain on this mess. It portrayed the tabloids not just as predators but as willing collaborators, with palace insiders sometimes leaking stories for their own advantage. The Royal Family’s refusal to publicly defend Meghan from racist abuse? Considered by many as a deep betrayal.

Meghan herself has been outspoken, calling out the bias directly. She has pointed out that being treated as “rude” was one thing, but being painted with racist undertones was something entirely different. She accused the media of “misogynoir”—a mix of sexism and racism targeting women of color.

The Cost of Living in the Tabloid Crosshairs

Media trend reports underscore just how intense the spotlight remains: Harry and Meghan together dominate coverage, often in a negative frame, while other royals escape with softer, more polished portrayals. The coverage often comes with a side of sensationalism because, let’s be honest, scandal sells.

Social Media Adds Fuel to the Fire

Online commentary echoes this outrage. Observers point out that Meghan’s coverage was initially about her celebrity, but quickly turned toxic when racist undertones found an audience. Others note how Meghan continues to be vilified while other royal women are given redemption arcs, painting her as the perpetual villain in the royal soap opera.

Final Verdict?

In the ruthless jungle of tabloids, Meghan Markle was disarmed from the start. The coverage isn’t just disproportionate—it’s loaded with stereotypes, selective cruelty, and glaring double standards. Compared to other royals, Meghan didn’t just draw more fire—she was targeted harder, and longer. Let’s call it what it is: a ruthless campaign, not just coverage.

Newlyweds Disappeared After Their 1985 Wedding — A Satellite Photo 12 Years Later Finally Exposed the Truth

On the evening of June 22, 1985, a young couple from Tallahassee, Florida, celebrated what was supposed to be the happiest day of their lives. Twenty-four-year-old Michael Carter, a local mechanic known for his easy smile and restless ambition, had just married Rebecca Turner, a 22-year-old nursing student with a reputation for her kind heart and steady nature. Friends recalled the wedding reception as lively, held in a modest banquet hall on the edge of town. Guests danced until nearly midnight, the couple laughing and beaming as they posed for pictures, toasted with champagne, and spoke excitedly about their honeymoon trip.

But the honeymoon never began. Around 12:30 a.m., Michael and Rebecca left the reception in his blue 1977 Chevy Camaro. According to their families, they were headed for Panama City Beach, about a two-hour drive west, where they had booked a small motel for the weekend. They never arrived.

By the next morning, panic had spread among both families. When the Turners and Carters realized neither Rebecca nor Michael had checked into the motel, they reported the disappearance to the Leon County Sheriff’s Office. At first, police suspected a car accident. Florida highways were notoriously dangerous at night, and stretches of U.S. Route 98 near the Apalachicola River were poorly lit, bordered by swamps and thick forest. Deputies scoured the roadside ditches and nearby waters, but no sign of the couple or the Camaro was found.

Over the next weeks, the case gained traction in local newspapers. Headlines read: “Newlyweds Missing: Families Desperate for Clues.” Investigators interviewed friends, colleagues, even distant relatives. Rumors swirled — had the couple run off to start a new life? Had Michael, known to gamble occasionally, gotten tangled in debts? Or was it something far darker, a crime committed along the lonely highway?

Detectives kept circling back to the car. A vehicle that size couldn’t simply vanish, yet no wreckage, no tire marks, and no personal belongings turned up. Despite extensive searches involving helicopters, divers, and volunteers combing through backroads, the trail went cold. By late 1986, the case file grew dusty.

For both families, life shifted into a painful limbo. Rebecca’s parents kept her bedroom untouched, the bed neatly made, nursing textbooks stacked by the nightstand. Michael’s mother visited the sheriff’s office every few months, clutching the wedding photo in hopes that someone, somewhere, might remember something new. But the silence of the years was deafening.

By 1990, the story had faded from public memory, relegated to unsolved mystery segments in local TV specials. To the families, however, the absence was permanent. They didn’t bury their children, because there was nothing to bury.

In the summer of 1997, twelve years after the Carters vanished, a technological breakthrough unexpectedly reopened the case. The U.S. Geological Survey had recently partnered with NASA to produce updated high-resolution satellite images of waterways across Florida. One image captured a stretch of the Apalachicola River, an area already combed dozens of times in the original investigation.

A technician named Alan Greene, reviewing the images for a routine environmental study, noticed something odd. In the murky shallows near a bend of the river, a faint rectangular shape appeared beneath the water’s surface. Its proportions didn’t match natural formations; it looked metallic. Intrigued, Greene flagged the anomaly to local authorities in Franklin County, who forwarded the information to the sheriff’s office in Tallahassee.

Skeptical but willing to investigate, deputies contacted a dive team. On August 14, 1997, divers entered the slow-moving waters. Within thirty minutes, they located the object: a rusted blue Camaro, its body wedged deep in mud, obscured by years of silt and vegetation. The license plate confirmed the impossible — it was Michael Carter’s car.

The discovery drew immediate media attention. News crews arrived, cameras capturing the crane that slowly pulled the Camaro from the riverbed. Families gathered at the site, clutching each other as the car broke the surface, dripping with river water, windows shattered. Inside, investigators found two sets of skeletal remains, later confirmed by dental records to be Michael and Rebecca.

The recovery reignited the mystery. How had search teams missed the car in 1985, despite scouring the same area? Investigators theorized that strong currents during flood season might have shifted the Camaro deeper into the bend, burying it under layers of sediment that rendered it invisible to earlier sonar scans. By the time the water levels receded, the car had been essentially entombed by nature itself.

Autopsies were inconclusive. The bones revealed no obvious signs of foul play. Toxicology was impossible after twelve years underwater. What the medical examiner could confirm was that both occupants had died around the same time, most likely on the night they vanished.

The satellite image had solved the “where,” but the “why” remained murky. Had Michael lost control on the slick, rural highway? Did fatigue or alcohol from the reception play a role? Or did something else happen before the plunge into the river?

The Carters and Turners, though devastated, expressed relief. As Michael’s father told reporters: “At least we know where they are. At least we can finally bring them home.”

With the car recovered, detectives revisited the original case files, determined to understand the final moments of Michael and Rebecca Carter. Witnesses from the wedding reception were re-interviewed. Some recalled Michael having several drinks late into the night, though no one described him as heavily intoxicated. Rebecca, ever cautious, was believed to have been sober. Investigators reconstructed the route the couple would have taken toward Panama City Beach, focusing on the section of U.S. Route 98 near the Apalachicola River bridge.

An accident reconstruction expert suggested that a combination of factors might have caused the tragedy. In 1985, guardrails along that stretch of highway were minimal, some sections missing entirely. The road curved sharply near the bridge, with only a few faded reflectors to guide drivers at night. Heavy rain had fallen earlier in the week, leaving the asphalt slick and prone to hydroplaning. If Michael misjudged the curve or swerved to avoid wildlife, the Camaro could have veered off the shoulder, plunging into the river below.

The explanation fit the physical evidence. The Camaro showed no signs of external impact other than damage consistent with water submersion. The steering wheel was locked hard to the right, as if Michael had tried to correct the car at the last second. Investigators concluded that it was most likely a tragic accident — a deadly mixture of fatigue, alcohol, poor road conditions, and bad luck.

In 1998, a memorial service was held in Tallahassee. The Turners and Carters buried their children side by side in a local cemetery, the same place where relatives had reserved plots decades earlier in grim anticipation. For the families, the service closed a chapter, though the grief of twelve lost years never faded.

The case also sparked change. Local officials, pressured by renewed media attention, pushed the Florida Department of Transportation to improve safety along rural highways. By the early 2000s, guardrails were reinforced, signage updated, and lighting installed near dangerous curves along Route 98.

For years afterward, the story of Michael and Rebecca Carter was retold in newspapers, true-crime programs, and eventually online forums. It became a reminder of how technology — in this case, a satellite image taken for environmental mapping — could provide answers where human searching had failed.

Today, the Carters’ disappearance is remembered not as a tale of conspiracy or foul play, but as a sobering story of young love cut short by tragedy, hidden in plain sight beneath the waters of a Florida river for more than a decade.

Giá vàng hôm nay sang trang mới. Người dân đ;ổ x;ô đi mua bạc

Phú Quý, Ancarat đều thông báo cháy hàng các sản phẩm bạc phiên bản giới hạn dịp 2/9. Tổng số lượng bán ra là gần 15.000 thỏi, tương đương hơn 2 tấn bạc.

Nhiều người chuyển sang mua bạc trong bối cảnh giá vàng tăng cao kỷ lục. Ảnh: Phú Quý.

Chị Thảo Vy (sinh năm 1996, sống tại TP.HCM) cho biết bản thân đã theo dõi sát sao các đợt mở bán trực tuyến thỏi bạc gần đây. Ở lần đầu tiên, chị vào muộn chỉ 15 phút nhưng toàn bộ sản phẩm đã bán hết. Đến đợt mở bán thứ hai, rút kinh nghiệm, chị chờ sẵn trước 1 tiếng và may mắn đặt thành công, dù chỉ kịp ở thứ hạng gần cuối cùng.

“Thói quen mua bạc tích trữ của tôi đã duy trì từ đầu năm nay. Cứ mỗi tháng khi nhận lương, tôi đều trích gần một nửa tiền lương để mua bạc. Riêng tháng này, thay vì chọn sản phẩm truyền thống, tôi quyết định săn bạc thiết kế làm kỷ vật, bởi sản phẩm không chỉ mang giá trị tích trữ mà còn gắn với niềm tự hào trong dịp kỷ niệm 80 năm Quốc khánh”, chị Vy chia sẻ.

Tương tự, chị Thùy Dương (34 tuổi, sống tại Hà Nội) cũng cho biết phải chờ hơn một tuần mới được nhận miếng bạc phát hành giới hạn.

“Không chỉ bản thân miếng bạc đẹp mắt, mà chiếc hộp đỏ thắm khắc hình lá cờ đỏ sao vàng cũng khiến tôi rất ấn tượng. Việc sở hữu bộ sưu tập đúng vào dịp kỷ niệm 80 năm Quốc khánh giúp giá trị tích trữ thêm phần đặc biệt. Tôi không có ý định bán mà sẽ giữ nó như một kỷ vật để trong gia đình”, chị Dương tâm sự.

Cháy hàng sản phẩm bạc giới hạn

Trong bối cảnh giá vàng trong nước liên tục lập đỉnh lịch sử, hiện neo ở mức cao chót vót gần 129 triệu đồng/lượng, bạc đã nổi lên như một lựa chọn tích trữ được nhiều người có thu nhập trung bình và thấp hướng đến.

Chia sẻ với Tri Thức – Znews, ông Nguyễn Trung Anh, Chủ tịch CTCP Kim loại quý Ancarat, tiết lộ 5.000 miếng bạc do công ty sản xuất để chào mừng kỷ niệm 80 năm Quốc khánh đã “cháy hàng” chỉ sau vài phút mở bán.

“Chúng tôi tung ra tổng cộng 5.000 sản phẩm bạc phiên bản giới hạn dịp 2/9, trong đó 2.000 sản phẩm bán online và 3.000 phân phối qua hệ thống đại lý, cửa hàng. Đặc biệt, phiên bản đầu tiên gồm 2.000 sản phẩm trực tuyến đã được đặt hết chỉ sau 30 phút. Sức mua vượt xa dự đoán, phần lớn đến từ nhóm khách hàng trẻ tuổi”, lãnh đạo Ancarat chia sẻ.

Theo ông Trung Anh, sức hút đặc biệt của ấn phẩm bạc kỷ niệm Quốc khánh 2/9 đến từ nhiều yếu tố như giá bán được tính theo giá bạc thế giới, đi kèm hộp đựng sang trọng, ý nghĩa kỷ niệm, và chính sách miễn phí gia công. Sản phẩm vì thế vừa có giá trị tích trữ, vừa mang đậm dấu ấn lịch sử.

Phiên bản bạc miếng 5 lượng được doanh nghiệp chế tác từ bạc nguyên khối, hàm lượng tinh khiết 999, chạm khắc hoa văn Trống đồng Đông Sơn. Mỗi ấn phẩm có giá 7,665 triệu đồng theo bảng giá công bố mở bán vào ngày 26/8, được đặt trong hộp gỗ kèm thẻ chứng nhận, bên trong khắc lời dạy của Chủ tịch Hồ Chí Minh.

thoi bac anh 2

thoi bac anh 1

Không chỉ Ancarat, Tập đoàn Vàng bạc Đá quý Phú Quý cũng tung sản phẩm bạc kỷ niệm dịp 80 năm Quốc khánh, chế tác từ bạc 999, khắc hình trống đồng cùng biểu trưng của đại lễ. Sản phẩm được đóng gói trong hộp cứng, kèm giấy chứng nhận, mở bán với giá 7,3 triệu đồng/thỏi.

Chỉ trong chưa đầy 8 giờ mở bán, toàn bộ 9.999 thỏi bạc mở bán đã được đặt mua hết. Như vậy ước tính chỉ trong 8 giờ, người dân đã gom mua tương đương 1,875 tấn bạc do đơn vị này bán ra. Đại diện Phú Quý cho biết hiện khách muốn sở hữu sản phẩm này chỉ có thể tìm đến đại lý ủy quyền hoặc mua qua hình thức sang nhượng.

Nhu cầu bạc gia tăng

Theo chia sẻ của một số người đầu tư bạc, việc các sản phẩm bạc phát hành trong đợt kỷ niệm 80 năm Quốc khánh “cháy hàng” chỉ sau vài giờ mở bán cho thấy nhu cầu đầu tư lẫn sưu tầm bạc trong nước đang gia tăng mạnh mẽ. Những sản phẩm bạc tích trữ và bạc kỷ niệm với số lượng giới hạn ngày càng được ưa chuộng.

Bởi không chỉ dừng lại ở các ấn phẩm lưu niệm, nhu cầu mua bạc tích lũy cũng đang tăng mạnh. Đại diện Ancarat cho biết trong đợt giá bạc giảm hồi tháng 8, lượng khách tìm mua để tích trữ cũng tăng đột biến, nhiều cửa hàng rơi vào tình trạng “cháy hàng” khi sản phẩm không kịp về kệ, còn đơn đặt mua thì nối dài.

Phía Phú Quý cũng ghi nhận tình trạng tương tự, lượng khách đặt bạc lớn buộc đơn vị phải gia tăng công suất sản xuất để kịp thời đáp ứng nhu cầu thị trường.

Một yếu tố khác góp phần thúc đẩy sức nóng này là đà tăng trưởng ấn tượng của giá bạc từ đầu năm đến nay. Bạc thỏi trở thành kênh đầu tư hấp dẫn, đặc biệt với nhóm khách hàng trẻ tuổi, những người chưa có nguồn vốn quá lớn để tham gia vào vàng hay bất động sản, nhưng vẫn mong muốn tìm một kênh tích lũy an toàn.

Nếu tính trong vòng 12 tháng qua, giá bạc trong nước đã tăng khoảng 40%, hiện giao dịch quanh mức 1,54 triệu đồng/lượng. Dù từng trải qua một vài nhịp điều chỉnh giảm vào cuối tháng 7 và giữa tháng 8, song nhiều nhà đầu tư vẫn bày tỏ sự lạc quan rằng bạc còn nhiều dư địa để tiếp tục đi lên trong thời gian tới.

Không có tài khoản ngân hàng, VNeID mức 2, đừng lo, đây là cách nhận quà dịp 2/9 nhé mọi người

Theo yêu cầu của Thủ tướng Chính phủ, Ủy ban Nhân dân các tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương sẽ có chỉ đạo các cơ quan, đơn vị có liên quan trên địa bàn, phối hợp chặt chẽ với Bộ Công an, Bộ Tài chính, Ngân hàng Nhà nước Việt Nam để tổ chức chuyển quà kịp thời, an toàn đến người dân, bảo đảm tiến độ theo yêu cầu.

Báo điện tử Chính phủ đưa tin, theo Công điện số 149/CĐ-TTg ngày 28/8/2025, Đảng ủy Chính phủ đã trình Bộ Chính trị về việc tổ chức tặng quà cho người dân nhân dịp kỷ niệm 80 năm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh 2/9. Đề xuất này cũng tiếp tục thể hiện sự quan tâm sâu sắc của Đảng và Nhà nước đối với toàn thể nhân dân, triển khai ý kiến chỉ đạo của đồng chí Tổng Bí thư Tô Lâm.

Văn phòng Trung ương, Bộ Chính trị đã đồng ý với chủ trương tặng quà cho nhân dân này của Đảng ủy Chính phủ. Điều này được thể hiện tại văn bản số 17129-CV/VPTW ngày 28 tháng 8 năm 2025.

Nhân dịp Quốc Khánh 2/9, người dân sẽ được tặng 100 nghìn đồng. Ảnh minh họa

Mức quà tặng cho toàn dân ăn tết Độc lập là 100.000 đồng/người.

Thủ tướng Chính phủ đưa ra yêu cầu: Theo chức năng, nhiệm vụ được giao căn cứ ý kiến chỉ đạo của Bộ Chính trị tại văn bản số 17129-CV/VPTW, yêu cầu Bộ Tài chính, Ngân hàng Nhà nước Việt Nam, Bộ Công an và Ủy ban nhân dân các tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương phối hợp chặt chẽ, triển khai ngay việc rà soát đối tượng nhận quà tặng và thực hiện chuyển phần quà đến người dân bằng biện pháp phù hợp.

Theo đó, phần quà này có thể được chuyển đến tay người dân theo hình thức chuyển khoản hoặc trực tiếp.

Thời gian chuyển quà: Sớm nhất có thể. Việc chuyển quà được yêu cầu hoàn thành trước ngày Quốc khánh 02/9/2025.

Như vậy, dù không có tài khoản ngân hàng, người dân vẫn nhận được phần quà 100.000 đồng nhân dịp 2/9.

Cách nhận quà 2/9 qua tài khoản ngân hàng

Đối với người dân có tài khoản ngân hàng, để nhận được khoản tiền này, người dân có thể liên kết tài khoản nhận chi trả an sinh xã hội theo chính sách của Đảng và Nhà nước trên ứng dụng VNeID. Trong ngày 28/8, nhiều ngân hàng đã gửi tới khách hàng hướng dẫn các liên kết.

Theo đó, người dân cần đăng nhập vào tài khoản VNeID và chọn mục “An sinh xã hội”. Sau đó, chọn mục “Tài khoản hưởng An sinh xã hội”.

Tiếp đó, người dân lựa chọn ngân hàng mà mình đang sử dụng trong danh mục các ngân hàng có trong danh sách. Nhập số tài khoản ngân hàng và chọn đồng ý chia sẻ dữ liệu.

Xác nhận gửi yêu cầu thành công và chờ kết quả từ VNeID.ừ VNeID.

 

Người dân chưa có tài khoản ngân hàng vẫn có thể nhận được phần quà tặng nhân dịp 2/9 này bằng cách tự mở tài khoản ngân hàng tại chi nhánh hoặc mở tại ứng dụng ngân hàng. Ảnh minh họa

Cách nhận quà 2/9 qua khi không có tài khoản ngân hàng

Người dân chưa có tài khoản ngân hàng vẫn có thể nhận được phần quà tặng nhân dịp 2/9 này bằng cách tự mở tài khoản ngân hàng tại chi nhánh hoặc mở tại ứng dụng ngân hàng (tải ứng dụng ngân hàng về điện thoại và chọn mở tài khoản mới). Sau đó, người dân có thể quay lại VNeID để thực hiện việc cập nhật tài khoản hưởng an sinh xã hội.

Ngoài ra, trường hợp không có tài khoản ngân hàng (cũng không mở tài khoản mới), người dân có thể nhận trực tiếp.

Theo yêu cầu của Thủ tướng Chính phủ, Ủy ban Nhân dân các tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương sẽ có chỉ đạo các cơ quan, đơn vị có liên quan trên địa bàn, phối hợp chặt chẽ với Bộ Công an, Bộ Tài chính, Ngân hàng Nhà nước Việt Nam để tổ chức chuyển quà kịp thời, an toàn đến người dân, bảo đảm tiến độ theo yêu cầu.

Trời ơi, b-ắt kh;ẩn c;ấp hai cựu tổng giám đốc công ty b/ảo hi/ểm lớn, niềm tin của người dân biết đặt đâu bây giờ…

Ông Đào Nam Hải và bà Nguyễn Thị Hương Giang, cựu tổng giám đốc Công ty Bảo hiểm Petrolimex (PJICO) và nhiều người bị bắt với cáo buộc nhận hối lộ.

Ngày 7/7, tại họp báo kết quả công tác 6 tháng đầu năm 2025, thượng tá Vũ Thanh Tùng, Phó Cục trưởng Cảnh sát điều tra tội phạm về tham nhũng, kinh tế, buôn lậu (C03, Bộ Công an) cho biết đã khởi tố, tạm giam ông Hải, bà Giang để điều tra về tội Nhận hối lộ, theo Điều 354 Bộ luật Hình sự.

Cùng tội danh, C03 bắt tạm giam ông Trần Hoài Nam, Phó tổng giám đốc PJICO; Đặng Quang Dũng, Phó giám đốc PJICO phụ trách Ban giám định bồi thường xe cơ giới; Đinh Quốc Thịnh, Phó giám đốc Ban giám định bồi thường xe cơ giới.

Với vai trò đồng phạm, 4 người là giám định viên Ban giám định bồi thường xe cơ giới cũng bị khởi tố.

Ông Đào Nam Hải trong cuộc họp cổ đông vào tháng 3/2025. Ảnh: Petrolimex

Ông Đào Nam Hải trong cuộc họp cổ đông vào tháng 3/2025. Ảnh: Petrolimex

Ông Đào Nam Hải, 51 tuổi, thạc sĩ Luật kinh tế, Quản trị kinh doanh. Ông có hơn 24 năm công tác tại PJICO, trải qua nhiều cương vị khác nhau. Từ tháng 3/2013, ông là Bí thư Đảng ủy, Ủy viên HĐQT, Tổng giám đốc PJICO.

Từ tháng 10/2017 đến 8/2020, ông kiêm nhiệm thêm chức Phó tổng giám đốc, Ủy viên Ban Thường vụ. Tháng 3/2022, ông rời PJICO và chỉ giữ cương vị Tổng giám đốc Petrolimex, kiêm nhiệm thành viên HĐQT của Tập đoàn. Tháng 6 vừa qua, ông Hải bị miễn nhiệm chức vụ Tổng giám đốc Petrolimex và tạm dừng tư cách thành viên HĐQT Petrolimex.

Bà Nguyễn Thị Hương Giang, 50 tuổi, có gần 28 năm gắn bó với doanh nghiệp PJICO và hơn 3 năm đảm nhiệm vai trò điều hành cao nhất tại công ty bảo hiểm này. Tháng 5/2025, bà Giang bị miễn nhiệm chức vụ Tổng giám đốc.

Bà Nguyễn Thị Hương Giang khi đương nhiệm. Ảnh: PJICO

Bà Nguyễn Thị Hương Giang khi đương nhiệm. Ảnh: PJICO

Các diễn biến tố tụng liên quan vụ án bắt đầu từ sáng 6/5 khi hàng chục cảnh sát kinh tế, cơ động, thuộc Bộ Công an đồng loạt khám xét trụ sở Tổng công ty cổ phần Bảo hiểm Petrolimex tại tòa nhà trên phố Tây Sơn, Hà Nội.

Cùng lúc, cảnh sát kiểm tra trụ sở PJICO Sài Gòn trên đường Điện Biên Phủ, quận 3, và một trụ sở văn phòng tại quận Bình Thạnh. Những người liên quan vụ án bị công an giám sát chặt.

Những ngày sau đó, tổ công tác cũng khám xét trụ sở hai hãng ôtô tại TP HCM.

Lực lượng an ninh cơ sở được huy động giữ trật tự bên ngoài văn phòng thuộc Công ty PJICO khi cảnh sát khám xét. Ảnh: Quốc Thắng

Lực lượng an ninh cơ sở được huy động giữ trật tự bên ngoài văn phòng thuộc Công ty PJICO khi cảnh sát khám xét, sáng 6/5. Ảnh: Quốc Thắng

PJICO là một trong những “ông lớn” trong khối bảo hiểm phi nhân thọ tại Việt Nam. Doanh nghiệp có vốn điều lệ 1.109 tỷ đồng, vốn chủ sở hữu 1.907 tỷ đồng, tổng tài sản 8.425 tỷ đồng.

Các sản phẩm kinh doanh hiện nay của PJICO có bảo hiểm xe cơ giới, sức khỏe, tài sản và hỗn hợp, kỹ thuật, hàng không, hàng hải. Trong đó bảo hiểm xe cơ giới có vai trò trụ cột, đóng góp lớn nhất vào doanh thu của doanh nghiệp này.

A 42-year-old woman traveled to meet her young online lover, only to discover an unexpected truth…

At forty-two, Emily Harris had spent most of her life playing by the rules. She grew up in a small Midwestern town, married her high school sweetheart, raised two children, and built a career as a medical billing coordinator. But after her divorce three years ago, life felt quieter, emptier. Nights were long, and weekends were lonelier than she admitted to her friends. That was when she turned to online communities—initially for book discussions, later for companionship.

It was in one of those forums that she met Ryan Carter, a twenty-five-year-old graphic designer living in San Diego. What began as casual banter about favorite authors soon turned into daily conversations about everything—dreams, regrets, even the silly details of everyday life. Ryan was attentive in a way Emily’s ex-husband had never been. He noticed her moods, remembered small things she said, and told her she was beautiful, something she hadn’t heard in years.

After nearly nine months of constant messages, video calls, and late-night phone conversations, Ryan suggested they meet. Emily hesitated—her logical side screamed that flying across the country to meet a man half her age was reckless. But loneliness, hope, and the feeling of being alive again won. She booked a flight from Chicago to San Diego under the guise of a “vacation.”

The day of her departure, Emily’s hands trembled as she rolled her suitcase through O’Hare Airport. She had told her sister she was going to California to “clear her head.” That wasn’t entirely a lie, but it wasn’t the truth either.

During the flight, her heart raced between excitement and fear. She imagined Ryan waiting at the terminal, smiling at her just like on video calls. She pictured long walks along the beach, dinners under city lights, and perhaps even a future together—though she dared not say it out loud.

When her plane touched down, she checked her phone. A message from Ryan: “Can’t wait to see you. Meet me at the coffee shop near baggage claim.” Her stomach fluttered. She pulled her cardigan tighter, freshened her lipstick in the tiny airport mirror, and walked toward the café.

What she saw there stopped her cold. A young man sat at a corner table, but his appearance didn’t match the polished, confident Ryan she’d seen online. He was thinner, paler, and looked more like a nervous college kid than the sophisticated designer she’d envisioned. Still, she smiled, ready to push through her doubts.

But within minutes of their conversation, Emily would discover that Ryan’s secret went far beyond appearances—and it would change everything.

Emily’s smile faltered when she finally sat across from Ryan. His eyes darted nervously around the café, avoiding direct contact. He stammered when he spoke, a sharp contrast to the smooth, charming tone she knew from late-night calls.

“Emily,” he said softly, “I didn’t think you’d actually come.”

Her brows furrowed. “Of course I came. We’ve been talking for months, Ryan. Why wouldn’t I?”

He swallowed hard, pushing his coffee cup back and forth between his hands. Emily noticed how young he really looked—barely older than her eldest child. The thought unsettled her more now, in person, than it had when they were states apart.

As the conversation stumbled along, Emily began asking the questions that had lingered in her mind. His job, his apartment, the places he had told her about—they didn’t align with the hesitant answers he gave now. Finally, with his shoulders slumped, Ryan exhaled heavily.

“I need to tell you something,” he said.

Emily’s chest tightened.

“I’m not who I said I was. My name is Ryan, but I’m not a designer. I’m still in school. I live with my parents. And… I used old pictures. I didn’t think this would get this far.”

Her heart sank. The polished young professional she believed she was meeting never existed. Instead, she was face to face with a boy who had built a fantasy around her loneliness.

Anger flared, then gave way to humiliation. “Why would you do this to me?” she whispered.

“I didn’t mean to hurt you,” Ryan said quickly, his voice trembling. “You were the first person who really listened to me. The first person who cared. I didn’t think someone like you would talk to me if you knew the truth.”

Emily sat back, her hands gripping her purse. She wanted to storm out, to call him a liar and leave him sitting there. But instead, she felt an unexpected mix of pity and betrayal. He wasn’t cruel; he was lost.

The reality hit her harder than she anticipated: she had flown across the country chasing a dream, only to find herself in a stranger’s truth.

The café around them buzzed with laughter and chatter, but Emily felt trapped in silence. She had a decision to make: cut her losses and leave, or confront the tangled emotions of a connection built on half-truths.

That night, Emily sat alone in her hotel room, the glow of the city lights seeping through the curtains. Her phone buzzed with Ryan’s apologetic messages, but she ignored them. Instead, she stared at her reflection in the mirror, searching for the woman who thought she could start over through the screen of a phone.

She replayed their conversations in her head—how he had made her laugh, how he had called her “special.” Those feelings weren’t fake, but the foundation they rested on was. That realization hurt the most.

The next morning, Ryan asked to see her again before she left. Against her better judgment, Emily agreed. They met in a park overlooking the ocean. This time, there were no illusions. He spoke candidly about his struggles, his insecurities, and his fear of being invisible. Emily, in turn, shared the pain of her failed marriage and the loneliness that had led her into his web.

“I never wanted to trick you,” he said, his voice breaking. “I just didn’t know how else to be enough.”

Emily sighed. “Ryan, you are enough for someone. But you lied to me, and that can’t be undone.”

There was no shouting, no dramatic ending—just two people recognizing that what they had built could not survive the truth. Emily walked away with a heavy heart, but also a strange sense of clarity.

On her flight back to Chicago, she looked out over the clouds and realized something important. She had been chasing the idea of being loved, rather than love itself. The trip wasn’t a failure—it was a wake-up call. She deserved honesty, respect, and a future with someone who could meet her where she was, without masks or lies.

When she landed, she texted her sister the truth about the trip. To her surprise, her sister didn’t judge. Instead, she said, “At least you were brave enough to take a chance. Now you know what you want—and what you don’t.”

Emily smiled faintly. She wasn’t the same woman who had boarded that plane. She had been deceived, yes, but she had also learned. The next chapter of her life would not be built on fantasy. It would be grounded in something real—even if that meant waiting a little longer.

And for the first time in years, Emily felt ready to write that chapter herself.

Ngay lần đầu nhìn thấy con dâu tương lai mẹ tôi đã ph;án “ngữ này chỉ có cho trèo tường đón về cửa sau’, tôi thuận theo ý bà đón vợ về như mẹ dặn, sau cưới đúng 1 hôm vợ có hành đ;ộng l;ạ

“Ngay lần đầu nhìn thấy con dâu tương lai, mẹ tôi đã thở dài mà phán một câu như định mệnh: ‘Ngữ này chỉ có cho trèo tường đón về cửa sau’. Tôi nghe xong vừa buồn cười, vừa ngại, nhưng vì thương mẹ nên vẫn làm đúng như bà dặn. Thế rồi, đúng một ngày sau lễ cưới, vợ tôi có hành động lạ khiến cả nhà ngỡ ngàng…”

Tôi tên là Hoàng, năm nay 27 tuổi, làm nhân viên văn phòng bình thường ở Hà Nội. Cả đời tôi vốn sống theo nếp của mẹ – bà góa chồng từ sớm, một tay nuôi tôi khôn lớn. Mẹ nghiêm khắc nhưng thương con hết mực. Chuyện vợ con, tất nhiên tôi phải “nghe mẹ” cho trọn chữ hiếu.

Hôm dẫn người yêu về ra mắt, tôi hồi hộp đến mức tay toát mồ hôi. Mai – người yêu tôi – xinh xắn, hiền lành, có phần ít nói. Nhưng cái cách cô ấy cúi đầu lễ phép, rồi khẽ mỉm cười, tôi tin mẹ sẽ hài lòng. Thế mà, sau khi Mai ra về, mẹ tôi lại buông ngay một câu lạnh lùng:

– Ngữ này… chỉ có cho trèo tường đón về cửa sau.

Tôi đứng sững, chẳng hiểu ý mẹ. Tôi hỏi, mẹ chỉ xua tay:

– Đàn bà hiền quá, ngoan quá, dễ bị đời vùi dập. Muốn giữ được hạnh phúc, chỉ có cách đón về cho kín, đừng khoa trương.

Mẹ tôi vốn tin nhiều vào tướng số. Bà bảo con gái có tướng mặt như Mai sẽ gặp khó ở nhà chồng, nếu cưới rình rang e rằng chẳng yên ổn. Thế là, dù họ hàng cằn nhằn, tôi vẫn nghe mẹ: làm một lễ cưới giản dị, không rước dâu cổng chính mà lặng lẽ đưa Mai về nhà bằng lối sau. Người ngoài thấy lạ, nhưng tôi coi như chuyện nhỏ – chỉ cần Mai đồng ý. Và đúng là cô ấy chẳng phản đối, chỉ cười khẽ, nắm tay tôi:

– Anh miễn vui là được.

Đêm tân hôn, mọi thứ diễn ra êm đềm. Mẹ tôi nhìn chúng tôi rồi mới yên tâm đi ngủ. Tôi thầm nghĩ, có lẽ “lời phán” của mẹ cũng chỉ để an lòng bà mà thôi. Nhưng tôi đâu ngờ, chính từ cái đám cưới cửa sau ấy, cuộc đời hôn nhân của tôi lại mở ra một ngã rẽ khó lường…

Sáng hôm sau, tôi thức dậy thì Mai đã dậy trước. Cô ấy dọn dẹp, nấu ăn, mọi việc chu toàn đến mức mẹ tôi cũng bất ngờ. Mẹ lẩm bẩm:

– Con bé này có hiếu, được cái chăm chỉ.

Tôi mừng thầm. Thế nhưng, đến tối hôm đó, chuyện lạ bắt đầu xảy ra.

Khoảng gần nửa đêm, tôi giật mình tỉnh giấc vì nghe tiếng động ngoài sân. Lúc đầu cứ nghĩ mèo, nhưng nhìn sang giường thì không thấy Mai đâu. Tôi lo lắng chạy xuống. Và thật kỳ lạ – Mai đang đứng ở cửa sau, tay đặt lên then gỗ, mắt nhìn ra ngoài đêm tối. Gương mặt cô ấy xa xăm, đôi mắt như chực khóc.

Tôi vội khẽ gọi:

– Mai! Em làm gì ở đây?

Cô ấy giật mình quay lại, cười gượng:

– Em… chỉ muốn hít thở chút thôi. Nhà mình… hơi ngột ngạt.

Tôi chưa kịp hỏi thêm thì mẹ tôi từ trên gác bước xuống. Bà nhìn thấy cảnh ấy, đôi mắt ánh lên một tia sắc lạ, nhưng bà không nói gì, chỉ bảo:

– Mai, vào nhà đi con. Đêm hôm sương lạnh, đứng ngoài dễ ốm.

Mai lí nhí vâng, rồi rụt rè bước vào. Từ đó, tôi bắt đầu để ý nhiều hơn. Cứ mỗi tối, khi nghĩ tôi đã ngủ say, Mai lại lén xuống sân, ngồi ở cửa sau, có khi thẫn thờ hàng giờ. Tôi hỏi, cô chỉ đáp “nhớ nhà”. Nhưng ánh mắt ấy… nó khác. Nó mang theo một nỗi niềm mà tôi không sao chạm tới.

Mẹ tôi lặng lẽ quan sát, nhưng bà không trách, cũng chẳng khuyên nhủ gì. Chỉ có một lần, bà nói riêng với tôi:

– Con nghe mẹ. Người đàn bà này, con phải giữ bằng trái tim chứ không bằng mâm cao cỗ đầy. Nếu không, một ngày nào đó… cửa sau sẽ thành lối ra, không chỉ là lối vào.

Câu nói ấy khiến tôi lạnh sống lưng.

Rồi một buổi tối, khi Mai vừa rón rén mở then cửa, tôi quyết định đi theo. Tôi nấp sau tường, nhìn cô ấy lặng lẽ bước ra ngõ. Trăng sáng nhợt nhạt phủ xuống, bóng dáng mảnh khảnh của vợ tôi chập chờn như mơ. Cô ấy đứng đó, nhìn về một khoảng xa xăm, như đang đợi ai.

Chừng mười phút sau, có bóng người xuất hiện – dáng đàn ông gầy gò, đội mũ lưỡi trai cũ. Tôi chỉ nghe loáng thoáng giọng Mai, run rẩy:

– Anh về đi… Em đã là vợ người ta rồi…

Người kia im lặng, rồi gật đầu, lùi dần vào bóng tối. Mai quay lưng, ôm mặt khóc nức nở. Tôi đứng chết lặng. Hàng nghìn câu hỏi xoáy trong đầu: Người đó là ai? Mối quan hệ giữa họ thế nào? Vì sao Mai lại chôn giấu nỗi niềm ấy ngay sau lưng tôi?

Tôi không dám bước ra, chỉ lặng lẽ quay vào trước khi Mai trở về. Đêm ấy, tôi không tài nào chợp mắt. Mẹ tôi dường như đoán ra, bởi sáng hôm sau, bà nhìn tôi thật lâu rồi khẽ nói:

– Thấy chưa, lời mẹ không sai. Có những cuộc hôn nhân, cửa chính không giữ nổi, chỉ có cửa sau mới níu lại được. Nhưng giữ thế nào, còn tùy ở con.

Tôi ngồi lặng, tim rối bời. Tôi muốn hỏi Mai, muốn biết hết sự thật. Nhưng khi nhìn gương mặt vợ – đôi mắt đỏ hoe, nụ cười gượng gạo – tôi lại không nỡ. Giữa chúng tôi, một khoảng lặng dày lên, khó gọi thành tên.

Câu chuyện hôn nhân của tôi mới chỉ bắt đầu, nhưng ngay từ ngày thứ hai, tôi đã thấy mình đứng giữa hai cánh cửa: một cánh mở ra bình yên, một cánh dẫn tới những bí mật sâu kín. Tôi phải chọn thế nào? Hay chấp nhận rằng, đôi khi, tình yêu cũng cần một “cửa sau” để tồn tại…

KH;ẨN: Khám xét khẩn cấp nơi làm việc của ‘bầu’ Đoan, chủ tịch Tập đoàn Đông Á

Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Thanh Hóa đã thi hành lệnh khám xét khẩn cấp nơi làm việc của ông Cao Tiến Đoan (‘bầu’ Đoan), Chủ tịch HĐQT, kiêm Tổng Giám đốc Công ty Đông Á.

Đêm 28/8, thông tin từ Công an Thanh Hóa cho biết, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh đã thi hành lệnh khám xét khẩn cấp nơi làm việc của ông Cao Tiến Đoan (SN 1960), thường được gọi là ‘bầu’ Đoan, trú tại phường Sầm Sơn, tỉnh Thanh Hóa – Chủ tịch HĐQT, kiêm Tổng Giám đốc Công ty Đông Á, có địa chỉ trụ sở đặt tại số 01A Nguyễn Hiệu, đại lộ Lê Lợi, phường Hạc Thành, tỉnh Thanh Hóa.

z6955465552586 4361bf08aa9206ba234e951be9ea8565 4.jpg
Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Thanh Hoá thi hành lệnh khám xét khẩn cấp. Ảnh: CACC

Nguyên nhân của việc khám xét là Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Thanh Hóa nhận được tin báo của người dân tố giác hành vi vi phạm pháp luật của ông Cao Tiến Đoan.

Quá trình điều tra xác định ông Đoan vi phạm quy định về kế toán gây hậu quả nghiêm trọng. Hiện Công an tỉnh Thanh Hóa đang tiếp tục điều tra làm rõ hành vi vi phạm để xử lý nghiêm theo quy định của pháp luật.

Trước đó, theo ghi nhận, khoảng 22h cùng ngày, tại nhà riêng của ông Đoan ở phường Sầm Sơn xuất hiện lực lượng cảnh sát. Cùng thời điểm, tại trụ sở công ty của ông ở phường Hạc Thành cũng có nhiều cảnh sát đến làm việc.

 

W-a1Nhiều cảnh sát xuất hiện tại nhà.jpg
Cảnh sát xuất hiện tại nhà “bầu” Đoan. 

Được biết, ngoài giữ chức Tổng Giám đốc Công ty TNHH Tập đoàn Bất động sản Đông Á, ông Đoan còn là đại biểu HĐND tỉnh Thanh Hóa, Ủy viên Ban Kinh tế – Ngân sách HĐND tỉnh, Chủ tịch Hiệp hội Doanh nghiệp tỉnh Thanh Hóa, đồng thời là Chủ tịch CLB bóng đá Đông Á Thanh Hóa.

W-a2Nhiều cảnh sát xuất hiện tại nhà.jpg
Cảnh sát cũng xuất hiện tại khu vực trụ sở công ty của “bầu” Đoan. 

Ông Cao Tiến Đoan được đánh giá là người có tầm ảnh hưởng tại Thanh Hóa. Vì vậy, việc lực lượng công an xuất hiện tại nhà riêng và trụ sở công ty của ông đã thu hút nhiều người dân hiếu kỳ đến theo dõi.

W-a3Nhiều cảnh sát xuất hiện tại nhà.jpg
Nhiều người hiếu kỳ đứng xem.

Đến 23h, lực lượng công an vẫn còn làm việc tại cả hai địa điểm trên.