Tôi ký vào bản hợp đồng hôn nhân bằng đôi tay run rẩy, mực còn chưa kịp khô thì bác sĩ gọi điện báo em trai tôi vừa qua cơn nguy kịch. Tôi thở phào, nhưng trong lòng lại trống rỗng đến đáng sợ. Mạng sống của em đã được đổi lấy bằng cả cuộc đời tôi.
Người đàn ông tôi sắp gả cho – ông Lâm – là một tỷ phú sáu mươi tuổi, ngồi xe lăn, nửa người liệt, bệnh án dày như cuốn sổ nợ. Báo chí đồn rằng ông “không sống nổi quá một năm”, là kẻ giàu có nhưng cô độc, lạnh lùng, và tàn nhẫn trong làm ăn. Gia đình tôi không giàu, bố mẹ mất sớm, tôi và em trai nương tựa vào nhau. Khi em bị suy thận giai đoạn cuối, chi phí ghép thận vượt xa khả năng của tôi. Ông Lâm xuất hiện như một lối thoát… cũng là cái bẫy.
Lễ cưới diễn ra nhanh chóng, xa hoa nhưng lạnh lẽo. Tôi khoác váy cưới trắng, đứng cạnh một người đàn ông tóc bạc, gương mặt xám xịt vì bệnh tật. Khách khứa toàn là đối tác, luật sư, trợ lý. Không có lấy một lời chúc phúc thật lòng.
Tôi tự nhủ: Chỉ cần em sống, mình chịu đựng thế nào cũng được.
Đêm tân hôn, tôi được đưa vào phòng ngủ rộng như khách sạn năm sao. Ông Lâm được người hầu đẩy vào, đặt cạnh giường rồi rời đi, khóa cửa từ bên ngoài.
Tôi ngồi mép giường, tim đập loạn nhịp. Tôi chuẩn bị tinh thần cho điều tệ nhất.
Nhưng rồi… ông ta đứng dậy.
Không cần xe lăn. Không run rẩy. Không hề liệt.
Ông Lâm bước chậm rãi về phía tôi, ánh mắt sắc lạnh, hoàn toàn khác với dáng vẻ yếu ớt ban ngày. Tôi chết lặng, toàn thân đông cứng.
“Đừng sợ,” ông nói, giọng trầm và rõ ràng. “Cô chỉ vừa bước vào một vở kịch được dàn dựng rất công phu.”
Tôi lắp bắp:
“Ông… ông không bị tàn tật?”
Ông mỉm cười nhạt:
“Đó chỉ là lớp vỏ.”
Rồi ông đặt trước mặt tôi một tập hồ sơ dày, bên ngoài ghi tên em trai tôi.
“Cô nghĩ mình bán đời để cứu em?”
Ông cúi thấp người, thì thầm:
“Không. Cô đã bị kéo vào một âm mưu mà từ đầu đến cuối… em trai cô chỉ là con cờ.”
Tôi run lên.
Hóa ra cuộc hôn nhân này… chỉ mới là khởi đầu.
Tôi mất cả đêm để hiểu rằng mọi thứ tôi tin trước giờ đều có thể là giả.
Ông Lâm không chạm vào tôi. Ông chỉ ngồi đối diện, châm một điếu thuốc – thứ mà một “bệnh nhân sắp chết” không bao giờ được phép dùng – rồi bình thản kể.
Ông không hề liệt. Căn bệnh suy kiệt chỉ là hồ sơ giả. Cả bác sĩ riêng, trợ lý, báo chí… đều nằm trong kế hoạch. Suốt mười năm qua, ông giả bệnh để rút khỏi ánh đèn dư luận, nhằm tránh sự theo dõi của những kẻ muốn cướp quyền lực trong tập đoàn.
“Nhưng liên quan gì đến tôi?” – tôi hỏi, cổ họng khô khốc.
Ông Lâm mở hồ sơ, lật đến một trang báo cáo ADN.
“Cô không phải người được chọn ngẫu nhiên.”
Tôi chết sững khi thấy tên mẹ tôi trong hồ sơ điều tra nội bộ của tập đoàn Lâm Gia từ hơn hai mươi năm trước. Bà từng là kế toán trưởng, người nắm giữ những bằng chứng về việc biển thủ quỹ của hội đồng quản trị cũ. Trước khi kịp công bố, bà chết trong một vụ tai nạn giao thông bị kết luận là “ngoài ý muốn”.
“Vậy em trai tôi?” – tôi gần như hét lên.
Ông Lâm nhìn tôi rất lâu rồi nói:
“Thằng bé bị bệnh là thật. Nhưng… thời điểm bệnh trở nặng không phải ngẫu nhiên.”
Tôi đứng bật dậy.
“Ông đã làm gì em tôi?!”
“Không phải tôi.” – ông nói chậm rãi – “Là những kẻ đang nghĩ rằng tôi sắp chết thật. Chúng dùng em trai cô để ép cô bước vào đây, bởi chỉ có cô… mới đủ tư cách đứng tên thừa kế phần cổ phần đặc biệt.”
Tôi như rơi xuống vực.
Hóa ra tôi không chỉ là cô dâu bất đắc dĩ, mà là lá chắn sống cho ông.
Cuộc hôn nhân này giúp ông hợp pháp chuyển quyền kiểm soát tài sản sang tôi, tránh bị hội đồng quản trị thao túng. Nhưng đổi lại, tôi trở thành mục tiêu.
Ngay ngày hôm sau, tai nạn xảy ra.
Xe của tôi bị đâm trên đường từ bệnh viện về nhà. Rất may chỉ là va chạm nhẹ – quá nhẹ để là tai nạn, quá rõ để là lời cảnh cáo.
Tôi bắt đầu hiểu: nếu tôi ngã xuống, người tiếp theo sẽ là em trai tôi.
Tối hôm đó, ông Lâm nói một câu khiến tôi không thể quay đầu:
“Nếu cô rời đi, cả hai chị em cô đều chết. Nếu ở lại… tôi sẽ dạy cô cách sống sót.”
Tôi không còn lựa chọn.
Tôi bắt đầu học cách làm vợ của một tỷ phú – không phải để yêu, mà để tồn tại.
Ông Lâm dạy tôi đọc báo cáo tài chính, nhận diện bẫy pháp lý, hiểu ánh mắt giả tạo của những “người thân” trong tập đoàn. Tôi từ một cô gái chỉ biết kiếm tiền chữa bệnh cho em, trở thành người ngồi trong các cuộc họp mà mỗi câu nói đều có thể quyết định sinh mạng ai đó.
Trong lúc đó, em trai tôi được chuyển sang bệnh viện riêng, bảo vệ nghiêm ngặt. Tôi không dám nói cho nó biết sự thật. Tôi chỉ nói: “Chị ổn. Em cứ sống.”
Âm mưu dần lộ diện. Phó chủ tịch tập đoàn – người từng là cấp dưới của mẹ tôi – chính là kẻ đứng sau mọi chuyện. Hắn muốn loại bỏ ông Lâm, chiếm quyền lực, và xóa sạch dấu vết năm xưa.
Bằng chứng mẹ tôi để lại… vẫn tồn tại. Và chìa khóa giải mã nằm trong tay tôi.
Đêm cuối cùng, tôi chủ động bước vào phòng họp khẩn, nơi ông Lâm “đột ngột qua đời” theo kế hoạch giả chết cuối cùng. Tất cả nghĩ rằng tôi chỉ là góa phụ non trẻ, dễ thao túng.
Họ đã nhầm.
Tôi trình ra toàn bộ chứng cứ, đoạn ghi âm, dòng tiền bẩn, và cả thỏa thuận ngầm liên quan đến bệnh án giả của em trai tôi. Căn phòng chìm trong hỗn loạn.
Khi cảnh sát bước vào, tôi mới thở được.
Vài tháng sau, em trai tôi được ghép thận thành công. Ông Lâm biến mất đúng nghĩa – không ai biết ông còn sống hay đã chết thật.
Trước khi đi, ông để lại cho tôi một lá thư:
“Cô không còn là con cờ. Từ đầu đến cuối, người duy nhất đủ tàn nhẫn để thắng… chính là cô.”
Tôi đứng trước gương, tháo chiếc nhẫn cưới.
Cuộc hôn nhân đổi mạng đã kết thúc.
Nhưng người phụ nữ bước ra từ đó… không bao giờ còn là tôi của ngày xưa nữa.



