Tôi chuyển dạ lúc 2 giờ sáng, mọi thứ diễn ra đúng như mong đợi cho đến khi bác sĩ bước vào và nhìn chằm chằm vào màn hình monitor. Chỉ một câu ngắn ngủi của cô ấy khiến tôi chết lặng, toàn thân lạnh toát. Chồng tôi đứng cạnh cũng sững người, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Những phút tiếp theo, tôi bị đẩy đi trong tiếng hối thúc và ánh mắt lo lắng của cả kíp trực. Tôi chỉ kịp tự hỏi: Rốt cuộc con tôi gặp chuyện gì?

Tôi chuyển dạ lúc 2 giờ sáng, sau một ngày dài chỉ hơi đau âm ỉ. Chồng tôi hoảng hốt đến mức lấy nhầm áo khoác của hàng xóm rồi lao ra khỏi nhà. Trên đường đến bệnh viện, tôi cảm nhận từng cơn gò rõ ràng, nhịp nhàng và… hoàn toàn bình thường. Nước ối chưa vỡ, nhịp tim bé vẫn tốt. Mọi thứ diễn ra đúng như những gì tôi mong đợi cho lần sinh đầu tiên.

Khi vào phòng chờ sinh, y tá đặt máy đo tim thai, chỉnh tư thế cho tôi và khẽ nói:
“Ổn lắm chị, cổ tử cung mở ba phân rồi, chắc tầm vài tiếng nữa thôi.”

Tôi thở phào. Tôi đã chuẩn bị tinh thần cho đau đớn, nhưng không hề chuẩn bị cho bất cứ điều gì bất thường. Chồng tôi ngồi bên cạnh, tay nắm chặt tay tôi, mắt không rời từng nhịp dao động trên màn hình máy đo.

Đến gần 4 giờ, cơn đau mạnh hơn, dữ dội hơn, nhưng vẫn trong mức mà tôi nghĩ là bình thường. Bụng tôi căng tức, mồ hôi lạnh chảy xuống thái dương. Y tá thỉnh thoảng vào kiểm tra, vẫn trấn an:
“Ổn chị ơi, cổ tử cung tiến triển tốt lắm.”

Nhưng rồi… khoảng 4 giờ 20, bác sĩ trực bước vào. Không phải vị bác sĩ theo dõi thai kỳ của tôi – người tôi đã gặp suốt 9 tháng trời – mà là một bác sĩ lạ, trẻ, vóc dáng nhỏ, gương mặt căng thẳng.

Cô ấy không cười, không nói gì ngoài một câu khiến tôi chết lặng:
“Nhịp tim thai đang có dấu hiệu giảm. Chúng ta cần kiểm tra ngay.”

Không khí trong phòng thay đổi đột ngột. Chồng tôi nhìn tôi, hoang mang. Tôi cố hỏi:
“Giảm là… giảm như thế nào ạ?”
Nhưng bác sĩ chỉ tập trung vào màn hình, rồi ra hiệu cho y tá chuẩn bị dụng cụ.

Tôi liếc sang màn hình monitor – đường biểu đồ nhịp tim bé không còn ổn định như trước. Nó lượn xuống, rồi bật lên, rồi lại rơi xuống một cách bất thường.

Cơn đau tiếp theo ập tới, nhưng lần này không chỉ là đau – mà là sợ. Sợ điều gì đó đang diễn ra mà tôi không hiểu. Sợ rằng phút giây tôi mong chờ suốt 9 tháng sắp biến thành điều kinh khủng.

Bác sĩ đổi gương mặt nghiêm trọng hơn:
“Có thể phải can thiệp. Chị chuẩn bị tinh thần.”

Mọi thứ từ đó diễn ra nhanh đến mức tôi không kịp phản ứng. Y tá đẩy giường, chồng tôi buộc phải đứng ngoài.

Trong khoảnh khắc bị cuốn đi, tôi chỉ kịp nghĩ:
“Làm ơn… xin đừng có chuyện gì với con tôi…”

Khi cánh cửa phòng sinh khép lại, tôi cảm giác như mình bị tách khỏi cả thế giới. Mọi tiếng động trở nên hỗn loạn nhưng xa xăm: tiếng bánh xe inox, tiếng dụng cụ va vào nhau, tiếng bác sĩ trao đổi nhanh đến mức tôi không kịp hiểu. Cơn gò ập tới khiến tôi cong người lại, nhưng tôi không còn tập trung vào đau nữa – chỉ dồn toàn bộ sự chú ý vào một câu hỏi duy nhất: Điều gì đang xảy ra với con tôi?

Bác sĩ kiểm tra lại monitor, nét mặt càng lúc càng căng.
“Nhịp tim đang xuống 90… 85… Không ổn rồi.”

Tôi nghe mà như rụng rời. 9 tháng mang thai khỏe mạnh, tất cả các xét nghiệm đều bình thường. Không có một dấu hiệu nào báo trước. Sao lại đột ngột như vậy?

Một y tá khẽ nói với bác sĩ:
“Có thể do dây rốn. Hoặc bé đổi tư thế.”
Nhưng đó chỉ là phỏng đoán. Không ai dám khẳng định.

Bác sĩ quay sang tôi, giọng dứt khoát:
“Chúng tôi sẽ thử xoay tư thế của chị để xem có cải thiện nhịp tim thai không. Nhưng nếu không ổn, có thể phải mổ cấp cứu.”

Mổ? Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ phải mổ. Tôi đã hình dung một ca sinh tự nhiên với nước mắt hạnh phúc, tiếng con khóc chào đời trong vòng tay chồng. Còn giờ đây, chỉ trong vài phút, mọi thứ vỡ vụn.

Họ lật nghiêng tôi sang bên trái. Không cải thiện. Sang bên phải. Không thay đổi. Monitor vẫn báo những con số làm tim tôi như muốn rơi ra khỏi lồng ngực.

Bác sĩ siết lại khẩu trang, ra lệnh:
“Chuẩn bị phòng mổ.”

Tôi nắm lấy tay y tá gần nhất, hỏi trong tuyệt vọng:
“Con tôi… có sao không?”
Cô ấy dừng lại nửa giây, rồi nói nhỏ:
“Chúng tôi đang làm mọi thứ có thể. Cố gắng hít sâu nhé chị.”

Tôi khóc. Không phải vì đau. Không phải vì sợ mổ. Mà vì giây phút ấy, lần đầu tiên tôi cảm nhận rõ sự mong manh của sinh mạng bé nhỏ đang nằm trong bụng mình.

Đúng lúc ấy, bác sĩ khác – lớn tuổi hơn – bước vào. Ông liếc nhanh monitor, rồi nói:
“Khoan đã. Đặt lại đầu dò tim thai.”

Một y tá làm theo. Và… nhịp tim thai bật lên lại 130, rồi ổn định dần.

Cả phòng im bặt trong một khoảnh khắc cực kỳ kỳ lạ – như mọi người đều vừa thở phào mà không ai dám thốt ra.

Bác sĩ lớn tuổi nói:
“Đầu dò đặt sai vị trí. Nhịp tim thật của bé vẫn bình thường.”

Tôi chết lặng tập hai.

Bác sĩ trẻ – người gây ra sự hoảng loạn lúc đầu – mặt tái mét. Cô ấy kiểm tra lại nhiều lần, xác nhận:
“Nhịp tim hoàn toàn ổn định. Không có dấu hiệu suy thai.”

Tôi bật khóc nức nở, vừa mừng vừa giận vừa kiệt sức.

Cơn đau tiếp tục, nhưng giờ tôi chỉ muốn một điều:
Sinh con an toàn, bình yên.

Nhưng tôi không biết rằng, những giờ tiếp theo cũng chẳng hề dễ dàng…

Sau khi mọi người xác nhận nhịp tim thai ổn định, tôi được chuyển trở lại phòng sinh thường. Chồng tôi vẫn đứng ngoài chờ, mặt căng như dây đàn. Khi thấy tôi trở ra, anh cuống cuồng:
“Có chuyện gì? Sao em bị đưa vào trong vậy?”
Tôi chỉ kịp lắc đầu, nước mắt còn chưa kịp khô. Tôi không muốn kể ngay, chỉ muốn giữ bình tĩnh để tập trung sinh con.

Cơn đau chuyển dạ lúc này đã đến liên tục, dồn dập. Cổ tử cung mở nhanh hơn sau những căng thẳng vừa trải qua, bác sĩ trực mới – một người điềm tĩnh và dày dạn kinh nghiệm hơn – vào kiểm tra và nói:
“Chị làm rất tốt. Chắc khoảng một tiếng nữa là sinh được.”

Một tiếng. Tôi cắn môi, cố thở đều. Chồng tôi cầm quạt tay quạt cho tôi, tay còn lại nắm thật chặt tay tôi như thể nếu buông ra, tôi sẽ tan biến.

Nhưng chỉ 20 phút sau, nước ối vỡ bất ngờ. Cơn đau trở nên sắc hơn, dữ dội hơn. Tôi cảm giác lưng mình như đang bị kéo căng, bụng như bị xé đôi. Nhiều lúc tôi gần như không phân biệt được tiếng máy móc và tiếng tim mình.

“Đến lúc rặn rồi chị!”
Một y tá hô lên.

Tôi được đưa vào phòng sinh thật sự. Ánh đèn trắng chói lòa. Hơi lạnh điều hòa khiến sống lưng tôi sởn lên.

Bác sĩ nói rõ ràng, chậm rãi:
“Khi có cơn gò, chị nghe tôi. Đừng tự rặn quá sớm.”

Cơn gò đầu tiên tới. Tôi rặn.
Không hiệu quả.

Cơn thứ hai.
Tôi gồng người, cố dồn toàn bộ sức vào phần bụng dưới. Mạch máu trên thái dương như muốn nổ tung.

Cơn thứ ba.
Tôi rặn đến mức cảm tưởng cả linh hồn muốn bật ra khỏi cơ thể.

Nhưng rồi bác sĩ đột ngột nói:
“Đầu bé bị kẹt một chút. Chúng ta phải hỗ trợ bằng giác hút.”

Tôi choáng váng. Mọi thứ dường như khó khăn hơn tôi tưởng rất nhiều.

Giác hút được đặt vào. Bác sĩ giữ chặt, tôi rặn theo lệnh.

Một lần.
Hai lần.
Ba lần.

Tôi gần như gục xuống vì kiệt sức.

Chồng tôi đứng bên cạnh, giọng run run:
“Em cố lên, sắp được rồi…”

Cơn gò tiếp theo tới, mạnh nhất từ đầu đến giờ. Tôi rặn, toàn lực, không giữ lại một chút gì.

Và rồi…
Một tiếng khóc vang lên.

To, rõ, khỏe.

Tôi bật khóc ngay lập tức, nhưng là những giọt nước mắt nhẹ bẫng, vỡ òa, như được ai tháo toàn bộ lo lắng trong suốt buổi sáng kinh hoàng ấy.

Bé được đặt lên ngực tôi. Da kề da. Ấm. Mềm. Nhỏ xíu. Và hoàn hảo.

Bác sĩ cười hiền:
“Bé gái, hoàn toàn khỏe mạnh. Apgar rất tốt.”

Chồng tôi cúi xuống hôn lên trán tôi, nước mắt rơi không kìm được:
“Em giỏi lắm… con mình an toàn rồi…”

Tôi ôm con, nhìn khuôn mặt đỏ hỏn đang nín dần trong vòng tay mình, và không thể tin rằng chỉ vài giờ trước, tôi đã hoảng sợ đến mức tưởng mình sắp mất con.

Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu một điều:
Hành trình làm mẹ là chuyến đi vừa mong manh vừa kỳ diệu nhất của đời người.

Và dù trải qua những giờ phút sợ hãi đến “chết lặng”, cuối cùng, điều còn lại là một trái tim đầy ắp yêu thương – dành cho sinh linh bé nhỏ vừa đến với cuộc đời bằng tất cả can đảm của cả mẹ và con.