Tôi dắt con gái vào khoa ung bướu của một bệnh viện lớn ở Sài Gòn thì bác sĩ bất ngờ chặn lại, ánh mắt đầy hoang mang. “Con chị… chưa từng được chẩn đoán ung thư.” Tôi chết lặng. Hồ sơ ông đưa ra ghi một cái tên khác, ngày sinh khác, tuổi khác. Mọi thứ đều sai. Ai đó đã tráo toàn bộ bệnh án. Và đau đớn nhất—kẻ làm điều đó vừa rút trọn khoản tiền bảo hiểm đứng tên con tôi.

Tôi còn nhớ rất rõ buổi sáng hôm đó — cái buổi sáng mà chỉ trong vài phút ngắn ngủi, mọi thứ mà tôi tin tưởng vào hệ thống bệnh viện, vào bảo hiểm, thậm chí vào sự an toàn của chính con gái mình… hoàn toàn sụp đổ.

Con bé tên An, mới chín tuổi, sốt hơn một tuần không rõ nguyên nhân. Tôi đưa con vào khoa ung bướu nhi của một bệnh viện lớn ở Sài Gòn theo chỉ định của bệnh viện tuyến dưới. Cả hai mẹ con đều thấp thỏm, vì bác sĩ nói cần kiểm tra kỹ để loại trừ khối u hay bệnh máu ác tính.

Chúng tôi vừa bước đến cửa phòng tiếp nhận thì một bác sĩ nam chặn lại. Không phải kiểu chặn người lạ, mà là kiểu… sững sờ đến lạc giọng.

“Chị… đưa bé nào tới xét nghiệm?”
“Dạ, con gái tôi.”
Ông nhìn con bé rồi nhìn hồ sơ trên tay, sắc mặt đổi hẳn: “Con chị… chưa từng được chẩn đoán ung thư.”

Tim tôi như thắt lại. “Bác sĩ nói gì ạ? Tôi chưa bao giờ—”

Ông đưa tôi tập hồ sơ. Ngay trang đầu tiên là tên một bé gái hoàn toàn xa lạ: Nguyễn Ngọc Yến, sinh năm 2004. Căn bệnh ghi rõ: Ung thư tế bào máu, giai đoạn II. Nhưng quan trọng nhất là phần “Người thụ hưởng bảo hiểm”: Trần Mỹ An — tên con gái tôi.

Tôi đứng chết lặng. “Đây… đây không phải con tôi.”
“Tôi biết.” Bác sĩ thở dài. “Nhưng hồ sơ được gửi từ bảo hiểm về bệnh viện, theo đúng mã số bảo hiểm trùng khớp với bé nhà chị.”

Tôi run tay lật tiếp từng trang. Tất cả đều được ký đầy đủ, có dấu đỏ. Thậm chí còn có cả hóa đơn tạm ứng viện phí hơn 300 triệu. Tiền này — theo xác nhận — “đã được thanh toán đầy đủ từ gói bảo hiểm của bé”.

Tôi bàng hoàng đến mức không thốt nổi lời nào.

Ai đó đã lấy danh nghĩa con gái tôi để mở hồ sơ bệnh án giả, rồi rút toàn bộ tiền bảo hiểm. Không chỉ vậy — họ còn để lại một “bệnh án ung thư” đứng tên con tôi, khiến tất cả dữ liệu sức khỏe chính thức của bé bị thay thế.

Bác sĩ nhìn tôi, ánh mắt như vừa áy náy vừa lo lắng:
“Chị nên bình tĩnh. Chúng tôi sẽ lập biên bản. Đây nhiều khả năng là một vụ gian lận hồ sơ. Nhưng cần… phối hợp thêm với phía bảo hiểm.”

Tôi bế An lên, cảm giác như ai đó vừa đạp mạnh vào ngực mình. Cơn sốt của con thì chưa tìm ra nguyên nhân, còn bệnh án chính thức của con lại bị tráo trắng trợn. Những trang giấy trước mặt tôi không phải giấy tờ nữa — chúng là bằng chứng cho một tội ác tinh vi và không hề nhỏ.

Tôi biết mình phải làm gì tiếp theo. Nhưng tôi không ngờ rằng con đường đi tìm sự thật lại mở ra một mạng lưới tăm tối hơn bất cứ điều gì tôi từng tưởng tượng…

Ngay buổi chiều hôm đó, tôi đến công ty bảo hiểm để khiếu nại. Họ tiếp nhận hồ sơ rất nhanh nhưng thái độ lại… lạ lùng một cách khó hiểu. Nhân viên chỉ đọc vài dòng, nhìn tôi, rồi nói như đọc sẵn một kịch bản:

“Khoản chi đã được duyệt đúng quy trình vì người đứng tên thụ hưởng là con gái chị. Chúng tôi không thể hoàn tiền.”

Tôi siết chặt tay. “Nhưng bệnh án kia là giả. Con tôi chưa bao giờ điều trị ở đó. Các anh phải kiểm tra chứ.”

Nhân viên cười nhạt: “Chị thông cảm. Hệ thống của chúng tôi ghi nhận hồ sơ đã được nộp trực tiếp tại quầy, có chữ ký và CMND của người đại diện hợp pháp.”

“Tôi chưa bao giờ ký gì cả!”

Cô ta nhìn tôi thêm mấy giây, rồi hạ giọng: “Chị nên nói chuyện với bộ phận điều tra nội bộ. Nhưng nói trước, đa phần những trường hợp thế này… không giải quyết được.”

Một câu nói đầy hàm ý.

Tôi rời khỏi công ty bảo hiểm với cảm giác bất an như bị ai theo dõi. Thật vậy, khi tôi dắt xe ra khỏi hầm, tôi thấy ở góc bãi giữ xe có một người đàn ông mặc áo khoác đen đang nhìn về phía tôi. Khi tôi nhìn lại, hắn lập tức quay đi.

Ba ngày sau, cuộc điều tra của bệnh viện cho thấy hồ sơ bệnh án không bị sửa trong hệ thống của họ — mà bị “thay từ đầu nguồn”. Nghĩa là: gói bảo hiểm đứng tên con tôi đã bị một người khác đem đi mở hồ sơ, làm thủ tục, nộp giấy tờ giả… tất cả đều rất hợp lệ.

Bệnh viện chỉ nhận hồ sơ từ bảo hiểm, họ không có lý do để nghi ngờ.

Tôi hỏi: “Ai nộp hồ sơ?”
“Là một người đàn ông. Có CMND photo đứng tên chị. Ảnh khá giống chị… nhưng lại là hình của mười năm trước.”

Tôi chợt nổi da gà.

Ai có được ảnh cũ của tôi? Ai biết tôi dùng bảo hiểm loại nào? Ai biết tên con tôi, ngày sinh, mã số thẻ?

Những câu hỏi đó cứ quay cuồng trong đầu khiến tôi mất ngủ nhiều đêm.

Tôi quyết định điều tra theo hướng riêng: tìm hiểu xem bé gái mang tên “Nguyễn Ngọc Yến” trong hồ sơ — cô bé với chẩn đoán ung thư — có thật hay không.

Tôi tìm được một địa chỉ trên hồ sơ: một khu trọ cũ ở quận 8. Khi tôi tìm đến thì chỉ có một bà cụ sống ở đó. Bà nói:

“À, bé Yến… nó mất rồi. Mất năm ngoái. Nhà nó dọn đi hết. Tội nghiệp, nó bệnh nặng lắm.”

Tôi hỏi: “Bệnh ung thư máu phải không ạ?”
Bà cụ gật đầu: “Đúng rồi. Nhưng nhà nó nghèo, làm gì có bảo hiểm. Vì vậy nó đâu được điều trị nhiều.”

Câu nói đó khiến tôi lạnh sống lưng.

Một đứa trẻ chết vì ung thư không có bảo hiểm — và bệnh của nó đã bị lợi dụng để làm hồ sơ rút tiền từ bảo hiểm của con tôi.

Tôi nhìn xuống tờ giấy trong tay — bệnh án ghi giai đoạn II, chỉ mới đầu năm nay. Ai đó đã “hồi sinh” hồ sơ của một đứa trẻ đã chết để kiếm tiền.

Tôi hỏi tiếp: “Nhà nó còn ai không bác?”
Bà cụ suy nghĩ: “Có. Ba nó. Một người khó ở, ít nói… Hình như bị dính nợ nần.”

Tim tôi đập mạnh.

Nợ nần. Một đứa trẻ đã chết. Một bệnh án thật bị tái sử dụng. Một hồ sơ bảo hiểm bị tráo.

Mảnh ghép cuối cùng bắt đầu hiện ra: đây không phải hành động bộc phát — mà là một đường dây gian lận bệnh án có tổ chức.

Và điều tồi tệ hơn cả: khi tôi rời khu trọ, người đàn ông mặc áo khoác đen hôm trước… đứng ngay đầu ngõ, nhìn tôi chằm chằm.

Từ lúc biết mình bị theo dõi, tôi bắt đầu cảnh giác hơn. Tôi đưa An về quê gửi cho ngoại chăm vài hôm để con an toàn, rồi quay lại Sài Gòn tiếp tục điều tra. Tôi tưởng mình chỉ phải đối mặt với một kẻ lừa đảo đơn lẻ, nhưng tất cả những gì xảy ra sau đó cho thấy tôi đang chạm tới một thứ nguy hiểm hơn nhiều.

Một tối, khi tôi đang khóa cửa phòng trọ để đi mua đồ ăn, người đàn ông áo khoác đen lặng lẽ xuất hiện sau lưng.

Hắn nói nhỏ: “Chị đang đào bới quá sâu rồi.”

Tôi lùi lại, tay run nhưng cố giữ bình tĩnh: “Anh là ai? Tại sao làm vậy với con tôi?”

Hắn không trả lời. Chỉ đưa tôi một tờ giấy nhỏ:
“Dừng lại. Vì lợi ích của chính chị.”

Rồi hắn biến mất vào con hẻm.

Tôi biết mình không thể dừng — càng không thể để con gái mang một bệnh án ung thư giả suốt đời. Nhưng tôi hiểu: tôi đang đối đầu với một nhóm có khả năng tiếp cận thông tin cá nhân, hồ sơ y tế, thậm chí cả dữ liệu bảo hiểm.

Họ không phải những kẻ nghiệp dư.

Tôi tìm ra nơi ở mới của ông bố — một căn phòng trọ tồi tàn nằm sát mé sông. Ông ta mở cửa, mắt đỏ ngầu, mùi rượu nồng nặc.

“Tôi muốn hỏi về bé Yến.” – tôi nói.

Ông ta nhìn tôi hồi lâu, rồi thở ra đầy mệt mỏi: “Tôi biết thế nào cũng có ngày có người tới.”

Chúng tôi nói chuyện trong căn phòng nhỏ tối om chỉ có ánh đèn vàng mờ mờ. Ông ta thú nhận một phần sự thật:

“Sau khi con tôi mất… có người tìm tới. Họ bảo tôi chỉ cần đưa bệnh án thật của con bé và ký xác nhận sang tên người thụ hưởng. Họ trả tiền cho tôi. Tôi… tôi cần tiền để trả nợ.”

Tôi hỏi: “Họ là ai?”

Ông lắc đầu: “Không biết tên. Chỉ biết họ làm việc rất chuyên nghiệp. Họ có thể thay đổi toàn bộ hồ sơ để trùng khớp với bất kỳ người nào họ muốn. Tôi không ngờ họ dùng hồ sơ đó để hại người khác.”

Tôi nghẹn lại. “Anh ký vào giấy tờ nào? Anh có giữ bản sao không?”

Ông ta im lặng, rồi lấy từ trong tủ ra một phong bì mỏng.
Bên trong là bản photo hợp đồng chuyển đổi thông tin bệnh án — giả tinh vi đến mức tôi nhìn còn tin được.

Nhưng điều khiến tôi nổi da gà… là chữ ký người thụ hưởng trong bản hợp đồng.

Là chữ ký giả của tôi.


3. Mảnh ghép cuối cùng

Tôi đem tài liệu này tới gặp bộ phận điều tra của công ty bảo hiểm. Lần này họ không còn thái độ dè bỉu nữa — khi tôi đặt bản photo lên bàn, một quản lý cấp cao lập tức tái mặt.

Anh ta thừa nhận:
“Chị không phải nạn nhân duy nhất. Có một nhóm đang lợi dụng những bệnh nhi đã mất hoặc gia đình khó khăn để tạo hồ sơ giả, rồi gắn vào các gói bảo hiểm cao cấp của người khác. Chúng tôi đã mất dấu nhóm này mấy tháng nay.”

Tôi hỏi thẳng: “Các anh có liên kết với họ không?”

Anh ta im lặng — một sự im lặng đáng sợ.

Cuối cùng anh ta đáp:
“Chúng tôi có người bên trong bị mua chuộc.”

Tôi hiểu. Một phần hệ thống đã bị thao túng. Đó là lý do hồ sơ của con tôi bị lấy dễ dàng như vậy.

Nhờ bằng chứng từ người cha của bé Yến, công ty bảo hiểm buộc phải khôi phục lại hồ sơ thật của con tôi và hoàn toàn xóa bỏ bệnh án ung thư giả.

Nhưng nhóm đứng sau vụ việc vẫn chưa bị bắt.

Người đàn ông áo khoác đen biến mất. Không còn theo dõi tôi nữa, nhưng tôi biết… hắn vẫn ở đâu đó.

Trong buổi làm việc cuối cùng, vị quản lý bảo hiểm nói với tôi một câu khiến tôi lạnh người:

“Chị may mắn là phát hiện sớm. Nếu những kẻ đó có ý đồ xấu hơn… hồ sơ bị tráo chỉ là bước đầu.”

Tôi hỏi: “Ý anh là gì?”

Ông ta đáp:
“Đôi khi để hợp thức hóa một hồ sơ bệnh án giả… chúng sẵn sàng tạo ra một bệnh nhân thật.”

Tôi ôm chặt con gái khi đưa bé về từ quê. Từ hôm ấy, tôi không bao giờ để con ra khỏi tầm mắt.

Bởi tôi hiểu rằng—
không phải lúc nào kẻ xấu cũng nhắm vào mạng sống. Có khi thứ họ cần chỉ là… danh tính của một đứa trẻ.