Mỗi ngày ông Tư đều chăm cháu gái nhỏ 10 tuổi, nhưng hôm ấy khi bà Năm hàng xóm sát vách sang chơi, bà lại phát hiện một cảnh tượng khác thường trong căn nhà quen thuộc

Con ngõ nhỏ buổi chiều lặng gió, tiếng ve còn vương lại trên hàng xoan trước cổng. Trong căn nhà mái ngói cũ kỹ, ông Tư đang lúi húi dọn lại mấy chậu cảnh trước hiên. Dáng người gầy gò, cái lưng còng xuống sau mấy chục năm làm lụng ngoài đồng, nhưng đôi mắt vẫn sáng hiền, giọng nói trầm mà ấm.

Bên trong, bé Hân – cháu nội ông – vừa đi học về, tháo vội chiếc cặp đặt trên ghế, rồi chạy ra vườn sau. Đứa bé mười tuổi, tóc dài chấm lưng, đôi mắt to đen lay láy. Nó thường ríu rít quanh ông như một chú chim non, hết hỏi chuyện ngày xưa lại kể đủ thứ trên lớp.

Ông Tư thương cháu lắm. Con trai và con dâu đều đi làm xa, gửi cháu lại nhờ ông chăm. Cũng nhờ thế mà tuổi già của ông có tiếng cười, có hơi ấm trẻ thơ. Mỗi trưa đón cháu về, ông lại nấu canh rau, kho cá, rồi ngồi nhìn con bé ăn ngon lành mà lòng nhẹ nhõm.

Trong xóm, ai cũng quý ông. Bà Năm – người hàng xóm sát vách – nhiều lần khen:

  • “Ông Tư có phúc ghê, tuổi này được cháu quấn quýt, chứ mấy người cùng lứa toàn ngồi một mình buồn hiu.”

Cuộc sống tưởng như cứ thế mà bình yên trôi. Nhưng một buổi chiều oi ả, khi bà Năm bước sang nhà chơi, bà lại bất ngờ chứng kiến một cảnh tượng khác thường khiến tim khựng lại…

Trên tay ôm nải chuối chín vàng, bà Năm rảo bước sang. Vừa đến cổng, bà nghe tiếng cười trong trẻo của Hân xen lẫn giọng trầm của ông Tư. Tò mò, bà khẽ bước vào, nhưng vừa đến cửa thì khựng lại.

Ông Tư đang ngồi trên chiếc ghế gỗ thấp, tay cầm cây kéo cũ, tập trung cắt từng lọn tóc của bé Hân. Mái tóc đen dài rơi lả tả xuống nền gạch. Con bé ngồi ngay ngắn, hơi nhăn mặt vì lo lắng.

Trong khoảnh khắc, tim bà Năm thoáng se lại. Bà nghĩ thầm: “Trời đất ơi, sao ông ấy lại làm thế này? Không lẽ…” Ý nghĩ mơ hồ lướt qua khiến bà bối rối, đứng chết lặng.

Ông Tư vừa cắt vừa nói dịu dàng:

  • “Ngồi yên nha, ông tỉa nhẹ thôi. Tóc rối quá, để vậy mai đi học tụi bạn lại chọc con quê mùa thì tội nghiệp.”

Hân cười khúc khích, đôi mắt long lanh:

  • “Ông nhớ làm cho con giống cô ca sĩ trên tivi đó nghen, chứ mà cắt xấu con không thèm đi học đâu!”

Ông bật cười, giọng run run nhưng đầy kiên nhẫn:

  • “Ừ, để ông thử. Hồi xưa coi bà con làm, giờ ông bắt chước thôi.”

Bà Năm ngơ ngác nhìn cảnh ấy. Một ông già gầy yếu, tay run run mà cẩn thận từng nhát kéo, như sợ làm cháu đau. Sàn nhà ngập đầy tóc, trong khi bé Hân ngồi thản nhiên, đầy tin tưởng. Cảnh tượng vừa buồn cười vừa khó tin, lại khiến lòng bà rối bời.

Cuối cùng, bà Năm lấy lại bình tĩnh, cất tiếng gọi:

  • “Ông Tư ơi, làm gì mà nghiêm trọng dữ vậy?”

Ông ngẩng lên, thoáng ngạc nhiên, rồi cười hiền:

  • “À, bà đó hả. Con bé tóc rối quá, đi tiệm thì nó nhát, không chịu. Tôi nhớ hồi xưa bà nhà tôi hay cắt cho con cháu, tôi ngồi nhìn quen mắt, giờ thử làm cho cháu.”

Ông nói rồi cúi xuống tiếp tục tỉa gọn. Bàn tay già nua run rẩy, nhưng ánh mắt lại chan chứa yêu thương. Hân ngẩng đầu, cười nũng nịu:

  • “Con thích ông cắt tóc cho con hơn ở tiệm. Ở tiệm người ta cứ giật giật, đau lắm. Ông cắt hiền, con tin ông.”

Nghe thế, mắt ông Tư long lanh, khóe môi run run. Ông khẽ vuốt tóc cháu, thì thầm:

  • “Ừ, ông sẽ ráng làm cho con đẹp.”

Bà Năm đứng lặng. Những nghi ngờ thoáng chốc của bà tan biến, chỉ còn lại sự ấm áp dâng lên trong lòng. Thì ra cái “điều kỳ quái” bà vừa thấy chỉ là một minh chứng khác cho tình thương của ông nội dành cho cháu gái.

Hôm ấy, khi Hân chạy ra khoe mái tóc mới – dù hơi lởm chởm nhưng ánh mắt rạng rỡ – bà Năm cười mà lòng thấy nghèn nghẹn. Bà hiểu rằng, hạnh phúc đôi khi chẳng cần gì lớn lao, chỉ là một ông lão gắng gượng học lại nghề vợ cũ, chỉ để cháu gái được vui.

Và với Hân, ký ức tuổi thơ chắc chắn sẽ lưu giữ hình ảnh ông nội – người thợ hớt tóc vụng về, nhưng mái tóc nào cũng thấm đẫm tình thương.