Tôi vừa đọc xong mẩu giấy của con bé thì tim như bị ai bóp nghẹt. “Bố, tối nay nhớ kiểm tra dưới gầm giường bố. Hôm qua bà nội giấu thứ gì đó ở đó.” Chữ viết nguệch ngoạc, vài nét còn run run như thể nó đã sợ khi viết những dòng này.
Tôi lao vào nhà, quên cả tháo dép. Căn nhà cấp bốn im ắng đến rợn người. Mẹ tôi đang ở sau bếp, tiếng nồi niêu va khẽ vọng ra, bình thản như chẳng có chuyện gì. Tôi kéo mạnh tấm phản trong buồng ngủ, quỳ sụp xuống nền gạch, cúi đầu nhìn vào khoảng tối dưới gầm giường.
Một chiếc túi du lịch màu đen bị nhét sát tường.
Tôi chưa từng thấy nó trước đây.
Tay tôi lạnh ngắt khi kéo chiếc túi ra. Khóa kéo chỉ cài hờ. Vừa mở hé một đoạn, tôi đã ngửi thấy mùi tanh ngai ngái lẫn mùi thuốc sát trùng. Bên trong là một xấp tiền buộc chun, một con dao gọt hoa quả dính vệt nâu sẫm và chiếc điện thoại màn hình đã nứt toác. Dưới cùng còn lộ ra mép áo sơ mi đàn ông, nhàu nhĩ, bê bết thứ gì đó đã khô lại.
Tôi chết lặng vài giây rồi bật dậy, run tay bấm 113.
Nhưng ngay lúc đầu dây bên kia vừa có người bắt máy, mẹ tôi từ cửa buồng bước vào. Bà đứng sững nhìn chiếc túi dưới chân tôi, khuôn mặt tái mét. Một giây sau, bà nhào tới, giật lấy tay tôi, giọng khản đặc:
“Cúp máy đi, Nam! Không được gọi công an!”
Tôi hất tay bà ra, lùi lại.
“Mẹ giấu cái gì dưới gầm giường con? Cái này là của ai?”
Bà không trả lời. Mắt bà đỏ quạch, môi run bần bật. Rồi bà nói một câu khiến sống lưng tôi buốt lạnh:
“Nếu công an tới bây giờ… con sẽ không còn gặp lại bé Thảo nữa đâu.”
Điện thoại trên tay tôi suýt rơi xuống đất. Ngoài cổng, đúng lúc ấy vang lên tiếng thắng xe két một cái, rồi có người đập cửa dồn dập.
Tôi tưởng dưới gầm giường chỉ là một bí mật bẩn thỉu nào đó. Nhưng tiếng đập cửa ngay sau câu nói của mẹ đã kéo mọi chuyện sang một hướng kinh hoàng hơn nhiều.
Tiếng đập cửa vang dồn như muốn phá tung cánh cổng sắt. Tôi đứng chôn chân giữa buồng ngủ, điện thoại vẫn áp bên tai nhưng đầu dây bên kia đã liên tục hỏi: “A lô, anh có cần hỗ trợ không?” Tôi chưa kịp trả lời thì mẹ tôi nhào tới bấm tắt máy, bàn tay gầy guộc run lên bần bật.
“Nam, nghe mẹ một lần thôi,” bà nói, gần như van vỉ. “Đừng mở cửa.”
Tôi gằn giọng: “Mẹ vừa nói gì? Không gặp lại bé Thảo là sao?”
Ngoài sân, tiếng người đàn ông quát lớn: “Mở cửa! Tôi biết trong nhà có người!”
Tôi lao ra hiên, nhưng mẹ tôi ôm chặt ngang lưng, giọng bà lạc đi: “Nó tới lấy lại đồ. Nó không biết con bé đã nhét giấy cho con. Nếu nó biết, Thảo gặp chuyện thật đấy.”
Từng lời của bà như búa nện vào đầu tôi. “Nó” là ai? Tại sao lại liên quan đến con gái tôi?
Tiếng đập cửa im bặt. Ngay sau đó là tiếng xe nổ máy rồ ga rồi vụt đi. Tôi gỡ tay mẹ ra, quay phắt lại. “Mẹ nói rõ cho con nghe. Ngay bây giờ.”
Bà ngồi phịch xuống ghế, mặt xám ngoét. Phải mất gần một phút bà mới cất nổi tiếng. Hôm qua, lúc tôi đi làm ca tối, bà đang ngồi bán hàng lặt vặt đầu ngõ thì thấy một người đàn ông lạ phóng xe máy lao vào, ngã dúi dụi trước cổng. Hắn ôm bụng, áo thấm máu, tay xách chiếc túi đen. Hắn van bà giấu giúp vài tiếng, nói nếu có ai hỏi thì bảo không thấy. Bà hoảng quá, định đuổi đi, nhưng đúng lúc đó ngoài đầu ngõ có tiếng xe khác đuổi tới. Hắn dúi chiếc túi cho bà rồi trèo qua hàng rào sau nhà chạy mất.
“Mẹ sợ liên lụy nên giấu đại dưới gầm giường con,” bà lí nhí. “Tưởng sáng nay nó quay lại lấy.”
“Vậy sao mẹ không báo công an?”
Bà ngẩng lên, đôi mắt đầy ám ảnh. “Vì tối đó, thằng béo đi cùng chiếc xe phía sau quay lại. Nó đứng ngoài cửa, hỏi có thấy một người đàn ông bị thương không. Mẹ bảo không. Nó nhìn vào nhà mình rất lâu, rồi thấy Thảo đang ngồi tô màu trong sân. Nó cười và nói… ‘Bà nhớ giữ mồm. Đẹp gái như con bé, lỡ đi lạc thì tội lắm.’”
Tôi lạnh toát người.
Thảo sang nhà mẹ nó từ chiều nay. Nếu đám đó thật sự theo dõi, con bé không hề an toàn.
Tôi chộp điện thoại gọi cho Hạnh, vợ cũ. Chuông reo mãi mới có người bắt máy. Giọng cô ấy vừa thở vừa nói: “Em đang trên đường. Sao gọi dồn vậy?”
“Thảo đâu?”
“Ở nhà ngoại chứ đâu. Em vừa ghé mua ít đồ—”
Tôi cắt ngang: “Gọi cho mẹ em ngay! Đừng để con bé ra ngoài một mình!”
Bên kia im bặt mấy giây. Rồi Hạnh hét lên: “Anh Nam… mẹ em nói nửa tiếng trước có người tới đón Thảo rồi. Họ bảo anh nhờ qua rước con!”
Tôi chết sững. Mọi âm thanh xung quanh như chìm xuống.
Mẹ tôi bật khóc nức nở. Còn tôi cảm giác tim mình bị kéo tuột xuống vực.
Đúng lúc ấy, chiếc điện thoại nứt màn hình trong túi đen bỗng rung lên.
Màn hình chớp sáng một cái tên duy nhất chưa lưu số: Giao hàng xong chưa?
Tôi nhìn chằm chằm tin nhắn mới bật lên tiếp theo: Con bé đang ở chỗ tao. Muốn đổi thì đem túi ra bến xe cũ lúc 8 giờ. Đi một mình. Báo công an thì nhận xác.
Máu trong người tôi như đông cứng. Nhưng điều làm tôi choáng váng hơn cả là ngay dưới dòng đe dọa ấy, điện thoại tự bật mở một đoạn ghi âm chưa tắt hẳn từ đêm qua. Trong tiếng thở dốc hỗn loạn của một người đàn ông, tôi nghe rất rõ giọng một kẻ khác, trầm và đặc miền Bắc:
“Giết thằng Dũng xong thì xử luôn con mụ già nếu bà ta mở miệng.”
Rồi thêm một giọng nữa vang lên, lạnh lùng đến tận xương:
“Không cần. Trong nhà đó có đứa bé. Giữ lại làm dây buộc mới chắc.”
Tôi siết chặt chiếc điện thoại. Vì tôi nhận ra giọng nói cuối cùng ấy.
Đó là giọng của Tuấn “sẹo” — người bạn cũ từng ngồi tù cùng cha của Thảo, người mà tôi tưởng đã biến mất khỏi cuộc đời tôi từ nhiều năm trước.
Tám giờ kém mười, tôi đứng trước bến xe cũ ngoài quốc lộ, chiếc túi đen giấu trong áo mưa, mồ hôi túa đầy lưng dù trời đêm không nóng. Tôi không báo công an theo cách thông thường, nhưng cũng không ngu đến mức đi tay không. Trước khi rời nhà, tôi đã kịp gửi toàn bộ ảnh chụp chiếc túi, tin nhắn đe dọa và đoạn ghi âm sang số của một người duy nhất tôi còn tin được: anh Phong, bạn học cũ, hiện là đội phó hình sự quận. Tôi chỉ nhắn đúng một câu: Nếu 8 giờ 30 tôi không gọi lại, kiểm tra bến xe cũ.
Tôi không dám nói nhiều hơn. Chỉ cần một sai sót, Thảo sẽ là người trả giá.
Bến xe bỏ hoang tối om, vài dãy quầy bán vé cũ lở loét như những hốc mắt đen. Tôi vừa bước vào sân sau thì có tiếng vỗ tay chậm rãi vang lên.
“Đúng là thằng Nam. Ly hôn rồi mà vẫn thương con ghê.”
Tuấn “sẹo” từ trong bóng tối bước ra. Vết sẹo cũ vắt qua má trái làm mặt hắn như bị xé đôi. Bên cạnh là hai gã lạ hoắc. Một tên giữ Thảo. Con bé bị bịt miệng bằng khăn, mắt đỏ hoe, nhưng vẫn tỉnh. Vừa thấy tôi, nó giãy mạnh.
“Tao tới rồi,” tôi nói, cố giữ giọng không run. “Thả con bé ra.”
Tuấn cười nhạt. “Đưa túi đây trước.”
Tôi ném chiếc túi xuống nền xi măng. Một gã tiến lên mở khóa, lục nhanh xấp tiền, con dao, điện thoại. Hắn gật đầu. Nhưng Tuấn vẫn chưa ra hiệu thả Thảo. Hắn nhìn tôi, ánh mắt lộ vẻ thích thú.
“Mày có biết trong túi đó là gì không?”
“Tao không cần biết. Tao chỉ cần con tao.”
“Muộn rồi.” Hắn bước lại gần, hạ giọng. “Dũng đen ăn chặn hàng của tụi tao rồi ôm tiền chạy. Bị đâm là đáng. Con dao trong túi là của nó, điện thoại là của nó, tiền cũng là của nó. Nhưng thứ tụi tao cần nhất không phải tiền.”
Hắn lôi từ đáy túi ra một mảnh nhựa nhỏ bằng ngón tay cái, được bọc kín trong lớp băng keo dưới lớp lót mà tôi chưa kịp nhìn thấy. Một thẻ nhớ.
“Tất cả sổ sách giao dịch nằm ở đây,” Tuấn nói. “Dũng khốn nạn định dùng nó để mặc cả.”
Tôi hiểu ra vì sao chúng liều mạng tới tận nhà tôi. Nhưng vẫn còn một điều khiến tôi rùng mình. “Mẹ tao thì sao? Bà có liên quan gì?”
Tuấn bật cười thành tiếng. “Không liên quan. Nhưng mẹ mày làm hỏng việc tụi tao. Đáng ra tối qua phải dọn luôn cả nhà đó rồi.” Hắn quay sang Thảo. “May mà có con bé cứu được mạng bà già.”
Tôi nghiến răng, chỉ chực lao tới. Nhưng đúng lúc ấy, giọng Thảo ú ớ sau lớp khăn vang lên. Con bé liên tục lắc đầu, mắt nhìn chằm chằm vào tôi rồi nhìn xuống chiếc điện thoại nứt màn hình trong tay gã đàn em vừa nhặt lên.
Tôi chợt nhớ. Trước khi tới đây, tôi đã bật chế độ chia sẻ vị trí trực tiếp từ chiếc điện thoại đó qua tài khoản của chính nó, rồi giấu một cuộc gọi đang mở vào hộp thư thoại của anh Phong. Nếu bọn chúng kiểm tra sơ sài, có thể chưa phát hiện.
Tuấn vừa cúi đầu xem thẻ nhớ thì đèn pha từ ngoài cổng quét thẳng vào sân. Tiếng quát dội lên như sấm:
“Công an đây! Bỏ vũ khí xuống!”
Mọi thứ nổ tung trong một giây hỗn loạn. Hai gã kia kéo Thảo lùi lại. Tuấn chửi thề, rút dao lao về phía tôi như con thú bị dồn. Tôi né sang bên, hắn chém sượt qua vai làm áo rách toạc, nóng rát. Tôi ôm ghì lấy hắn, cả hai ngã vật xuống nền. Thẻ nhớ văng khỏi tay hắn.
Từ phía sau, một gã định chụp lấy Thảo thì mẹ tôi bất ngờ xuất hiện. Không biết bà đã bám theo từ lúc nào, tay cầm cây chổi tre đầu sắt, lao tới vụt thẳng vào lưng hắn. Gã loạng choạng, Thảo thoát ra, chạy nhào về phía tôi, vừa khóc vừa gọi:
“Bố ơi!”
Tiếng súng chỉ thiên nổ chát chúa. Anh Phong và mấy chiến sĩ ập vào khống chế đám còn lại. Tuấn vùng vẫy thêm vài giây rồi bị bẻ quặt tay, còng ngay trên nền xi măng bụi mù. Hắn vẫn trợn mắt nhìn tôi, đầy hằn học, nhưng lần này không còn gì để mặc cả nữa.
Nửa tháng sau, tôi mới thực sự thở được. Từ chiếc thẻ nhớ và đoạn ghi âm, công an lần ra cả đường dây đòi nợ thuê, cho vay nặng lãi và buôn hàng cấm mà Tuấn tham gia. Dũng đen chết trên đường tới bệnh viện, nhưng cái chết của hắn đã kéo theo cả ổ nhóm bị phanh phui. Mẹ tôi không bị xử lý hình sự vì bà không biết bản chất vụ việc, nhưng bà day dứt đến phát ốm. Bà nắm tay tôi, giọng run run, nói rằng chỉ vì một phút sợ hãi mà suýt hại cả nhà.
Còn Thảo, con bé vẫn ngủ hay giật mình mấy đêm đầu. Tôi chuyển hẳn chiếc giường cũ, bỏ luôn tấm phản, dọn lại căn buồng sáng sủa hơn. Tối đầu tiên con bé dám ngủ lại với tôi sau biến cố, nó ôm gối nhìn xuống khoảng trống dưới gầm giường mới rồi thì thầm:
“Bố, bây giờ hết đáng sợ rồi đúng không?”
Tôi vuốt tóc con, cổ họng nghẹn lại.
“Ừ. Hết rồi.”
Con bé dụi đầu vào ngực tôi, bàn tay nhỏ xíu nắm chặt áo bố. Ngoài sân, mẹ tôi đang lúi húi tưới mấy chậu rau, bóng bà in nghiêng trên nền gạch. Căn nhà vẫn là căn nhà cũ, con ngõ vẫn là con ngõ quen, nhưng từ đêm ấy tôi hiểu một điều: có những tai họa không bắt đầu từ tiếng súng hay lưỡi dao, mà bắt đầu từ một bí mật bị giấu đi vì sợ hãi.
Và đôi khi, người đủ can đảm để cứu cả gia đình lại là một đứa trẻ bảy tuổi, với mẩu giấy nhét lặng lẽ vào túi áo bố trước lúc rời nhà.



