Cậu Bé Chỉ Tay Vào Sân Trường Gào Khóc trả em lại cho con, Khi Đ;ào Lên mọi người đều s-ững s-ờ

“TRẢ EM LẠI CHO CON!!!” – tiếng hét xé lòng của thằng bé vang vọng giữa sân trường tiểu học khiến tất cả học sinh và giáo viên đang tan học buổi chiều phải đứng lặng.

Đứa bé ấy khoảng chín tuổi, gầy gò, hai mắt đỏ hoe, vừa khóc vừa chỉ tay về phía gốc cây phượng già nằm ở góc sân. Mọi người ban đầu chỉ nghĩ rằng nó bày trò, hoặc bị ai trêu chọc nên hoảng loạn. Nhưng khi thằng bé cứ gào khóc liên hồi, run rẩy, chỉ thẳng xuống mảnh đất dưới tán cây:
— “Ở đó… em con ở đó… các người trả lại cho con…”

Không khí bỗng trở nên căng thẳng và lạ lùng. Một vài phụ huynh vốn đã định dắt con về bỗng chậm bước lại. Giáo viên chủ nhiệm vội chạy đến ôm bé, hỏi han, nhưng càng dỗ nó càng khóc dữ dội. Lúc này, hiệu trưởng cũng bước ra, cố gắng trấn an nhưng không thành công.

Tin đồn lan nhanh. Người lớn bắt đầu xì xào: “Chắc nó mơ mộng xem phim ma nhiều rồi tưởng tượng”, “Có khi nhà có chuyện gì nên ám ảnh”. Nhưng trong ánh mắt sợ hãi thật sự của đứa trẻ, ai nấy đều cảm nhận có điều gì bất thường.

Một phụ huynh, vốn làm công an khu vực, bỗng nheo mắt suy nghĩ. Anh nhìn quanh gốc phượng rồi khẽ bảo:
— “Thử đào xem. Nếu không có gì thì cũng coi như để thằng bé yên tâm.”

Không ai ngờ rằng, lời đề nghị ấy lại dẫn đến một bí mật bị chôn vùi lâu ngày. Một vài thầy bảo vệ được gọi đến. Họ mang xẻng và bắt đầu đào ngay dưới chỗ đứa bé chỉ. Học sinh thì nhao nhao, người lớn thì bán tín bán nghi.

Chỉ sau vài nhát xẻng, lớp đất ẩm bốc lên mùi ngai ngái khó tả. Rồi, khi một mảnh vải nhỏ màu hồng lộ ra, tất cả đều im phăng phắc. Người công an khu vực vội hô mọi người lùi lại, tiếp tục đào thêm.

Mảnh vải hóa ra là một chiếc váy trẻ em cũ. Và bên dưới… là thứ khiến tất cả sững sờ: một bộ xương nhỏ bé, gần như vẫn còn nguyên hình dáng của một đứa trẻ sơ sinh.

Không khí im lặng đến nghẹt thở. Một vài phụ huynh ôm con mình bật khóc. Đứa bé kia thì ngồi sụp xuống, gào thét dữ dội:
— “Đấy! Đấy là em con… con bảo mà…!”

Người công an siết chặt hàm, gọi điện báo ngay cho cơ quan điều tra. Hiệu trưởng tái mặt, giáo viên thì hoảng loạn. Sân trường vốn đông vui sau giờ tan học bỗng hóa thành nơi u ám, nặng nề.

Câu hỏi lớn nhất bắt đầu hiện lên trong đầu tất cả: Làm sao thằng bé biết có một hài nhi bị chôn dưới gốc cây? Và thật sự “em” mà nó gào khóc kia là ai?

Khi công an lập tức phong tỏa hiện trường, thằng bé tên Nam được đưa về trụ sở để lấy lời khai cùng mẹ. Mẹ Nam là chị Hoa, một phụ nữ ngoài ba mươi, gương mặt hiền lành nhưng đầy lo lắng.

Ban đầu, ai cũng nghĩ Nam chỉ tưởng tượng hoặc nghe được từ đâu đó. Nhưng khi trả lời câu hỏi, từng lời nói của cậu bé lại khiến mọi người nổi da gà.

Nam kể, từ nhiều tháng trước cậu thường mơ thấy một bé gái mặc váy hồng, ngồi khóc dưới gốc cây phượng trong sân trường. Bé gái ấy gọi Nam là “anh”, luôn chìa tay ra, van nài:
— “Anh ơi, đưa em ra ngoài… lạnh lắm… tối lắm…”

Ban đầu Nam không tin, cho rằng đó chỉ là mơ. Nhưng giấc mơ lặp đi lặp lại đến mức khiến cậu bé sợ hãi. Sáng nay, khi đi học, vừa nhìn thấy gốc phượng, Nam bỗng choáng váng và trong đầu vang lên tiếng khóc ấy. Cậu chạy ra, chỉ tay và gào khóc như mất kiểm soát.

Lời khai của Nam khiến các điều tra viên nghi ngờ nhưng không thể bỏ qua. Họ bắt đầu xác minh lịch sử khu đất, cũng như tìm kiếm xem có gia đình nào từng mất con hoặc có dấu hiệu bất thường quanh khu vực.

Trong khi đó, chị Hoa, mẹ Nam, tái nhợt mặt. Chị thú nhận một chuyện động trời: hơn mười năm trước, khi còn trẻ, chị từng mang thai ngoài ý muốn với một người đàn ông không chịu trách nhiệm. Vì sợ tai tiếng, chị bị gia đình ép phải bỏ đi. Thế nhưng khi đến tháng thứ bảy, chị bất ngờ sinh non một bé gái. Đứa bé không qua khỏi chỉ sau vài giờ.

Trong nỗi tuyệt vọng, chị Hoa được một người họ hàng đưa đến ngôi trường – lúc đó mới xây dựng, chưa hoạt động – và lén chôn đứa bé ngay dưới gốc phượng già, mong giấu kín mọi chuyện. Sau đó, chị rời quê, mãi nhiều năm sau mới quay về.

Chuyện ấy chị chưa từng kể với bất kỳ ai, kể cả chồng hiện tại. Và Nam – đứa con trai được sinh ra sau này – chắc chắn không thể biết.

Nghe đến đây, căn phòng lấy lời khai chìm trong im lặng. Các điều tra viên nhìn nhau, không ai nói nên lời. Mọi thứ dường như trùng khớp kỳ lạ.

Nếu đúng như vậy, “em” mà Nam gào khóc đòi trả lại, chính là người em gái chưa bao giờ được chào đón trên cõi đời này.

Tin tức về vụ việc nhanh chóng lan khắp thị trấn. Người dân kéo đến bàn tán, vừa sợ hãi vừa thương cảm. Nhà trường bị chấn động, phải phối hợp với cơ quan chức năng để xử lý tâm lý cho học sinh.

Nam trở thành tâm điểm chú ý. Nhiều người xì xào rằng cậu bé có “căn đồng” hay giác quan đặc biệt. Nhưng các chuyên gia tâm lý được mời đến lại nhận định: có thể tiềm thức của Nam đã được truyền lại một phần ký ức từ mẹ, hoặc cậu bé vô tình nghe thấy chuyện từ người thân rồi ám ảnh.

Dù giải thích thế nào, việc Nam chỉ đúng nơi chôn cất vẫn là điều khó lý giải.

Về phần chị Hoa, sau khi thừa nhận sự thật, chị bật khóc nức nở, quỳ trước bàn thờ gia tiên xin tạ lỗi. Nỗi ám ảnh chôn chặt hơn mười năm cuối cùng cũng phơi bày. Người chồng hiện tại, ban đầu sốc nặng, nhưng rồi cũng dần chấp nhận, bởi chị Hoa đã chịu quá nhiều đau khổ.

Một lễ tang nhỏ được tổ chức cho hài cốt bé gái. Nhà trường và nhiều phụ huynh cùng đến thắp hương, đưa tiễn. Chiếc quan tài bé xíu được đặt giữa vòng hoa trắng, và Nam ngồi bên, lặng lẽ nắm chặt tay mẹ.

Trong giây phút ấy, người ta không còn bàn về chuyện tâm linh hay khoa học. Họ chỉ thấy một gia đình cuối cùng đã dám đối diện với sự thật, một đứa bé tìm lại được “em” mình theo cách lạ lùng nhất.

Sau tang lễ, sân trường dần trở lại bình thường. Cây phượng già vẫn đứng đó, nhưng từ nay được coi như một biểu tượng – nhắc nhở mọi người rằng những sai lầm, dù có chôn giấu sâu đến đâu, cuối cùng cũng sẽ bị thời gian phơi bày.

Còn Nam, cậu bé từng gào khóc giữa sân trường, giờ đã bình tâm hơn. Cậu vẫn thỉnh thoảng mơ thấy em gái, nhưng lần này, bé gái chỉ mỉm cười rồi quay đi, không còn khóc lóc van xin nữa.

Người ta tin rằng, em bé ấy cuối cùng cũng đã được “trả lại”, không chỉ cho Nam, mà còn cho cả một gia đình từng chôn giấu nỗi đau.