“Đêm đó, cậu bé Hưng bất chợt mơ thấy mẹ mình bước ra từ nấm mồ, đôi mắt đẫm lệ như muốn nói điều gì. Khi tỉnh dậy, cậu nhất quyết đòi bố phải đào mộ của mẹ lên, dù cả nhà ai cũng ngăn cản. Và rồi, khi nắp quan tài được bật mở, mọi người chết lặng…”
Ngôi làng nhỏ miền trung du vốn yên bình, sau ngày mẹ Hưng mất vì một cơn bệnh nặng, căn nhà của hai bố con trở nên trống trải, buồn hiu. Bố cậu – ông Thái – vốn ít nói, từ ngày vợ qua đời thì càng trở nên lầm lũi. Ông lặng lẽ làm việc ngoài đồng, về nhà thì chăm lo cho con, tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện đã qua.
Hưng mới 12 tuổi, độ tuổi vẫn còn khát khao vòng tay mẹ, nên sự mất mát ấy đối với cậu quá sức chịu đựng. Ban ngày đi học, Hưng cố gắng tỏ ra bình thường, nhưng đêm xuống, cậu thường trằn trọc, nhớ lại giọng nói và nụ cười hiền hậu của mẹ.
Một đêm cuối tháng, Hưng mơ thấy mẹ đứng ngay bên nấm mộ, gương mặt trắng nhợt, đôi mắt ầng ậc nước, bàn tay giơ lên như muốn cầu cứu. Bà chỉ vào ngực mình rồi khẽ lắc đầu. Hưng hoảng hốt tỉnh dậy, tim đập loạn xạ, mồ hôi đầm đìa. Giấc mơ ấy cứ ám ảnh trong đầu cậu suốt nhiều ngày.
Ban đầu, Hưng nghĩ đó chỉ là do mình nhớ mẹ quá. Nhưng rồi, điều kỳ lạ bắt đầu xuất hiện: nhiều đêm liền, cậu đều mơ thấy cùng một cảnh. Mẹ vẫn đứng đó, ánh mắt ngày càng khẩn thiết, đôi môi mấp máy nhưng không thành tiếng. Cảm giác như bà đang mắc kẹt trong sự im lặng ghê rợn.
Một buổi chiều, Hưng đánh bạo nói với bố:
– Bố ơi… con muốn mở mộ của mẹ. Con sợ… mẹ chưa được yên.
Ông Thái giật mình, gương mặt tối sầm. Ông quát:
– Con đừng nói linh tinh! Người đã mất phải được để yên.
Nhưng càng bị ngăn cản, Hưng càng thấy bất an. Cậu bắt đầu tuyệt thực, không chịu ăn cơm, cứ gục mặt khóc và nằng nặc:
– Nếu bố không cho con đào mộ mẹ, con sẽ bỏ nhà đi!
Ông Thái vừa thương con, vừa giận dữ, vừa lo sợ. Ông nghĩ: “Hay là do nó nhớ mẹ quá mà nghĩ quẩn? Nhưng… lẽ nào giấc mơ ấy có điều gì thật sự?”
Cuối cùng, sau nhiều đêm không ngủ, ông Thái quyết định sẽ cho đào mộ vợ lên, ít nhất để con trai thôi ám ảnh. Trong lòng ông, nỗi sợ mơ hồ cũng bắt đầu nhen nhóm, như thể có một sự thật nào đó đang bị che giấu dưới lớp đất kia.
Sáng hôm đó, cả làng xôn xao khi hay tin ông Thái xin phép đào lại mộ vợ. Người thì nói thương cảm, người thì xì xào bàn tán:
– Chắc con bé nó mơ thấy gì… – một bà hàng xóm thì thào.
– Ông Thái làm thế thất đức, không để người chết yên… – kẻ khác chép miệng.
Ông Thái bỏ ngoài tai tất cả. Ông chỉ lặng lẽ chuẩn bị đồ lễ, thắp nhang xin phép vợ trước mộ. Cậu bé Hưng thì đứng kế bên, mắt hoe đỏ, tay nắm chặt vạt áo bố.
Đội thợ được thuê đến, bắt đầu đào từng lớp đất. Tiếng xẻng, tiếng cuốc vang lên nặng nề, khiến không khí càng thêm căng thẳng. Mọi người tụ tập xung quanh, ai cũng hồi hộp chờ đợi.
Khi lớp đất cuối cùng được hất sang bên, chiếc quan tài gỗ hiện ra. Ông Thái run rẩy thắp thêm nén nhang, rồi ra hiệu mở nắp.
Một mùi hăng hắc lập tức bốc lên, khiến ai nấy phải bịt mũi. Nhưng điều khiến tất cả chết lặng không phải là mùi, mà là cảnh tượng bên trong:
Xác bà Lan – vợ ông Thái – không hề phân hủy như bình thường. Thay vào đó, gương mặt bà vẫn nguyên vẹn, đôi mắt mở trừng trừng, môi khẽ mím lại như đang chịu đựng một nỗi đau ghê gớm.
Tiếng kêu thất thanh vang lên từ một bà hàng xóm:
– Trời ơi, bà ấy… bà ấy vẫn còn nguyên!
Ông Thái ngã khụy xuống, tim đập dồn dập. Còn Hưng thì òa khóc:
– Con đã nói mà! Mẹ chưa được yên!
Không khí bao trùm sự kinh hãi. Người ta bắt đầu bàn tán: có phải bà Lan chết oan? Có khi nào bà bị chôn khi vẫn còn thở?
Một cụ già râu tóc bạc phơ run run nói:
– Nhiều năm trước, tôi từng nghe có người mắc chứng “chết giả”, tim ngừng đập tưởng là chết nhưng sau vài giờ lại sống lại. Lẽ nào bà Lan…
Câu nói ấy khiến mọi người rùng mình. Nếu đúng thế, thì có nghĩa là bà Lan đã tỉnh dậy trong quan tài tối om, bị chôn sống…
Ông Thái choáng váng, đầu óc quay cuồng. Hình ảnh người vợ ông yêu thương có thể đã từng giãy giụa trong tuyệt vọng khiến ông như bị dao đâm vào tim.
Sau sự kiện chấn động ấy, chính quyền địa phương lập tức can thiệp. Họ cho mời bác sĩ pháp y về giám định. Toàn bộ kết quả đều khiến mọi người bàng hoàng: bà Lan thực sự chết do ngạt thở trong quan tài, chứ không phải vì bệnh tim như chuẩn đoán ban đầu.
Bác sĩ giải thích:
– Trường hợp này cực kỳ hiếm gặp. Bệnh nhân rơi vào trạng thái chết lâm sàng, tim ngừng đập, hô hấp dừng lại, nhưng chưa hoàn toàn tử vong. Do điều kiện y tế hạn chế, gia đình và bác sĩ ở trạm xá đã xác định nhầm…
Cả làng rộ lên những lời bàn tán, vừa thương cảm, vừa hoảng sợ. Ai cũng rùng mình khi tưởng tượng cảnh bà Lan tỉnh dậy trong bóng tối, gào thét vô vọng mà chẳng ai nghe thấy.
Ông Thái đau đớn khôn nguôi. Ông gục xuống trước di ảnh vợ, khóc nức nở:
– Lan ơi, anh là kẻ tội đồ! Nếu ngày đó anh giữ em lại thêm chút nữa, nếu anh đừng vội vã… thì em đâu phải chịu nỗi khổ ấy…
Hưng thì ôm di ảnh mẹ, đôi mắt cậu ngây dại. Từ nay, ký ức về giấc mơ và cảnh tượng hôm ấy sẽ theo cậu suốt đời.
Sau đám tang lần thứ hai, gia đình quyết định hỏa táng bà Lan để bà thật sự được yên nghỉ. Ngọn lửa bùng lên, ai cũng rơi nước mắt. Đây là cách duy nhất để chấm dứt bi kịch.
Câu chuyện trở thành bài học đau xót cho cả làng. Người ta bắt đầu thận trọng hơn trong việc xác định cái chết, nhất là ở những vùng quê thiếu điều kiện y tế.
Riêng ông Thái, từ đó sống khép mình hơn, nhưng ông dành trọn vẹn tình thương cho con trai. Ông luôn dặn Hưng:
– Con phải sống thật tốt, đó mới là cách duy nhất để mẹ con yên lòng.
Và Hưng, dù còn nhỏ, cũng hiểu rằng: có những nỗi đau không bao giờ nguôi ngoai, nhưng nó dạy ta biết trân trọng sự sống, trân trọng từng khoảnh khắc bên người thân.