“Đêm đó, tiếng chuông điện thoại vang lên trong căn phòng nhỏ, phá vỡ giấc ngủ ngắn ngủi của hai mẹ con. Một tin dữ đến bất ngờ, buộc cô bé phải chạy đua với thời gian để gặp bố lần cuối…”
Ngọc Anh – cô bé 11 tuổi – choàng tỉnh khi nghe mẹ bật dậy trả lời điện thoại. Trong bóng đêm nhập nhoạng, cô chỉ thấy gương mặt mẹ trắng bệch, đôi môi run rẩy như muốn nói điều gì đó nhưng lại nghẹn cứng. Sau vài giây im lặng, mẹ thở dài, nước mắt chảy xuống rồi khẽ thì thầm:
– “Bố con… đang nguy kịch. Họ bảo phải đến ngay…”
Căn phòng nhỏ trong khu tập thể vốn im lìm bỗng chốc như sụp đổ. Ngọc Anh ngồi dậy, tim đập dồn dập, tai ù đi vì không tin nổi điều mình vừa nghe. Bố em vốn dĩ đã nằm viện nhiều tháng nay vì bệnh gan. Dù bác sĩ đã nói tình trạng xấu, nhưng trong lòng cô bé vẫn luôn tin rằng, chỉ cần có mẹ ở bên chăm sóc, chỉ cần mỗi tuần cô đến thăm, bố sẽ không sao.
– “Mẹ, chúng ta đi ngay đi! Con muốn gặp bố…” – giọng Ngọc Anh bật ra hối hả.
Mẹ vội vàng khoác chiếc áo khoác mỏng, mắt đỏ hoe, rồi kéo tay con chạy ra ngoài. Con đường dẫn đến bệnh viện lúc nửa đêm lạnh lẽo, từng cơn gió thổi rít qua những hàng cây ven đường. Tiếng xe cấp cứu hú vang đâu đó càng khiến lòng Ngọc Anh thắt lại.
Trên xe buýt đêm hiếm hoi còn chạy, hai mẹ con ngồi im lặng. Ngọc Anh gắng níu lấy tay mẹ, bàn tay bé nhỏ run rẩy trong bàn tay lạnh ngắt của mẹ. Trong đầu cô bé cứ vang lên những hình ảnh: bố ôm em trên vai khi còn khỏe, bố cười hiền khi dạy em tập xe đạp, và cả dáng bố tiều tụy trên giường bệnh nhưng vẫn cố gắng nở nụ cười mỗi lần em ghé thăm.
Khi đến bệnh viện, cổng khoa cấp cứu sáng đèn. Hành lang vắng, chỉ có vài người nhà bệnh nhân ngồi chờ, ánh mắt mệt mỏi. Ngọc Anh theo mẹ chạy thẳng vào quầy tiếp nhận. Cô y tá trực ngẩng lên hỏi:
– “Người nhà bệnh nhân nào?”
Mẹ vội đáp: – “Chồng tôi… Trần Văn Hùng, phòng cấp cứu. Tôi là vợ, đây là con gái.”
Y tá lật hồ sơ, ánh mắt thoáng chùng xuống rồi nhìn sang Ngọc Anh. Một cái nhìn khiến tim cô bé đập loạn. Cô bé níu áo mẹ, lo sợ hỏi khẽ:
– “Bố… còn kịp gặp con không mẹ?”
Y tá không trả lời ngay. Chị quay đi, chỉ hướng: – “Đi theo tôi.”
Ngọc Anh chưa kịp thở thì nghe thêm một câu khiến cô chết lặng:
– “Nhưng… bác sĩ nói, chỉ cho phép người thân ruột thịt vào. Cháu bé… bố cháu là ai?”
Câu hỏi ấy vang lên giữa hành lang dài, trong khoảnh khắc nặng nề như đè bẹp trái tim non nớt của Ngọc Anh. Cô bé quay sang nhìn mẹ, ánh mắt cầu cứu. Nhưng gương mặt mẹ lại thoáng một nỗi đau khôn tả, đôi môi run rẩy chưa thốt thành lời
Không gian hành lang bệnh viện lạnh lẽo. Câu hỏi của cô y tá như một nhát dao sắc cứa vào trái tim bé nhỏ của Ngọc Anh. Cô bé mấp máy môi, mắt mở to, nhưng không biết phải trả lời thế nào. Đối với em, bố chính là người đang nằm trong phòng cấp cứu kia, là người đã nuôi em, dạy em, cho em tình yêu thương suốt mười một năm qua. Nhưng mẹ thì lặng thinh, không đáp.
– “Mẹ… sao cô ấy hỏi con vậy? Bố… không phải bố con sao?” – giọng Ngọc Anh run run.
Người mẹ, chị Hoa, siết chặt tay con, ánh mắt rớm lệ:
– “Anh ấy là bố của con… trong trái tim mẹ, trong trái tim con. Nhưng… trên giấy tờ thì…”
Chị ngập ngừng, rồi quay sang y tá:
– “Cháu bé là con riêng của tôi. Anh Hùng không kịp làm thủ tục nhận con, nhưng từ nhỏ đến giờ, chính anh là người nuôi nấng, chăm sóc cháu. Xin cho cháu vào, ít nhất để nhìn anh lần cuối…”
Nghe đến đó, Ngọc Anh ngơ ngác. Đầu óc cô bé quay cuồng. Bao năm nay, em vẫn tin mình là con gái ruột của bố Hùng. Chưa bao giờ em nghe mẹ nhắc khác đi. Tại sao đến giờ phút này, bí mật ấy mới bị hé lộ?
Y tá thoáng chần chừ. Quy định của bệnh viện vốn rất nghiêm ngặt. Người vào phòng cấp cứu phải là thân nhân hợp pháp: vợ, chồng, con ruột có giấy tờ chứng minh. Trẻ vị thành niên, lại không có tên bố trong giấy khai sinh, thật khó để cho vào.
Thấy vậy, chị Hoa vội vàng mở túi xách, run rẩy lấy ra một xấp giấy tờ cũ. Giấy khai sinh của Ngọc Anh chỉ có tên mẹ. Giấy chứng nhận kết hôn với anh Hùng thì mới vài năm gần đây. Y tá nhìn, rồi thở dài:
– “Tôi hiểu, nhưng tôi không thể quyết định. Chỉ bác sĩ trưởng ca mới có thể…”
Ngọc Anh đứng đó, hai bàn tay đan vào nhau, nước mắt rơi lã chã. Em không hiểu hết những quy định, những thủ tục rắc rối của người lớn. Em chỉ biết rằng, đằng sau cánh cửa kia, bố đang nằm bất động, có thể bất cứ lúc nào cũng ra đi. Và nếu em không được vào… em sẽ mất cơ hội nhìn bố lần cuối.
Mẹ nắm chặt vai con, rồi gần như cầu khẩn:
– “Xin chị, hãy cho tôi nói chuyện với bác sĩ trưởng ca ngay bây giờ.”
Một lúc sau, bác sĩ trực bước ra. Đó là một người đàn ông trung niên, gương mặt nghiêm nghị nhưng hiền hậu. Y tá giải thích tình hình. Ông lặng lẽ nhìn hai mẹ con, rồi nhìn thẳng vào mắt Ngọc Anh.
– “Cháu muốn gặp bố lắm phải không?” – ông hỏi.
Ngọc Anh gật đầu, nước mắt lăn dài:
– “Bác sĩ ơi… cháu chỉ muốn nói với bố rằng cháu yêu bố. Chỉ thế thôi. Sau này… cháu có thể không còn cơ hội nữa…”
Lời nói ngây thơ mà nghẹn ngào ấy khiến tất cả mọi người xung quanh đều lặng đi. Người bác sĩ khẽ thở dài, rồi quay sang y tá:
– “Chuẩn bị đồ bảo hộ cho cháu. Cho cháu vào, nhưng chỉ được năm phút thôi.”
Y tá gật đầu. Ngọc Anh khẽ “dạ” một tiếng, tim đập liên hồi. Mẹ cúi xuống ôm con thật chặt, vừa khóc vừa thì thầm:
– “Con ơi, hãy mạnh mẽ. Dù sự thật có thế nào, bố Hùng mãi mãi là người thương yêu con nhất.”
Khoảnh khắc ấy, Ngọc Anh không còn muốn nghĩ gì nữa. Em chỉ muốn chạy thật nhanh, mở cánh cửa kia ra, để nhìn thấy bố một lần nữa. Bởi em hiểu, đó có thể là lần cuối cùng…
Cánh cửa phòng cấp cứu mở ra, ánh sáng trắng lóa hắt ra ngoài khiến Ngọc Anh phải nheo mắt lại. Cô y tá dìu em bước vào, mặc trên người bộ đồ bảo hộ rộng thùng thình. Mẹ đứng ngoài, ánh mắt dõi theo, tay run run đặt lên ngực như muốn gửi gắm toàn bộ sức mạnh cho con gái.
Trong phòng, mùi thuốc khử trùng nồng nặc, tiếng máy theo dõi vang đều đều. Bố Hùng nằm đó, gương mặt hốc hác, da xanh tái, ống thở oxy gắn chặt nơi mũi. Toàn thân ông gầy rộc, khác xa hình ảnh người bố khỏe mạnh từng cõng Ngọc Anh chạy khắp sân.
Ngọc Anh khựng lại. Đôi chân bé nhỏ run lên, muốn bước nhưng như bị ai níu lại. Cô y tá cúi xuống khẽ động viên:
– “Cháu cứ lại gần đi, bác vẫn còn nghe thấy cháu đấy.”
Câu nói ấy khiến Ngọc Anh như bừng tỉnh. Em hít một hơi thật sâu, tiến đến gần giường bệnh, đôi mắt đỏ hoe nhìn bố. Nắm lấy bàn tay gầy guộc, lạnh lẽo của bố, cô bé nghẹn ngào:
– “Bố ơi… con đây, Ngọc Anh đây… Bố nghe thấy con không?”
Đôi mí mắt khép chặt bỗng khẽ rung động. Bố cố gắng mở mắt, dù chỉ hé một khe nhỏ, ánh nhìn mờ đục nhưng vẫn ánh lên chút ấm áp. Ông cử động khó nhọc, dường như muốn nắm lại tay con gái. Ngọc Anh siết chặt hơn, nước mắt lã chã rơi:
– “Bố đừng bỏ con… Con còn chưa kịp khoe với bố điểm 10 toán hôm qua. Con còn chưa kịp nói con yêu bố…”
Môi bố run rẩy, hơi thở gấp gáp, nhưng vẫn gắng thốt ra vài tiếng yếu ớt, đứt quãng:
– “…Con… gái… của bố…”
Chỉ ba từ ấy thôi, đủ để cả thế giới trong lòng Ngọc Anh vỡ òa. Dù giấy tờ có thế nào, dù người lớn có những ràng buộc gì, nhưng chính ông – bằng giọng nói run rẩy cuối cùng – đã thừa nhận em là con gái của mình.
Cô bé áp sát mặt vào tay bố, khóc nức nở:
– “Bố ơi, con thương bố nhiều lắm. Bố phải yên tâm nhé… Con sẽ ngoan, sẽ chăm sóc mẹ thay bố.”
Giọt nước mắt yếu ớt lăn xuống từ khóe mắt bố. Ông gắng gượng mỉm cười. Rồi tiếng máy theo dõi bắt đầu chậm lại, từng nhịp từng nhịp. Y tá vội vàng ra hiệu đã hết thời gian. Nhưng Ngọc Anh không buông tay. Em muốn khắc sâu khoảnh khắc ấy vào tim, để cả đời này không bao giờ quên.
Một lúc sau, y tá nhẹ nhàng tách cô bé ra. Khi cánh cửa phòng đóng lại, mẹ ôm chầm lấy con, cả hai cùng òa khóc. Ngọc Anh nức nở:
– “Mẹ ơi, bố gọi con là con gái… Bố nhận con rồi, mẹ ạ.”
Chị Hoa siết con thật chặt, gương mặt vừa đau đớn vừa nhẹ nhõm. Những năm tháng qua, chị luôn lo sợ con gái mình sẽ mặc cảm khi biết sự thật, lo sợ một ngày con tự hỏi về gốc gác. Nhưng giờ đây, trong khoảnh khắc cuối đời, anh Hùng đã nói lên điều ấy – bằng cả trái tim.
Đêm hôm đó, bệnh viện chìm trong yên lặng. Ngọc Anh ngồi bên mẹ ở hành lang dài, đôi mắt sưng đỏ nhưng trong lòng lại có một ngọn lửa nhỏ: ký ức về người bố – không cần giấy tờ, không cần huyết thống – chỉ cần tình yêu thương đã đủ để em tự hào suốt đời.