Vừa sang tên sổ đỏ xong cho con trai liền đuổi ông bố ra khỏi nhà, ở đây không còn chỗ cho ông nữa, mà không biết ông mang theo 10 tỷ

“Vừa sang tên sổ đỏ xong cho con trai liền đuổi ông bố ra khỏi nhà, ở đây không còn chỗ cho ông nữa, mà không biết ông mang theo 10 tỷ…”

Câu chuyện bắt đầu vào một buổi sáng cuối đông, khi ông Lâm – một người đàn ông ngoài sáu mươi, tay run run cầm tờ giấy chứng nhận quyền sử dụng đất vừa đổi tên. Ông vốn là một cán bộ về hưu, cả đời dành dụm, cuối cùng xây được căn nhà khang trang ở vùng ngoại ô. Nhà ấy, ông coi như tài sản lớn nhất, là chỗ để con cháu tụ họp, để tuổi già ông có chốn nương thân.

Nhưng vì thương con, ông quyết định sang tên sổ đỏ cho vợ chồng cậu con trai cả – Hùng. Ông nghĩ đơn giản: con có giấy tờ thì vợ chồng nó yên tâm làm ăn, sau này cũng khỏi tranh chấp. Hơn nữa, ông tin con trai mình sẽ biết hiếu thuận, giữ trọn đạo làm con.

Nào ngờ, vừa bước chân ra khỏi phòng công chứng thì lời của Hùng như một nhát dao đâm thẳng vào lòng ông:
– “Từ nay bố đừng can dự vào chuyện nhà nữa. Nhà này là của vợ chồng con rồi. Ở đây không còn chỗ cho bố nữa đâu.”

Ông Lâm chết lặng. Ông không tin tai mình. Căn nhà mà ông từng đổ từng giọt mồ hôi dựng lên, bây giờ bỗng dưng thành nơi “xa lạ” đối với chính ông.

Chẳng kịp thanh minh, ông bị Hùng thúc giục thu dọn ít đồ đạc cá nhân. Ông chỉ lẳng lặng lấy cái túi nhỏ, nhét vào vài bộ quần áo cũ. Ít ai biết rằng trong chiếc túi đó, ngoài những vật dụng lặt vặt, còn có một cuốn sổ tiết kiệm hơn 10 tỷ đồng – toàn bộ gia sản mà ông dành dụm cả đời, không ai hay.

Trời lạnh, bước chân ông nặng trĩu. Ông rời căn nhà với ánh mắt buồn, lòng chua xót đến nghẹn ngào.

Ông Lâm ra khỏi nhà khi trời nhá nhem tối. Không nơi nương tựa, ông tìm một quán nước ven đường, ngồi thẫn thờ hàng giờ liền. Chủ quán thấy ông dáng vẻ khắc khổ, tưởng ông chỉ là một ông già lạc lõng, thi thoảng còn hỏi:
– “Bác đi đâu mà giờ này chưa về?”
Ông chỉ mỉm cười gượng gạo:
– “À… tôi đi tìm chỗ nghỉ.”

Mấy hôm sau, ông thuê một phòng trọ nhỏ ở cuối làng. Phòng chỉ hơn 10 mét vuông, ẩm thấp, nhưng với ông, đó đã là nơi trú thân. Ngày ngày, ông vẫn lặng lẽ đạp xe ra chợ, mua chút rau quả, đôi khi ngồi cà phê ven đường để nhìn dòng người qua lại.

Điều lạ lùng là, ông không hề động đến cuốn sổ tiết kiệm 10 tỷ. Ông vẫn sống giản dị như trước. Người ngoài nhìn vào, tưởng ông chỉ là một ông lão nghèo túng, nhưng bên trong ông giữ một bí mật lớn.

Trong những đêm dài không ngủ, ông Lâm thường tự hỏi:
– “Nếu nó biết bố còn tiền, liệu nó có đối xử khác đi không? Hay là rồi nó cũng chỉ coi bố như cái hầu bao?”

Ông không trách đời, cũng chẳng vội trách con. Ông hiểu rằng thời thế đổi thay, lòng người dễ đổi. Nhưng ông tin, rồi sẽ có lúc sự thật lộ ra, và khi đó, ông mới biết ai thật sự yêu thương ông, ai chỉ xem ông như gánh nặng.

Một hôm, ông ghé thăm người bạn cũ – bác Thành, từng là đồng nghiệp thân thiết. Nghe chuyện, bác Thành vừa bức xúc vừa xót xa:
– “Anh giữ lại chỗ tiền ấy là đúng. Đừng để nó biết. Đến lúc cần, anh hãy dùng tiền của mình để sống cho thoải mái, đừng khổ thêm nữa.”

Ông Lâm cười buồn, trong mắt ánh lên vẻ kiên nghị. Có lẽ, ông bắt đầu nhận ra rằng tuổi già không nên đặt trọn niềm tin vào ai, kể cả con ruột.

Thời gian trôi qua, tin tức về ông Lâm lan truyền trong xóm. Người thì thương, kẻ thì trách:
– “Ông ấy dại, tự nhiên sang tên hết cho con.”
– “Người già hay cả tin, đến lúc bị phản bội thì khổ.”

Trong khi đó, ở nhà, vợ chồng Hùng bắt đầu gặp khó khăn tài chính. Làm ăn thua lỗ, nợ nần chồng chất. Họ từng nghĩ căn nhà là “lá chắn” vững chắc, nhưng rồi ngân hàng liên tục thúc ép. Hùng nhớ đến bố, nhưng nhớ không phải vì tình cảm, mà vì linh cảm rằng bố có thể vẫn còn tiền giấu đâu đó.

Một buổi chiều, Hùng tìm đến phòng trọ nơi ông Lâm ở. Anh gõ cửa, giọng khẩn khoản:
– “Bố ơi, con sai rồi. Con xin lỗi. Bố về nhà với con nhé, nhà không thể thiếu bố được.”

Ông Lâm nhìn con trai, ánh mắt sâu thẳm. Ông không nói ngay, chỉ im lặng rót chén trà, đẩy về phía Hùng. Trong căn phòng nhỏ, tiếng đồng hồ tích tắc như gõ vào tâm can hai cha con.

Trong chiếc tủ gỗ cũ, cuốn sổ tiết kiệm 10 tỷ vẫn nằm yên. Ông Lâm chưa bao giờ động đến nó, cũng chưa từng nói cho ai biết.

Liệu ông sẽ đưa tiền giúp con vượt qua khó khăn, hay sẽ lặng lẽ giữ lấy để sống nốt phần đời còn lại một cách thanh thản?

Không ai biết câu trả lời, kể cả chính ông. Chỉ có một điều chắc chắn: từ khoảnh khắc ấy, tình cha con đứng trước ngã rẽ, nơi mà tình cảm và lòng tham đang giằng xé lẫn nhau.

Câu chuyện khép lại bằng hình ảnh ông Lâm ngồi trầm ngâm, tay khẽ chạm vào chén trà, mắt nhìn ra ô cửa sổ mờ sương…