Cô ấy biến mất khi đang đi dạo cùng chú chó, 1 năm sau máy bay không người lái nhiệt của thợ săn đã chụp được hình ảnh này…

“Cô ấy biến mất khi đang đi dạo cùng chú chó, một năm sau, máy bay không người lái nhiệt của thợ săn đã chụp được hình ảnh này…”

Tháng 3, trời đầu xuân, khu rừng ven ngoại ô vẫn còn phảng phất hơi lạnh. Minh – một lập trình viên tự do – cùng bạn gái tên Lan chuyển về sống trong căn nhà nhỏ ở gần rừng để tận hưởng sự yên tĩnh. Lan thích đi dạo cùng con chó Golden Retriever tên Mít, thường là mỗi buổi chiều khi mặt trời ngả bóng.

Hôm ấy cũng như thường lệ, Lan dắt Mít đi bộ theo lối mòn ven rừng. Minh ở lại trong nhà, mải mê với dự án lập trình. Trời tối nhanh hơn dự đoán, và khi đồng hồ chỉ gần 8 giờ tối, Minh mới nhận ra Lan chưa về. Gọi điện, máy báo không liên lạc được.

Ban đầu Minh nghĩ cô chỉ mải chơi với Mít, nhưng càng chờ, càng sốt ruột. Anh chạy ra tìm, chỉ thấy dây xích của con chó vương lại bên bìa rừng. Con Mít cũng biến mất. Không dấu vết, không tiếng kêu cứu, chỉ là một sự im lặng rợn người.

Cuộc tìm kiếm bắt đầu. Cảnh sát, hàng xóm, đội cứu hộ đều tham gia. Suốt nhiều tuần, rừng bị lục soát từng tấc đất, nhưng không một manh mối nào. Điện thoại, ví, áo khoác của Lan cũng không tìm thấy. Minh từ một người đàn ông bình thường trở thành kẻ sống trong nỗi ám ảnh. Người ta thì thầm: có thể Lan đã bỏ đi, có thể bị thú rừng, cũng có thể là một tai nạn nào đó. Nhưng với Minh, không gì hợp lý cả.

Thời gian trôi qua, một năm. Minh dần khép mình, chỉ còn thói quen đi dạo quanh khu rừng để tìm một dấu hiệu nào đó. Anh tin rằng Lan chưa chết, bởi anh chưa từng có cảm giác mất đi cô hoàn toàn.

Rồi một ngày, tin tức lan ra từ nhóm thợ săn trong vùng: chiếc drone nhiệt bay khảo sát vào ban đêm đã chụp được một hình ảnh lạ trong rừng sâu. Hình dáng một người phụ nữ ngồi bên gốc cây, bên cạnh là một bóng nhỏ – trông rất giống một con chó.

Tin tức ấy như một nhát dao cứa vào vết thương chưa lành của Minh. Nếu đó là Lan thì tại sao suốt một năm qua cô không hề trở về?

Khi Minh còn chìm trong nỗi ám ảnh chưa nguôi, một buổi tối anh nhận được cuộc gọi lạ. Đầu dây bên kia không ai nói gì, chỉ có tiếng chó sủa ngắt quãng rồi tắt máy. Số điện thoại không hiện danh bạ, cũng không thể gọi lại. Minh chết lặng, đôi tay run rẩy. Anh vội lao ra bìa rừng như một kẻ mất trí, chỉ mong thấy lại bóng dáng quen thuộc. Nhưng tất cả chỉ còn lại màn đêm đặc quánh.

Đúng lúc anh định quay về, chiếc điện thoại rung lên lần nữa: một tin nhắn không rõ người gửi, vỏn vẹn vài chữ:
“Cô ấy vẫn ở đây.”

Minh xin được bản ghi hình ảnh từ nhóm thợ săn. Bức ảnh mờ nhưng không thể nhầm: vóc dáng nhỏ nhắn, mái tóc dài, và bên cạnh rõ ràng là một con chó lông vàng. Không thể nào là sự trùng hợp.

Anh bắt đầu cuộc tìm kiếm một lần nữa. Lần này không còn là chiến dịch rầm rộ của cảnh sát mà chỉ là sự kiên trì của một người đàn ông. Minh tìm hiểu lối đi của drone, tọa độ chụp, rồi mang bản đồ so sánh. Vùng được đánh dấu là khu vực ít người đặt chân tới, vì cây cối rậm rạp, đầy dốc núi.

Trong hành trình lần theo, Minh bắt gặp những dấu hiệu kỳ lạ: vài lon nước ngọt đã gỉ, một tấm vải nilon được buộc tạm vào cành cây như chỗ trú, và đặc biệt là một chiếc vòng cổ chó quen thuộc – chính là vòng của Mít. Điều đó chứng tỏ ai đó đã sống sót ở đây suốt một thời gian dài.

Nhưng câu hỏi lớn nhất là: tại sao Lan không quay về? Điện thoại vẫn mất tích, không hề có liên lạc nào.

Một bà lão trong làng kể với Minh rằng trước kia, khu rừng này từng có những vụ mất tích tương tự. Người ta tin rằng trong rừng tồn tại một vùng “nhiễu sóng” kỳ lạ – bước vào đó, la bàn loạn, điện thoại mất tín hiệu, và người lạc lối khó tìm được đường ra. Minh nghe như chuyện hoang đường, nhưng những manh mối mới lại khiến anh không thể bỏ qua.

Càng đi sâu, anh càng cảm thấy không gian nặng nề. Một buổi tối, khi Minh quyết định ở lại rừng qua đêm, anh nghe thấy tiếng chó sủa vọng xa. Tim anh đập thình thịch. Đó là tiếng sủa quen thuộc, đúng là Mít. Nhưng khi anh lao theo, âm thanh lại mất hút giữa màn sương dày.

Từ ngày đó, Minh bắt đầu thấy ranh giới giữa thực và ảo trở nên mong manh. Người trong làng khuyên anh từ bỏ, vì sợ anh sẽ như Lan – biến mất không dấu vết. Nhưng với Minh, sự im lặng ấy đáng sợ hơn cả cái chết.

Mùa thu năm thứ hai, Minh quyết định thử một cách mới: anh nhờ một nhóm sinh viên công nghệ mang theo drone nhiệt và máy dò tín hiệu vào rừng cùng mình. Họ chia nhau lập bản đồ chi tiết, từng khu vực được quét kỹ lưỡng.

Sau nhiều ngày, một điều bất ngờ xảy ra: drone ghi nhận dấu hiệu nhiệt động – rõ ràng là một người đang di chuyển chậm rãi, gần giống như đang… né tránh. Kèm theo đó là tín hiệu nhỏ của một động vật đi cạnh.

Nhóm sinh viên bàn tán, có người nghĩ là kẻ lang thang, có người cho rằng đó là Lan. Minh không nói gì, chỉ cảm thấy đôi chân run lên.

Ngày hôm sau, họ tiến hành tiếp cận. Nhưng khi đến gần, bóng người ấy biến mất như chưa từng tồn tại. Chỉ còn lại vài dấu vết mờ nhạt: dấu chân nông trên đất, vết gãy của cành cây, và một chiếc khăn phụ nữ cũ kỹ vướng trên bụi rậm. Minh nhận ra đó là khăn của Lan, chiếc khăn anh tặng cô vào mùa đông năm trước.

Đêm đó, Minh ngồi bên bìa rừng, ánh mắt đăm đăm nhìn vào bóng tối. Anh tự hỏi: Lan còn sống, hay chỉ là một phần ký ức đang trêu đùa mình? Nếu cô vẫn ở đâu đó, tại sao cô không chịu trở về? Hay có một lý do mà anh không thể biết?

Kết thúc cuộc tìm kiếm hôm ấy, Minh quay về, mang theo chiếc khăn. Anh treo nó trên cửa sổ nhà mình, như một tín hiệu. Mỗi ngày, anh đều thắp đèn, hy vọng ánh sáng ấy sẽ dẫn lối cho Lan – hoặc cho bất kỳ ai vẫn còn kẹt lại trong vùng rừng bí ẩn kia.

Câu chuyện khép lại, không ai biết sự thật cuối cùng. Nhưng với Minh, niềm tin rằng Lan chưa bao giờ rời bỏ anh vẫn còn cháy sáng – như ngọn đèn le lói trong bóng tối, không tắt.