Đêm Tân Hôn Chồng Không Cho Đụng Vào, Nửa Đêm Tổi Lén Sở Quần Anh – Mở Đền Lên Thì Chết Điếng Khi Thấy Vật Kỳ Lạ…
Đêm tân hôn ở căn phòng khách sạn nhìn ra sông Sài Gòn, Ngọc Trâm cứ tưởng mọi thứ sẽ ấm áp như giấc mơ thời sinh viên. Tiệc cưới vừa tan, mẹ cô gọi dặn: “Con gái có chồng rồi, biết giữ gìn, biết nhường nhịn.” Trâm cười cho qua, nhưng trong lòng hồi hộp như đứng trước một ngưỡng cửa.
Thế mà khi cửa phòng vừa khép lại, Minh Khang – chồng cô – lại đứng im như người vừa chạy thoát khỏi một cuộc rượt đuổi. Anh tháo cà vạt, cởi áo vest, rồi lặng lẽ mở tủ lấy nước. Trâm bước lại, định ôm anh từ phía sau, nhưng anh giật nhẹ: “Trâm… cho anh chút thời gian.”
Cô sững. “Anh mệt à?”
“Hôm nay nhiều việc.” Giọng anh cố bình thản, nhưng đôi mắt lảng tránh.
Trâm ngồi trên mép giường, váy cưới đã thay bằng bộ đồ ngủ đơn giản. Cô cố nói chuyện vui: món quà cưới, chuyến trăng mật, kế hoạch sau cưới. Khang đáp qua loa, rồi đề nghị tắt đèn sớm. Khi Trâm nghiêng người lại gần, anh kéo chăn lên như dựng một bức tường: “Đừng… đụng vào anh, được không?”
Câu nói như một cái tát không tiếng. Trâm lặng đi, vừa xấu hổ vừa tủi thân. Cô quay mặt vào tường, nghe nhịp thở của anh nặng dần, rồi bỗng đứt quãng như người cố kìm.
Nửa đêm, Trâm giật mình vì tiếng anh trở mình. Ánh đèn hành lang hắt qua khe cửa, đủ để cô thấy Khang ngồi dậy, lấy điện thoại nhắn gì đó rất nhanh rồi đặt xuống, tay run nhẹ. Anh lại nằm xuống, quay lưng về phía cô.
Một ý nghĩ lạnh buốt trườn qua: có phải anh cưới cô vì điều gì khác? Hay anh đã có người?
Trâm lặng lẽ ngồi dậy. Bộ quần tây của Khang treo trên ghế, túi quần phồng lên như có vật gì cứng. Cô tự nhủ chỉ nhìn một chút thôi. Ngón tay cô luồn vào túi, chạm phải một vật nhựa lạnh ngắt, hình trụ nhỏ, kèm theo một xấp giấy gấp tư.
Trâm mở ra. Dòng chữ in đậm đập vào mắt: “PHIẾU HẸN PHẪU THUẬT – KHOA UNG BƯỚU.” Bên dưới là tên Minh Khang, ngày mổ… ngay sáng mai. Cô chết điếng. Tim cô đập dồn dập, tay run đến mức tờ giấy sắp rách. Và đúng lúc ấy, phía sau lưng, giọng Khang khàn đặc vang lên: “Em… đang làm gì vậy?”
Khang bật đèn ngủ. Ánh sáng vàng nhạt soi rõ gương mặt anh: mệt mỏi, tái đi, và có gì đó như sự sợ hãi bị lột trần. Trâm vẫn cầm tờ giấy, cổ họng khô rát.
“Em… xin lỗi.” Cô đặt lại xấp giấy lên bàn, nhưng câu chữ “Khoa Ung Bướu” vẫn như dính chặt vào mắt cô. “Sao anh không nói với em?”
Khang đứng dựa vào tường, hai tay siết chặt. “Anh định nói… sau đám cưới. Sau khi mọi thứ yên.”
“Ngày mổ là sáng mai.” Trâm cố giữ bình tĩnh. “Yên kiểu gì được?”
Anh nhắm mắt một lúc, rồi kéo ghế ngồi xuống, như người không còn sức đứng. “Ba tháng trước, anh đi khám vì đau âm ỉ… Anh tưởng chỉ là viêm. Kết quả là khối u. Bác sĩ nói phải mổ sớm, rồi mới biết là lành hay ác.” Anh cười nhạt. “Anh sợ.”
Trâm nghe tim mình hụt một nhịp. Tất cả những mảnh ghép trong mấy tuần chuẩn bị cưới – những lần anh đột nhiên ra ngoài nghe điện thoại, những buổi anh bảo bận họp rồi về muộn, những lúc anh trầm ngâm nhìn xa xăm – bỗng có lời giải. Nhưng lời giải này lại khiến cô hoang mang hơn.
“Vậy còn chuyện… anh không cho em chạm?” Cô hỏi, giọng nhỏ đi.
Khang cúi đầu. “Anh thấy mình bẩn thỉu. Anh sợ em biết, em sẽ chạy. Anh sợ đêm nay… nếu lỡ có gì xảy ra, lỡ em nhìn thấy… thì anh không chịu nổi.” Anh ngẩng lên, mắt đỏ. “Anh không phải không yêu em.”
Trâm ngồi xuống mép giường, cảm giác tủi thân chuyển thành giận dữ. “Anh nghĩ em là người như vậy sao? Anh nghĩ cưới xong rồi mới nói thì em sẽ không có đường lui?”
Khang im lặng. Trâm chợt nhớ tới buổi ăn hỏi, khi anh cứ khăng khăng tổ chức gấp. Khi cô hỏi lý do, anh chỉ nói: “Anh muốn sớm ổn định.” Hóa ra “ổn định” của anh là cố tạo ra một chiếc phao trước khi chìm.
“Anh giấu cả gia đình?” Trâm hỏi.
“Má anh biết.” Khang đáp, giọng lạc đi. “Bà muốn cưới cho xong để… lỡ có chuyện gì, anh cũng có vợ. Anh đã cãi. Anh nói em không phải cái chốt để giữ danh dự. Nhưng rồi… anh yếu lòng. Anh cũng muốn có em bên cạnh.” Anh nhìn Trâm, mắt đầy van xin. “Anh ích kỷ.”
Trâm thấy cổ họng nghẹn lại. Cô vừa thương vừa giận. Thương vì anh sợ hãi thật, giận vì anh đặt cô vào một bí mật quá lớn ngay trong đêm tân hôn. Cô hít một hơi sâu. “Bây giờ anh định làm gì? Sáng mai anh đi mổ một mình à?”
Khang lắc đầu. “Anh đã nhắn cho Tuấn, bạn thân. Nó sẽ đưa anh đi. Anh không muốn em liên lụy, không muốn em nhìn thấy cảnh đó rồi… hối hận.”
“Anh đang hối hận thay em.” Trâm nói, giọng run. “Em là vợ anh, Khang. Em có quyền biết và có quyền chọn.”
Khang đưa tay định chạm vào cô rồi lại rụt lại, như sợ làm cô đau. Trâm thấy rõ cử chỉ ấy: một người luôn tự ép mình tránh xa, không phải vì lạnh nhạt, mà vì tự ti.
Cô đứng dậy, lấy điện thoại mở lịch. “Bệnh viện nào? Giờ mổ mấy giờ?” Trâm hỏi thẳng.
Khang ngập ngừng. “Bệnh viện Ung Bướu. 7 giờ làm thủ tục.”
“Vậy 5 giờ rưỡi dậy.” Trâm nói như ra lệnh. “Em đi với anh.”
Khang tròn mắt. “Trâm—”
“Anh nghe em.” Cô cắt ngang. “Nhưng có một điều: từ giờ, không được giấu nữa. Em không chấp nhận một cuộc hôn nhân bắt đầu bằng sự im lặng. Đêm nay anh có thể cần thời gian, em tôn trọng. Nhưng em không chấp nhận việc anh đẩy em ra bằng một câu ‘đừng đụng vào anh’ mà không giải thích.”
Khang thở dài, đôi vai sụp xuống. “Anh xin lỗi.”
Trâm quay ra cửa sổ. Thành phố ngoài kia vẫn sáng, nhưng trong lòng cô như có một cơn mưa kéo tới. Cô nghĩ đến bố mẹ mình, đến họ hàng, đến những lời chúc tụng. Nếu sáng mai cô xuất hiện ở bệnh viện trong bộ đồ đơn giản, không trang điểm, tay cầm hồ sơ phẫu thuật của chồng, liệu ai hiểu? Nhưng rồi cô tự trả lời: chuyện của cô và Khang không phải để người khác hiểu; nó là để họ sống tiếp.
Khang đứng sau lưng, giọng khàn: “Em có sợ không?”
Trâm quay lại, lần này cô chủ động nắm lấy tay anh. “Sợ. Nhưng em sợ nhất là anh một mình.”
5 giờ rưỡi sáng, Trâm tỉnh trước. Cô nhìn người đàn ông nằm cạnh mình, mắt còn sưng vì thiếu ngủ. Khang đã không quay lưng nữa. Anh ngủ chập chờn, thi thoảng nhíu mày như gặp ác mộng. Trâm nhẹ nhàng đặt tay lên vai anh. Khang mở mắt, bối rối như vừa nhớ lại chuyện đêm qua, rồi gật đầu.
Họ rời khách sạn khi trời còn lờ mờ. Trên taxi, Khang im lặng, tay đan vào nhau đến trắng bệch. Trâm không cố gặng hỏi thêm. Cô chỉ ngồi sát hơn, để anh biết cô vẫn ở đây. Đến bệnh viện, mùi thuốc sát trùng và tiếng loa gọi tên làm Trâm thấy tim mình thắt lại. Tuấn – bạn Khang – đã chờ sẵn, nhìn Trâm rồi khẽ thở ra như trút được gánh.
“Cậu nói được với vợ rồi à?” Tuấn hỏi nhỏ.
Khang gật, không nói. Trâm nhận hồ sơ, đọc lại từng mục: xét nghiệm, chẩn đoán, kế hoạch phẫu thuật. Cô thấy có dòng “nguy cơ ảnh hưởng chức năng sinh sản” và bỗng nghẹn. Những điều mà đêm qua cô chưa kịp nghĩ tới, giờ hiện ra rõ ràng như một tờ hóa đơn của tương lai.
Khi y tá đẩy băng ca vào khu mổ, Khang nắm tay Trâm thật chặt. Anh nói nhanh, như sợ nếu chậm lại sẽ không đủ can đảm: “Nếu… kết quả xấu, em đừng ép mình phải gồng. Em có quyền rời đi.”
Trâm nhìn thẳng vào anh. “Em có quyền chọn, đúng. Nhưng em cũng có quyền ở lại. Anh đừng lấy ‘quyền’ làm cái cớ để tự cô lập.”
Khang nuốt khan, rồi thả tay cô ra khi cửa phòng mổ đóng lại. Trâm đứng yên, cảm giác như vừa bị tước mất một phần cơ thể.
Ba tiếng chờ đợi kéo dài như ba ngày. Tuấn đưa cho Trâm ly cà phê, nhưng cô không uống được. Điện thoại rung liên tục: mẹ cô hỏi đã về nhà chưa, bạn bè nhắn chúc mừng ngày đầu làm vợ. Trâm chỉ trả lời ngắn gọn: “Tụi con bận chút việc.” Cô không nói dối, cũng không nói thật. Vì nói thật lúc này sẽ kéo theo hàng loạt câu hỏi, những lời thương hại, và cả những tiếng thở dài kiểu “tôi đã bảo rồi”.
Cuối cùng, bác sĩ gọi tên. Trâm và Tuấn đứng bật dậy. Bác sĩ giải thích ca mổ thuận lợi, khối u đã được lấy ra, gửi giải phẫu bệnh, một tuần sau có kết quả chính xác. Trâm nghe chữ “một tuần” mà thấy bụng mình rỗng hoác. Nghĩa là nỗi sợ chưa kết thúc, nó chỉ đổi hình dạng.
Khang tỉnh lại ở phòng hồi sức, mặt nhợt nhạt nhưng mắt sáng hơn. Thấy Trâm, anh nở một nụ cười yếu ớt. “Em… vẫn ở đây.”
“Ừ.” Trâm vuốt tóc anh. “Và em sẽ ở đây, nhưng anh phải hợp tác.” Cô cố nói đùa, mắt lại cay.
Những ngày sau đó, họ về nhà mới – căn hộ nhỏ thuê gần chỗ làm. Trâm xin nghỉ phép vài ngày, tự tay nấu cháo, thay băng, nhắc anh uống thuốc. Khang ban đầu ngượng ngùng, luôn miệng xin lỗi vì “làm phiền”. Trâm thẳng thắn: “Nếu anh cứ xin lỗi mãi, em sẽ mệt hơn. Anh cần làm một việc thôi: nói thật.”
Sự thật không chỉ nằm ở bệnh án. Nó nằm ở cách Khang đã để mẹ mình áp đặt, nằm ở nỗi sợ bị bỏ rơi khiến anh hành xử như người đang chạy trốn. Một tối, khi Khang đỡ đau hơn, Trâm kéo anh ngồi xuống bàn ăn.
“Em không trách anh bệnh.” Trâm nói. “Em trách cách anh quyết định thay em. Anh có thể sợ, nhưng anh không được biến em thành người ngoài.”
Khang nhìn xuống hai bàn tay. “Anh lớn lên trong nhà lúc nào cũng phải ‘gồng’. Ba anh mất sớm, má anh một mình nuôi hai anh em. Anh quen tự giải quyết mọi thứ. Anh nghĩ nói ra là làm người khác khổ.”
“Giấu mới làm người khác khổ.” Trâm đáp. “Nhưng em cũng có lỗi. Em đã thấy anh bất ổn từ lâu mà chỉ nghĩ do công việc. Từ giờ, có gì nói luôn. Có thể cãi nhau, có thể khóc, nhưng không được im.”
Khang gật, mắt đỏ. Lần đầu tiên từ khi cưới, anh ôm Trâm thật chặt. Không vội vã, không gượng gạo, chỉ là một cái ôm như người trở về nhà sau bão.
Một tuần sau, họ cùng đến bệnh viện lấy kết quả. Trâm nắm tay Khang đến mức đau. Bác sĩ đọc: khối u lành tính, nhưng cần theo dõi định kỳ. Trâm nghe xong, toàn thân mềm nhũn, phải ngồi xuống ghế. Khang thở ra một hơi dài, rồi cúi đầu, vai rung lên. Anh khóc, lần đầu Trâm thấy anh khóc.
Trên đường về, Khang nói: “Anh muốn xin lỗi bố mẹ em. Và… xin lỗi em, đúng nghĩa.”
Trâm gật. “Và anh cũng phải nói chuyện với má anh. Đừng để bà dùng tình thương để điều khiển.”
Cuộc gặp gia đình diễn ra căng như dây đàn. Mẹ Khang ban đầu vẫn biện minh: “Mẹ chỉ muốn con có nơi nương tựa.” Trâm bình tĩnh đáp: “Con hiểu. Nhưng nương tựa không phải là kéo người khác xuống cùng nỗi sợ.” Khang nhìn mẹ, lần này anh không né tránh: “Má, con cảm ơn, nhưng con và Trâm sẽ tự quyết. Con không muốn cuộc hôn nhân của con bắt đầu bằng bí mật nữa.”
Sau buổi đó, mọi thứ không tự nhiên trở nên hoàn hảo. Khang vẫn có những lúc lo lắng trước mỗi lần tái khám. Trâm vẫn có lúc chạnh lòng khi nhớ câu “đừng đụng vào anh”. Nhưng thay vì nuốt xuống, họ học cách nói ra. Họ đặt ra những ranh giới: khi ai đó trong gia đình hỏi quá sâu, cả hai thống nhất câu trả lời; khi Khang cảm thấy tự ti, anh sẽ nói “anh cần em ở gần” thay vì đẩy Trâm ra xa.
Và một đêm khác, không còn là đêm tân hôn nữa, Trâm tắt đèn, quay sang Khang. “Nếu anh chưa sẵn sàng, em đợi.”
Khang nắm tay cô, giọng chắc hơn: “Anh sẵn sàng… vì anh không còn phải giấu.”



