Sau một đêm lỡ dại với Giám Đốc, Tôi bỏ đi 7 năm, làm lao công nưôi con, Ngày con tôi nhập viện, Tài khoản bỗng có thêm 3 tỷ kèm tin nhắn khiến tôi run rẩy…
Tôi tên Lan, từng là thư ký cho Công ty Hưng Phát. Đêm đó cách đây bảy năm, cả phòng họp tầng 18 chỉ còn mùi rượu vang và tiếng điều hòa. Giám đốc Hoàng vừa ký xong hợp đồng lớn, kéo tôi ở lại “chúc mừng” vì tôi đã chạy dự án không ngủ ba đêm liền. Tôi nghĩ mình chỉ cần một ly để lấy lại sức. Nhưng rồi anh rót thêm, nói những câu tưởng như quan tâm: “Em giỏi quá, Lan. Ở đây chỉ có em hiểu anh.” Khi tôi đứng dậy xin về, anh nắm cổ tay, ánh mắt vừa dịu vừa sắc. Tôi đã yếu đuối, và cái gật đầu im lặng đã đưa tôi trượt qua ranh giới mà tôi từng thề sẽ không bước qua.
Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy trong căn phòng khách sạn, áo khoác phủ hờ, điện thoại rung liên tục. Tin nhắn từ vợ anh, chị Thu Hà: “Cô nghĩ cô là ai? Đừng để tôi phải dọn rác.” Tôi run tay, gom đồ, bỏ chạy như kẻ trộm. Một tháng sau, que thử hai vạch. Tôi đến văn phòng tìm anh, nhưng thư ký mới bảo giám đốc đi công tác dài ngày. Tôi hiểu đó là cách anh biến tôi thành một sự cố phải xóa. Tôi nộp đơn nghỉ, đổi số, rời Sài Gòn về Bình Dương, thuê phòng trọ gần khu công nghiệp, xin làm lao công ca đêm.
Minh ra đời trong tiếng mưa rào và tiếng quạt máy rè. Tôi nuôi con bằng lương quét dọn, bằng cơm hộp cuối ca, bằng những lần giấu nước mắt khi con hỏi: “Ba con đâu?” Tôi dạy con gọi “ba” là “người đi xa”.
Đến hôm nay, Minh tròn bảy tuổi. Con sốt cao liên tục, khó thở, tôi bế con vào Bệnh viện Nhi, chạy từ phòng cấp cứu sang khu xét nghiệm. Bác sĩ nói cần làm thêm chẩn đoán, có thể phải can thiệp, chi phí không nhỏ. Tôi mở app ngân hàng, tài khoản chỉ còn hơn ba triệu.
Đúng lúc tôi tưởng phải bán chiếc nhẫn cưới giả để vay nóng, màn hình hiện thông báo: “+3.000.000.000 VND”. Tim tôi như rơi xuống nền gạch lạnh. Chưa kịp thở, một tin nhắn lạ gửi đến: “Lan, anh biết Minh là con anh. Tiền chỉ là bước đầu. Nếu em muốn con sống, tối nay gặp anh. Đừng để ai biết.”
Tôi nhìn chằm chằm vào con số “3.000.000.000” như nhìn một vết bẩn khó tẩy trên áo trắng. Ba tỷ không phải món tiền ai đó “nhầm lẫn” mà chuyển vào tài khoản của một lao công. Tin nhắn lại càng không phải trò đùa. Tôi ngồi bệt xuống ghế nhựa ngoài hành lang, tựa lưng vào tường, cố hít thở để không ngất. Trong phòng cấp cứu, Minh vẫn thở khò khè, tiếng máy monitor nhấp nháy như nhắc tôi rằng mọi quyết định lúc này đều trả bằng sự sống của con.
Tôi gọi số lạ. Bên kia bắt máy gần như ngay lập tức.
“Lan, em nghe anh nói. Đừng gọi lại số này lần nữa. Tối nay tám giờ, phòng 1205, khách sạn Tân Phú. Đi một mình.”
“Anh là ai?” Tôi cố giữ giọng bình tĩnh dù cổ họng khô rát.
“Hoàng.”
Chỉ một chữ thôi cũng đủ làm tôi lạnh người. Bảy năm trôi qua, tôi đã tập quên cái tên đó như quên một cơn sốt. Vậy mà giờ nó trở lại, kèm theo tiền và một điều kiện.
“Anh muốn gì?”
“Muốn gặp em. Và muốn lo cho Minh. Con… đang nguy hiểm.”
Tôi cúp máy. Không phải vì giận. Vì sợ. Sợ mình lại bị kéo vào một căn phòng kín, nơi những lời hứa và quyền lực bóp nghẹt người ta. Sợ đây là cái bẫy để biến tôi thành kẻ tống tiền. Sợ nhất là… tôi đã có khoảnh khắc muốn tin.
Tôi chạy xuống tầng trệt, tìm quầy thu ngân hỏi thủ tục tạm ứng. Cô nhân viên nhìn hồ sơ rồi lắc đầu: “Trường hợp này phải chụp CT và làm xét nghiệm chuyên sâu. Nếu chuyển viện hoặc can thiệp, chị cần chuẩn bị trước.”
Tôi gọi cho chị Hạnh, y tá từng thuê trọ cùng dãy với tôi, giờ làm ở phòng khám tư. Chị nghe xong chỉ nói: “Em đừng đụng vào số tiền đó vội. Ba tỷ mà chuyển thẳng, có khi liên quan chuyện gì đó. Muốn yên, phải có giấy tờ. Em gặp anh ta thì phải có người đi cùng hoặc ít nhất báo trước cho chị.”
Tôi không có ai để dựa ngoài những cuộc gọi vội. Tôi mở lịch sử giao dịch. Người chuyển: “CÔNG TY CP HƯNG PHÁT – TÀI KHOẢN CHI”. Tim tôi đập mạnh hơn. Tiền công ty chuyển cho tôi, nghĩa là có chứng từ. Và chứng từ nghĩa là có lý do. Lý do đó có thể là “chi hỗ trợ”, cũng có thể là “chi bồi dưỡng”, hay… “chi để bịt miệng”.
Tôi nhớ lại ánh mắt của Thu Hà bảy năm trước: lạnh, sắc, như người có thể nghiền nát một đời ai đó mà không bẩn tay. Nếu chị ấy biết Minh tồn tại, chị ấy sẽ làm gì?
Tối đó, tôi gửi Minh cho một cô điều dưỡng trực ca quen biết, nhờ trông giúp vài tiếng. Tôi khoác áo gió, đi xe buýt đến khách sạn Tân Phú. Trên đường, tôi nhắn cho chị Hạnh địa chỉ, dặn nếu sau chín giờ không trả lời thì gọi công an. Tôi cũng bật sẵn chế độ ghi âm trong điện thoại, tay run vì vừa sợ vừa thấy mình lạ lẫm: một lao công đi gặp giám đốc, như hai thế giới chạm nhau bằng một vết nứt.
Phòng 1205 mở hé. Hoàng đứng trong đó, không còn vẻ bóng bẩy ngày xưa. Áo sơ mi nhàu, mắt thâm quầng. Trên bàn có hai ly trà và một tập hồ sơ.
“Lan…” Anh gọi tôi, giọng thấp như sợ ai nghe.
Tôi đứng ngay ngưỡng cửa, không bước vào sâu. “Anh nói đi. Minh đang thế nào anh cũng biết, vậy anh muốn gì?”
Anh đưa tay về phía hồ sơ. “Anh đã làm xét nghiệm ADN.”
Tôi bật cười khan. “Anh lấy mẫu của con tôi bằng cách nào?”
Hoàng tránh ánh mắt tôi. “Anh… nhờ người. Em đừng hiểu sai. Anh cần chắc chắn.”
Tôi bỗng thấy nhục như bị tát. “Anh cần chắc chắn, còn tôi cần gì anh có hỏi chưa?”
Anh im vài giây rồi nói như trút: “Anh đang bị thanh tra. Có người nắm bằng chứng những khoản chi không minh bạch của công ty. Họ muốn anh ‘hy sinh’ một người. Em hiểu chứ? Em từng là thư ký, từng ký nhận chứng từ. Nếu em đứng ra nhận là em tự ý sửa hồ sơ, họ sẽ giảm nhẹ cho anh.”
Tôi nhìn tập giấy trên bàn. Đúng là một “bản tường trình”. Tên tôi đã được điền sẵn, chỉ chừa chỗ ký. Một dòng đỏ gạch chân: “Tự nguyện nhận trách nhiệm và cam kết không khiếu nại.”
“Vậy ba tỷ là…?”
“Là để em lo cho Minh. Và để… em ký.” Anh nói nhanh, như sợ tôi bỏ đi. “Lan, anh không muốn em khó khăn nữa. Anh sai rồi. Nhưng nếu anh ngã lúc này, mọi thứ sụp. Minh cũng sẽ không có gì. Anh hứa sau chuyện này, anh sẽ công khai nhận con, chu cấp đầy đủ.”
Tôi thấy căn phòng xoay nhẹ. Hoàng không chỉ muốn gặp con. Anh muốn đổi mạng con lấy chữ ký của tôi.
Hoàng đưa điện thoại cho tôi xem ảnh Minh chụp lén ở hành lang bệnh viện. Tôi rùng mình. “Anh theo dõi tôi?”
“Anh phải biết con ở đâu để chuyển đúng bệnh viện tốt nhất.” Anh nói, nhưng giọng anh đã mất lý. “Lan, thời gian không còn nhiều. Con cần chuyển sang Bệnh viện quốc tế để can thiệp tim. Anh đã đặt lịch bác sĩ. Nhưng… em phải ký trước.”
Tôi nhìn chỗ ký tên. Trong đầu tôi hiện lên hai cảnh: Minh nằm thở máy, và tôi đứng trước vành móng ngựa. Nếu tôi ký, Minh có cơ hội sống, còn tôi có thể mất tự do. Nếu tôi không ký, tôi giữ được mình nhưng có thể mất con.
Tôi kéo ghế ngồi xuống, bàn tay lạnh ngắt. “Cho tôi một giờ. Tôi phải về bên con.”
Hoàng thở phào. “Tám rưỡi em quay lại. Ký xong, anh đưa em sang bệnh viện quốc tế ngay.”
Tôi bước ra khỏi phòng, hành lang khách sạn dài hun hút. Điện thoại rung. Số của bệnh viện hiện lên.
“Chị Lan phải không? Bé Minh vừa tụt oxy, bác sĩ đang chuẩn bị đặt nội khí quản. Chị lên ngay.”
Tôi không còn lựa chọn xa xỉ nữa.
Tôi chạy như lao qua từng đoạn hành lang bệnh viện. Minh nằm trên băng ca, mặt tái mét, môi tím, đôi mắt mở hé mà không còn tập trung được vào tôi. Bác sĩ giải thích nhanh: con có dấu hiệu suy hô hấp nặng, nghi biến chứng trên nền bệnh tim bẩm sinh chưa được phát hiện. Muốn chắc chắn phải làm siêu âm tim, CT, và chuẩn bị khả năng can thiệp.
“Chị ký giúp em giấy đồng ý đặt nội khí quản.” Điều dưỡng chìa ra tờ giấy.
Tôi ký, nét chữ méo xệch. Trong đầu chỉ còn câu của Hoàng: “Ký xong anh đưa em sang bệnh viện quốc tế.” Một chữ “ký” khác, nặng như đá.
Nhưng ký vào bản tường trình kia, tôi sẽ tự trói mình. Tôi đã sống bảy năm với lưng thẳng, dù nghèo. Tôi không thể dạy Minh trung thực nếu chính tôi đổi sự thật lấy tiền.
Tôi kéo chị Hạnh ra góc cầu thang, đưa chị xem tin nhắn và giao dịch. Chị đọc xong, mặt đổi sắc.
“Em nghe chị,” chị nói, dứt khoát. “Bây giờ ưu tiên cứu Minh. Nhưng em phải bảo vệ mình. Em đã ghi âm đúng không?”
Tôi gật.
“Gửi file cho chị, rồi chị gọi thằng em chị—nó làm luật sư tập sự. Còn chuyện tiền, đừng tiêu linh tinh. Nếu cần đóng viện phí, phải có giấy tờ rõ ràng hoặc chuyển thẳng vào bệnh viện.”
Chưa đầy hai mươi phút, luật sư Trọng—em của chị Hạnh—gọi lại. Giọng anh rõ ràng: “Chị Lan, chị tuyệt đối không ký bất cứ giấy nhận tội nào. Chuyển tiền từ tài khoản công ty sang tài khoản cá nhân chị có thể bị hiểu là lợi ích bất chính nếu không có căn cứ. Nhưng chị có thể lo viện phí cho bé bằng cách làm đúng quy trình: bệnh viện lập biên bản tiếp nhận, lưu chứng từ. Đồng thời chị nên trình báo việc bị đe dọa, cưỡng ép.”
Tôi sợ công an không phải vì mình sai, mà vì tôi đã quen né tránh. Nhưng hôm nay, tôi không còn chỗ để lùi.
Tôi xin gặp phòng công tác xã hội của bệnh viện. Cán bộ ở đó nghe xong, gọi công an phường. Khi hai anh công an tới, tôi đưa tin nhắn, sao kê, và gửi file ghi âm. Tôi nói rõ: tôi bị yêu cầu ký nhận trách nhiệm cho sai phạm công ty để đổi lấy chữa bệnh cho con.
Một anh công an dặn: “Chị giữ nguyên hiện trạng: tiền trong tài khoản, tin nhắn. Nếu có gặp lại người đó, phải có người chứng kiến.”
Đêm đó Minh được đặt nội khí quản, chuyển hồi sức. Bác sĩ tim mạch đọc kết quả siêu âm: con có dị tật tim bẩm sinh phức tạp, kèm viêm phổi nặng. Cần chuyển sang nơi có trung tâm tim bẩm sinh mạnh để can thiệp sớm.
Tin nhắn của Hoàng nhảy lên liên tục: “Em đâu?” “Lan, đừng làm bậy.” “Em muốn con chết à?”
Tôi không trả lời nữa. Tôi để công an và luật sư làm đầu mối.
Sáng hôm sau, theo đề nghị của cơ quan chức năng, tôi hẹn Hoàng đến bệnh viện “để giải quyết thủ tục chuyển viện”. Cuộc gặp diễn ra trong phòng tiếp dân, có luật sư Trọng ngồi cùng, bên ngoài có cán bộ mặc thường phục.
Hoàng bước vào, căng và cảnh giác. Thấy Trọng, anh sững lại.
“Lan, em làm gì vậy?”
Tôi nhìn anh, lần này không còn câm lặng. “Tôi chỉ làm điều tôi phải làm. Anh muốn giúp Minh thì giúp đúng cách. Tôi không ký nhận tội thay anh.”
Trọng đặt chứng cứ xuống bàn: “Anh Hoàng, đã có trình báo về hành vi cưỡng ép. Nếu anh tiếp tục đe dọa, chúng tôi bổ sung tình tiết.”
Hoàng nhìn cánh cửa, rồi ngồi phịch xuống như vừa mất thế chủ động.
“Anh chỉ muốn cứu con,” anh nói khàn.
“Vậy anh chuyển tiền viện phí trực tiếp cho bệnh viện,” tôi đáp. “Ghi rõ nội dung ‘tạm ứng viện phí cho bé Minh’. Sau đó, làm xét nghiệm ADN theo thủ tục bệnh viện. Nếu đúng, anh thực hiện nghĩa vụ cấp dưỡng theo pháp luật. Không đổi chác.”
Hoàng im lặng. Điện thoại anh rung, hiện tên “Thu Hà”. Anh tắt máy, thở dài: “Anh sẽ chuyển.”
Anh chuyển thật—thẳng vào tài khoản bệnh viện theo hướng dẫn. Phòng công tác xã hội lập biên bản tiếp nhận, đóng dấu, giao tôi bản sao. Số tiền ba tỷ trong tài khoản tôi vẫn giữ nguyên theo yêu cầu xác minh.
Vài ngày sau, Minh được chuyển sang trung tâm tim bẩm sinh ở TP.HCM. Hoàng đến làm xét nghiệm ADN công khai. Kết quả: Minh là con ruột của anh. Tôi cầm tờ giấy mà run, nhưng lần này là run vì một sự thật cuối cùng cũng có hình dạng.
Cùng thời gian đó, vụ thanh tra ở Hưng Phát bung ra mạnh. Hoàng bị tạm giữ để điều tra các khoản chi sai và sai phạm đấu thầu. Thu Hà tìm đến bệnh viện, đứng trước mặt tôi, hỏi rất khẽ: “Cô muốn gì?”
“Tôi muốn con tôi sống. Và con tôi được bảo vệ bằng luật.”
Chị nhìn tôi lâu, rồi quay đi không nói thêm. Tôi không biết sau đó chị sẽ làm gì, nhưng tôi biết mình đã không còn run như bảy năm trước.
Một tháng điều trị và phẫu thuật, Minh hồi phục dần. Con gầy, nhưng mắt sáng. Ngày con tự ngồi dậy, nắm tay tôi hỏi: “Mẹ ơi, con có ba thật không?” tôi nghẹn lại.
“Con có,” tôi nói. “Nhưng ba con cũng là một người có lỗi. Con chỉ cần lớn lên tử tế.”
Tôi làm việc với luật sư nộp đơn xác lập cha cho con và nghĩa vụ cấp dưỡng. Số tiền ba tỷ sau khi xác minh được xác định là khoản chi sai của công ty nên bị phong tỏa và thu hồi. Tôi không giữ được nó, nhưng tôi cũng không cần giữ. Tôi chỉ cần Minh được cứu, và con được bảo vệ bằng pháp luật chứ không bằng lòng thương hại.
Ngày Minh xuất viện, nắng Sài Gòn đổ lên vai ấm rực. Minh ngước nhìn tôi: “Mẹ, mình về nhà hả?”
“Ừ,” tôi cười, nước mắt trào ra. “Về nhà. Rồi mẹ con mình bắt đầu lại.”
Bảy năm trước, tôi chạy trốn trong đêm. Bây giờ, tôi bước ra giữa ban ngày—đứng thẳng để cứu con, và để cứu chính mình.



