Tôi đi công tắc một tháng ngày về nhà tôi phát hiện chồng đã đó người tình và con riêng về nhà ở. Và tôi đã cho anh ấy một bất ngờ không bao giờ quên…
Tôi đi công tác đúng một tháng ở Đà Nẵng, dự án gấp nên gần như sống cùng laptop và những cuộc họp kéo dài đến khuya. Mỗi lần gọi video về, chồng tôi—anh Huy—đều cười hiền, nói ở nhà vẫn ổn, con bé Na học hành chăm chỉ, “em đừng lo, tập trung làm đi.” Tôi tin. Tin như cách một người vợ tin vào những bữa cơm tối từng ăn chung, vào thói quen anh ấy luôn để dép ngay ngắn trước cửa.
Đêm tôi về, trời Sài Gòn oi bức. Tôi kéo vali lên cầu thang chung cư, nghĩ đến cảnh con bé ôm chầm lấy mẹ. Tôi gõ cửa. Không ai mở. Tôi mở khóa bằng chìa, ổ khóa kêu “cạch” một tiếng lạ, như thể nó vừa được tra dầu mới. Cửa bật ra.
Trong phòng khách, có đôi giày cao gót màu be đặt ngay ngắn cạnh kệ. Tôi đứng sững. Huy ghét giày để bừa, nhưng nhà này… đâu có ai mang giày cao gót?
Tôi bước vào, mùi dầu gội thơm lạ phảng phất. Trên ghế sofa là một chiếc áo khoác nữ. Trên bàn ăn, có hai cái ly còn vết son nhạt. Tim tôi đập như gõ búa.
“Na ơi!” Tôi gọi, giọng mình lạc đi.
Từ phòng ngủ, một phụ nữ bước ra. Cô ta khoảng ngoài hai mươi, tóc buộc thấp, mặc áo thun rộng. Trên tay cô ta là… một đứa bé chừng ba tuổi, mắt nhìn tôi tròn xoe. Cô ta giật mình, ôm đứa trẻ chặt hơn.
“Chị là…?” Cô ta hỏi, giọng run.
Tôi chưa kịp trả lời thì Huy xuất hiện sau lưng cô ta. Anh ấy chỉ mặc quần short, mặt tái đi như vừa bị giật điện. Khoảnh khắc ấy, tôi thấy rõ sự thật rơi xuống sàn nhà, vỡ vụn như ly thủy tinh.
“Linh… em về sao không báo?” Huy lắp bắp.
Tôi nhìn anh, nhìn người phụ nữ, nhìn đứa trẻ. Mọi thứ trong căn hộ—bức ảnh cưới, tủ giày, kệ sách—bỗng trở thành một sân khấu giả tạo.
Tôi hít một hơi thật sâu. Không gào lên. Không khóc. Tôi chỉ mỉm cười, lạnh đến mức chính tôi cũng sợ.
“Không sao,” tôi nói chậm rãi, đặt vali xuống. “Anh đã chuẩn bị bất ngờ cho tôi rồi. Giờ đến lượt tôi… tặng anh một bất ngờ không bao giờ quên.”
Huy nuốt khan. Cô gái ôm con lùi lại, mắt hoang mang.
Tôi bước thẳng vào phòng làm việc, mở ngăn kéo nơi tôi từng cất giấy tờ quan trọng. Và đúng như tôi đoán—một tập hồ sơ mỏng đã bị xê dịch, góc giấy nhàu nhẹ. Tôi kéo ra, lật đúng trang có chữ ký của anh.
Huy đứng ở cửa, giọng khản: “Linh, đừng…”
Tôi quay lại, vẫn mỉm cười.
“Muộn rồi anh.”
Tôi không nói thêm câu nào, chỉ cầm tập hồ sơ rồi ngồi xuống bàn ăn như chủ nhà thật sự vừa trở về. Cô gái vẫn đứng cạnh phòng ngủ, đứa bé bám lấy cổ cô ta, thỉnh thoảng ngó sang tôi như sợ hãi. Huy đứng giữa phòng khách, tay nắm lại, mắt không dám nhìn thẳng.
Tôi mở hồ sơ. Đúng là bản photo sổ hồng và một tờ giấy anh từng xin tôi ký “cho tiện vay vốn ngân hàng”. Tôi nhớ rõ ngày đó: anh nói muốn mượn vốn mở rộng việc làm ăn, hứa hẹn tương lai cho con. Tôi đã ký, vì tôi tin anh, vì tôi không nghĩ người đàn ông ngủ cùng mình mười năm lại tính đường rút lui sau lưng.
Tôi ngước lên, giọng bình tĩnh:
“Cô tên gì?”
Cô gái giật mình:
“Dạ… em tên Thảo.”
“Thảo… con bé là ai?”
Thảo cúi đầu. Huy chen vào, vội vàng:
“Linh, vào phòng nói chuyện. Đừng lôi người ngoài vào.”
Tôi bật cười nhạt:
“Người ngoài? Anh đưa cả người ta và con về nhà ở một tháng, còn gọi là người ngoài?”
Huy như bị tát, mặt đỏ bừng. Thảo ôm đứa bé, giọng nhỏ:
“Chị… em không muốn làm chị đau… em… em cũng không biết anh ấy chưa nói với chị.”
Tôi nhìn thẳng vào Thảo. Tôi không thấy dáng vẻ trâng tráo. Tôi thấy một người phụ nữ trẻ, mệt mỏi, mắt thâm quầng, như đã trải qua nhiều đêm lo sợ. Đứa bé bặm môi, tay dính vụn bánh quy. Một phần trong tôi muốn nổi giận với cả hai, nhưng một phần khác—tỉnh táo hơn—biết rằng cơn giận sẽ chỉ làm tôi mất thế chủ động.
Tôi đặt hồ sơ xuống bàn, lấy điện thoại.
“Anh Huy,” tôi nói, “trước khi chúng ta nói chuyện, tôi muốn anh trả lời một câu: anh dự định để hai mẹ con họ ở đây bao lâu?”
Huy im lặng. Sự im lặng ấy là câu trả lời.
Tôi mở album ảnh, bấm nhanh mấy tấm: giày cao gót, áo khoác, ly có vết son, đồ chơi trẻ con dưới gầm sofa, cả cảnh Huy đứng cạnh Thảo. Tôi không cần đăng lên mạng. Tôi chỉ cần bằng chứng, cho mình, cho luật sư, cho những lần anh định chối.
“Linh, em làm gì vậy?” Huy lao tới.
Tôi giơ tay ra hiệu dừng lại.
“Anh đừng chạm vào tôi. Tôi đang rất bình tĩnh. Đừng ép tôi chuyển sang trạng thái khác.”
Huy khựng lại.
Tôi quay sang Thảo:
“Thảo, em ngồi xuống đây. Chị không đánh em. Nhưng chị cần biết sự thật. Em bao nhiêu tuổi?”
“Dạ… hai mươi bảy.”
“Con…?”
“Bé tên Bin, ba tuổi.”
Ba tuổi. Tôi nhẩm tính. Ba năm trước, là lúc Huy hay đi “công tác” ở Bình Dương. Lúc đó tôi vừa sinh Na được một năm, đêm nào cũng mệt rã rời. Huy vẫn nói thương vợ, vẫn bế con, vẫn chụp ảnh gia đình. Tôi thấy lạnh ở sống lưng.
Huy thở dài, giọng như van xin:
“Linh, anh sai. Nhưng mọi chuyện không như em nghĩ. Anh và Thảo… anh chỉ… lỡ…”
Tôi cắt ngang:
“Lỡ trong ba năm? Lỡ đến mức đưa con riêng về nhà tôi ở?”
Huy cúi đầu. Thảo rưng rưng.
“Chị… em từng muốn tự nuôi con… nhưng anh ấy nói sẽ lo… rồi… em không có việc ổn định…”
Tôi gật đầu. Tôi hiểu. Không phải để thương hại, mà để nhìn đúng bản chất: Huy không chỉ phản bội tình cảm. Anh ta tính toán. Anh ta giữ tôi làm cái vỏ gia đình ổn định, giữ nhà, giữ danh tiếng; còn bên kia là thứ anh ta muốn nhưng không dám chịu trách nhiệm công khai.
Tôi đứng dậy, đi vào phòng ngủ chính. Trong ngăn tủ, quần áo của tôi bị dồn sang một bên. Có vài chiếc váy lạ treo xen vào. Tôi mở ngăn kéo, thấy hộp trang sức của tôi bị lệch. Tôi không cần kiểm kê. Chỉ cần nhìn đã biết: người ta đã sống ở đây như chủ nhà.
Tôi quay ra, giọng chắc nịch:
“Đây là nhà đứng tên cả hai vợ chồng. Nhưng đồ đạc, tiền sửa nhà, tiền trả góp—tôi có đầy đủ chứng từ phần tôi đóng. Anh muốn đưa ai về ở, ít nhất phải hỏi tôi một câu. Anh không làm.”
Huy lắp bắp:
“Anh… anh sẽ giải thích. Em cho anh thời gian.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh:
“Anh có thời gian ba năm rồi.”
Rồi tôi rút từ trong túi xách ra một chiếc phong bì. Tôi đã chuẩn bị trên đường về, khi linh cảm điều gì đó không ổn lúc gọi điện mà anh cứ né camera. Trong phong bì là bản in các tin nhắn tôi chụp lại từ chiếc iPad cũ của anh mà tôi từng đồng bộ trước đây—những dòng “anh nhớ mẹ con em”, “đợi chị ấy đi công tác”, “về nhà anh sắp xếp”.
Huy nhìn thấy, mặt trắng bệch.
Tôi đặt phong bì xuống bàn, nói câu khiến cả căn phòng im phăng phắc:
“Bất ngờ của tôi là… mai anh sẽ nhận được giấy mời làm việc của văn phòng luật sư. Tôi đã ký hợp đồng tư vấn từ tuần trước.”
Huy trợn mắt:
“Em… em theo dõi anh?”
Tôi nhún vai:
“Không. Em chỉ… học cách không ngu lần hai.”
Thảo ôm con, bật khóc nức nở. Tôi nhìn hai mẹ con, rồi nhìn Huy, giọng dịu hơn nhưng sắc như dao:
“Thảo, em và con nên về nhà ngoại hoặc thuê trọ. Hôm nay chị cho em một đêm để thu dọn. Nhưng từ ngày mai, căn hộ này không phải nơi em bước vào tùy tiện. Còn anh—anh ở lại. Chúng ta nói chuyện về tiền bạc, con cái, và trách nhiệm. Không phải cảm xúc.”
Huy run run:
“Linh… em định làm gì?”
Tôi kéo ghế ngồi xuống, mở laptop, đăng nhập tài khoản ngân hàng của tôi, rồi nhìn anh:
“Em định… kết thúc trò đùa của anh bằng cách khiến anh nhớ cả đời.”
Đêm đó, tôi không ngủ. Không phải vì khóc, mà vì tôi bận làm những việc cần làm—những việc mà trước đây tôi luôn nghĩ “thôi để mai tính”, “gia đình mà, tin nhau đi”. Tôi mở từng thư mục, từng file, từng email liên quan đến khoản vay, khoản góp nhà, hợp đồng bảo hiểm. Tôi chụp màn hình, lưu bản sao, gửi vào một email riêng chỉ mình tôi biết mật khẩu. Tôi cũng ghi âm cuộc nói chuyện ngắn với Huy khi anh ta cố nài nỉ.
Huy ngồi ở sofa, gương mặt vừa sợ vừa bực. Đôi lúc anh đứng dậy đi ra ban công hút thuốc, rồi lại vào, như người không tìm được đường thoát. Tôi để mặc anh. Sự im lặng của tôi khiến anh khó chịu hơn bất kỳ tiếng chửi nào.
Sáng sớm, Thảo bế Bin ra khỏi nhà. Cô ta cúi đầu chào tôi, mắt sưng húp. Tôi chỉ nói:
“Em lo cho con trước. Còn chuyện giữa em và anh ấy, chị không tranh với em. Chị tranh với sự thật.”
Cánh cửa đóng lại. Căn hộ trở về đúng nghĩa “nhà” của vợ chồng—nhưng cũng là chiến trường.
Tôi pha cà phê, đặt trước mặt Huy một ly. Anh nhìn tôi cảnh giác như nhìn người lạ. Tôi ngồi đối diện, mở điện thoại, bấm gọi.
Đầu dây bên kia bắt máy:
“Dạ, văn phòng luật sư Tuấn Anh xin nghe.”
Tôi nhìn Huy, rồi nói rõ ràng:
“Em là Linh, khách đã hẹn. Em muốn xác nhận lịch làm việc chiều nay, và nhờ anh chuẩn bị thêm phương án về chia tài sản và cấp dưỡng.”
Huy bật dậy:
“Em thật sự muốn ly hôn?”
Tôi đặt điện thoại xuống, nhìn anh lâu đến mức anh phải tránh ánh mắt.
“Huy, em muốn một thứ anh không còn cho em được: sự tôn trọng.”
Huy đập tay xuống bàn:
“Nhưng Na thì sao? Em định phá nát gia đình của con à?”
Tôi bật cười, lần này không nhạt mà chua xót:
“Gia đình đã nát từ khi anh đưa người tình và con riêng về đây. Đừng bắt em đứng ra gánh vai ‘giữ cho con’ trong khi anh là người đạp đổ.”
Huy ngồi phịch xuống, giọng nhỏ đi:
“Anh sẽ chấm dứt với Thảo. Anh sẽ đưa mẹ con họ đi. Em đừng làm lớn chuyện.”
Tôi lắc đầu:
“Anh nghĩ em sợ ‘làm lớn chuyện’ à? Không. Em sợ nhất là sống tiếp trong dối trá.”
Tôi mở một folder trên laptop, xoay màn hình cho Huy xem. Trong đó là bảng tổng hợp chi tiêu: tiền tôi góp trả góp nhà, tiền sửa nội thất, các khoản chuyển khoản có sao kê. Tôi còn có cả đoạn tin nhắn Huy từng nói “em cứ chuyển trước, anh trả sau”. Tôi không cần chứng minh mình là người vợ tốt. Tôi cần chứng minh mình không phải kẻ ngây thơ bị dắt mũi.
“Bất ngờ không bao giờ quên của anh,” tôi nói, “là anh nghĩ đưa họ về đây sẽ khiến em tự rút lui, tự xấu hổ, tự nhường nhà. Nhưng bất ngờ của em…” Tôi dừng lại, mở ngăn kéo và lấy ra một chiếc USB. “Trong này là bản sao toàn bộ chứng từ. Em đã gửi thêm một bộ cho luật sư. Một bộ cho mẹ em giữ. Một bộ em cất ở ngân hàng.”
Huy nhìn chằm chằm chiếc USB, cổ họng nhúc nhích:
“Em… em tính sẵn từ trước?”
Tôi gật:
“Từ lúc em thấy anh bắt đầu giấu điện thoại, từ lúc anh không còn nhìn vào mắt em khi nói ‘yên tâm’. Em không điều tra anh. Em chỉ chuẩn bị cho tình huống xấu nhất—vì em là người phải lo cho Na.”
Cửa phòng trẻ con mở ra. Na đứng đó, tóc rối, mắt ngái ngủ:
“Mẹ về rồi hả?”
Toàn thân tôi mềm lại. Tôi bước tới ôm con vào lòng, mùi sữa tắm quen thuộc khiến tôi suýt bật khóc. Tôi hôn lên trán con, thì thầm:
“Ừ, mẹ về rồi.”
Na nhìn quanh, như tìm thứ gì đó, rồi hỏi:
“Hôm qua nhà mình có em bé hả mẹ?”
Tôi siết nhẹ vai con. Tôi không nói xấu bố trước mặt con. Tôi cũng không bịa chuyện. Tôi chọn sự thật vừa đủ cho tuổi của con.
“Đúng, có một em bé đến chơi,” tôi nói. “Người lớn có chuyện phải giải quyết. Con chỉ cần biết mẹ luôn ở đây với con.”
Na gật đầu, rồi chạy vào phòng lấy cặp sách. Nhìn lưng con, tôi càng chắc chắn mình làm đúng. Ly hôn không phải chiến thắng. Nhưng ở lại trong sự phản bội cũng không phải hy sinh cao đẹp.
Chiều hôm đó, Huy nhận cuộc gọi từ ngân hàng: khoản vay đứng tên anh bị rà soát vì hồ sơ có dấu hiệu “mục đích sử dụng không đúng” so với thông tin anh khai. Không phải tôi tố cáo. Tôi chỉ… rút chữ ký bảo lãnh khỏi những thứ tôi không kiểm soát và gửi yêu cầu xác nhận lại bằng văn bản theo tư vấn pháp lý. Huy hoảng loạn, gọi cho tôi liên tục.
Tôi nhắn một tin duy nhất:
“Anh tự làm thì tự chịu. Em không cứu nữa.”
Tối, Huy trở về, mặt xám xịt. Anh ngồi xuống, giọng khàn:
“Linh… anh xin lỗi.”
Tôi nhìn anh, thấy một người đàn ông cuối cùng cũng hiểu hậu quả. Nhưng hiểu không đồng nghĩa được tha.
“Xin lỗi là bước đầu,” tôi nói. “Bước tiếp theo là anh ký vào thỏa thuận: nhà bán chia theo tỷ lệ đóng góp; Na ở với em; anh có quyền thăm con, nhưng phải đúng giờ, đúng trách nhiệm. Và anh cấp dưỡng đầy đủ.”
Huy im lặng rất lâu. Rồi anh gật đầu, như người bị ép nhìn thẳng vào gương.
Tôi đứng dậy, mở cửa sổ. Gió đêm thổi vào, mang theo mùi phố xá. Tôi thấy mình không còn bị nhốt trong căn hộ này bởi một cuộc hôn nhân giả.
Bất ngờ không bao giờ quên của Huy không phải là scandal, không phải tiếng chửi. Mà là sự thật rằng: người phụ nữ anh coi thường đã bình tĩnh đứng dậy, thu lại quyền làm chủ cuộc đời mình.



