Con gái tôi trong đêm tân hôn đầy máu trở về nhà, mẹ chồng đánh con tôi 40 cái tát, ép con phải giao ra 50 tỷ tiền sính lễ! Tôi đỏ mắt gọi điện cho chồng cũ:..
Đêm tân hôn của con gái tôi, Hương, đáng lẽ phải là đêm khép lại một hành trình yêu đương dài và mở ra bình yên. Tôi đứng trước cửa nhà, tay vẫn còn dính mùi nhang cưới, vừa dọn nốt mâm quả thì chuông cổng réo lên một tiếng ngắn, gấp gáp.
Hương đứng đó. Áo dài cưới đã thay bằng chiếc áo khoác mỏng, nhưng cổ áo kéo cao vẫn không che nổi vệt bầm tím. Mái tóc rối, mắt sưng, môi tái. Tôi chết lặng khi thấy trên tay áo con lấm tấm máu khô.
“Hương… con…?” Tôi chạm vào vai con, cảm giác nó run lên như người bị sốt.
Hương không khóc ngay. Nó chỉ nhìn thẳng vào tôi, đôi mắt như đã cạn sạch nước. “Mẹ ơi, con về rồi. Con không chịu nổi.”
Tôi kéo con vào nhà, đóng sầm cổng. Con vừa ngồi xuống ghế đã bật khóc nấc. “Bà Tuyết… mẹ chồng con… bà đánh con.” Hương cố nói rõ từng chữ, như sợ nếu lỡ nói sai, mọi chuyện sẽ thành một giấc mơ ác.
“Bà đánh con vì cái gì?” Tôi nghe giọng mình khàn đi.
Hương bóp chặt tay, móng tay bấu vào da. “Vì… vì con không đưa tiền. Bà bảo… ‘tiền sinh lễ’ phải là năm mươi tỷ. Bà nói nhà mình lừa nhà bà, cưới xong phải ‘giào ra’ cho đủ.”
Tôi nghẹn họng. Năm mươi tỷ? Chúng tôi là gia đình buôn bán nhỏ, gom góp lo đám cưới đã chật vật, lấy đâu ra con số ấy?
Hương rùng mình như nhớ lại từng cái tát. “Bà tát con… nhiều lắm mẹ ơi. Con đếm được… bốn mươi cái. Minh… Minh đứng đó.” Con gái tôi thở hắt, giọng đứt đoạn. “Anh ấy không can. Anh ấy nói… ‘Mẹ anh nóng, em nhịn một chút.’ Rồi bà kéo con ra trước bàn thờ gia tiên, bắt con quỳ xin lỗi vì ‘vào nhà chồng mà tay trắng’.”
Tôi đỏ mặt, không phải vì xấu hổ, mà vì nhục và giận đến trào máu. Tôi nhìn con gái mình—đứa tôi từng ôm che mưa che nắng—giờ như một vật bị ném trả lại.
Tôi với tay lấy điện thoại. Trong đầu chỉ hiện lên một cái tên mà tôi đã cố quên suốt bảy năm: Thành, chồng cũ tôi. Tôi bấm gọi, tay run đến mức suýt rơi máy.
“Anh Thành,” tôi nói, tiếng như lửa bén vào cổ họng. “Con Hương bị nhà chồng đánh… họ ép nó phải đưa năm mươi tỷ. Anh… anh đến ngay được không?”
Ở đầu dây bên kia, im lặng đúng một nhịp thở. Rồi giọng anh trầm xuống: “Em khóa cửa lại. Đừng cho ai vào. Anh tới liền.
)
Tôi kéo rèm kín, khóa hai lớp cửa. Hương ngồi co ro trên sofa, hai bàn tay ôm lấy đầu gối, cứ như chỉ cần buông ra là nó sẽ vỡ vụn. Tôi đi lấy khăn ấm lau mặt cho con, thấy ở khóe môi có vệt nứt nhỏ. Tôi không dám hỏi chuyện “đêm tân hôn” đến đâu rồi, chỉ dám hỏi điều quan trọng nhất: “Con có bị… xâm hại không?”
Hương lắc đầu ngay, nước mắt chảy nhanh hơn. “Không, mẹ. Con kịp chạy. Minh… anh ấy kéo tay con lại một lần, nhưng bà Tuyết lao vào, tát con, rồi đòi gọi họ hàng qua ‘dạy’ con. Con sợ quá… con trốn vào nhà vệ sinh. Con gọi taxi về.”
Tôi thở phào mà vẫn thấy lòng mình như có đá đè. Vừa lúc đó, điện thoại tôi rung liên tục. Số lạ. Tôi nghe, giọng đàn bà the thé vang lên, không cần đoán cũng biết là bà Tuyết.
“Chị Lan phải không? Con dâu chị vô giáo dục! Cưới về đêm đầu đã bỏ nhà chồng chạy! Chị dạy con kiểu gì?”
Tôi cắn chặt răng. “Bà đánh con tôi. Bà còn đòi tiền kiểu gì mà năm mươi tỷ?”
Bà ta cười khẩy. “Đấy là phong tục nhà tôi. Không có thì bán nhà đi. Con gái chị bước chân vào nhà tôi rồi, muốn yên ổn thì biết điều.”
Tôi tắt máy. Tôi sợ mình mở miệng sẽ văng ra những lời không thể nuốt lại. Nhưng sự im lặng không kéo dài. Chưa đầy mười phút sau, có tiếng đập cổng ầm ầm. Ai đó hét: “Mở cửa! Con dâu nhà này phải về!”
Hương tái mặt. Tôi đứng chắn trước con, tay cầm điện thoại, bấm sẵn số 113 nhưng ngón tay cứ run.
Một lúc sau, tiếng xe thắng gấp trước cổng. Thành xuất hiện. Anh mặc áo sơ mi tối màu, tóc còn ướt như vừa rời khỏi nhà vội. Tôi đã quen với việc không nhờ anh nữa—từ ngày ly hôn—nhưng tối nay, khi thấy anh đứng đó, tôi mới nhận ra mình đã cố gồng quá lâu.
Thành nhìn Hương một cái, ánh mắt chuyển từ đau xót sang lạnh như thép. “Con có bị thương nặng không?”
Hương nghẹn ngào: “Ba… con sợ.”
Anh không hỏi thêm. Anh quay sang tôi: “Em mở camera điện thoại lên. Ghi lại hết. Nếu họ gây rối, anh gọi công an khu vực.” Rồi anh bước ra cổng, giữ khoảng cách an toàn, không mở.
Qua khe cửa, tôi thấy bà Tuyết và Minh đứng cùng hai người đàn ông lạ. Minh vẫn mặc đồ cưới, cổ áo hơi xộc xệch, mắt đỏ vì rượu hay vì tức, tôi không biết.
Bà Tuyết chỉ tay vào trong: “Trả con dâu về đây! Nó làm nhục gia đình tôi!”
Thành đứng thẳng, giọng không lớn nhưng rõ ràng: “Con gái tôi đang ở nhà mẹ nó. Ai đánh nó, ai tống tiền, mời làm việc với công an. Còn nếu bà còn đập cửa, tôi báo ngay bây giờ.”
Bà Tuyết trừng mắt: “Anh là ai mà xen vào? Chuyện nhà chồng, nhà vợ cũ thì im!”
Thành hơi nghiêng đầu, nói chậm rãi: “Tôi là ba ruột của Hương. Và đây là nhà của mẹ con bé. Bà vừa tự miệng nói chuyện ‘bán nhà để đưa năm mươi tỷ’—đó là cưỡng đoạt tài sản.”
Minh bước lên, giọng khàn: “Chú Thành, con xin lỗi… Mẹ con nóng, nhưng… Hương là vợ con. Con tới rước Hương về. Có chuyện gì từ từ nói.”
Tôi bật cười chua chát. “Từ từ? Con gái tôi bị tát đến rách môi, máu dính áo, con bảo từ từ?”
Minh cúi đầu một thoáng, nhưng bà Tuyết gằn: “Nó đáng! Nhà tôi bỏ ra bao nhiêu cho đám cưới này? Không đưa sinh lễ thì coi như lừa đảo!”
Thành không tranh cãi thêm. Anh lấy điện thoại gọi thẳng cho công an phường. Tôi nghe anh nói địa chỉ, tóm tắt: “Có nhóm người tụ tập, đập cửa, đe dọa, có dấu hiệu cưỡng đoạt tài sản và hành hung.”
Chỉ vài phút sau, tiếng còi xe công an vang lên. Hai cán bộ xuống xe, yêu cầu xuất trình giấy tờ, giải tán đám đông. Bà Tuyết vẫn cố gào rằng đó là “phong tục”, nhưng khi một anh công an hỏi: “Phong tục nào ghi rõ con số năm mươi tỷ? Và ai cho phép tát người khác bốn mươi cái?”, bà ta im bặt trong một giây rồi chuyển sang khóc lóc, đóng vai nạn nhân.
Tôi mở cửa bước ra, đưa điện thoại cho công an xem đoạn Hương kể, cho xem ảnh vết bầm. Thành đề nghị lập biên bản ngay tại chỗ, ghi nhận dấu hiệu hành hung, mời các bên lên làm việc sáng mai. Minh lúc đó mới lộ vẻ hoảng: anh ta không nghĩ mọi việc sẽ thành chuyện pháp lý.
Khi họ rút đi, bà Tuyết còn ngoái lại phun một câu: “Tưởng dễ thoát à? Con dâu nhà này phải trả giá!”
Cổng đóng lại. Nhà im như tờ. Hương bỗng òa khóc lớn, rồi như kiệt sức, dựa vào vai ba nó. Thành đặt tay lên đầu con, giọng chậm, nặng: “Ngày mai, ba với mẹ sẽ đưa con đi khám, giám định thương tích. Không ai được phép làm vậy với con—dù nó gọi là ‘nhà chồng’.”
Tôi nhìn chồng cũ, lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi thấy anh không còn là người đàn ông khiến tôi tổn thương. Anh là ba của con tôi. Và tối nay, điều đó là đủ.
Sáng hôm sau, Thành đưa Hương đến bệnh viện quận. Tôi đi theo. Bác sĩ khám, chụp phim, kết luận không gãy xương nhưng có nhiều vết bầm vùng mặt và tay, một vết rách nhỏ khóe môi. Họ hướng dẫn chúng tôi xin giấy chứng thương, vì nếu muốn làm rõ hành vi hành hung, giấy tờ này là nền tảng.
Hương ngồi ở ghế chờ, tay cầm chai nước mà không uống. Nó nhìn người qua lại như nhìn một đời sống không còn thuộc về mình. Tôi đau đến mức không biết nên an ủi thế nào, chỉ nắm chặt tay con. Thành nói ít, nhưng anh làm nhiều: lấy số thứ tự, hỏi thủ tục, xin bản sao hồ sơ, giữ tất cả hóa đơn. Anh bảo: “Đừng để cảm xúc cuốn đi. Mình phải có chứng cứ.”
Buổi chiều, chúng tôi lên công an phường làm việc theo giấy mời. Minh đến một mình, gương mặt mệt mỏi. Bà Tuyết không xuất hiện, chỉ gửi “đơn trình bày” với giọng điệu rằng Hương “tự ngã”, rằng “tiền sinh lễ là thỏa thuận trước hôn nhân”. Tôi nghe xong mà muốn bật dậy, nhưng cán bộ điều tra ra hiệu cứ bình tĩnh.
Khi được hỏi, Minh lúng túng. Anh thừa nhận có chuyện “mẹ nóng” và có “xô xát”, nhưng cố giảm nhẹ: “Mẹ con chỉ dọa thôi, không tống tiền. Con số năm mươi tỷ là… mẹ nói trong lúc bực.”
Thành đưa điện thoại lên bàn: bản ghi âm cuộc gọi tối qua, giọng bà Tuyết rõ ràng từng chữ “bán nhà đi”, “không đưa thì đừng hòng yên”. Tôi nhìn thấy Minh tái mặt.
Cán bộ điều tra hỏi thẳng: “Anh Minh, anh có biết việc đòi tiền như vậy có thể bị xem xét theo hành vi cưỡng đoạt tài sản không? Và việc tát, gây thương tích là hành hung.”
Minh cúi đầu, hai tay đan vào nhau. “Con… con không nghĩ đến mức đó. Con xin lỗi cô Lan, xin lỗi Hương.”
Hương ngồi im, mắt nhìn xuống sàn. Tôi biết con đang tự hỏi: người đàn ông tối qua đứng nhìn mẹ tát vợ mình, hôm nay xin lỗi có ý nghĩa gì?
Ra khỏi phường, Minh chặn chúng tôi ở cổng. “Hương… em về nhà nói chuyện với anh được không? Anh sẽ bảo mẹ xin lỗi, anh sẽ… anh sẽ làm lại.”
Hương ngẩng lên, giọng nhỏ nhưng dứt: “Anh làm lại bằng cách nào? Anh không bảo vệ em ngay lúc em cần nhất.”
Minh như bị đánh trúng. Anh đưa tay ra, rồi rụt lại. “Anh kẹt… đó là mẹ anh…”
Thành bước lên một bước, không quát, chỉ nói như chốt hạ: “Vợ anh bị đánh, bị đòi tiền. Nếu anh chọn im lặng, anh đã chọn đứng về phía người gây hại. Anh còn trẻ, còn cơ hội làm người tử tế—nhưng không phải bằng cách kéo Hương quay lại chỗ đó.”
Tối đó, bà Tuyết gọi lại cho tôi, giọng đổi sang mềm mỏng hơn. Bà ta không còn chửi, mà bắt đầu bằng “chị Lan ơi”, rồi nói vòng vo: “Thôi thì chuyện cũng lỡ… Hai nhà thương lượng. Tôi không cần năm mươi tỷ nữa. Chỉ cần nhà chị đưa trước mười tỷ để ‘giữ thể diện’, rồi Hương về nhà tôi, coi như chuyện không có gì.”
Tôi cười mà nước mắt ứa ra. “Bà đánh con tôi xong giờ bảo đưa tiền để giữ thể diện?”
Bà ta hạ giọng, đe dọa kiểu khác: “Chị làm lớn chuyện, tôi cho báo chí biết con gái chị đêm tân hôn bỏ về. Lúc đó ai nhục hơn?”
Tôi nhìn Hương đang ngồi co lại trong phòng, nghe loáng thoáng. Con khẽ rùng mình. Tôi thấy lửa bùng lên trong ngực. Tôi nói chậm rãi: “Bà cứ làm. Tôi sẽ đưa toàn bộ chứng cứ cho họ. Người đáng nhục là kẻ đánh người và đòi tiền bằng bạo lực.”
Tôi tắt máy, tay vẫn run nhưng lần này không phải vì sợ. Tôi gọi cho luật sư theo số Thành giới thiệu. Luật sư nói rõ: nếu Hương muốn, có thể làm đơn tố giác hành vi hành hung, cưỡng đoạt; còn về hôn nhân, tùy tình huống mà có thể giải quyết ly hôn hoặc yêu cầu hủy việc kết hôn nếu có căn cứ bị cưỡng ép, bị đe dọa, hoặc có các yếu tố khác theo quy định. Tôi không hiểu hết điều khoản, nhưng tôi hiểu một điều: con tôi có quyền được an toàn.
Những ngày sau đó, Hương không ra khỏi nhà nhiều. Đêm đến con hay giật mình, nghe tiếng xe ngoài đường là tái mặt. Tôi xin nghỉ bán vài bữa, ở nhà nấu cháo, pha sữa, bắt con uống thuốc. Thành ghé qua mỗi tối, không nói những câu sáo rỗng, chỉ lặng lẽ sửa cái chốt cửa bị đập hôm trước, lắp thêm khóa, đổi camera.
Một tuần sau, Minh nhắn cho Hương một tin dài: anh xin lỗi, nói anh sẽ ra ở riêng, sẽ không để mẹ can thiệp, xin Hương cho cơ hội. Hương đọc xong, không trả lời ngay. Con đưa điện thoại cho tôi và Thành xem, rồi nói: “Con không muốn trả thù. Nhưng con cũng không muốn quay lại để thử xem họ có đánh con lần nữa không.”
Tôi ôm con thật chặt. “Con chọn bình yên là đúng.”
Thành gật đầu: “Mình không cần thắng họ bằng tiền. Mình thắng bằng việc không để họ lấy mất cuộc đời con.”
Cuối cùng, Hương làm đơn trình báo đầy đủ. Cơ quan chức năng mời bà Tuyết lên làm việc. Tôi không biết câu chuyện pháp lý sẽ đi đến đâu, nhưng tôi biết chắc một điều: từ đêm tân hôn đó, gia đình tôi không còn coi hôn nhân là “chịu đựng để giữ mặt mũi”. Chúng tôi coi nó là nơi người ta phải được tôn trọng.
Và tôi—một người mẹ từng sợ lời dị nghị—lần đầu dám đứng thẳng lưng nói với chính mình: danh dự của con gái không nằm ở việc nó “ở lại nhà chồng”, mà nằm ở việc nó còn nguyên vẹn để sống tiếp.



