Bị chồng đánh dã man rồi thách thức Cọi ông già nhà quê của mày tới mà cứu tôi gọi thắng cho giấm đốc công an tỉnh bố di cứu con..

Bị chồng đánh dã man rồi thách thức Cọi ông già nhà quê của mày tới mà cứu tôi gọi thắng cho giấm đốc công an tỉnh bố di cứu con..

Lan đứng nép vào góc bếp, lưng chạm tủ lạnh lạnh buốt, hai tay ôm đầu theo bản năng. Hùng ném cái điện thoại của cô xuống nền gạch, tiếng vỡ lách tách vang như kim châm. Anh ta vừa uống rượu về, mắt đỏ, giọng khàn khàn mà vẫn oang oang: “Mày bày đặt nhắn tin cho ai? Tưởng tao không biết hả?”

Lan run nhưng cố giữ giọng bình tĩnh: “Em nhắn cho ba em… nói ba đừng lo. Em—”

Chưa kịp nói hết, Hùng đã túm tóc giật ngược đầu cô, kéo xềnh xệch ra giữa nhà. Cú tát làm môi Lan rách, vị tanh ập lên. Anh ta cúi sát, mùi rượu xộc thẳng: “Gọi ông già nhà quê của mày tới mà cứu! Coi có làm gì được tao không!”

Con bé My, mới bảy tuổi, từ phòng trong chạy ra, vừa khóc vừa gọi: “Ba ơi đừng đánh mẹ!” Hùng quay phắt lại, gầm: “Vô phòng!” Con bé sợ quá, lùi lại, chân vấp thảm suýt ngã.

Lan chộp được hơi thở, nhìn con rồi nhìn cánh cửa. Cô nhớ lời chị Hảo hàng xóm: “Có chuyện thì cứ hét, chị gọi công an xã liền.” Nhưng lần này, Hùng còn ném cho cô một câu như đinh đóng: “Tao nói cho mày biết, tao quen người trên tỉnh. Đừng tưởng gọi ai tới là xong.”

Hùng quăng cô xuống ghế, rút thắt lưng ra, nhưng đúng lúc đó tiếng chuông cửa vang lên—ba tiếng ngắn, dồn dập. Lan chợt hiểu: chị Hảo nghe tiếng động. Hùng chửi thề, bước ra. Lan tranh thủ trườn vào góc phòng, lén nhặt điện thoại dự phòng cũ cô giấu trong hộc tủ đồ chơi của My.

Màn hình nứt nhưng vẫn sáng. Lan bấm số ba—ông Tư ở quê. Tay cô run đến mức bấm sai hai lần. Khi nghe giọng ba “A lô… Lan hả con?”, Lan nghẹn lại: “Ba ơi… con… con bị đánh… Ba lên đây…”

Cô cúp máy, lập tức gọi Thắng—người quen duy nhất làm ở văn phòng Công an tỉnh mà cô từng giúp giấy tờ lúc trước. Thắng bắt máy nhanh: “Lan? Có chuyện gì?” Lan thở dốc: “Anh Thắng… em cần giúp. Em đang ở phường An Bình… chồng em đánh… đe dọa… Anh… anh có thể báo giùm—”

Bỗng cửa phòng bật mở. Hùng đứng đó, mắt trợn. “Mày gọi ai?” Anh ta lao tới. Lan lùi, tay ôm lấy My. Ngoài sân, tiếng giày chạy rầm rập và tiếng ai đó quát: “Mở cửa! Công an đây!”

Cánh cổng sắt rung lên bần bật khi hai công an khu vực và tổ trưởng dân phố đứng ngoài. Chị Hảo, mặt tái mét, chỉ vào trong: “Nó đánh vợ nó! Tôi nghe tiếng con bé khóc!” Hùng vẫn cố giữ vẻ ngông: anh ta mở cổng nửa chừng, khoanh tay, cười khẩy: “Các anh làm gì mà ầm ĩ thế? Nhà tôi có chút cãi nhau thôi.”

Một anh công an trẻ, tên Đạt, nhìn vào thấy Lan ngồi co ro ôm con, môi rướm máu, tóc rối. Đạt không đôi co, giọng dứt khoát: “Anh Hùng, mời anh khép cửa lại, cho chúng tôi vào làm việc. Có dấu hiệu bạo lực gia đình, chúng tôi phải lập biên bản.”

Hùng nhếch môi: “Biên bản? Tôi gọi cho ông Thắng ở tỉnh là các anh biết liền.” Anh ta rút điện thoại như rút bùa hộ mệnh. Lan nghe tim mình đập thình thịch—Thắng cô vừa gọi có phải “ông Thắng” Hùng nhắc không? Nhưng Đạt vẫn bình thản: “Anh cứ gọi. Còn chúng tôi làm theo quy định.”

Lan được đưa ra phòng khách, tách khỏi Hùng. Chị Hảo ngồi cạnh, lén đưa cho Lan ly nước ấm. Lan nhìn con gái, thấy đôi mắt My đỏ hoe, bờ vai bé xíu run từng nhịp. Lan tự nhủ: nếu cô im thêm một lần nữa, My sẽ lớn lên với nỗi sợ này như cái bóng.

Đạt hỏi nhỏ: “Chị có cần đưa đi trạm y tế không? Có thương tích thì phải khám, chụp hình, lấy giấy chứng nhận.” Lan gật đầu, cổ họng nghẹn lại. Cô đã từng định đi, nhưng mỗi lần Hùng lại xin lỗi, lại hứa “từ nay anh bỏ rượu,” lại quay ra đổ lỗi: “Tại em cằn nhằn.” Lần nào cô cũng tin, cũng nuốt nước mắt. Lần này, tiếng “Gọi ông già nhà quê của mày tới mà cứu!” vẫn còn như cái tát thứ hai.

Ở phía còn lại, tổ trưởng dân phố ghi chép, công an phường lập biên bản hiện trường. Hùng bắt đầu đổi giọng, giả khổ: “Vợ tôi hay kích động. Tôi chỉ… đẩy nhẹ. Các anh coi, có gì nghiêm trọng đâu.” Nhưng khi Đạt yêu cầu Lan mô tả, Lan nói rõ từng việc: ném điện thoại, túm tóc, tát, đe dọa. Chị Hảo xác nhận nghe tiếng đánh và tiếng My khóc.

Lan được đưa ra trạm y tế phường. Bác sĩ trực nhìn vết rách môi, bầm tím ở tay, hỏi: “Có ngã không hay bị đánh?” Lan nói thẳng: “Bị chồng đánh.” Câu nói ấy thốt ra nghe như lạ với chính cô—nhưng cũng nhẹ đi, như đặt xuống một cục đá đã ôm quá lâu. Bác sĩ lập hồ sơ, chụp ảnh thương tích theo hướng dẫn, dặn Lan giữ lại giấy tờ.

Trên đường về phường, điện thoại Lan rung. Số lạ. Lan bắt máy, nghe giọng Thắng: “Lan, em đang ở đâu? Anh vừa nhận được cuộc gọi của em và… bên phường báo. Em bình tĩnh. Anh không ‘giám đốc’ gì cả, anh chỉ làm văn thư, nhưng anh sẽ nhờ trực ban hướng dẫn quy trình và nhắc bên phường hỗ trợ đúng luật.” Giọng Thắng chân thành, không khoa trương. Lan bỗng thấy xấu hổ vì trước đó cô cũng từng nghĩ chỉ “gọi người trên tỉnh” mới cứu nổi mình.

Về lại nhà, Hùng vẫn ngồi đó, lần này bớt hung hăng vì có người chứng kiến. Nhưng anh ta chuyển sang trò khác: hạ giọng, chìa ra một phong bì mỏng, đặt lên bàn trước mặt tổ công tác. “Các anh làm phường, chắc cũng hiểu. Chuyện gia đình… bỏ qua cho êm. Tôi không muốn to chuyện.” Đạt nhìn phong bì, đẩy lại ngay: “Anh cất đi. Đây là hành vi đưa hối lộ. Anh muốn sự việc nặng hơn không?”

Hùng đỏ mặt, quay sang Lan, giọng vẫn độc: “Mày giỏi. Mày làm tới luôn đi. Tao xem mày sống nổi không.” Lan ôm My, không trả lời. Cô chỉ nhìn thẳng vào mắt anh ta, lần đầu tiên không né.

Đến gần nửa đêm, ông Tư—ba Lan—từ quê lên, người gầy, áo còn mùi bụi đường, tay ôm túi đồ. Vừa thấy con gái, ông sững lại, rồi bật khóc: “Trời ơi… sao con ra nông nỗi này?” Lan bặm môi. Cô đã sợ ba đau lòng, nên giấu. Nhưng giấu không làm bớt đau, chỉ làm vết thương sâu hơn.

Ông Tư quay sang Hùng, giọng run nhưng cứng: “Mày là đàn ông, sao lại đánh vợ trước mặt con?” Hùng cười khinh: “Ông già nhà quê thì biết gì luật với lạt. Ông về đi. Đây nhà tôi.” Ông Tư bước lên một bước, nhưng Đạt kịp can: “Bác bình tĩnh. Giờ ưu tiên an toàn cho chị Lan và cháu.”

Công an phường hướng dẫn Lan làm đơn trình báo, đề nghị áp dụng biện pháp ngăn chặn bạo lực gia đình. Lan ký tên, tay run nhưng chữ rõ ràng. Đạt nói thêm: “Chị có thể xin xác nhận tạm trú nơi an toàn, hoặc về nhà người thân. Cần thì phường hỗ trợ liên hệ Hội Phụ nữ.”

Đêm đó Lan không ngủ ở nhà nữa. Cô đưa My theo ba về phòng trọ của chị họ gần đó. Trước khi đi, cô nhìn lại căn nhà—cái nơi từng là “tổ ấm” trong tưởng tượng, giờ chỉ còn tiếng la mắng bám vào tường. Trong lòng Lan, một câu ngắn mà rắn: Mình phải thoát ra, không chỉ cho mình, mà cho con.

Những ngày sau đó là chuỗi việc Lan chưa từng nghĩ mình đủ sức làm: chạy giấy tờ, chụp lại thương tích, xin xác nhận của trạm y tế, lên phường làm việc theo lịch, và quan trọng nhất—không quay về khi Hùng nhắn “anh xin lỗi” rồi lại chuyển sang “mày liệu hồn.”

Hùng bắt đầu đánh vào thứ Lan yếu nhất: con. Anh ta nhắn cho My bằng giọng ngọt ngào qua điện thoại của bà nội: “My ơi, về với ba đi, ba mua đồ chơi.” Rồi lại nhắn cho Lan: “Không cho tao gặp con thì tao kiện. Tao có người lo.” Lan đọc mà tay lạnh ngắt. Cô sợ nhất cảnh giằng co trước cổng trường, sợ My hoảng loạn. Thắng tiếp tục hỗ trợ đúng mức: anh chỉ cho Lan số điện thoại tư vấn pháp lý miễn phí của Hội Phụ nữ và cách trình bày nguyện vọng về quyền nuôi con, đồng thời nhắc Lan lưu hết tin nhắn, ghi âm cuộc gọi khi cần.

Buổi làm việc tại phường có đại diện Hội Phụ nữ. Cô cán bộ tên Vân, khoảng bốn mươi, nói chậm rãi: “Chị Lan có quyền được bảo vệ. Nếu anh Hùng tiếp tục đe dọa, chị có thể đề nghị biện pháp cấm tiếp xúc theo quy định. Chị cũng có quyền yêu cầu hòa giải, nhưng hòa giải không có nghĩa là chịu đựng.” Vân nhìn thẳng vào Lan, như nhìn vào một người trưởng thành chứ không phải nạn nhân đáng thương.

Hùng xuất hiện trong buổi hòa giải đầu tiên, áo sơ mi thẳng nếp, mặt mày “đàng hoàng.” Anh ta diễn rất đạt: “Tôi nóng tính, tôi sai. Nhưng vợ tôi cũng có lỗi. Cô ấy bỏ nhà, không nghĩ đến con. Tôi hứa bỏ rượu.” Rồi anh ta quay sang My, đưa ra một con búp bê: “Ba xin lỗi con.”

My nhìn búp bê, rồi nhìn mẹ. Con bé không chạy tới như trước. Nó ôm sát Lan, lí nhí: “Con sợ ba la.” Câu nói bé xíu làm cả phòng im lại. Lan thấy cổ họng mình nghẹn, nhưng lần này không phải vì sợ—mà vì nhận ra con đang học cách nói thật.

Lan trình bày rõ: cô đồng ý để Hùng gặp con theo lịch có giám sát của người thân hoặc tại nơi công cộng, nhưng không đồng ý quay về sống chung khi chưa có cam kết và biện pháp bảo đảm an toàn. Hùng lập tức đổi sắc mặt: “Mày làm quá. Mày muốn tao mất mặt với thiên hạ hả?” Đạt gõ bút lên bàn: “Anh Hùng, anh đang trong buổi làm việc. Anh giữ lời.”

Sau buổi đó, Hùng không “hiền” hơn. Anh ta đến trước cửa phòng trọ, đứng dưới cầu thang gọi tên Lan, nói đủ to để hàng xóm nghe: “Lan! Xuống nói chuyện! Mày trốn ai?” Rồi anh ta quát: “Mày tưởng có công an là ghê lắm hả?” Lan bế My trong phòng, tim đập mạnh, nhưng tay bấm số của Đạt theo hướng dẫn. Chỉ mười lăm phút sau, công an phường tới. Hùng lại giở bài “quen biết,” nhưng lần này không ai dao động. Họ lập biên bản hành vi gây rối, nhắc về hậu quả nếu tiếp tục quấy rối, và ghi nhận yêu cầu bảo vệ.

Cũng trong thời gian ấy, ông Tư không về quê ngay. Ông đi xin làm bảo vệ ca đêm ở một kho hàng gần đó để có tiền phụ con. Ban ngày, ông đưa My đi học, đón về, nấu cơm, lặng lẽ như một cái trụ. Có lúc Lan thấy ba ngồi một mình ngoài hiên, mắt đỏ, nhưng ông chỉ nói: “Ba không trách con. Ba chỉ tiếc là ba không lên sớm hơn.”

Lan bắt đầu tìm lại công việc. Trước đây cô làm kế toán cho một cửa hàng vật liệu, nhưng sau khi lấy Hùng, anh ta bắt cô nghỉ: “Ở nhà chăm con, tao lo.” “Lo” của anh ta là mỗi lần bực lại chì chiết tiền chợ, nghi ngờ, kiểm soát. Giờ Lan xin làm lại, lương không cao nhưng đều. Cô học cách mở tài khoản riêng, ghi chép chi tiêu, và quan trọng nhất—không xin phép ai để được sống.

Sau ba tháng, Lan nộp đơn ly hôn. Ngày ra tòa, cô run, nhưng không còn muốn quay đầu. Hùng mang theo mẹ, nói như than vãn trước hội đồng: “Vợ chồng ai chẳng cãi nhau. Cô ấy phá nát gia đình.” Luật sư trợ giúp pháp lý của Lan (do Hội Phụ nữ giới thiệu) đưa ra hồ sơ khám thương tích, biên bản công an, tin nhắn đe dọa, và lời xác nhận của nhân chứng. Những thứ ngày xưa Lan nghĩ là “xấu hổ” khi kể ra, giờ trở thành bằng chứng bảo vệ cô và con.

Tòa quyết định giao My cho Lan trực tiếp nuôi dưỡng, Hùng có quyền thăm con theo lịch, không được tự ý đưa con đi, và phải thực hiện nghĩa vụ cấp dưỡng. Khi nghe phán quyết, Hùng đứng bật dậy, mắt long lên. Nhưng rồi nhìn thấy công an hỗ trợ tư pháp đứng gần, anh ta chỉ nghiến răng. Cái “uy” anh khoe đã không cứu được anh nữa.

Ra khỏi cổng tòa, trời nắng gắt. Lan dắt My, còn ông Tư đi sau. My ngước lên hỏi: “Mẹ ơi, từ nay mẹ có bị đánh nữa không?” Lan cúi xuống, ôm con thật chặt: “Không. Mẹ hứa. Nếu có ai làm mẹ sợ, mẹ sẽ nhờ người giúp. Mẹ sẽ không im nữa.”

Đêm đó, trong căn phòng trọ nhỏ, Lan treo lại tấm ảnh gia đình cũ—nhưng không phải để nhớ Hùng, mà để nhắc mình một điều: mình đã từng tin sai, nhưng mình đã sửa được. Cô viết một danh sách lên giấy: Công việc. Sức khỏe. Con. Ba. Bạn bè. Pháp luật. Từng chữ như từng nấc thang. Lan biết cuộc sống sau ly hôn không hề dễ: tiền bạc, ánh nhìn của người ngoài, sự mệt mỏi khi làm mẹ đơn thân. Nhưng lần đầu tiên sau nhiều năm, cô thấy mình đang thở bằng chính lá phổi của mình, không phải bằng sự cho phép của ai.