Chồng Mua Tặng Tôi Chiếc Váy, Rồi Gọi Hỏi: “Tôi Có Thích Không'” Tôi Nói Em Gái Anh Giật Mất Rồi. Anh Ta Hết Lên: “Mày Giết Em Tao Rồi.”…
Lan mở hộp quà ngay trước cửa phòng ngủ. Tấm giấy gói màu kem còn thơm mùi nước hoa của chồng cô, Minh. Bên trong là chiếc váy xanh ngọc, chất voan mỏng, may khéo đến mức Lan vừa chạm tay đã thấy tim mềm lại. Minh đứng tựa cửa, mắt sáng.
“Anh thấy em mặc màu này sẽ đẹp. Thích không?” anh hỏi.
Lan cười gượng. Cô thích thật, nhưng cảm giác khó chịu quen thuộc trồi lên vì cô biết Minh mua quà không chỉ để chiều vợ, mà còn để dỗ cơn bướng bỉnh của em gái anh — Thảo, sinh viên năm hai đang ở nhờ nhà họ.
Lan vừa định nói “thích” thì cửa phòng bên cạnh bật mở. Thảo ló đầu ra, tóc còn ướt: “Ôi váy đẹp quá! Cho em thử nha chị!”
Minh chưa kịp đáp, Thảo đã sà vào, ôm chặt chiếc váy. Lan theo phản xạ giữ lại. Hai người kéo qua kéo lại, tiếng voan rít lên. Minh cau mày: “Thảo, để chị con thử trước.”
Thảo bĩu môi, xoay người chạy ra phòng khách, vừa chạy vừa cười. Lan đuổi theo, lòng nóng như lửa. Cô không ghét Thảo, nhưng ghét cái cách cô em gái đó xem mọi thứ trong nhà như của mình: từ tủ lạnh, tủ đồ, đến cả Minh — người chồng mà Lan cảm giác đang tuột khỏi tay.
“Trả đây!” Lan hét. Thảo chạy đến cửa, tay vẫn ôm váy, chân trượt vì nền gạch ướt. Cô bé khựng lại, quay sang cãi: “Có cái váy mà cũng làm dữ…”
Lan lao tới, chụp lấy tay Thảo. Chiếc váy tuột khỏi vòng ôm, rơi xuống sàn. Thảo vùng mạnh, mất đà, ngã bật ra phía sau đúng lúc cánh cửa căn hộ mở hé vì gió hành lang. Tiếng dép lạch cạch, rồi một tiếng “rầm” dội lên từ cầu thang.
Mọi thứ lặng đi một nhịp, như cả tòa chung cư nín thở. Lan đứng sững, nhìn xuống khoảng trống tối om. Minh từ trong phòng chạy ra, mắt trợn. Anh gào tên em gái, lao xuống. Lan bủn rủn theo sau, nghe tiếng ai đó bên dưới hốt hoảng gọi “cấp cứu!”
Dưới chiếu nghỉ tầng ba, Thảo nằm bất động, đầu va vào lan can. Máu rỉ ra, đỏ sẫm trên nền gạch. Minh quỳ sụp, rồi ngẩng lên nhìn Lan như nhìn kẻ lạ.
Anh thét, giọng vỡ ra: “Mày giết em tao rồi!”
Xe cấp cứu đưa Thảo đi trong tiếng còi kéo dài, xé toạc đêm khuya. Lan ngồi co ro ở ghế sau, hai bàn tay dính vệt máu nhạt mà cô không nhớ đã chạm vào lúc nào. Minh ngồi cạnh tài xế, quay lưng lại với cô. Từ chung cư đến bệnh viện quận chỉ mười lăm phút, nhưng Lan thấy như bị kéo qua một cái hố sâu không đáy.
Đèn phòng cấp cứu sáng trắng. Bác sĩ đẩy cáng lao qua, Minh chạy theo, vừa chạy vừa gọi tên em gái. Lan muốn đi theo nhưng bị y tá chặn lại: “Người nhà chờ ngoài.” Cô đứng dựa tường, nghe từng từ rời rạc: “chấn thương sọ… tụ máu… theo dõi… nguy kịch.”
Một tiếng sau, Minh bước ra, mặt xám ngoét. Anh nhìn Lan, không còn chút ấm áp nào của người vừa tặng vợ quà. “Cô thấy vừa lòng chưa?” anh nói khàn. Lan lắp bắp: “Em… em không cố ý. Em chỉ muốn lấy lại váy.” Minh bật cười ngắn, lạnh: “Lấy lại cái váy đổi lấy mạng người?”
Rạng sáng, mẹ Minh từ quê lên. Bà Hòa — người đàn bà gầy, hai mắt sắc như kim — bước vào hành lang, nghe Minh kể lại, liền tát Lan một cái. “Cô giỏi lắm. Chồng cô lo cho em gái, cô ghen ăn tức ở rồi làm nó ra nông nỗi!” Lan ôm má, không phản ứng nổi. Cô muốn nói Thảo chủ động giật váy, muốn nói cửa mở sẵn, nền gạch ướt… nhưng mọi lời đều trở thành ngụy biện trong mắt họ.
Đến trưa, công an phường đến lấy lời khai vì đây là tai nạn ở khu chung cư, có thể liên quan đến hành vi xô xát. Lan kể lại đúng sự thật, từng chi tiết như cào vào cổ họng. Minh ngồi đối diện, mắt không rời Lan, như chờ cô nói sai một chữ để kết tội. Khi công an hỏi: “Chị có giữ tay em chị ấy không?” Lan gật. Minh nghiến răng, quay đi.
Buổi tối, Lan về nhà lấy đồ. Căn hộ quen thuộc bỗng lạnh tanh. Chiếc váy xanh ngọc vẫn nằm ở góc phòng khách, bẩn và nhàu. Lan cúi xuống nhặt lên, thấy một vết rách nhỏ ở đường may. Cô bất giác nhớ lại tiếng voan rít lên, nhớ cái nhìn thách thức của Thảo. Cô rùng mình.
Ở hành lang, cô gặp cô Thu ở căn 1203, người hay trông hộ gói hàng. Cô Thu kéo Lan lại, thì thầm: “Chị đừng tự dằn vặt quá. Em thấy cửa nhà chị tối qua mở hé từ sớm rồi. Lúc em đi đổ rác khoảng chín giờ, cửa đã hở. Em còn định gõ nhắc.” Lan sững người. “Cửa… mở sớm?” Cô Thu gật. “Ừ. Chung cư mình dạo này hay gió lùa. Mà cái chốt cửa bên ngoài hình như lỏng.”
Lan quay vào, thử đóng mở cửa. Quả thật, chỉ cần đẩy nhẹ là cửa bật. Cô quỳ xuống nhìn bản lề và chốt, thấy ốc vít lỏng, có cái gần tuột. Đầu Lan ù đi. Nếu cửa không mở bất ngờ… Thảo đã không rơi.
Lan gọi cho Minh, nói về chốt cửa. Minh im lặng một lúc rồi quát: “Giờ cô lại đổ cho cái cửa? Cô định biến tai nạn thành lỗi của tòa nhà để trốn trách nhiệm à?” Lan nghẹn. “Em chỉ muốn anh biết… có thể không hoàn toàn do em.” Minh cúp máy.
Ngày thứ ba, Lan đến ban quản lý xin trích camera hành lang. Họ lắc đầu, nói phải có công an hoặc yêu cầu chính thức. Lan đành nhờ anh bảo vệ quen, năn nỉ. Người bảo vệ do dự rồi nói nhỏ: “Chị ơi, hôm đó camera tầng 12 bị mất tín hiệu từ tối. Dạo này hay vậy.”
Lan bước ra khỏi phòng bảo vệ, cảm giác như ai đó đẩy cô xuống thêm một bậc. Nếu không có camera, mọi thứ chỉ còn lời kể. Và trong lời kể ấy, Lan là người chụp tay Thảo, là người khiến em gái chồng ngã.
Đêm hôm đó, điện thoại Minh gọi đến. Giọng anh khô ráp: “Thảo tỉnh rồi.” Lan bật dậy. “Em ấy sao rồi?” Minh im vài giây, rồi nói như ném một viên đá: “Nó hỏi cô. Nó nói có chuyện… về cái váy.”
Lan đến bệnh viện trong trạng thái nửa chạy nửa ngã. Trước cửa phòng hồi sức, Minh đứng chắn, mặt căng như dây đàn. “Vào được năm phút thôi,” anh nói, không nhìn cô. “Bác sĩ dặn Thảo không được kích động.”
Trong phòng, Thảo nằm nghiêng, đầu quấn băng, môi tái nhưng mắt đã mở. Thấy Lan, cô em gái chớp mắt liên tục rồi quay đi, như còn sợ hãi chính ký ức tối đó. Lan bước tới, giọng run: “Thảo… chị xin lỗi.”
Thảo im một lúc lâu. Cuối cùng cô thở ra, nói nhỏ: “Em không nghĩ lại ra như vậy.” Minh lập tức nghiêng người: “Không nghĩ gì? Em nói rõ coi, con.” Thảo liếm môi, nhìn Minh rồi nhìn Lan, mắt đỏ hoe. “Anh Minh… tối đó… cửa nhà mình mở sẵn.”
Lan khựng lại. Minh cau mày: “Sao lại mở sẵn?” Thảo nuốt nước bọt, giọng đứt quãng: “Em… em mở. Từ lúc tầm chín giờ. Em định lát nữa… lẻn ra gặp Tuấn.” Minh sững. “Tuấn nào?” Thảo bặm môi: “Bạn trai em. Em chưa dám nói vì sợ anh la.”
Lan cảm giác chân mình nhẹ bẫng. Thảo tiếp: “Tuấn bảo em chụp hình cái váy để đăng bán lại… không phải bán thật đâu, chỉ để… kiếm tiền nhanh. Em nợ tiền học thêm, rồi mấy khoản linh tinh… Em xấu hổ, không dám xin anh.”
Minh đứng cứng như tượng. Lan nhìn Thảo, vừa giận vừa thương. Thảo cúi mặt: “Em thấy anh mua váy cho chị, em tức. Em biết chị sẽ phản ứng. Em… em muốn giật để chị nổi nóng, để anh lại bênh em như mọi lần.” Cô bật khóc, nước mắt chảy qua khóe mắt băng trắng. “Em không ngờ chị chụp tay thật. Em cũng không ngờ nền gạch ướt… Em trượt.”
Minh gằn giọng: “Vậy là do em tự làm tự chịu?” Thảo lắc đầu, nấc: “Không… em không muốn đổ cho ai. Em chỉ muốn nói sự thật. Chị Lan không đẩy em. Chị chỉ… giật lại váy. Em ngã vì em lùi, vì cửa mở, vì em mất thăng bằng.”
Không khí trong phòng như bị hút sạch. Minh nhìn Lan, trong mắt anh lần đầu có một vết nứt. Lan cắn môi đến bật máu. Cô vẫn nhớ khoảnh khắc mình chụp tay Thảo, lực kéo và sự hằn học trong lòng. Cô không vô tội hoàn toàn; nếu cô bình tĩnh, có lẽ đã khác. Nhưng cái nhãn “kẻ giết người” mà Minh ném vào cô, giờ nặng như đá trong cổ họng anh.
Bác sĩ vào kiểm tra, ra hiệu hết giờ. Minh dìu mẹ anh ra ngoài. Bà Hòa đứng trước Lan, bàn tay run, nhưng lần này không còn tát. Bà nói giọng lạc đi: “Nếu… nếu đúng là vậy… thì cô cũng…” Bà bỏ lửng, quay mặt đi lau nước mắt. Lan không đuổi theo lời tha thứ ấy; cô chỉ thấy một khoảng trống mệt mỏi.
Ngày hôm sau, công an đến lấy lời khai lần nữa. Thảo kể lại việc mở cửa, chuyện nợ nần, chuyện dự định gặp bạn trai. Lan đưa thêm thông tin về chốt cửa lỏng và lời cô Thu hàng xóm. Bên ban quản lý, khi bị yêu cầu kiểm tra, họ mới chịu thừa nhận từng có phản ánh về chốt cửa hành lang và gió lùa, nhưng chưa xử lý triệt để. Một tuần sau, họ thay mới chốt, siết lại bản lề toàn tầng.
Minh bắt đầu ở lại bệnh viện đêm, nhưng không còn gọi Lan là “cô”. Anh nhắn tin ngắn: “Em về nghỉ đi. Anh sẽ tự lo.” Lan đọc, thấy vừa nhẹ vừa chua. Cô muốn đến chăm Thảo, nhưng mỗi lần bước vào hành lang bệnh viện, ký ức máu trên nền gạch lại kéo cô ngã.
Thảo hồi phục chậm. Cô phải tập vật lý trị liệu, trí nhớ đôi lúc đứt đoạn. Một buổi chiều, khi Minh đưa Thảo đi tập, Lan đứng ở sân bệnh viện, nhìn họ từ xa. Minh đỡ em gái như đỡ một thứ mong manh, còn Lan thì như người đứng ngoài đời họ. Cô chợt hiểu: suốt thời gian qua, cô đã cạnh tranh với một lời hứa của Minh, lời hứa chăm em sau khi bố mất, mẹ yếu. Và cô đã chọn cách ghen tuông thay vì nói thẳng cảm giác bị bỏ rơi.
Tối đó, Lan đề nghị Minh gặp nhau ở quán bún riêu gần nhà, nơi họ hay ăn khi mới cưới. Minh đến, ngồi đối diện, mắt thâm quầng. Lan nói trước: “Em xin lỗi vì đã không kiềm chế. Nhưng em cũng cần anh nhìn em như vợ, không phải như bị cáo.” Minh im lặng rất lâu, rồi thở hắt: “Anh đã sợ. Anh nhìn thấy máu… anh tưởng mất Thảo. Anh bám vào người gần nhất để đổ lỗi.” Anh ngẩng lên, giọng khàn: “Anh xin lỗi vì câu đó.”
Lan không khóc. Cô chỉ thấy trong lòng có một sợi dây vừa được nới, nhưng không thể trở lại như cũ ngay. Cô đặt chiếc váy xanh ngọc đã giặt sạch lên ghế bên cạnh. “Em không muốn nó trở thành vết dao trong nhà mình,” Lan nói. “Để dành, khi Thảo khỏe, em mặc đi thăm nó. Coi như… một dấu mốc.”
Minh gật đầu, mắt đỏ. “Anh sẽ nói chuyện với Thảo về nợ nần, về việc dọn ra ở ký túc xá khi đủ sức. Nhưng… anh cũng muốn giữ nhà này.” Lan nhìn anh, chậm rãi: “Giữ được hay không, tùy anh có học cách đứng giữa mà không bỏ rơi ai.”
Một tháng sau, Thảo xuất viện. Lan đến đón cùng Minh. Trước cổng bệnh viện, Thảo ngập ngừng nhìn Lan: “Chị… em xin lỗi. Em sẽ trả nợ, em sẽ tự lo.” Lan gật, không ôm nhưng cũng không quay đi. “Chị chỉ mong em lớn lên sau cú ngã đó.”
Trên đường về, xe chạy qua cầu vượt, gió tạt vào cửa kính. Lan nhìn thành phố, thấy mình vẫn còn sợ, nhưng không còn bị nhấn chìm. Có những vết rạn không biến mất, chỉ học cách sống chung. Và nếu họ còn giữ nhau, sẽ không phải bằng những món quà để dỗ dành, mà bằng sự thật, dù cay đắng.



