Bà cụ 82 Tuổi Một Tuần Gửi Tiền 14 Lần, Nhân Viên Ngân Hàng Báo Cảnh Sát Khi Cửa Mở Ra Khiến Ai Mấy Choáng Váng..

Bà cụ 82 Tuổi Một Tuần Gửi Tiền 14 Lần, Nhân Viên Ngân Hàng Báo Cảnh Sát Khi Cửa Mở Ra Khiến Ai Mấy Choáng Váng..

Sáng thứ Hai, phòng giao dịch ngân hàng trên đường Nguyễn Văn Trỗi vừa mở cửa thì bà Nguyễn Thị Tư đã có mặt. Bà cụ 82 tuổi, dáng người nhỏ, tay ôm một túi vải cũ, mắt liên tục nhìn ra cửa như sợ ai theo dõi. Nhân viên quầy chuyển tiền là Lê Minh Khoa (26 tuổi) nhận ra bà ngay—vì chỉ trong một tuần, bà đã quay lại 14 lần, mỗi lần một khoản khác nhau, lúc 20 triệu, lúc 50 triệu, có khi 10 triệu. Tất cả đều chuyển đến những tài khoản lạ, tên người nhận thay đổi liên tục, nhưng nội dung chuyển khoản thì luôn giống nhau: “viện phí”, “thuốc”, “khẩn”.

Khoa hỏi nhẹ:
“Bà Tư, bà chuyển cho người nhà ạ? Có số điện thoại, địa chỉ không?”
Bà Tư siết chặt túi vải, lắc đầu: “Người ta dặn… đừng nói nhiều. Không là… không kịp.”

Khoa lạnh sống lưng. Câu “đừng nói nhiều” là dấu hiệu quen thuộc của lừa đảo. Cậu kéo ghế sát lại, cố giữ giọng bình tĩnh: “Bà cho con gọi người nhà bà xác nhận nha.”
Bà Tư bất chợt gắt, giọng run: “Không gọi! Nó đang… nằm đó. Gọi là hỏng hết!”

Một khách hàng phía sau bắt đầu xì xào. Khoa nhìn màn hình lịch sử giao dịch, thấy những khoản tiền vừa đủ ngưỡng để không bị hệ thống cảnh báo mạnh. Tinh vi—như có người hướng dẫn.

Khoa xin phép mời bà vào phòng tư vấn. Trưởng quầy vừa nghe vài câu đã nhíu mày. Trong lúc bà Tư uống nước, Khoa âm thầm báo quản lý và gọi số đường dây nóng công an phường theo quy trình phòng chống tội phạm tài chính. Chỉ mười lăm phút sau, một người đàn ông mặc thường phục bước vào, tự giới thiệu: Trung úy Phạm Hồng Phúc.

Phúc không vội ngăn ngay. Anh hỏi: “Bà định chuyển tiếp hả?”
Bà Tư nhìn anh, mắt đỏ hoe: “Tôi chỉ cần họ mở cửa. Tôi… chỉ cần họ mở cửa thôi.”

Câu nói khiến cả Khoa lẫn Phúc sững lại.

Chiều muộn, bà Tư quay lại đúng giờ hẹn, cầm theo một phong bì dày. Phúc và một tổ trinh sát bám theo, giữ khoảng cách. Bà cụ không đi về nhà mà rẽ vào một con hẻm nhỏ ở quận Tân Bình, dừng trước căn nhà thuê cửa sắt kéo, bên trong tối om. Bà đưa tay gõ ba cái—đúng nhịp, như đã thuộc lòng.

Trung úy Phúc ra hiệu. Một cảnh sát tiến lên.
“Công an đây. Mở cửa!”

Cửa sắt kêu ken két. Khi khe cửa vừa hé ra, ánh đèn pin quét vào bên trong—và tất cả đứng chết lặng.

Cánh cửa kéo mở rộng thêm vài gang tay. Không có mùi thuốc sát trùng, không có giường bệnh dã chiến như Khoa đã tưởng tượng. Thay vào đó là tiếng quạt máy, mùi mì gói, và ánh sáng xanh lập lòe từ hàng loạt màn hình máy tính. Bên trong căn nhà thuê chật hẹp, khoảng mười mấy thanh niên ngồi sát nhau, đeo tai nghe, trước mặt là kịch bản in sẵn và danh sách số điện thoại. Trên tường dán giấy ghi chú: “Đừng để họ cúp máy”, “Chốt trong 7 phút”, “Chia nhỏ chuyển khoản”.

Một cậu trai quay phắt lại, mặt tái mét. Ánh đèn pin quét trúng cậu, và bà Tư như bị rút hết sức lực—bà khụy xuống.

Khoa theo sau tổ công tác, vừa nhìn thấy cậu trai đã nhận ra ngay: Trần Quốc Huy (24 tuổi), cháu ngoại bà Tư—người mà bà luôn nói đang “nằm viện”, “cần viện phí”, “không kịp nữa”.

“HUY…?” giọng bà Tư vỡ ra, không thành tiếng.

Trung úy Phúc lập tức khống chế tình hình. Một trinh sát khóa tay hai người gần cửa, số còn lại đứng dậy lùi vào trong. Có người định tắt máy, có người luống cuống giấu điện thoại. Phúc quát: “Giữ nguyên hiện trường!”

Khoa đứng chết lặng. Cậu không chỉ sốc vì “ổ” lừa đảo lộ diện ngay trước mắt, mà còn vì ánh nhìn của bà Tư—vừa đau đớn, vừa như đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này.

Phúc hỏi nhanh: “Bà Tư, bà biết đây là gì không?”
Bà Tư nắm lấy tay áo anh, run bần bật: “Tôi… tôi biết. Nhưng tôi không còn cách nào. Nó bảo… nếu tôi không làm, nó bị người ta ‘xử’.”

Huy bị còng tay, cúi gằm. Phúc kéo Huy ra góc, tách khỏi nhóm còn lại. “Ai cầm đầu? Ai ép bà cụ chuyển tiền?”

Huy cắn môi. Mất vài giây, cậu bật ra: “Là anh Nguyễn Văn Phúc… Phúc ‘Sáu’. Ổ này chỉ là chỗ gọi. Tiền đi qua tài khoản trung gian rồi chạy sang ví điện tử. Em… em nợ.”

“Em nợ gì?”

Huy nhìn bà Tư rồi nhìn xuống nền gạch. “Cờ bạc online. Ban đầu chỉ vài triệu. Sau thành vài trăm. Họ cho người đến tận nhà… dọa đập bàn thờ. Em… em sợ. Em nói dối ngoại là em bị tai nạn để ngoại chuyển tiền.”

Khoa nghe đến đó, cổ họng nghẹn lại. Cậu nhớ rõ từng lần bà Tư đến ngân hàng: tay run, mắt hoảng, miệng luôn lặp lại hai chữ “khẩn cấp”. Hóa ra bà không chỉ là nạn nhân của một cuộc gọi lừa đảo đơn thuần—bà đang bị kéo vào vòng xoáy nợ nần của chính cháu mình.

Nhưng điều khiến mọi chuyện phức tạp hơn, là trên bàn trong căn phòng có một cuốn sổ bìa xanh. Trinh sát lật ra: ghi chằng chịt “mục tiêu”, “kịch bản”, “tỷ lệ”, “điểm rơi”, và một danh sách tên người già, người ở tỉnh, có cả ghi chú “con đi nước ngoài”, “ở một mình”, “mới bán đất”. Kèm theo là hóa đơn chuyển tiền—không chỉ của bà Tư, mà của rất nhiều người khác.

Phúc quay sang bà Tư: “Bà nói bà ‘chỉ cần họ mở cửa’ là sao?”

Bà Tư nuốt nước mắt. “Tuần trước, tôi tình cờ nghe Huy nói chuyện trong nhà vệ sinh. Nó gọi ai đó ‘anh Phúc’, xin hoãn. Tôi hỏi thì nó gắt. Đêm đó tôi lục ví nó… thấy danh sách số, thấy giấy in kịch bản. Tôi không dám tin. Tôi chỉ có mỗi đứa cháu. Tôi nuôi nó từ nhỏ.”

Bà thở dốc, giọng đứt quãng: “Tôi đem chuyện kể với cô hàng xóm làm tổ trưởng dân phố. Cô ấy bảo tôi đừng đánh động, kẻo chúng đưa Huy đi. Tôi… tôi nghĩ đến công an, nhưng sợ Huy bị trả thù. Tôi đành làm theo lời họ, gửi tiền từng chút, vừa để kéo dài thời gian, vừa để lần ra địa chỉ. Tôi nói với họ tôi phải tự tay mang tiền tới cho ‘an toàn’, vì tôi già, tôi sợ bị cướp. Họ tưởng tôi dễ điều khiển nên đồng ý.”

Trung úy Phúc nhìn bà thật lâu. Khoa lúc này mới hiểu: bà Tư không “ngu ngơ”. Bà đã tự biến mình thành mồi nhử—trong cô độc và sợ hãi—chỉ để đổi lấy một cơ hội kéo cháu ra khỏi bùn.

Tại trụ sở, Huy khai tiếp: người tên Phúc “Sáu” thuê căn nhà, trả lương theo “chốt” được bao nhiêu. Nhóm của Huy chỉ là mắt xích gọi điện, kịch bản thường là giả danh công an, giả danh viện phí, giả danh người thân bị tai nạn. Bà Tư bị ép đóng vai “người chuyển tiền đáng tin” vì hình ảnh một bà cụ ra ngân hàng nhiều lần ít bị nghi ngờ hơn một thanh niên.

Khoa ngồi ghi lời khai mà tay lạnh ngắt. Một phần cậu giận Huy. Một phần cậu thương bà Tư đến thắt ruột.

Đêm đó, khi bà Tư được đưa về, bà chỉ xin một điều: “Cho tôi gặp Huy một phút.”

Phúc đồng ý, có cán bộ đứng cạnh. Bà Tư nhìn cháu, mắt đỏ nhưng không hét. Bà chỉ nói nhỏ, như nói với chính mình:
“Con làm ngoại sợ… nhưng ngoại còn sợ hơn nếu một ngày con biến mất.”

Huy bật khóc, lần đầu ngẩng lên. Và ngay lúc ấy, Phúc nhận được cuộc gọi báo tin: đã xác định được “Phúc Sáu” đang chuẩn bị rút khỏi TP.HCM, có dấu hiệu xóa dấu vết.

Cuộc truy bắt bắt đầu.

Sáng hôm sau, Trung úy Phạm Hồng Phúc không cho phép vụ việc chìm vào thủ tục. Anh hiểu một “ổ gọi” kiểu này có thể mọc lại nhanh như nấm, và kẻ cầm đầu luôn có đường thoát nếu đánh hơi được nguy hiểm. Lời khai của Huy chỉ là mảnh ghép. Thứ quan trọng là dòng tiền—và thời gian.

Tổ công tác trích xuất dữ liệu từ những chiếc laptop trong căn nhà thuê. Trong danh sách có hàng trăm số điện thoại, nhiều mục tiêu ở các tỉnh miền Tây, miền Trung. Kịch bản thay đổi linh hoạt: khi thì giả danh nhân viên điện lực dọa cắt điện, khi thì giả danh công an thông báo “liên quan vụ án”, lúc lại đóng vai bác sĩ yêu cầu nộp viện phí gấp. Nhưng điểm chung là một câu chốt: “Chuyển ngay, đừng nói với ai.”

Và đúng như vậy—bà Tư đã làm theo, nhưng là làm theo để giữ họ ở lại đủ lâu.

Phúc phối hợp với ngân hàng nơi Khoa làm việc, đối chiếu 14 giao dịch của bà Tư: mỗi lần chuyển là một tài khoản khác, nhưng đều rút về một số điểm cuối. Khi ghép với dữ liệu từ máy tính, trinh sát tìm ra nick ví điện tử trung gian và những “đầu mối” chuyên rút tiền mặt. Một trong số đó là một cửa hàng cầm đồ ở quận 12, đứng tên người khác, nhưng camera ghi lại một gã đàn ông thường xuyên đến nhận túi đen, đeo khẩu trang, dáng đi khập khiễng.

Huy nhìn ảnh trích xuất, giật mình: “Đúng… anh Phúc Sáu. Chân anh ấy từng bị tai nạn nên đi hơi lệch.”

Thông tin nhỏ nhưng đắt giá.

Buổi chiều, tổ công tác đón lõng tại một quán cà phê gần bến xe miền Đông mới, nơi “Phúc Sáu” hay hẹn người giao tiền. Khoa không tham gia truy bắt, nhưng cậu được mời làm việc để xác nhận quy trình và hỗ trợ cảnh báo nội bộ—vì vụ này phơi ra một điều đáng sợ: nếu không có nhân viên ngân hàng đủ tinh ý, 14 lần chuyển tiền đã có thể trôi đi im lặng.

Trong lúc trinh sát ém quân, ở một góc khác của thành phố, bà Tư ngồi lặng trong căn nhà nhỏ. Bà không ngủ được. Bà nhìn lên bàn thờ chồng, rồi nhìn sang chỗ trống nơi Huy từng ngồi ăn cơm. Bà tự hỏi mình đã sai ở đâu—nuôi cháu quá mềm? hay quá nghiêm? Bà không tìm câu trả lời, vì câu trả lời không cứu được ai ngay lúc này. Điều bà muốn chỉ là Huy còn sống—và còn đường quay lại.

Đúng 17 giờ 40, “Phúc Sáu” xuất hiện. Hắn mặc áo khoác tối màu, đội nón lưỡi trai, liên tục nhìn quanh. Hắn ngồi chưa đầy hai phút thì một người đàn ông khác tiến đến đưa phong bì. “Phúc Sáu” vừa chạm tay vào phong bì thì Phúc ra hiệu.

“Công an đây!”

Cuộc khống chế diễn ra trong vài giây. Hắn vùng vẫy, định giật điện thoại ném xuống gầm bàn. Trinh sát tóm cổ tay. Điện thoại rơi, màn hình vẫn mở ứng dụng nhắn tin với danh sách “đại lý” và một đoạn tin nhắn chưa kịp gửi: “Dọn ổ, tối nay chuyển chỗ.”

Hắn bị dẫn giải về trụ sở. Tên thật: Nguyễn Văn Phúc (38 tuổi), từng làm môi giới tài chính tự do, dính nợ lớn rồi chuyển sang tổ chức đường dây lừa đảo, tuyển nhóm trẻ thất nghiệp, hứa trả “hoa hồng” theo doanh số. Hắn không trực tiếp gọi điện nhiều, chỉ quản lý kịch bản, phân quyền, điều phối dòng tiền. Nhìn bề ngoài hắn giống một người làm ăn bình thường—đó là lý do hắn sống được lâu.

Trong quá trình điều tra, cơ quan chức năng xác định nhóm của Huy đã gây thiệt hại cho nhiều nạn nhân. Có người mất tiền tích góp chữa bệnh, có người mất tiền bán đất cho con đi học. Những lời khai ấy như từng nhát dao vào bà Tư. Bà xin được gặp cán bộ điều tra để cung cấp thêm: cách họ hẹn giờ, cách họ dặn nội dung chuyển khoản, cả những lần Huy về nhà muộn, ánh mắt né tránh.

Khoa cũng bị day dứt. Dù đã báo công an đúng quy trình, cậu vẫn ám ảnh câu hỏi: nếu lần đầu bà Tư đến, cậu cứng rắn hơn, liệu bà đã bớt khổ? Nhưng khi nhìn bà Tư ký biên bản với đôi tay run, Khoa hiểu: có những nỗi sợ khiến người ta không thể “kể rõ” ngay—nhất là khi thủ phạm lại là người thân.

Vài tháng sau, vụ án được đưa ra xét xử. “Phúc Sáu” nhận mức án nặng. Nhóm đồng phạm tùy vai trò mà chịu trách nhiệm. Huy bị xử phạt tù, nhưng được xem xét tình tiết thành khẩn và hợp tác điều tra. Trong phiên tòa, Huy quay xuống nhìn bà Tư. Bà không khóc ầm. Bà chỉ gật đầu một cái—như nói rằng “Con phải trả giá, nhưng con vẫn còn đường sống.”

Sau phiên tòa, bà Tư bán mảnh đất nhỏ ở quê, không phải để chạy án, mà để bồi hoàn một phần cho những nạn nhân trong khả năng. Bà cũng đồng ý tham gia chương trình tuyên truyền chống lừa đảo của ngân hàng, đứng cùng Khoa trong những buổi nói chuyện với người cao tuổi ở phường. Bà kể thẳng, không tô vẽ: “Đừng nghĩ người già là không hiểu. Có khi hiểu mà vẫn bị kẹt… vì tình thân.”

Khoa nhìn bà trên sân khấu nhỏ, mới thấy “14 lần gửi tiền” không chỉ là con số giao dịch. Nó là 14 lần bà cụ tự dằn vặt, 14 lần vừa sợ mất cháu, vừa sợ hại người khác, 14 lần cố kéo chiếc thuyền đang chìm vào bờ—bằng đôi tay già yếu.

Câu chuyện kết thúc không phải bằng phép màu, mà bằng một sự thật đắt đỏ: lòng tốt không đủ để cứu ai nếu không có tỉnh táo và sự can thiệp kịp thời. Nhưng đôi khi, chỉ cần một người ở quầy ngân hàng chịu nghi ngờ đúng lúc—và một bà cụ đủ can đảm để “chỉ cần họ mở cửa”—cả một đường dây có thể bị kéo ra ánh sáng.