Mẹ Ruột Gả Tôi Cho Ông Lão Hơn 80 Tuổi Để Lấy 1 Tỷ Đêm Động Phòng Tôi Run Rẩy Khi Nghe Ông Thì Thầm Bí Mật
Tôi tên Ngọc Lan, 24 tuổi, làm nhân viên lễ tân cho một phòng khám tư ở Bình Dương. Cuộc đời tôi vốn chỉ quanh quẩn ca sáng – ca tối, tiền lương đủ trả trọ và gửi mẹ chút ít. Vậy mà chỉ trong một tuần, mẹ ruột tôi biến tôi thành “cô dâu” của một ông lão hơn 80 tuổi để đổi lấy 1 tỷ đồng.
Hôm đó mẹ gọi tôi về quê gấp. Bà ngồi trong bếp, tay run run bẻ vụn điếu thuốc nhưng vẫn cố nói giọng cứng:
“Con nghỉ việc đi. Mẹ sắp lo xong cho con. Có người… muốn cưới con.”
Tôi cười gượng, tưởng mẹ đùa. Cho đến khi bà đưa tờ giấy đặt cọc, chữ ký của mẹ và dấu đỏ của một văn phòng công chứng. Bên dưới là cái tên tôi chưa từng nghe: ông Bảy Lâm, 82 tuổi, ngụ quận 3.
Tôi gào lên: “Mẹ điên rồi à? Con đâu phải đồ đem đổi!”
Mẹ tát tôi một cái, nhưng mắt bà đỏ hoe: “Con không hiểu gì hết. Không làm vậy thì cả nhà chết!”
Câu “cả nhà chết” khiến tôi lạnh sống lưng. Đêm đó tôi lục điện thoại mẹ, thấy hàng chục cuộc gọi nhỡ từ một số lạ. Tôi gọi thử. Đầu dây bên kia là giọng đàn ông khàn, chậm rãi:
“Cô Lan hả? Nói mẹ cô chuẩn bị đúng hẹn. Trễ là… đừng trách.”
Sáng hôm sau, một chiếc xe bảy chỗ bóng loáng đậu trước cổng. Một người phụ nữ khoảng bốn mươi, ăn mặc sang, tự xưng là bà Mai – “người nhà ông Bảy”. Bà đưa tôi bộ áo dài trắng và nói nhẹ như ru: “Cô cứ theo tôi, mọi thứ đã sắp xếp.”
Đám cưới diễn ra chóng vánh ở một nhà hàng nhỏ. Không có bạn bè tôi. Chỉ vài người “họ nhà trai” ngồi im lặng, ánh mắt như canh chừng. Mẹ nhận phong bì dày, hai tay ôm chặt như sợ ai giật mất.
Tối tân hôn, tôi bị đưa về căn nhà cũ nhưng sang ở quận 3. Ông Bảy Lâm ngồi trên giường, lưng thẳng, mắt sáng lạ thường so với tuổi. Tôi đứng ở cửa, tim đập như muốn vỡ.
Ông nhìn tôi rất lâu rồi ra hiệu đóng cửa. Tôi run rẩy, cổ họng nghẹn cứng.
Ông thì thầm, giọng thấp đến mức tôi phải cúi sát mới nghe:
“Lan… con nghĩ mẹ con gả con vì 1 tỷ thật sao? Tiền đó… là mồi câu. Và con đang là người duy nhất có thể giúp mẹ con thoát khỏi cái bẫy.”
Tôi sững người. Trong đầu tôi lúc đó chỉ có một viễn cảnh tệ hại nhất: ông lão này cưới tôi để lấy danh, lấy tiếng, rồi biến tôi thành món đồ trong nhà. Nhưng ông Bảy Lâm lại kéo chiếc ghế đặt cách tôi một khoảng an toàn, tự rót một ly nước, và nói như thể đang làm việc.
“Ngồi xuống. Con cứ coi đây là… một cuộc thương lượng.”
Tôi không hiểu. Tôi vẫn đứng, hai bàn tay đan chặt đến trắng bệch. Ông cũng không ép. Ông bắt đầu kể, chậm rãi nhưng rõ ràng:
Ông từng là cán bộ điều tra đã về hưu, sống cô độc. Nhiều năm nay ông theo dõi một nhóm cho vay nặng lãi kiêm rửa tiền trong khu vực, đứng sau là một gã tên Tuấn ‘sọ’. Tuấn dùng đủ trò: ép người vay ký giấy nợ, cầm sổ đỏ, quay clip đe dọa, thậm chí dàn cảnh tai nạn. Nạn nhân thường là phụ nữ buôn bán nhỏ ở quê lên, đúng kiểu của mẹ tôi.
Tôi bật cười cay đắng: “Mẹ tôi vay tiền, nên mẹ bán tôi. Chỉ vậy thôi mà ông nói như phim.”
Ông Bảy Lâm không giận. Ông mở ngăn kéo, lấy ra một tập hồ sơ kẹp gọn: bản photo giấy vay nợ có chữ ký mẹ tôi, bản ghi âm giọng Tuấn đòi “đúng hẹn”, và một tấm hình chụp mẹ tôi đứng cạnh một người đàn bà lạ ở quán cà phê.
“Con biết bà Mai chứ?” – ông hỏi.
Tôi nhớ người phụ nữ đưa tôi đi thử áo dài. Tôi gật.
“Bà ấy là người của Tuấn, đóng vai nhà trai để tạo áp lực. Đám cưới hôm nay không phải vì ông thèm cưới vợ trẻ. Đám cưới là cách Tuấn hợp thức hóa việc đưa một tỷ cho mẹ con, biến nó thành ‘tiền sính lễ’ để sau này nếu mẹ con kêu cứu, tụi nó sẽ nói mẹ con đã nhận tiền, đã đồng ý.”
Tôi lạnh toát. “Vậy… ông là ai trong chuyện này?”
Ông thở ra: “Ông đã cài người theo dõi bọn nó lâu rồi, nhưng cần một cú nổ để bắt quả tang dòng tiền. Ông chọn cách… làm mồi. Ông đứng ra nhận cưới con, đưa ‘sính lễ’ đúng số tiền bọn nó muốn đẩy đi. Khi tiền chạy, chứng cứ sẽ đủ.”
Tôi bật dậy: “Ông điên à? Sao ông không báo công an luôn? Sao phải kéo tôi vào?”
Ông nhìn tôi, ánh mắt vừa cứng vừa buồn: “Báo rồi. Nhưng muốn bắt một nhóm có ‘đầu’ bên trên, cần chứng cứ sạch: giao dịch, người nhận, người đưa, và động cơ. Tụi nó rất ranh. Con và mẹ con… là mắt xích yếu nhất, cũng là mục tiêu dễ bị đe dọa nhất.”
Tôi nghe tới đây thì chân mềm nhũn. Nếu đúng như ông nói, mẹ tôi không chỉ tham tiền. Bà bị dồn vào đường cùng. Nhưng tôi vẫn không thể chấp nhận: “Vậy tôi phải làm gì? Tôi là nạn nhân, tôi đâu có nghĩa vụ… cứu ai.”
Ông Bảy Lâm gật đầu: “Đúng. Con không nợ ai cả. Nhưng ông hứa với con hai điều: một, con sẽ không phải sống như vợ chồng thật. Hai, nếu con giúp, ông sẽ đảm bảo mẹ con được bảo vệ và vụ này được xử lý tới nơi tới chốn.”
Ông mở điện thoại, bấm một đoạn ghi âm. Giọng Tuấn vang lên, lạnh tanh: “Bà Hồng mà giở trò, tôi cho người về quê. Con gái bà đẹp đấy, đừng để tụi tôi ‘giữ’ trước.”
Tôi ôm miệng. Nước mắt trào ra, vừa vì sợ, vừa vì nhục.
“Con thấy chưa?” – ông nói nhỏ. “Tụi nó không chỉ đòi tiền. Tụi nó muốn kiểm soát. Đám cưới là cái dây thòng lọng. Con sợ đêm động phòng đúng không? Con run vì nghĩ ông sẽ làm gì con. Nhưng người thật sự đáng sợ là kẻ đứng ngoài kia.”
Tôi ngồi phịch xuống mép giường. “Nếu tôi giúp… tôi phải làm sao?”
Ông đưa tôi một chiếc điện thoại nhỏ, loại chỉ gọi và nhắn tin. “Từ giờ, mọi liên lạc của con dùng máy này. Bà Mai sẽ còn tới. Con cứ tỏ ra ngoan ngoãn, đừng chống đối. Ông cần con ghi nhớ lời họ nói, thời gian họ tới, và đặc biệt là lúc họ yêu cầu mẹ con chuyển tiền đi đâu.”
Tôi nghiến răng: “Mẹ tôi… có biết ông là ai không?”
“Biết một phần.” – ông đáp. “Mẹ con nghĩ ông là ‘người tốt’ được giới thiệu để cứu nguy. Nhưng bà ấy vẫn bị Tuấn giữ điểm yếu. Điểm yếu đó… có thể không chỉ là nợ.”
Câu cuối khiến tôi chột dạ. Trong đầu tôi hiện lên cảnh mẹ tôi từng biến mất vài ngày rồi trở về với vết bầm ở cổ tay, bảo là té xe. Tôi chưa từng dám hỏi kỹ.
Đêm đó, tôi không ngủ. Tôi ngồi ở phòng khách, nhìn ra cửa sổ nơi ánh đèn đường vàng nhạt rơi xuống sân. Ông Bảy Lâm nằm trong phòng, cửa khép hờ, tuyệt nhiên không có bước chân nào tiến về phía tôi.
Gần sáng, ông gọi tôi vào, đặt trước mặt tôi một tờ giấy viết tay: “Thỏa thuận sống chung.” Nội dung đơn giản: tôi được tự do đi làm, có phòng riêng, không bị ép buộc bất cứ chuyện gì; đổi lại tôi hợp tác cung cấp thông tin để bảo vệ mẹ và kết thúc vòng vây của Tuấn.
Tôi cầm bút mà tay còn run. Nhưng lần này, tôi run không phải vì sợ ông lão. Tôi run vì lần đầu tiên tôi hiểu: một tỷ đồng đó không phải “sính lễ”. Nó là cái giá bọn người kia dùng để mua sự im lặng và mua luôn cả đời tôi.
Tôi ký.
Sau khi ký thỏa thuận, tôi quay lại phòng riêng. Trong gương, tôi vẫn là cô dâu với lớp trang điểm còn sót lại, nhưng mắt tôi đã khác: sợ hãi vẫn còn, song bên dưới là một thứ lạnh lùng đang hình thành.
Sáng hôm sau, bà Mai đến đúng như ông Bảy Lâm dự đoán. Bà ta mang theo giỏ trái cây, cười thân thiện: “Cô dâu mới sao rồi? Ông Bảy có khó tính không?”
Tôi cúi đầu, giả vờ lễ phép: “Dạ… ông hiền.”
Bà Mai liếc quanh nhà như kiểm tra. “Vậy tốt. Có vài chuyện… cô nhắc mẹ cô làm gấp giùm. Tiền sính lễ đó, mẹ cô phải ‘xoay’ theo đúng lịch. Cô hiểu mà.”
Tôi nín thở, cố nhớ từng chữ. Tôi hỏi nhỏ: “Dạ… theo lịch gì ạ?”
Bà ta cười, ánh mắt sắc: “Cô đừng ngây thơ. Người ta giúp mình, mình phải biết điều. Nói mẹ cô chiều nay lên Sài Gòn, gặp người ở quán cà phê Vườn Xanh, chuyển đúng số vào tài khoản. Đừng hỏi nhiều.”
Tôi gật đầu. Khi bà ta đi khuất, tôi lập tức dùng chiếc điện thoại nhỏ nhắn tin cho ông Bảy: “Quán Vườn Xanh, chiều nay. Chuyển tiền theo tài khoản họ đưa.”
Ông trả lời chỉ một chữ: “Rõ.”
Tôi về quê để “thăm mẹ” như kịch bản. Mẹ tôi gặp tôi ở cửa, kéo vào nhà, đóng sầm lại. Bà nhìn tôi từ đầu đến chân như muốn chắc rằng tôi còn nguyên vẹn. Rồi bà ôm tôi, khóc nấc: “Mẹ xin lỗi… mẹ hết cách…”
Tôi muốn hét lên, muốn hỏi tại sao mẹ chọn tôi làm vật thế chấp. Nhưng tôi nhớ lời ông Bảy: nếu tôi kích động, mẹ tôi sẽ lộ sơ hở, còn Tuấn thì không.
Tôi chỉ hỏi, nhẹ nhưng sắc: “Mẹ đang nợ bao nhiêu?”
Mẹ im. Một lúc lâu bà mới nói: “Ban đầu chỉ năm chục. Sau đó… lãi chồng lãi. Mẹ bị ép ký giấy một tỷ. Mẹ bán hàng thua lỗ. Mẹ định vay chỗ khác trả, rồi… càng lún.”
Tôi nhìn đôi bàn tay nứt nẻ của mẹ. Trong giây lát, tôi hiểu một sự thật rất đắng: mẹ thương tôi theo cách vụng về, và mẹ sợ hãi nhiều hơn tham lam. Nhưng sự thương hại không làm mất đi việc bà đã bán tôi.
“Mẹ còn giấu gì nữa không?” – tôi hỏi.
Mẹ giật mình. Mắt mẹ đảo nhanh, như người sợ bị bắt quả tang. Bà lắp bắp: “Không… còn gì đâu.”
Tôi không ép. Tôi chỉ nói: “Chiều nay mẹ lên Sài Gòn gặp người ở quán Vườn Xanh. Họ bảo mẹ chuyển tiền.”
Mẹ tái mặt: “Ai nói con?”
Tôi đáp: “Bà Mai.”
Mẹ run lên. “Mẹ không muốn đi… nhưng nếu không đi—”
Cánh cửa ngoài sân bỗng có tiếng xe máy dừng gấp. Một giọng đàn ông gọi vọng vào: “Bà Hồng! Ra nói chuyện!”
Mẹ tôi trắng bệch, như mất hồn. Tôi đứng chắn trước mẹ, mở hé cửa. Một gã đàn ông xăm trổ, mắt lờ đờ, cười nhạt: “Cô Lan về rồi à. Chồng già khỏe không? Nhắc bà già cô: đừng quên đúng hẹn. Không đúng hẹn thì… quê mình nhỏ lắm.”
Tôi nuốt nước bọt, cố giữ bình tĩnh. Tôi biết hắn đang cố khủng bố tinh thần. Tôi cúi đầu: “Dạ… em sẽ nhắc mẹ.”
Hắn nhếch môi, phóng xe đi. Mẹ tôi khuỵu xuống, khóc như mưa.
Chiều đó, tôi đi cùng mẹ lên Sài Gòn. Quán Vườn Xanh nằm ở góc đường đông người, tưởng an toàn nhưng thật ra dễ theo dõi. Mẹ cầm túi xách, tay run đến mức khóa kéo cũng kéo không nổi.
Trong quán đã có một người đàn ông mặc sơ mi trắng ngồi chờ, đặt điện thoại úp xuống bàn. Mẹ ngồi đối diện, giọng lí nhí: “Anh… cho tôi số tài khoản.”
Hắn đưa một tờ giấy. Tôi liếc nhanh, ghi nhớ. Đồng thời tôi thấy ngoài cửa kính, ở phía đối diện đường, có một người đàn ông lớn tuổi đội mũ lưỡi trai – ông Bảy Lâm – đang ngồi trong xe, giả vờ đọc báo. Tim tôi đập dồn dập.
Mẹ vừa bấm chuyển khoản thì người đàn ông áo trắng mỉm cười: “Tốt. Bà ngoan thì yên. À, còn một chuyện: tuần sau, ký thêm giấy… chuyển nhượng cái miếng đất sau nhà.”
Mẹ tôi chết lặng: “Đất đó là của cha nó để lại…”
Hắn nghiêng người, giọng nhỏ mà độc: “Bà muốn con gái bà yên ổn làm dâu nhà giàu hay muốn nó… biến mất? Bà tự chọn.”
Ngay lúc đó, cửa quán bật mở. Ba người đàn ông mặc thường phục bước vào, xuất trình thẻ. Một người nói dứt khoát: “Chúng tôi là công an. Mời anh hợp tác.”
Cả quán xôn xao. Người áo trắng bật dậy định chạy, nhưng đã bị giữ tay. Hắn chửi thề, mắt quét về phía mẹ tôi như muốn nuốt sống.
Mẹ tôi đờ ra, môi mấp máy: “Trời ơi… chuyện gì vậy?”
Ông Bảy Lâm bước vào, không cần che giấu nữa. Ông đặt tay lên vai tôi, rồi nhìn mẹ tôi: “Bà Hồng, bà được bảo vệ rồi. Nhưng bà phải nói hết. Không được giấu nữa.”
Mẹ tôi bật khóc, gật đầu liên tục như người vừa được kéo khỏi miệng vực.
Vài ngày sau, tôi mới biết vụ bắt ở quán chỉ là mũi đầu. Từ tài khoản nhận tiền, công an lần ra thêm nhiều mắt xích. Ông Bảy Lâm không nói dối: ông thật sự đã theo vụ này lâu, và cuộc hôn nhân của tôi là cái bẫy cuối cùng để dòng tiền lộ mặt.
Nhưng vẫn còn một điều khiến tôi ám ảnh: lời ông nói về “điểm yếu không chỉ là nợ”.
Sự thật lộ ra khi mẹ tôi được lấy lời khai. Năm ngoái, mẹ từng bị Tuấn ép làm “người đứng tên” cho một khoản vay của kẻ khác, rồi bị quay video lúc nhận tiền để làm bằng chứng tống tiền. Mẹ sợ tôi biết sẽ khinh mẹ, sợ hàng xóm biết sẽ nhục, nên cứ cắn răng chịu. Đến khi không gánh nổi, họ đưa ra “giải pháp” cưới ông già để hợp thức hóa một tỷ, rồi tiếp tục ép đất.
Tối đó, về lại căn nhà quận 3, tôi ngồi đối diện ông Bảy Lâm. Ông rót trà, giọng trầm: “Giờ con muốn gì?”
Tôi hỏi thẳng: “Ông cưới tôi… thật sự chỉ để làm mồi câu?”
Ông im lặng vài giây rồi nói: “Một phần. Phần còn lại là vì ông thấy con giống cháu gái ông. Nó mất vì tụi cho vay ép đến đường cùng. Ông không muốn thêm một đứa nữa.”
Tôi nghẹn. Tôi không biết nên cảm ơn hay oán trách. Nhưng tôi biết một điều: tôi đã thoát khỏi cái bẫy.
Vài tuần sau, khi vụ án được khởi tố, ông Bảy làm thủ tục hủy hôn theo thỏa thuận. Ông chuyển cho tôi một khoản tiền vừa đủ để tôi đổi công việc và thuê phòng trọ mới, không phải “bồi thường”, mà là “quỹ khởi đầu” ông dành cho những người bị hại.
Tôi nhìn mẹ ở quê bắt đầu lại sạp hàng, lưng vẫn còng nhưng mắt bớt hoảng loạn. Tôi không quên chuyện mẹ làm. Nhưng tôi cũng không để quá khứ trói mình nữa.
Đêm động phòng hôm ấy, tôi từng run rẩy vì tưởng đời mình chấm hết. Giờ nghĩ lại, tôi rùng mình vì hiểu: bí mật ông thì thầm không phải chuyện tình ái. Nó là sự thật trần trụi về một cái bẫy tiền bạc và sự hèn yếu của con người—và cũng là cánh cửa để tôi tự kéo mình ra khỏi bóng tối.



