Chồng đưa lương hết cho mẹ, tôi lập tức không nấu ăn, không trả tiền, không đi chợ khiến cả nhà tá hỏa…
Tôi tên Lan, 32 tuổi, làm kế toán cho một công ty vật liệu xây dựng ở Bình Dương. Chồng tôi là Hùng, 35 tuổi, kỹ sư cơ khí, lương mỗi tháng gần 25 triệu. Chúng tôi sống chung với mẹ chồng – bà Hà, 62 tuổi – trong căn nhà cấp bốn cũ kỹ nhưng nằm mặt tiền.
Từ ngày cưới, tôi đã biết chồng là người hiếu thảo. Nhưng hiếu thảo đến mức đưa toàn bộ lương cho mẹ giữ, còn tôi – vợ anh – mỗi tháng chỉ nhận được vài triệu gọi là “tiền sinh hoạt”, thì tôi chưa từng nghĩ tới.
Mọi chuyện vỡ ra vào một buổi tối thứ bảy. Tôi đang ngồi cộng sổ chi tiêu thì phát hiện tài khoản chung trống trơn. Hỏi ra mới biết, Hùng vừa chuyển toàn bộ lương tháng cho mẹ, không nói với tôi một tiếng.
“Tiền để mẹ giữ cho chắc, em cầm nhiều lại chi lung tung,” anh nói, giọng tỉnh bơ như thể đó là chuyện đương nhiên.
Tôi cười. Một nụ cười rất nhạt.
“Thế tiền đi chợ, tiền điện nước, tiền sữa cho con, tiền học phí… ai trả?”
Anh im lặng. Mẹ chồng tôi từ trong bếp bước ra, buông một câu nhẹ tênh:
“Ngày xưa mẹ nuôi nó lớn cũng có kêu ca gì đâu.”
Đêm đó, tôi không cãi. Tôi chỉ im lặng. Nhưng sáng hôm sau, tôi không nấu ăn. Trưa cũng không. Tối vẫn vậy.
Tủ lạnh trống trơn. Bếp lạnh tanh. Không có mùi canh, không có tiếng dao thớt.
Ngày thứ hai, tôi không đi chợ, không trả tiền điện, không đóng tiền internet, không mua gạo. Tôi vẫn đi làm đúng giờ, về nhà đúng giờ, chăm con đầy đủ – nhưng tuyệt nhiên không động đến bất cứ khoản chi nào của gia đình chồng.
Đến tối ngày thứ ba, cả nhà tá hỏa.
Mẹ chồng tôi bắt đầu cáu gắt vì không có cơm nóng. Chồng tôi bực bội vì quán cơm ngoài vừa dở vừa tốn tiền. Con tôi hỏi:
“Mẹ ơi, sao mấy hôm nay nhà mình không có cơm?”
Tôi nhìn cả nhà, giọng rất bình tĩnh:
“Vì trong nhà này, người giữ tiền không phải là người chịu trách nhiệm lo bữa ăn.”
Không khí đặc quánh.
Và đó chỉ mới là khởi đầu.
Ngày thứ tư, mẹ chồng tôi chính thức nổi giận. Bà dậy từ sớm, lục tung tủ bếp rồi quay sang tôi:
“Lan, gạo đâu? Sao không đi chợ?”
Tôi vẫn đang chuẩn bị đồ cho con đi học, giọng đều đều:
“Dạ, con không có tiền.”
“Không có tiền là sao?”
“Tiền lương chồng con đưa hết cho mẹ rồi.”
Bà Hà sững lại. Có lẽ lần đầu tiên trong đời, bà không nghĩ rằng việc giữ tiền của con trai lại đồng nghĩa với việc phải chịu trách nhiệm cho cả gia đình.
Bữa trưa hôm đó, Hùng phải xin nghỉ làm nửa buổi vì đau dạ dày. Anh ăn mì gói liên tục mấy ngày, cuối cùng không chịu nổi. Tôi đưa con về ngoại ăn cơm, tiện thể gửi con ngủ lại.
Buổi tối, căn nhà chỉ còn hai mẹ con họ. Không ai nấu ăn. Không ai rửa chén. Không ai dọn dẹp.
Ngày hôm sau, tiền điện bị nhắc nhở. Ngày kế tiếp, chủ mạng internet gọi điện. Rồi đến tiền rác, tiền nước.
Mẹ chồng tôi bắt đầu sốt ruột. Bà cầm sổ đỏ ra ngắm nghía, rồi gọi tôi lại:
“Hay là con ứng tiền trước, cuối tháng mẹ trả?”
Tôi nhìn bà, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát:
“Con không có thói quen đi làm không công.”
Câu nói đó khiến bà im lặng rất lâu.
Tối hôm đó, Hùng lần đầu tiên to tiếng với mẹ. Anh nói mệt, nói áp lực, nói anh không hiểu vì sao mọi thứ lại rối tung lên chỉ vì… tiền.
Tôi ngồi đối diện, trải tất cả hóa đơn ra bàn: tiền chợ, tiền con học, tiền sinh hoạt, tiền hiếu hỉ, tiền thuốc men. Tôi hỏi anh một câu duy nhất:
“Nếu em không lo những thứ này, anh có lo nổi không?”
Hùng cúi đầu.
Ba ngày sau, anh đề nghị:
“Hay là… mình chia lại tiền?”
Tôi không trả lời ngay. Tôi cần hành động, không phải lời hứa.
Mẹ chồng tôi thì khác. Bà bắt đầu kể công, kể khổ, kể chuyện ngày xưa nuôi con vất vả ra sao. Nhưng lần này, tôi không thấy mình có lỗi.
Bởi vì hiếu thảo không có nghĩa là đẩy vợ vào thế không quyền, không tiền, không tiếng nói.
Cuộc chiến chưa kết thúc. Nhưng thế cân bằng đã bắt đầu nghiêng.
Một tuần sau, Hùng chủ động hẹn tôi ra quán cà phê gần nhà. Lần đầu tiên sau nhiều năm, anh nói chuyện với tôi bằng giọng của một người chồng, không phải một người con trai đứng giữa mẹ và vợ.
Anh thừa nhận: anh sợ mẹ buồn, sợ mang tiếng bất hiếu, sợ thay đổi nếp cũ. Nhưng anh chưa từng nghĩ, việc đó khiến vợ mình kiệt sức và mất niềm tin.
Tôi không khóc. Tôi chỉ nói:
“Em không cần anh chọn giữa mẹ và vợ. Em chỉ cần anh chọn trách nhiệm.”
Hùng đề xuất mở lại tài khoản chung, mỗi tháng trích một khoản cố định gửi mẹ, phần còn lại để vợ chồng tự lo. Tôi đồng ý – với điều kiện: mọi khoản chi phải minh bạch, và tôi có quyền quyết định những chi tiêu liên quan đến con cái và gia đình nhỏ.
Mẹ chồng tôi ban đầu phản đối dữ dội. Bà cho rằng tôi “xúi con trai”, “làm loạn gia đình”. Nhưng khi Hùng lần đầu tiên nói câu:
“Mẹ ơi, con đã có gia đình riêng,”
thì bà lặng đi.
Những ngày sau đó không dễ. Bà giận, bà nói mát, bà im lặng. Nhưng căn nhà có cơm nóng trở lại, có tiếng cười của con trẻ, có sự chủ động từ chồng tôi.
Một buổi tối, bà Hà gọi tôi lại, đưa cho tôi một xấp tiền:
“Mẹ không quen giữ tiền nhiều. Từ giờ con lo cho gia đình đi.”
Tôi nhận, không mừng rỡ, không hả hê. Chỉ thấy nhẹ.
Tôi không thắng ai cả. Tôi chỉ đòi lại vị trí của mình trong chính cuộc hôn nhân.
Gia đình không sụp đổ vì tôi ngừng nấu ăn.
Gia đình suýt sụp đổ vì không ai chịu nhìn thẳng vào trách nhiệm của mình.


