Mẹ Chồng Đuối Tôi Vì “Vô Sinh”, Chồng Ném Thẻ 5 Tỷ Bồi Thường Lúc Mẹ Chồng Dắt Tiểu Tam Đi Khám Vô Sinh, Thì Tái Mặt Nghe Bác Sĩ Bảo Tôi: “Song Thai Đều….
Tôi tên Lan, 28 tuổi, làm kế toán cho một công ty vật liệu xây dựng ở quận 7. Tôi cưới Minh được hai năm. Nhà Minh khá giả, nhưng thứ khiến tôi ngạt thở là mẹ chồng – bà Hương – luôn xem con dâu như “dự án sinh cháu” thất bại.
Ngày nào bà cũng nhắc câu: “Đàn bà không đẻ được thì giữ làm gì?” Tôi đã đi khám hai lần, kết quả bình thường. Minh thì lảng tránh chuyện xét nghiệm, bảo “đàn ông ai đi kiểm tra mấy cái đó”. Tôi tin chồng, cố chịu đựng.
Cho đến một buổi tối, bà Hương ném một xấp giấy lên bàn ăn. Đơn ly hôn. Bà lạnh băng:
“Mai ra văn phòng công chứng ký đi. Minh nó thương cô, nên bồi thường.”
Minh không nhìn tôi. Anh rút từ ví một chiếc thẻ ngân hàng, đặt cái “cạch” xuống mặt bàn như đặt dấu chấm hết.
“Trong thẻ có 5 tỷ. Coi như anh không bạc.”
Tôi cười khan. 5 tỷ đổi lấy danh dự và hai năm làm vợ? Tôi run tay, nhưng vẫn ngẩng đầu:
“Em chỉ cần sự thật. Ai vô sinh?”
Bà Hương khoát tay: “Cô khỏi diễn. Mai đi khám lại, mẹ đưa người đi cùng cho cô khỏi chối.”
Tôi tưởng bà nói đưa người nhà. Nhưng sáng hôm sau, người “đi cùng” là Thảo – cô gái trang điểm sắc sảo, đứng ngay cổng phòng khám với thái độ như sắp nhận phần thưởng. Bà Hương kéo tay Thảo thân mật:
“Con bé này là bạn của Minh. Nó hiểu chuyện, biết chăm chồng.”
Tôi chết lặng. Vậy ra “tiểu tam” không còn là lời đồn.
Trong phòng khám hiếm muộn, bác sĩ hỏi lịch sử kinh nguyệt, siêu âm, xét nghiệm. Tôi cắn môi chịu đựng ánh mắt soi mói của bà Hương và nụ cười nửa miệng của Thảo. Khi bác sĩ nhìn màn hình siêu âm, ông khựng lại vài giây, rồi quay sang tôi:
“Chị Lan… chị có biết mình đang mang thai không?”
Tôi sững sờ: “Không… tôi—”
Bác sĩ gõ nhẹ lên màn hình:
“Không chỉ một. Song thai. Hai túi thai rõ ràng.”
Bà Hương đứng bật dậy. Mặt bà tái mét như vừa nghe tin không thể nuốt nổi.
Không khí trong phòng siêu âm đặc quánh. Thảo đơ người, còn bà Hương thì như bị ai bóp cổ. Bà cố gượng cười, giọng lạc đi:
“Bác sĩ… có nhầm không? Nó… nó nói nó không có…”
Bác sĩ kéo kính, nói rất bình thản như đã gặp quá nhiều cảnh đời:
“Không nhầm. Tuổi thai khoảng sáu tuần. Nếu gia đình đang điều trị hiếm muộn thì đây là tin mừng. Nhưng tôi khuyên chị Lan cần được chăm sóc tinh thần. Mới mang thai mà căng thẳng dễ ảnh hưởng.”
Tôi nhìn màn hình siêu âm, cái chấm nhỏ rung rinh như một lời nhắc: mình không được phép gục. Hai năm qua tôi nhẫn nhịn đủ rồi.
Ra khỏi phòng, bà Hương níu tay tôi, đổi giọng nhanh như lật trang sách:
“Lan à, mẹ nóng tính… mẹ lo cho nhà này thôi. Con có thai là phúc đức. Về nhà nói chuyện lại, nghe con.”
Tôi rút tay. “Mẹ dẫn người khác tới khám vô sinh cho con, giờ mẹ gọi là ‘nóng tính’?”
Thảo đứng cạnh cắn môi, mắt liếc quanh như sợ bị người quen thấy. Cô ta định nói gì đó nhưng bà Hương chặn ngay:
“Con về trước đi.”
Tôi bật cười. Vậy ra Thảo chỉ là công cụ. Khi công cụ hết tác dụng, bà sẵn sàng đẩy đi.
Tôi một mình bắt taxi về căn hộ. Minh đang ở nhà. Tôi vừa bước vào, anh đã nhìn tôi chằm chằm như đoán trước điều gì. Trên bàn vẫn còn chiếc thẻ ngân hàng hôm qua.
“Em đi khám rồi?” Minh hỏi.
Tôi đặt tờ kết quả siêu âm lên bàn. “Em có thai. Song thai.”
Minh chết sững. Mặt anh trắng bệch, bàn tay đang cầm ly nước khựng lại. Một lát sau, anh thở ra như người vừa bị dìm dưới nước:
“Lan… thật à?”
Tôi nhìn anh thật kỹ. Không phải ánh mắt vui mừng. Trong đó có cả hoảng, cả tội lỗi.
“Anh biết Thảo là ai, đúng không?” tôi hỏi thẳng.
Minh cúi đầu, giọng nhỏ:
“Mẹ ép anh. Mẹ nói em… em không sinh được. Mẹ giới thiệu Thảo. Anh chỉ… anh chỉ gặp vài lần.”
“Vài lần đủ để mẹ anh dắt nó tới phòng khám sỉ nhục em?” Tôi giữ bình tĩnh, nhưng cổ họng nghẹn lại. “Và anh ném thẻ 5 tỷ bồi thường, coi như mua sự im lặng?”
Minh quỵ xuống ghế. “Anh sai. Anh tưởng mình… anh tưởng nhà mình hết đường. Mẹ nói em cố tình trì hoãn. Anh… ngu.”
Tôi cầm chiếc thẻ lên, lật qua lật lại như xem một món đồ xa lạ. “Trong thẻ thật sự có 5 tỷ?”
Minh gật.
Tôi đặt thẻ xuống, nói chậm rãi:
“Vậy em sẽ cầm. Nhưng không phải để ‘bồi thường’. Em cầm để làm bằng chứng anh đã từng định đẩy em ra khỏi nhà này, đúng lúc em mang thai.”
Minh ngẩng lên, đôi mắt đỏ: “Em muốn gì?”
Tôi không la hét, vì tôi biết tiếng la hét chỉ làm mình yếu. Tôi nói rõ từng điều:
“Em sẽ chuyển ra ngoài vài ngày để ổn định. Anh muốn làm cha, anh tự chứng minh. Một: anh đi xét nghiệm tinh dịch đồ, đừng trốn nữa. Hai: anh cắt đứt với Thảo, có tin nhắn, có cuộc gọi, có gì thì đưa em xem. Ba: anh nói chuyện với mẹ anh, yêu cầu bà dừng mọi xúc phạm. Nếu không… em sẽ nộp đơn ly hôn và công khai toàn bộ chuyện ‘bồi thường 5 tỷ’ cùng việc bà dẫn tiểu tam đi khám.”
Minh sụp vai. “Anh làm. Anh sẽ làm hết.”
Tôi xách túi, ra cửa. Trước khi đóng lại, tôi quay đầu:
“Minh, em cần một người chồng đứng về phía mình. Không phải một người đưa thẻ rồi xin lỗi.”
Đêm đó, điện thoại tôi rung liên tục. Tin nhắn từ bà Hương dài như một bài biện hộ: khi thì ngọt, khi thì đe doạ. Bà còn nhắn một câu khiến tôi lạnh sống lưng:
“Nếu cô bày chuyện, cô đừng trách mẹ tàn nhẫn. Song thai thì càng phải biết điều.”
Tôi đọc đi đọc lại, rồi chụp màn hình. Tôi bắt đầu hiểu: 5 tỷ không chỉ là “bồi thường”. Nó là cái bẫy để tôi ký đơn, rời đi trong im lặng, để gia đình họ sạch sẽ đổi sang một “cô dâu biết đẻ”.
Và tôi, lần đầu tiên, không còn muốn im lặng nữa.
Tôi thuê tạm một căn studio gần chỗ làm, chỉ để có không gian thở. Hai ngày sau, Minh gửi ảnh kết quả xét nghiệm: chất lượng tinh trùng thấp, khả năng thụ thai tự nhiên khó. Anh gọi điện, giọng khàn:
“Lan… bác sĩ nói có thể do anh. Anh xin lỗi.”
Tôi không hả hê. Tôi chỉ thấy thương cho mình vì đã bị đổ lên đầu chữ “vô sinh” quá lâu, và thấy giận vì Minh đã để tôi chịu một mình.
Buổi chiều hôm đó, Minh tới studio. Anh đứng trước cửa như một người khác: không còn vẻ tự tin thường ngày, thay vào đó là sự sợ mất. Anh đưa tôi một chiếc điện thoại, nói:
“Anh đổi số. Anh xoá hết liên lạc với Thảo. Đây là đoạn ghi âm mẹ anh nói chuyện với cô ấy.”
Tôi nghe. Trong ghi âm, giọng bà Hương rõ ràng: “Con cứ chịu khó. Nó mà ký đơn, mẹ lo hết. Nhà này cần cháu, không cần cảm xúc.” Thảo hỏi: “Còn tiền?” Bà đáp: “5 tỷ đủ cho nó cút. Nó ham tiền là xong.”
Tôi tắt máy, tay lạnh ngắt. Minh nhìn tôi:
“Anh nghe được, anh mới hiểu mẹ anh đã đi xa tới mức nào.”
“Anh định làm gì?” tôi hỏi.
Minh hít sâu. “Tối nay anh đưa em về nhà. Mẹ anh phải xin lỗi. Và… anh muốn tổ chức họp gia đình, có cả ba anh chị, để nói rõ sự thật. Em không phải người có lỗi.”
Tôi biết về nhà sẽ là chiến trường. Nhưng tôi cũng biết mình không thể chạy mãi. Tôi đang mang thai, lại là song thai. Sự an toàn của tôi và con là ưu tiên. Vì vậy tôi đặt điều kiện: chỉ về khi có người thân chứng kiến, và mọi trao đổi phải văn minh. Minh đồng ý.
Tối đó, căn nhà rộng mà lạnh. Bà Hương vừa thấy tôi đã đứng bật dậy, giọng cao vút:
“Cô còn dám về? Cô muốn phá nhà này đúng không?”
Minh bước lên chắn trước tôi. “Mẹ nói đủ chưa? Mẹ xin lỗi Lan.”
Bà Hương cười gằn: “Xin lỗi? Nó mang thai thì càng phải biết ơn nhà này!”
Tôi đặt điện thoại lên bàn. “Con có ghi âm. Có tin nhắn mẹ doạ con. Con không cần ‘biết ơn’ theo kiểu bị chà đạp.”
Bà Hương tái mặt. Bà nhìn quanh như tìm đồng minh, nhưng các anh chị của Minh – vốn trước giờ im lặng – bắt đầu hỏi dồn:
“Mẹ làm thật hả?”
“Mẹ kéo người thứ ba tới bệnh viện hả?”
Bà Hương ú ớ, rồi quay sang tôi, đổi chiến thuật:
“Lan, mẹ chỉ lo cho dòng họ. Cô mang song thai thì càng phải ở nhà này, đừng bày đặt làm lớn chuyện.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt bà:
“Con ở hay không là do con và Minh, không phải do mẹ. Con cần sự tôn trọng. Nếu mẹ còn xúc phạm, con sẽ không đặt chân vào đây nữa. Mẹ muốn gặp cháu thì mẹ học cách cư xử.”
Không khí im phăng phắc. Minh nắm tay tôi, lần này không do dự:
“Mẹ, con nói rõ: con là người có vấn đề sức khoẻ sinh sản. Lan không sai. Con xin lỗi Lan trước mặt mọi người. Và từ nay, mẹ không được nhắc chuyện ‘vô sinh’ hay đưa ai vào cuộc hôn nhân này.”
Bà Hương nghẹn họng, mặt đỏ bừng vì bị tước quyền lực trước đông người. Bà bật khóc, nhưng tiếng khóc không làm tôi mềm lòng như trước. Vì tôi đã thấy sau nó là những tính toán.
Một tuần sau, Minh chủ động đề nghị ký thỏa thuận tài sản và trách nhiệm nuôi con trước khi tôi chuyển về. Anh nói:
“Anh không muốn em phải sợ. Nếu lỡ anh yếu đuối lần nữa, em vẫn có đường lui.”
Tôi ngạc nhiên. Đó không phải lời của người đàn ông từng ném thẻ 5 tỷ để “bồi thường” rồi quay lưng. Tôi nhìn anh, thấy ở anh một nỗi hối hận thật.
Còn Thảo? Cô ta nhắn cho tôi đúng một lần: “Chị thắng rồi.” Tôi trả lời: “Không ai thắng trong chuyện này. Chỉ có người lớn phải chịu trách nhiệm để trẻ con được bình yên.” Sau đó tôi chặn số.
Tôi vẫn giữ chiếc thẻ 5 tỷ, nhưng tôi không tiêu một đồng. Tôi gửi nó vào két, coi như một chứng cứ của quá khứ, và một lời nhắc: tình yêu không thể quy đổi, và lòng tự trọng càng không.
Tôi trở về nhà, không phải vì sợ mất chồng, mà vì tôi chọn cho hai con một cơ hội có đủ cha mẹ – trong điều kiện tôi được tôn trọng. Tôi cũng chuẩn bị sẵn phương án rời đi bất cứ lúc nào nếu mọi thứ lặp lại.
Bà Hương cuối cùng cũng nói một câu xin lỗi, không tròn trịa nhưng ít nhất là hạ giọng:
“Mẹ… sai. Mẹ nóng quá.”
Tôi gật đầu. “Con ghi nhận. Nhưng con sẽ không quên.”
Vì có những vết xước không cần phải rạch lại, nhưng phải nhớ để đừng để ai cầm dao thêm lần nữa.



