Chồng Báo Đi Công Tác 15 Ngày Bảo Tôi Ko Gọi ĐIện Làm Phiền Phát Hiện Anh Đi Du Lịch Với Bồ Tôi Hủy Thẻ Và Bán Biệt Thự Rồi Tôi Nhận 66 Cuộc Gọi Lỡ.

Chồng Báo Đi Công Tác 15 Ngày Bảo Tôi Ko Gọi ĐIện Làm Phiền Phát Hiện Anh Đi Du Lịch Với Bồ Tôi Hủy Thẻ Và Bán Biệt Thự Rồi Tôi Nhận 66 Cuộc Gọi Lỡ.

Tôi tên Lan, 32 tuổi, làm kế toán cho một công ty xuất nhập khẩu ở TP.HCM. Chồng tôi, Hùng, 35 tuổi, nói năng lúc nào cũng “đàng hoàng”: có dự án, có đối tác, có nguyên tắc. Một tối đầu tháng, anh xách vali ra cửa, bảo đi công tác 15 ngày ở Nha Trang “ký hợp đồng lớn”, giọng nghiêm như sếp họp.

Trước khi đi, anh dằn từng chữ:
“Em đừng gọi điện nhiều. Đối tác họ khó chịu. Có gì nhắn tin thôi. Đừng làm phiền.”

Tôi hơi chạnh lòng, nhưng nghĩ đàn ông làm ăn cần tập trung. Tôi gật đầu. Anh còn quay lại ôm tôi một cái, mùi nước hoa lạ thoáng qua, rồi cửa đóng “cạch” như cắt phăng mọi câu hỏi.

Ba ngày đầu tôi nhắn tin: “Anh ăn uống sao?” Anh trả lời cụt lủn: “Bận. Đừng gọi.” Ngày thứ tư, anh tắt luôn “đã xem”. Tôi tự trấn an: chắc bận thật.

Cho tới chiều thứ sáu. Thẻ tín dụng của tôi báo giao dịch ở một resort 5 sao, tiền đặt phòng, tiền spa, và… một bữa tối cho hai người. Mục “ghi chú” còn lịch sự: Romantic Set Menu.

Tôi bần thần. Hùng có thẻ phụ do tôi đứng tên. Anh vẫn dùng để “tiếp khách”. Nhưng “romantic” thì tiếp ai?

Tôi gọi thẳng. Máy bận. Nhắn tin: “Anh đang ở đâu?” Không trả lời. Tôi mở mạng xã hội của một cô em đồng nghiệp từng khoe quen “nhiều người làm du lịch”. Lướt vài story, tim tôi như bị ai bóp: một tấm ảnh chụp ở đúng resort ấy, góc check-in quen thuộc, và trong kính phản chiếu phía sau… Hùng, đang cười với một cô gái tóc dài, váy trắng, tay đeo chiếc đồng hồ tôi tặng.

Tôi phóng to. Không nhầm được.

Đêm đó, tôi không khóc. Tôi mở laptop, đăng nhập tài khoản ngân hàng, nhìn những khoản tiền tôi đã góp, nhìn căn biệt thự ở Thảo Điền—tài sản tôi được ba mẹ sang tên trước khi cưới. Tôi gọi tổng đài, hủy thẻ phụ của Hùng. Sau đó tôi gọi cho môi giới quen của chị họ:
“Chị giúp em rao bán nhà. Giá nào cũng được, miễn nhanh.”

Sáng hôm sau, khi tôi vừa ký giấy đặt cọc với người mua, điện thoại rung liên tục. Tôi liếc màn hình: 66 cuộc gọi lỡ. Toàn là số của Hùng.

Tôi để điện thoại rung đến khi im hẳn rồi mới nhắn một dòng: “Anh không muốn em gọi làm phiền mà.” Nhìn tin nhắn gửi đi, tôi thấy mình bình tĩnh đến lạnh. Bình tĩnh vì khi người ta đã nhìn rõ sự thật, mọi lời giải thích đều trở nên thừa thãi.

Hùng lại gọi ngay. Tôi không nghe. Tôi biết nếu nghe, tôi sẽ phải đối diện với giọng điệu quen thuộc của anh: vừa xin lỗi vừa đổ lỗi, vừa dỗ dành vừa ra lệnh. Tôi không muốn mình mềm đi.

Chiều hôm ấy, môi giới gửi tôi bản thỏa thuận đặt cọc và lịch hẹn công chứng. Người mua là một cặp vợ chồng trẻ, chuyển công tác vào Nam, cần nhà gấp. Họ chấp nhận giá thấp hơn thị trường gần một tỷ, vì muốn vào ở ngay. Tôi không mặc cả. Tôi chỉ hỏi đúng một điều: “Bao lâu công chứng được?” Môi giới đáp: “Ba ngày.”

Tôi nhìn căn biệt thự mà ba mẹ từng gọi là “của để dành”. Tôi đã từng nghĩ nó là nơi chúng tôi sẽ nuôi con, trồng cây, già đi cùng nhau. Nhưng lúc này, nó giống như một cái khung—đẹp nhưng trống. Tôi không muốn Hùng có bất kỳ sợi dây nào kéo tôi lại.

Đến tối, Hùng nhắn tin liên tục, mỗi tin như một kiểu người khác nhau:

  • “Lan nghe anh giải thích.”

  • “Em làm gì vậy? Sao thẻ không dùng được?”

  • “Đừng trẻ con.”

  • “Anh đang gặp đối tác thật!”

  • “Em muốn phá hết à?”

Tôi đọc và không đáp. Tôi gọi cho ngân hàng xác nhận: thẻ phụ đã khóa vĩnh viễn. Tôi đổi mật khẩu mọi tài khoản chung, bật xác thực hai lớp. Kinh nghiệm kế toán giúp tôi hiểu: có những chuyện không phải để tranh cãi, mà để chặn rủi ro.

Sáng ngày thứ bảy, tôi nhận cuộc gọi từ mẹ chồng. Giọng bà hoảng:
“Lan ơi, Hùng nói con hủy thẻ, còn bán nhà? Con làm vậy sao được? Vợ chồng có gì từ từ…”

Tôi hỏi thẳng:
“Mẹ biết Hùng đi ‘công tác’ với ai không?”

Bà im vài giây rồi nói nhanh:
“Nó… nó chỉ là bạn thôi. Đàn ông ra ngoài xã giao…”

Tôi cười khan. “Xã giao” mà nắm tay trong resort, đeo đồng hồ vợ tặng, ăn set “romantic” thì đúng là xã giao kiểu mới.

Trưa, Hùng về đến TP.HCM. Anh đứng trước cửa biệt thự, gọi tôi xuống. Tôi nhìn qua camera: mặt anh tái, áo nhăn, tóc rối, khác hẳn người đàn ông bóng bẩy trước lúc đi. Tôi không mở cửa ngay, chỉ nói qua intercom:
“Anh muốn gì?”

“Lan, em xuống nói chuyện. Anh sai rồi, nhưng em đừng làm quá. Nhà này là nhà chung—”

Tôi ngắt lời: “Không. Nhà này đứng tên em. Anh biết rõ mà.”

Anh nghẹn. Tôi thấy rõ khoảnh khắc anh nhận ra mình không còn chỗ dựa. Trước giờ, anh vẫn xem sự nhẫn nhịn của tôi như một thứ mặc định: tôi sẽ giận, rồi sẽ nguôi, rồi mọi thứ lại bình thường. Nhưng lần này, tôi không đóng vai “bình thường” nữa.

Tôi xuống, mở cửa vừa đủ để đứng ở ngưỡng. Hùng định bước vào, tôi chặn lại. Anh hạ giọng:
“Chuyện không như em nghĩ. Anh đi với… khách hàng. Cô ấy là người của đối tác.”

Tôi đưa điện thoại cho anh xem tấm ảnh phản chiếu. Tôi còn cho anh xem sao kê: tiền phòng đôi, spa đôi, bữa tối đôi. Tôi không nói nhiều, chỉ nhìn thẳng. Mắt anh đảo qua đảo lại, cuối cùng thở ra một câu:
“Anh… lỡ thôi. Em tha cho anh lần này.”

Tôi thấy mình từng yêu người đàn ông này thật. Yêu đến mức từng tin rằng “đừng gọi làm phiền” là vì công việc, chứ không phải vì anh đang sống một cuộc đời khác. Nhưng tình yêu không thể tồn tại nếu nó chỉ có một người giữ.

“Anh gọi em là phiền.” Tôi nói chậm. “Vậy từ giờ, em sẽ phiền ít nhất có thể. Anh dọn đồ đi.”

Hùng sững sờ: “Em đuổi anh?”

Tôi gật. “Anh có ba tiếng. Em đã đặt lịch công chứng bán nhà. Sau đó, đây không còn là nhà của em nữa, càng không phải của anh.”

Anh như phát điên. Anh gọi điện cho anh trai tôi, cho chị họ, cho cả bạn chung. Điện thoại tôi sáng lên liên tục, cuộc gọi vào dồn dập như sóng. Người xin tôi nghĩ lại, người trách tôi “nóng”, người bảo “giữ thể diện”. Tôi nghe hết, nhưng quyết định không đổi.

Tối đó, khi Hùng kéo vali ra khỏi cửa, anh quay lại:
“Em làm vậy, em sẽ hối hận.”

Tôi nhìn anh, lần đầu tiên thật rõ: người khiến tôi hối hận không phải là tôi—mà là người đã bắt tôi phải chọn cách mạnh tay để tự cứu mình.

Ba ngày sau, tôi bước vào phòng công chứng với một tập hồ sơ dày: giấy tờ nhà, hợp đồng đặt cọc, xác nhận tình trạng tài sản. Người mua đến đúng giờ, lịch sự và hơi hồi hộp. Tôi ký tên, từng nét bút đều chắc. Khi con dấu đỏ đóng xuống “cộp” một tiếng, tôi không thấy đau như tưởng tượng. Tôi thấy… nhẹ.

Tôi chuyển ra thuê một căn hộ nhỏ ở Bình Thạnh. Chỉ 40m², có ban công và ánh nắng buổi sáng. Tôi mua một cái bàn làm việc mới, một chậu cây lưỡi hổ, và treo lên tường tờ giấy ghi đúng hai dòng: “Mình không cần xin phép để được tôn trọng.”

Hùng vẫn gọi. Lúc đầu là kiểu dọa dẫm: “Em trả anh phần anh góp chứ?” Sau đó là kiểu năn nỉ: “Anh sửa được mà.” Rồi chuyển sang tức tối: “Em ác quá.” Tôi không chặn số ngay. Tôi để mình nghe vài lần, như nghe cho đủ để dứt.

Một tối, tôi hẹn Hùng gặp ở quán cà phê gần tòa án quận—địa điểm cố ý. Anh đến sớm, mặt mệt mỏi, nhưng vẫn cố giữ phong thái “đàn ông hiểu chuyện”.

“Lan, anh xin lỗi. Cô ấy… chỉ là phút yếu lòng. Anh cắt rồi.” Hùng nói, tay nắm ly cà phê chặt đến trắng knuckles. “Em đừng ly hôn. Mình bắt đầu lại.”

Tôi im lặng một lúc rồi hỏi: “Anh nói em đừng gọi làm phiền. Vậy lúc anh ở resort, em là gì trong đầu anh? Là vợ hay là… ‘phiền’?”

Hùng cúi xuống. “Anh sợ em nghi. Anh muốn yên ổn.”

“Anh muốn yên ổn cho anh.” Tôi sửa lại. “Còn em thì sao?”

Anh ngẩng lên, bắt đầu kể về áp lực công việc, về cảm giác “được ngưỡng mộ”, về chuyện đàn ông đôi khi “lạc đường”. Tôi nghe và nhận ra: anh vẫn đang cố biến câu chuyện thành một tai nạn. Nhưng ngoại tình không phải tai nạn. Nó là một chuỗi lựa chọn: chọn nói dối, chọn tắt máy, chọn dùng tiền của tôi cho cuộc vui của anh, chọn đặt sự tiện lợi của anh lên trên lòng tự trọng của tôi.

Tôi đặt lên bàn một tập giấy: đơn ly hôn thuận tình đã soạn sẵn, kèm danh sách tài sản và thỏa thuận rõ ràng. “Em không đòi gì của anh,” tôi nói. “Vì phần lớn tài sản đứng tên em, có nguồn gốc từ ba mẹ em. Em chỉ muốn kết thúc gọn.”

Hùng giận: “Em coi thường anh à? Em nghĩ anh bám em?”

Tôi nhìn anh, không khiêu khích, không mỉa mai. “Em không nghĩ. Nhưng hành động của anh cho thấy anh quen dựa vào những thứ em dựng lên: nhà, thẻ, sự im lặng. Khi những thứ đó biến mất, anh mới hoảng.”

Hùng bật dậy, định nói gì đó rồi khựng lại. Anh nhìn ra đường, nơi mọi người đi qua như chẳng ai quan tâm cuộc đời chúng tôi sụp thế nào. Anh ngồi xuống lại, giọng nhỏ hơn: “Em chắc chưa?”

“Chắc.” Tôi trả lời ngay, không cần suy nghĩ. “Chắc từ cái ngày em nhìn thấy anh trong tấm kính phản chiếu.”

Câu nói đó như lưỡi dao cắt đứt sợi dây cuối. Hùng không cãi nữa. Anh hỏi về thời gian nộp hồ sơ, về việc chia đồ, về hộ khẩu. Những câu hỏi thực tế nghe buồn cười, nhưng đó là thứ tôi cần: thực tế, rõ ràng, không diễn.

Những tuần sau, tôi nhận nhiều tin nhắn từ bạn bè chung. Người bảo tôi “thừa thắng xông lên”, người bảo “đàn ông ai chẳng vậy”. Tôi không tranh luận. Tôi chỉ trả lời một câu: “Mình chọn cuộc đời mình.”

Tôi đưa ba mẹ đi ăn một bữa lẩu nhỏ. Ba tôi không hỏi nhiều, chỉ gắp cho tôi miếng cá và nói: “Con khỏe là được.” Mẹ tôi nhìn tôi lâu, mắt đỏ: “Mẹ chỉ sợ con chịu đựng một mình.” Tôi nắm tay mẹ: “Con không chịu đựng nữa.”

Tôi bắt đầu học một khóa ngắn về quản lý tài chính cá nhân, vì tôi muốn tiền của mình không chỉ là phòng thủ, mà là nền tảng để tiến lên. Tôi tập chạy buổi sáng, không phải để quên chuyện cũ, mà để cảm thấy cơ thể mình vẫn thuộc về mình. Tôi dọn lại danh bạ: giữ những số thật sự quan tâm, bỏ những số chỉ thích góp ý.

Một ngày, tôi vô tình xem lại lịch sử cuộc gọi. 66 cuộc gọi lỡ hôm đó vẫn còn. Tôi nhìn con số ấy và bật cười. Không phải cười vì thắng, mà cười vì nhận ra: có những người chỉ cuống cuồng gọi khi họ mất quyền kiểm soát, chứ không phải khi họ sợ mình làm bạn đau.

Tôi không còn biệt thự. Nhưng tôi có một căn hộ nhỏ đầy nắng, một công việc ổn định, và một sự bình yên mà trước đây tôi từng đánh đổi bằng im lặng. Nếu có ai hỏi tôi có hối hận không, tôi sẽ nói thật: tôi chỉ hối hận vì đã từng nghĩ mình phải “ngoan” để được yêu.