Bị Nhà Chồng Ép Ly Hôn Đuổi Đi, Tôi Đói Quá Cầm Cố Kỷ Vật Mẹ Cho, Ông Chủ Hét: “Mang 10 Xe Maybach

Tôi là Trang, 28 tuổi, quê ở Nghệ An, lấy chồng vào năm 25 tuổi sau một lần gặp gỡ tình cờ ở Hà Nội. Gia đình anh Tuấn – chồng tôi – là dân kinh doanh bất động sản, có tiếng ở Quảng Ninh. Khi cưới, ai cũng nói tôi may mắn, “chuột sa chĩnh gạo”. Nhưng không ai biết sau đám cưới hào nhoáng, tôi sống như người ở trong nhà.

Tuấn lạnh nhạt, mẹ chồng thì xem tôi như cái gai. Bà bảo tôi lấy Tuấn vì tiền, không xứng với gia đình “danh giá” của họ. Tôi im lặng, nhẫn nhịn, vì nghĩ rằng rồi họ sẽ hiểu, sẽ chấp nhận. Nhưng ba năm trôi qua, họ không chấp nhận, mà còn muốn đuổi tôi đi.

Tôi từng bị mẹ chồng xé váy, ném va ly đồ ra ngoài sân giữa đêm, chỉ vì tôi nấu không vừa miệng bà. Tuấn đứng đó, không bênh, chỉ nói: “Em tự biết mình sai gì rồi”. Tôi nuốt nước mắt vào trong, ôm lòng tự tôn cố giữ gia đình.

Rồi tôi bị ép ký đơn ly hôn. Không con cái, không tài sản, chỉ có hai bàn tay trắng và một căn phòng trọ thuê vội ở ngoại ô Hà Nội. Tôi kiệt quệ, đói đến mức phải uống nước lọc thay cơm. Trong người chỉ còn đúng một thứ đáng giá: chiếc vòng cổ bạch kim mẹ tôi để lại trước khi mất, vật duy nhất còn sót lại từ người thân duy nhất của tôi.

Không còn cách nào khác, tôi đem nó ra tiệm cầm đồ ở phố Nguyễn Khánh Toàn. Chủ tiệm là một người đàn ông trạc tuổi 40, gương mặt lạnh lùng, nhìn tôi một lúc rồi nhận vòng, soi kỹ. Bất ngờ, mắt ông ta mở lớn. Ông lặng người vài giây, rồi không nói không rằng, rút điện thoại ra gọi ngay trước mặt tôi.

“Lập tức cho đoàn 10 xe Maybach tới tiệm ngay! Có việc khẩn!” – ông hét lớn khiến tôi giật mình.

Tôi chưa hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ thấy ông nhìn tôi bằng ánh mắt hoàn toàn khác. Không còn là kẻ nghèo rách mang đồ đi cầm cố, mà là… thứ gì đó khiến ông kinh ngạc tột độ.

Tôi đứng đó, lạnh run, bụng đói cồn cào, và cả người tôi dường như bị nuốt chửng bởi cơn sóng dữ đang chuẩn bị tràn tới… từ chính cái vòng cổ mẹ để lại

Ông chủ tiệm dẫn tôi vào trong phòng riêng, bảo nhân viên khóa cửa tiệm ngay lập tức. Không khí bỗng chốc trở nên căng thẳng một cách kỳ lạ. Tôi lắp bắp hỏi:

“Có… có chuyện gì vậy ạ?”

Ông ta không trả lời ngay. Ông đặt chiếc vòng lên mặt bàn kính, rồi từ trong ngăn kéo, lôi ra một cái hộp da đã cũ. Ông mở hộp, lấy ra một bản hồ sơ, và đưa tôi xem một tấm ảnh cũ – là ảnh mẹ tôi lúc trẻ, tóc búi cao, mặc áo dài đen đứng cạnh một người đàn ông đeo chính chiếc vòng tôi vừa mang tới.

“Cháu là con của bà Hạnh?” – ông hỏi, giọng khàn đi.

Tôi gật đầu, tim đập dồn dập. “Sao… sao chú biết mẹ cháu?”

Ông nhìn tôi rất lâu rồi mới chậm rãi nói: “Bà Hạnh không phải người bình thường. Bà từng là người tình bí mật của ông Trịnh Văn Bình – Chủ tịch Tập đoàn Tài Việt – một trong những người giàu nhất Việt Nam vào thập niên 90. Chiếc vòng này là bản khắc đặc biệt, chỉ ông Bình đặt riêng cho người thân thiết nhất. Trên thị trường chỉ có 2 chiếc.”

Tôi sững người. “Chú nói… mẹ cháu từng…”

“Phải. Và nếu thông tin trùng khớp, cháu là con ruột ngoài giá thú của ông Bình.” – ông ta nói gọn lỏn.

Tôi lùi lại vài bước, cảm giác như sét đánh ngang tai. Mẹ tôi – người phụ nữ bán bánh bèo ở Nghệ An – lại có quá khứ như vậy sao? Tôi cố nhớ lại nhưng mẹ chưa bao giờ kể. Chỉ nhắc rằng “ba con là người không thể về bên mẹ”.

Ông chủ tiếp lời: “Ông Bình mất từ 2010, nhưng để lại một di chúc bí mật, trao quyền sở hữu một phần cổ phần tập đoàn cho ‘đứa con gái mang họ Trần – con của người phụ nữ đeo vòng khắc chữ B&B’. Vòng cháu đang giữ chính là vật chứng duy nhất.”

Tôi cứng họng. Ông Bình để lại phần tài sản đó… cho tôi? Nhưng vì sao giờ mới có người tìm? Vì sao mẹ không bao giờ nhắc?

Chưa kịp hỏi tiếp, tiếng động cơ vang lên ngoài cửa sắt. Tôi chạy ra nhìn qua khe cửa – một hàng xe Maybach đen tuyền dừng kín con phố, hơn chục người mặc vest đen bước xuống, mỗi người đeo tai nghe, mắt đeo kính đen, hành động đồng bộ như quân đội.

Một người phụ nữ tóc bạc sang trọng tiến vào, ánh mắt lạnh lùng nhưng sắc sảo. Bà nhìn tôi, rồi nhìn chiếc vòng. Sau vài giây im lặng, bà nói:

“Cô là con của Hạnh? Tôi là bà Dung – Tổng Giám đốc điều hành Tập đoàn Tài Việt. Tôi đến để đưa cô về.”

Tôi run rẩy: “Tôi… không hiểu gì cả…”

Bà Dung cười nhạt. “Cô không cần hiểu. Từ giờ cô là người thừa kế hợp pháp phần tài sản của ông Bình. Nhưng cũng đồng nghĩa… cô vừa bước vào cuộc chiến mà mình không hề biết trước.”

Tôi nuốt nước bọt, trái tim thắt lại. Hóa ra tôi không chỉ mất chồng… mà vừa nhúng chân vào một vũng lầy quyền lực mà mẹ tôi đã từng bỏ trốn để thoát khỏi

Về đến trụ sở Tập đoàn Tài Việt – một tòa cao ốc 45 tầng giữa trung tâm Sài Gòn – tôi như bước vào một thế giới khác. Từ cô gái tay trắng phải đi cầm cố vòng cổ, giờ tôi được đưa vào khu vực VIP, có vệ sĩ túc trực, người hầu riêng, thậm chí một căn hộ cao cấp trong toà nhà trị giá hơn 30 tỷ đồng được chuẩn bị “cho người thừa kế trở về”.

Tôi gặp luật sư của tập đoàn, ông Tuấn – người cầm bản di chúc viết tay của ông Bình. Trong đó ghi rõ: “Trần Ngọc Trang – con gái bà Hạnh – được quyền sở hữu 7% cổ phần Tài Việt, đồng thời nắm quyền biểu quyết trong Hội đồng Cổ đông, với điều kiện giữ kín danh tính.”

Tôi không biết 7% là nhiều hay ít, cho đến khi luật sư nói: “Hiện cổ phần của Chủ tịch đang chia làm 3 phần. Cô nắm 7%, bà Dung 40%, phần còn lại phân tán trong gia đình và các cổ đông phụ. Nhưng với điều kiện giữ kín danh tính, cô có thể trở thành con át chủ bài.”

Tôi giờ đã hiểu vì sao bà Dung – người phụ nữ quyền lực nhưng cực kỳ lạnh lùng kia – lại đích thân đến đón tôi. Không phải vì tôi là “con riêng”, mà vì tôi là quân cờ sống trong ván cờ quyền lực họ đang chơi. Tôi là người có thể nghiêng cán cân, theo hướng bà ta mong muốn.

Tôi bắt đầu được huấn luyện gấp rút: từ phong thái, ăn nói, ngôn ngữ thương trường, và cả cách đối phó với truyền thông. Bà Dung theo sát tôi như cái bóng. Nhưng tôi cũng nhận ra ánh mắt bà không chỉ là kiểm soát, mà còn là dè chừng.

Một tuần sau, tôi lần đầu xuất hiện trong một cuộc họp cổ đông – dưới danh nghĩa “Cố vấn nhân sự mới được bổ nhiệm”. Trong phòng họp, lần đầu tiên tôi đối mặt với người anh cùng cha khác mẹ – Trịnh Văn Khoa – người đang nắm 25% cổ phần và là ứng viên Chủ tịch mới.

Anh ta nhìn tôi, ánh mắt khinh khỉnh, rồi nhếch mép: “Con ruột hay… chỉ là một công cụ của bà Dung?”

Tôi bình tĩnh đáp: “Cổ phần tôi nắm là từ cha anh để lại. Nếu anh nghi ngờ, tôi sẵn sàng làm xét nghiệm ADN, công khai trước toàn bộ cổ đông.”

Cả phòng họp im phăng phắc.

Sau buổi họp, tôi nhận được tin nhắn nặc danh: “Cô nên biến đi. Nếu không, mẹ cô cũng không yên dưới mồ đâu.”

Tôi lặng người. Ván cờ này không đơn giản là tranh quyền. Nó là nơi máu, tiền, và cả mạng sống bị đem ra đặt cược.

Và tôi, từ một người phụ nữ bị nhà chồng ép ly hôn, giờ đang ở trung tâm của một cuộc chiến ngầm – nơi mỗi bước đi đều có thể là cú ngã cuối cùng.