ĐƯA CẢ NHÀ CHỒNG ĐI ĂN NHÀ HÀNG CHỒNG BẮT VỢ Ở NHÀ TRÔNG CON VỢ LẰNG LẶNG ÔM CON QUAY VÀO NHÀ NHƯNG 30 PHÚT SAU CHỒNG PHẢI QUAY VỀ XIN LỖI CẦU XIN VỢ THA THỨ..

ĐƯA CẢ NHÀ CHỒNG ĐI ĂN NHÀ HÀNG CHỒNG BẮT VỢ Ở NHÀ TRÔNG CON VỢ LẰNG LẶNG ÔM CON QUAY VÀO NHÀ NHƯNG 30 PHÚT SAU CHỒNG PHẢI QUAY VỀ XIN LỖI CẦU XIN VỢ THA THỨ..

Chiều thứ bảy, Minh gọi điện bảo Linh thay đồ đẹp: “Hôm nay đưa cả nhà anh đi ăn nhà hàng. Em chuẩn bị nhanh.” Linh đang ru bé Bảo 18 tháng ngủ, nghe vậy chỉ “ừ” nhỏ. Cả tuần Minh bận, tiền sữa, tiền bỉm, tiền điện nước Linh xoay sở bằng lương part-time bán hàng online. Minh không thiếu tiền, nhưng thiếu kiên nhẫn với tiếng khóc trẻ con.

Đến giờ đi, nhà chồng đã đứng sẵn dưới sân: bà Tuyết mẹ Minh, ông Hùng ba Minh, chị chồng Hạnh và anh rể. Bà Tuyết nhìn Linh bế con, nhăn mặt: “Đi ăn nhà hàng mà bế theo làm gì? Trẻ con hư hết, phá người ta.” Minh gật theo như thói quen: “Em ở nhà trông con đi. Cả nhà anh đi chút thôi, tí về.”

Linh đứng sững. Câu “tí về” nghe như một thứ lịch sự rẻ tiền. Minh vừa khoác áo vest, vừa cầm chìa khóa xe, giọng chắc nịch như ra lệnh: “Ở nhà cho yên. Anh mời cả nhà anh, em đi theo lỉnh kỉnh làm gì.”

Chị Hạnh cười cợt: “Đấy, Linh ở nhà cho sướng, khỏi phải bận. Mẹ chồng em cũng ngại tiếng con nít lắm.” Bà Tuyết thêm một câu, nhẹ như gió mà cắt da: “Vợ chồng mới cưới thì còn được. Có con rồi thì biết thân.”

Linh không nói. Cô nhìn Minh—người vừa hứa tuần trước sẽ “để em đỡ tủi”. Nhưng trước mặt gia đình anh, lời hứa biến mất. Linh chỉ lẳng lặng chỉnh lại khăn trên vai, ôm bé Bảo sát ngực. Con dụi đầu vào cổ mẹ, mùi sữa còn phảng phất.

Minh đã bước ra cửa, quay lại nhắc lần nữa: “Nhớ khóa cửa. Con khóc thì cho nó xem điện thoại chút cũng được.”

Linh không trả lời. Cô bế con quay vào nhà, đóng cửa lại bằng một cái “cạch” rõ ràng. Bên ngoài, tiếng xe nổ máy, tiếng cười nói xa dần.

Chưa đầy 30 phút sau, chuông cửa vang dồn. Linh mở hé. Minh đứng đó, mặt tái, áo vest nhăn, hơi thở gấp. Anh nuốt khan, giọng hụt hẫng như vừa bị ai tát thẳng vào tự trọng:

“Linh… mở cửa cho anh. Anh xin lỗi. Anh… anh lỡ rồi. Em tha cho anh được không?”

Linh nhìn Minh qua khe cửa. Đôi mắt anh hoang mang, không giống dáng vẻ tự tin khi nãy. Cô không mở hẳn, chỉ hỏi bình thản: “Anh về làm gì? Cả nhà anh đi ăn mà.”

Minh lắp bắp: “Anh… anh phải về. Em mở cửa đã, anh nói.” Giọng anh nhỏ hơn thường ngày, như sợ hàng xóm nghe thấy.

Linh mở cửa, bước lùi để anh vào. Căn nhà im ắng. Bé Bảo đang ngồi chơi cái muỗng nhựa, thấy ba thì cười “ba… ba” nhưng Minh không cúi xuống bế con như mọi khi. Anh đứng chôn chân giữa phòng khách, như người vừa chạy trốn khỏi một nơi nguy hiểm.

“Anh bị sao?” Linh hỏi, tay vẫn giữ con trong vòng ôm.

Minh đưa điện thoại ra, màn hình còn sáng. “Lúc ở nhà hàng… em biết không, anh gọi đặt bàn từ trước. Nhà hàng có chương trình ‘khách gia đình’—họ tặng bánh sinh nhật miễn phí nếu có đủ thành viên và… có giấy tờ đặt trước đúng tên.” Anh nói nhanh rồi dừng, như tìm cách giải thích cho hợp lý.

Linh nhìn anh, không hiểu.

Minh nuốt nước bọt: “Mẹ anh bảo nhân viên chuẩn bị bánh. Mẹ nói là… ‘sinh nhật Minh’. Nhưng em biết tháng này đâu phải sinh nhật anh. Anh cũng ngạc nhiên. Rồi nhân viên mang bánh ra, đứng giữa phòng, hát chúc mừng. Cả nhà nhìn anh. Anh chưa kịp phản ứng thì mẹ anh… mẹ anh nói to: ‘Hôm nay là sinh nhật Minh, vợ nó không đi, ở nhà trông con. Đàn bà có con thì vậy thôi…’”

Linh nghe đến đó, tim nhói nhưng mặt vẫn không đổi. Cô hỏi: “Rồi sao?”

Minh bặm môi: “Có một bàn cạnh đó—mấy người cùng công ty anh. Trong đó có chị trưởng phòng nhân sự và… sếp tổng. Họ quay sang nhìn. Chị nhân sự cười kiểu… khó chịu. Em hiểu không, công ty anh vừa có đợt đánh giá văn hóa gia đình, bình đẳng giới, các thứ. Anh đang được cân nhắc lên trưởng nhóm.” Minh siết chặt điện thoại. “Anh thấy mặt mình nóng ran.”

Linh im lặng. Những thứ “đánh giá văn hóa” nghe xa lạ với cô, nhưng nỗi nhục trước đám đông thì ai cũng hiểu.

Minh kể tiếp, giọng chùng xuống: “Chưa hết. Mẹ anh còn nói thêm: ‘Linh nó ở nhà rồi, khỏi cần dẫn đi cho phiền. Mình ăn cho vui.’ Lúc đó chị Hạnh cười lớn. Anh rể cũng hùa theo: ‘Vợ ở nhà là đúng, ai rảnh mà bế con vào nhà hàng.’”

“Rồi anh làm gì?” Linh hỏi.

Minh cúi đầu: “Anh… anh cười gượng. Anh không dám cãi. Em biết tính mẹ anh mà… rồi tự nhiên sếp tổng đứng lên, không nói nhiều. Ổng chỉ bảo: ‘Minh, anh nên về đưa vợ con đi ăn. Ở công ty tôi, đàn ông mà để vợ ôm con một mình, còn mình đi vui vẻ, thì tôi không tin người đó biết chịu trách nhiệm.’”

Minh ngẩng lên nhìn Linh, mắt đỏ: “Em ơi, anh chưa từng thấy bị bẽ mặt như vậy. Cả nhà anh im bặt. Mẹ anh còn cố cười: ‘Ôi, chuyện gia đình mà.’ Sếp chỉ gật đầu rồi quay đi.”

Linh bật ra một tiếng cười khẽ, không vui: “Thì chuyện gia đình anh đó. Anh nghe rồi còn về đây xin lỗi làm gì? Hay sợ mất chức?”

Minh như bị đâm. Anh nói nhỏ: “Linh, ban đầu anh nghĩ đơn giản… cả nhà anh đông, đưa con theo mệt. Anh sợ con quấy, mẹ anh lại càm ràm. Anh… anh chọn cách dễ cho anh.”

“Cách dễ cho anh,” Linh nhắc lại. “Còn em?”

Minh quỵ xuống ghế. “Anh sai. Anh không bảo vệ em. Nhưng anh về không chỉ vì sếp. Anh nhận ra… anh để mẹ và chị anh coi em như người ở. Anh cũng đang coi em như vậy mà không biết.”

Linh nhìn bé Bảo đang gặm cái muỗng. Cô nhớ từng lần Minh nói “đàn bà ở nhà chăm con là bình thường”, từng lần anh ưu tiên tiếng cười nhà chồng hơn sự tủi thân của vợ. Cô hỏi, giọng bình tĩnh đến lạnh: “Anh muốn em tha thứ thì anh định làm gì?”

Minh hít sâu: “Anh sẽ quay lại nhà hàng… đón cả nhà anh về. Và anh sẽ nói rõ: từ nay em và con là gia đình của anh. Ai coi thường em, anh không ngồi chung bàn. Anh… anh sẽ xin lỗi em trước mặt mẹ anh.”

Linh nhìn anh rất lâu. “Anh nói được thì làm. Nhưng làm xong chưa chắc em đã tha.”

Minh gật đầu liên tục. “Anh hiểu. Em cho anh cơ hội chứng minh. Một lần thôi.”

Linh mở tủ, lấy áo khoác cho con. Cô nói ngắn gọn: “Đi. Nhưng không phải để ăn nhà hàng. Đi để anh nói điều cần nói.”

Trên đường trở lại nhà hàng, Minh lái xe chậm hơn thường ngày. Linh ngồi phía sau bế bé Bảo. Cô không nhìn Minh qua gương, không muốn anh nhầm sự im lặng của cô thành sự mềm lòng. Cô chỉ vuốt lưng con, nghe tiếng thở đều của bé và nhắc mình: hôm nay không phải vì một bữa ăn, mà vì cách người ta đối xử với mẹ của đứa trẻ này.

Tới nơi, Minh bế con xuống trước. Đó là lần đầu tiên trong nhiều tháng Linh thấy anh bế con giữa chỗ đông người mà không ngại. Anh đứng chờ Linh, không bước nhanh vào trước như thói quen. Linh đi cạnh anh, tự nhủ mình không cần chứng minh điều gì với ai.

Bàn nhà chồng vẫn ở góc phòng, thức ăn bày la liệt. Bà Tuyết đang nói chuyện, chị Hạnh cười, anh rể cụng ly với ông Hùng. Vừa thấy Minh quay lại, bà Tuyết sa sầm: “Ủa, đi đâu mà mất mặt người ta vậy? Đang vui tự nhiên bỏ về.”

Minh đặt bé Bảo xuống ghế trẻ em mà nhân viên đem tới, rồi kéo ghế cho Linh ngồi. Cử chỉ nhỏ nhưng đủ khiến chị Hạnh nheo mắt. Minh nhìn thẳng mẹ: “Con về đón vợ và con.”

Bà Tuyết bật cười: “Đón làm gì? Ăn có tí, con nít quấy cả quán. Linh ở nhà là hợp lý.”

Linh đang định nói thì Minh đưa tay ra, nhẹ nhưng dứt khoát như bảo “để anh”. Anh nhìn mẹ mình, giọng không lớn nhưng rõ: “Mẹ, lúc nãy mẹ nói sinh nhật con để làm gì? Sinh nhật con đâu phải hôm nay.”

Không khí chững lại. Ông Hùng nhấp ly bia, mắt liếc sang như muốn tránh. Chị Hạnh chen vào: “Mẹ nói thế cho vui, làm quá lên. Vợ chồng ai chẳng vậy.”

Minh quay sang chị: “Chị, em không thấy vui khi vợ em bị coi thường.”

Bà Tuyết đập đũa xuống: “Coi thường gì? Nó có đi làm đâu mà đòi ngang hàng? Ở nhà chăm con thì ở nhà cho đúng phận. Nhà này bao đời vậy!”

Minh siết hàm. Linh nhìn gương mặt anh, thấy rõ cuộc chiến đang diễn ra: một bên là thói quen “nghe lời”, một bên là ranh giới mới mà anh đang cố dựng lên. Minh nói chậm, như sợ mình run: “Mẹ, Linh không ‘không làm gì’. Linh nuôi con, lo nhà, bán hàng thêm để phụ tiền. Con đi làm được là vì có Linh ở nhà.”

Chị Hạnh cười khẩy: “Ôi, lại văn bình đẳng. Nhà hàng người ta nhìn kìa, bày đặt.”

Minh quay lại nhìn thẳng chị. “Chị nói câu ‘vợ ở nhà là đúng’ trước mặt người khác khiến em bị bẽ mặt, nhưng quan trọng hơn là khiến Linh bị tổn thương. Em không chấp nhận nữa.”

Bà Tuyết nhìn Linh như tìm đồng minh: “Linh, mày nói đi. Mày có thấy tao nói sai không? Đàn bà có chồng thì phải biết điều, đừng làm Minh khó xử!”

Linh hít sâu. Cô biết chỉ cần cô mềm một chút, mọi thứ lại quay về như cũ. Cô nhìn bà Tuyết, giọng không đao to búa lớn, chỉ rõ ràng: “Con không muốn làm anh Minh khó xử. Nhưng con cũng không muốn bị đối xử như người ngoài. Con là vợ anh Minh, là mẹ của bé Bảo. Con không cần ai ‘cho đi ăn’, con chỉ cần được tôn trọng.”

Bà Tuyết sượng lại, rồi cười gằn: “Tôn trọng? Tôn trọng mà bế con vào phá bữa ăn hả?”

Minh đứng dậy, kéo ghế cho Linh đứng cùng. Anh bế bé Bảo lên, ôm con trên tay. “Nếu mẹ thấy vợ con và con con là ‘phá bữa ăn’, thì từ nay con không đi ăn kiểu này nữa. Con sẽ tự lo cho gia đình con.”

Ông Hùng lúc này mới lên tiếng, giọng trầm: “Minh, ngồi xuống. Mất mặt rồi.”

Minh nhìn ba, nói rất bình tĩnh: “Ba, mặt mũi không quan trọng bằng cách mình sống. Con im lâu quá rồi. Con xin lỗi ba, nhưng con phải nói.”

Cả bàn im. Nhân viên đứng xa xa, ngại can thiệp. Minh quay sang Linh: “Linh, em muốn về hay muốn ở lại ăn, em quyết.”

Linh nhìn đồ ăn, nhìn những ánh mắt, rồi nhìn con. Cô nói: “Về. Em không muốn con lớn lên nghe người ta coi thường mẹ nó.”

Minh gật đầu. Anh quay lại nói với nhà chồng một câu cuối: “Con vẫn là con của ba mẹ. Nhưng gia đình nhỏ của con là Linh và bé Bảo. Con sẽ về thăm, nhưng con không để ai nói những lời như hôm nay nữa.”

Trên đường về, Linh không nói “em tha thứ”. Minh cũng không ép. Anh chỉ khẽ hỏi: “Tối nay anh tắm cho con, rồi anh nấu. Em nghỉ.”

Linh nhìn anh qua gương chiếu hậu. Cô không vội tin, nhưng lần đầu tiên, cô thấy một người đàn ông đang cố sửa sai bằng hành động, không phải bằng những câu xin lỗi rỗng.

Cửa nhà mở ra. Linh bước vào trước, vẫn ôm con, nhưng lần này không phải quay vào nhà trong im lặng. Lần này, Minh theo sau, tay xách túi đồ, miệng nói với con: “Ba về với mẹ con mình rồi.”

Và Linh tự nhủ: Tha thứ hay không sẽ do thời gian quyết định. Nhưng ranh giới—hôm nay—đã được dựng lên.