Chồng Đi Công Tắc, Mẹ Chồng Ép Tôi Ngủ Ngoài Phòng Khách Nửa Đêm Bà La Lên Khi Thấy 1 Thứ Kinh Hoàng Bên Cạnh Tôi…
Chồng tôi, Hoàng, đi công tác Đà Nẵng ba ngày. Trước khi đi, anh dặn: “Em ở nhà với mẹ, có gì gọi anh.” Tôi gật đầu, nhưng trong lòng nặng như đá.
Mẹ chồng tôi, bà Hồng, nổi tiếng khó tính. Ngay tối đầu tiên, bà gõ cửa phòng ngủ của vợ chồng tôi, giọng lạnh tanh: “Hoàng đi rồi, phòng này để tao ngủ cho đỡ đau lưng. Mày ra ngoài phòng khách.”
Tôi đứng sững. “Dạ… con đang ngủ ở đây quen—”
“Quen cái gì. Nhà tao, tao nói sao làm vậy.” Bà kéo chăn gối của tôi ra hành lang như kéo một túi đồ.
Tôi nuốt nước mắt, ôm gối ra sofa. Phòng khách tối, chỉ có ánh đèn đường hắt qua rèm. Tiếng quạt kêu rin rít. Tôi nằm co ro, cố ngủ nhưng đầu óc cứ chạy vòng vòng: mình đã làm gì sai đến mức phải ngủ ngoài này?
Khoảng gần nửa đêm, tôi bị đánh thức bởi tiếng lạch cạch từ bếp. Tôi tưởng mèo, nhưng nhà tôi không nuôi. Tôi nín thở, kéo chăn lên ngang mũi. Tiếng bước chân nhẹ, rồi dừng lại ngay sau lưng sofa.
Tôi không dám quay lại.
Một mùi hăng hắc, như nhựa cháy lẫn mùi thuốc, len vào mũi. Tôi rùng mình, mở mắt hé ra. Bên cạnh sofa, ngay sát tay tôi, có một vật dài đặt trên nền gạch, phủ khăn mỏng màu xám. Khăn rung nhẹ như có ai vừa đặt xuống.
Tôi chưa kịp hiểu thì cửa phòng ngủ bật mở. Bà Hồng lao ra, tóc rối, mắt trợn trắng vì hoảng. Vừa nhìn xuống cạnh tôi, bà la lên thất thanh:
“TRỜI ƠI… AI ĐỂ CÁI NÀY Ở ĐÂY?!”
Bà lùi lại một bước, tay bấu vào khung cửa như sắp ngã. Tôi bật dậy, tim đập thình thịch, nhìn theo ánh mắt bà. Khăn xám trượt ra một chút, lộ ra một đoạn kim loại đen bóng và cái kẹp giống ngàm kẹp.
Bà Hồng run giọng: “Mày… mày dính vô cái chuyện gì vậy hả?!”
Tôi há miệng, cổ họng khô khốc. Tôi biết chắc mình không hề mang thứ đó vào nhà. Và nếu nó xuất hiện lúc Hoàng vừa đi công tác… thì chỉ có một khả năng khiến tôi lạnh sống lưng: người đưa nó vào, đang ở rất gần.
Tôi chụp lấy điện thoại dưới gối, bật đèn flash. Ánh sáng quét qua vật cạnh sofa. Lúc này tôi mới nhìn rõ: đó là một ống kim loại dài khoảng gần một mét, một đầu gắn ngàm kẹp có ren vặn, nhìn như dụng cụ công nghiệp. Bên trên còn có vết xước và dầu mỡ bám dính. Khăn xám phủ lên nó giống khăn lau xe hoặc khăn trong xưởng.
Bà Hồng vẫn đứng trân ở cửa phòng, vừa sợ vừa giận. Bà chỉ thẳng vào mặt tôi: “Nói! Mày mang ai vô nhà? Hay mày giấu cái gì?”
Tôi cố giữ bình tĩnh, giọng run: “Con không biết. Con ngủ ngoài này từ tối tới giờ. Con không hề… đem thứ đó vô.”
Bà lao tới kéo khăn ra hẳn. Lộ thêm một phần: gần thân ống có dán băng keo đen quấn vòng, trên đó có chữ viết tay nguệch ngoạc: “GỬI CHO HOÀNG”.
Tôi chết lặng.
“Gửi cho Hoàng” — chồng tôi. Nhưng Hoàng đi công tác. Ai gửi? Sao lại đặt ngay cạnh tôi, lúc nửa đêm? Trong đầu tôi tua lại tiếng lạch cạch từ bếp. Người đó có thể đã vào nhà.
Tôi rút lui một bước, nhìn về cửa chính. Cửa vẫn khóa trong, nhưng khóa chốt phụ của tôi… tôi không chắc. Từ khi về làm dâu, bà Hồng hay giữ chìa dự phòng, bảo “nhà có người lớn tiện trông nom”. Tôi từng thấy bà cất chìa trong hộc tủ giày.
Bà Hồng cúi sát nhìn miếng băng keo, rồi quay sang tôi, mắt sắc như dao: “Mày gọi Hoàng ngay. Gọi liền!”
Tôi bấm số. Chuông đổ vài hồi mới bắt máy. Giọng Hoàng vẫn còn ngái ngủ: “Alo… sao vậy em?”
Tôi chưa kịp nói thì bà Hồng giật điện thoại, gằn giọng: “Hoàng! Mày đi đâu mà để ở nhà lòi ra cái thứ này? ‘GỬI CHO HOÀNG’ là sao?”
Ở đầu dây bên kia, im lặng vài giây. Rồi Hoàng đáp, giọng hụt hẫng: “Mẹ… cái gì? Con không hiểu.”
“Đồ ở phòng khách. Cái ống kẹp sắt, quấn băng keo. Nửa đêm nó nằm cạnh con vợ mày!”
Hoàng bật dậy hẳn: “Ống kẹp…? Mẹ chụp hình gửi con.”
Tôi lập tức chụp. Khi tôi phóng to ảnh, tôi để ý thêm một chi tiết: trên thân ống, có logo mờ mờ của một hãng cơ khí. Tôi không rành, nhưng nó giống đồ dùng trong gara hoặc xưởng sửa xe.
Hoàng nhận ảnh, im lặng thêm lần nữa. Tôi nghe tiếng thở mạnh: “Mẹ… cái đó giống đồ của anh Tài hàng xóm.”
Tài? Tôi rùng mình. Anh Tài ở nhà bên cạnh, làm thợ sửa xe, hay để đồ lỉnh kỉnh. Nhưng vì sao đồ của anh ta lại nằm trong nhà tôi, lại ghi “Gửi cho Hoàng”?
Bà Hồng lập tức đổi hướng, quay phắt ra cửa. “Tao biết ngay! Cái thằng Tài đó nhìn mặt đã gian. Đợi đó!”
Tôi vội giữ tay bà: “Mẹ… đêm rồi. Nếu có người vô nhà mình thật…”
Bà hất tay tôi ra: “Mày sợ vì mày có tật!”
Câu đó như tát vào mặt. Tôi vừa uất vừa run, nhưng điều làm tôi sợ nhất là: nếu người đặt đồ vào nhà là Tài, thì anh ta đã vào bằng cách nào? Chìa dự phòng? Cửa bếp? Hay… có người mở cho anh ta?
Bà Hồng bước nhanh xuống phòng khách, soi thẳng vào ổ khóa cửa chính. Bà cúi nhìn chốt phụ. Chốt không gài.
Bà quay ngoắt lại, mặt tái: “Mày… mày đã mở chốt?”
Tôi lập tức lắc đầu. “Không. Con khóa như mọi ngày. Con thề.”
Bà đứng đờ ra, rồi như nhớ ra điều gì. Bà lao vào kệ giày, giật hộc tủ. Trong đó, móc chìa dự phòng vốn treo ở mép hộc… không còn.
Tôi lạnh toát. Bà Hồng nhìn tôi, rồi nhìn quanh nhà như tìm ai đó núp. Lúc ấy từ ngoài hiên có tiếng bước chân gấp và tiếng thở phì phò. Một bóng người vụt qua khe cửa kính.
Bà Hồng hét: “Ai đó?!”
Tôi vớ ngay cây lau nhà làm “vũ khí” bất đắc dĩ. Bà Hồng thì chụp lấy cây kéo trên bàn. Tôi chưa bao giờ thấy bà sợ như vậy.
Tiếng chân dừng lại trước cửa. Một giọng đàn ông hổn hển: “Cô Hồng… mở cửa! Con là Tài đây.”
Bà Hồng không mở. Bà quát: “Mày cầm chìa nhà tao làm gì? Mày bỏ cái gì vô nhà tao?”
Tài im vài giây rồi nói nhanh: “Con… con xin lỗi. Con chỉ… con tưởng anh Hoàng ở nhà. Con có chuyện gấp.”
Tôi nhìn bà Hồng. Bà nhìn tôi. Không ai hiểu vì sao anh ta lại “tưởng Hoàng ở nhà”. Đột nhiên tôi nhớ đến một chuyện: chiều nay, bà Hồng từng ra cổng nói chuyện với Tài khá lâu. Khi tôi hỏi, bà bảo “chuyện điện nước”.
Tim tôi chìm xuống. Nếu chìa bị mất, ai có cơ hội lấy? Người ra vào tủ giày nhiều nhất… là bà.
Tôi quay sang bà Hồng, giọng khàn: “Mẹ… chìa ở hộc đó… chỉ mẹ hay lấy.”
Mắt bà Hồng chớp mạnh. Bà không đáp, nhưng bàn tay cầm kéo của bà run.
Tôi bước lùi một bước, đầu óc quay cuồng. Một phần trong tôi muốn tin đây chỉ là hiểu lầm. Nhưng mọi dấu hiệu đều xếp lại thành một bức tranh đáng sợ: cửa chốt phụ không gài, chìa dự phòng biến mất, một dụng cụ cơ khí lạ đặt cạnh tôi kèm dòng “Gửi cho Hoàng”, và anh Tài đứng ngoài cửa lúc nửa đêm xin mở.
Bà Hồng rít qua kẽ răng: “Tài! Mày nói rõ. Chìa đâu ra?”
Bên ngoài, Tài nuốt nước bọt, giọng nhỏ xuống: “Cô… cô Hồng đưa con.”
Tôi như bị ai dội gáo nước lạnh. Bà Hồng đứng phắt dậy, mặt đỏ bừng: “Mày nói láo!”
Tài nói nhanh, như sợ bị chặn họng: “Chiều nay cô gọi con sang, bảo ổ khóa nhà cô hay kẹt, nhờ con coi. Cô đưa con chìa để con thử. Con trả lại… con để trong hộc rồi mà.”
Bà Hồng quay sang nhìn tôi. Tôi nhìn lại, tim đập mạnh. Nếu đúng như Tài nói, chìa đã từng ở trong tay anh ta. Nhưng vì sao giờ mất? Và vì sao anh ta lại vào nhà đêm nay?
Tôi cố lấy lại bình tĩnh, nói to qua cửa: “Anh Tài, sao anh đặt cái ống đó cạnh tôi? Sao lại ghi ‘Gửi cho Hoàng’?”
Tài im lặng vài giây. Rồi giọng anh ta nặng nề: “Em… em đừng hiểu lầm. Cái đó… là đồ anh Hoàng nhờ anh mua.”
Bà Hồng sững lại. Tôi cũng sững lại. Tôi quay sang bà, thấy bà mở to mắt như vừa bị lộ bí mật.
Tôi giật điện thoại, gọi lại cho Hoàng. Lần này tôi bật loa ngoài. “Anh Hoàng, anh có nhờ anh Tài mua thứ gì không? Ống kẹp sắt ấy.”
Ở đầu dây, Hoàng ấp úng: “Ờ… có. Anh nhờ ảnh mua cái tay cảo… để sửa cái kệ kho. Nhưng anh nói để mai đem qua… Sao lại ở nhà mình?”
Bà Hồng trợn mắt: “Mày nhờ nó? Mày có nói mẹ mày biết không?”
Hoàng ngập ngừng: “Con… con có nói mẹ là nhờ anh Tài… coi giúp cái khóa cổng với… với đem đồ qua. Con sợ mẹ phiền nên—”
Tôi cứng người. Thì ra Hoàng đã “dàn xếp” từ trước, nhưng không nói rõ với tôi. Và bà Hồng, thay vì nói thẳng, lại đẩy tôi ra phòng khách, chiếm phòng ngủ, rồi tự ý xử lý chìa khóa. Kết quả: một tình huống nguy hiểm ngoài ý muốn.
Tôi nói thẳng vào điện thoại, giọng kìm lại: “Anh Hoàng, anh có nói anh Tài giờ nào mang qua không? Và anh có nói là anh không ở nhà không?”
Hoàng im lặng. Sự im lặng đó là câu trả lời.
Tài ở ngoài cửa chen vào, giọng gấp: “Em ơi, anh xin lỗi. Anh tưởng anh Hoàng ở nhà. Anh gọi mấy cuộc không nghe. Anh định để đồ trong phòng khách rồi về, khỏi phiền. Mà cửa chốt phụ không gài, anh thử chìa… thấy mở được. Anh bước vô, đặt cái đồ xuống, đang tính đi thì nghe cô la…”
Bà Hồng hét: “Mày vô nhà tao lúc nửa đêm như trộm mà còn nói ‘khỏi phiền’?!”
Tôi thở mạnh. Dù Tài nói có vẻ hợp lý, nhưng cách anh ta hành xử vẫn quá liều. Và điều khiến tôi cay nhất là: người bị đẩy ra phòng khách, người ngủ cạnh “vật kinh hoàng” lúc nửa đêm… là tôi.
Tôi nhìn bà Hồng. Bà vẫn cầm kéo, nhưng ánh mắt đã chuyển từ sợ sang bối rối. Tôi chợt hiểu: bà không hẳn muốn hại tôi. Bà chỉ muốn kiểm soát mọi thứ trong nhà, muốn thể hiện quyền lực khi Hoàng vắng mặt. Nhưng sự kiểm soát đó đã đẩy tôi vào nguy hiểm.
Tôi nói, giọng rõ ràng: “Mẹ. Con không biết chuyện này. Con càng không có ‘tật’. Mẹ muốn ngủ phòng vợ chồng con, mẹ cứ nói thẳng. Nhưng mẹ đuổi con ra ngoài rồi để cửa không chốt, chìa thì thất lạc, người lạ ra vào… lỡ có chuyện thật thì ai chịu?”
Bà Hồng mở miệng, rồi lại ngậm. Bà nhìn xuống cái tay cảo sắt như nhìn một bằng chứng không thể chối.
Tôi bước tới cửa, giữ khoảng cách an toàn, nói với Tài: “Anh đặt đồ lại ngoài hiên, rồi về. Sáng mai anh quay lại, có Hoàng ở nhà thì nói chuyện.”
Tài lắp bắp: “Anh… anh xin lỗi. Anh sẽ để ngoài.”
Nghe tiếng kim loại kéo lê nhẹ, rồi tiếng bước chân rời đi. Tôi mới dám thở ra.
Bà Hồng quay vào phòng, giọng nhỏ hơn hẳn: “Mai Hoàng về, tao nói chuyện với nó.”
Tôi nhìn theo bà, không trả lời. Đêm đó tôi không ngủ lại sofa nữa. Tôi kéo chăn vào phòng phụ, khóa cửa trong, đặt điện thoại sát gối.
Sáng hôm sau, Hoàng gọi liên tục xin lỗi. Nhưng lời xin lỗi của anh không xóa được một điều: trong ba ngày anh đi công tác, tôi không chỉ bị mẹ chồng ép ra phòng khách. Tôi còn thấy rõ mình đang sống trong một ngôi nhà mà ranh giới, sự tôn trọng và an toàn… có thể bị xô lệch chỉ vì một quyết định ích kỷ.
Và “thứ kinh hoàng” bên cạnh tôi đêm qua, suy cho cùng, không phải cái tay cảo sắt. Mà là cảm giác: mình bị đặt vào nguy hiểm, ngay trong chính nhà mình, bởi những người đáng lẽ phải bảo vệ mình nhất.



