Chỉ Vì Nấu Bát Canh Thiếu Muối Chồng Hất Thẳng Bát Canh Nóng Vào Tôi S Mẹ Chồng Vỗ Tay: “Dạy Dổ Vợ Là Đúng” Tôi lao Mước Mắy, Khiến Khà Chồng Phá Sản Tong 1 Tháng..
Tôi tên Nguyễn Thị Lan, hai mươi bảy tuổi, làm kế toán cho một công ty vật liệu xây dựng ở quận Tân Phú. Tôi lấy Trần Quốc Khải sau hai năm yêu nhau, cứ nghĩ mình may mắn khi cưới được người đàn ông có học, gia đình tử tế. Nhưng tôi đã nhầm.
Sáng hôm đó, như mọi ngày, tôi dậy từ năm giờ rưỡi. Đi làm cả ngày, tối về vẫn lo cơm nước cho chồng và mẹ chồng. Hôm ấy trời oi bức, tôi nấu bát canh rau ngót với thịt băm – món mẹ chồng thích. Vì vội vàng, tôi nếm sơ, nghĩ đã vừa miệng.
Khải ăn được hai thìa thì cau mày.
“Canh nhạt thế này mà cũng mang ra cho người ta ăn à?” – anh ta gắt.
Tôi cuống quýt:
“Để em nêm lại—”
Chưa kịp đứng dậy, Khải hất thẳng bát canh đang nóng vào người tôi. Nước canh đổ từ ngực xuống bụng, bỏng rát. Tôi hét lên, ngã khuỵu xuống sàn.
Tôi quay sang mẹ chồng cầu cứu, nhưng thứ tôi nhận được là tiếng vỗ tay chan chát.
“Đấy! Phải dạy như thế mới nên người. Vợ mà không biết nấu ăn thì đánh cho chừa!”
Tai tôi ù đi. Không phải vì đau, mà vì sững sờ. Người đàn bà tôi gọi là “mẹ” suốt hai năm qua, hóa ra chưa từng coi tôi là con dâu.
Khải đứng đó, mặt lạnh tanh:
“Lần sau nấu ăn cho đàng hoàng. Ở nhà này, tôi nói là luật.”
Tối hôm đó, tôi khóa cửa nhà vệ sinh, vừa xả nước vừa khóc. Nhìn những vết phồng rộp trên da, tôi chợt hiểu: nếu tôi không thay đổi, cuộc đời này sẽ vĩnh viễn chôn vùi trong những bát canh thiếu muối và những cái tát vô cớ.
Và lần đầu tiên trong đời, tôi không còn nghĩ đến nhẫn nhịn nữa.
Tôi xin nghỉ phép ba ngày với lý do bị tai nạn nhỏ. Trên thực tế, tôi trốn về nhà mẹ ruột ở Bình Dương. Mẹ nhìn những vết bỏng trên người tôi mà lặng đi, không hỏi nhiều, chỉ ôm tôi thật chặt.
“Con muốn sống tiếp thế nào?” – mẹ hỏi.
Câu hỏi ấy ám tôi suốt đêm. Tôi nhận ra, suốt hai năm qua, tôi đã sống trong vai một người vợ “ngoan”: đi làm, đưa tiền cho chồng giữ, chịu đựng lời chì chiết của mẹ chồng, và những cái tát ngày càng quen tay của Khải. Tôi im lặng vì nghĩ đó là cách giữ gìn hôn nhân.
Nhưng im lặng chỉ khiến họ lấn tới.
Tôi quay lại thành phố với một quyết định rõ ràng: tôi sẽ không để mình là nạn nhân nữa.
Tôi bắt đầu bằng những việc rất nhỏ nhưng có tính toán. Tôi lặng lẽ sao kê tài khoản, phát hiện toàn bộ tiền tiết kiệm hai vợ chồng – gần tám trăm triệu – đã bị Khải rút để đầu tư vào một công ty xây dựng của bạn anh ta. Không hợp đồng, không bảo lãnh, chỉ là lời hứa miệng.
Tôi không nói gì. Tôi âm thầm chụp lại chứng từ, lưu email, tin nhắn.
Ở công ty, tôi xin chuyển sang bộ phận kiểm soát nội bộ – vị trí cho phép tôi tiếp cận nhiều hồ sơ hơn. Tình cờ, tôi phát hiện công ty của Khải đang hợp tác có dấu hiệu kê khống vật tư, trốn thuế. Những con số không biết nói dối.
Tôi phân vân. Nếu làm lớn chuyện, Khải sẽ mất tất cả. Nhưng rồi tôi nhớ lại tiếng vỗ tay của mẹ chồng hôm ấy.
Một tháng sau, cơ quan thuế vào cuộc. Dây chuyền làm ăn của Khải bị kiểm tra đồng loạt. Đối tác tháo chạy. Người bạn “thân” biến mất cùng khoản tiền đầu tư.
Khải hoảng loạn. Anh ta về nhà, ném giấy tờ xuống bàn, gào lên:
“Cô có biết tôi đang gặp chuyện lớn không?”
Tôi bình tĩnh đáp:
“Em biết. Và em cũng biết tiền của em đang ở đâu.”
Lần đầu tiên, Khải nhìn tôi bằng ánh mắt sợ hãi.
Chỉ trong đúng một tháng, mọi thứ của Khải sụp đổ như quân cờ domino.
Công ty đối tác bị phạt nặng, dự án đình trệ. Khoản tiền gần tám trăm triệu coi như mất trắng. Ngân hàng thúc nợ vì Khải đã thế chấp nhà để vay vốn xoay vòng mà tôi không hề hay biết.
Mẹ chồng từ người hống hách chuyển sang hoảng loạn. Bà gọi tôi ra nói chuyện, giọng không còn cay nghiệt:
“Thôi thì vợ chồng đóng cửa bảo nhau, chuyện lớn chuyện bé bỏ qua cho yên nhà yên cửa.”
Tôi cười nhạt.
“Lúc con bị hất bát canh, mẹ cũng nghĩ vậy không?”
Bà cứng họng.
Khải bắt đầu xuống nước. Anh ta xin lỗi, nói do áp lực công việc, do tôi nấu ăn không khéo, do… đủ thứ lý do – trừ trách nhiệm của bản thân. Tôi lắng nghe, không cãi, cũng không tin.
Ngày tôi nộp đơn ly hôn, Khải xé nát tờ giấy trước mặt tôi.
“Cô nghĩ bỏ tôi là xong à?”
Tôi đặt lên bàn toàn bộ bản sao sao kê, bằng chứng bạo hành, giấy khám thương tích, và đơn tố cáo đã gửi từ trước – nhưng chưa kích hoạt.
“Tôi không bỏ anh. Tôi rời khỏi một cuộc hôn nhân bạo lực.”
Phiên hòa giải thất bại. Tòa án thụ lý nhanh hơn tôi nghĩ vì hồ sơ quá rõ ràng. Khải mất quyền kiểm soát tài chính, phải bán nhà trả nợ. Người đàn ông từng hất bát canh nóng vào vợ giờ phải dọn ra nhà trọ.
Ngày tôi xách vali rời đi, mẹ chồng đứng ở cửa, không dám nhìn thẳng. Tôi không oán, cũng không thương. Tôi chỉ thấy nhẹ.
Ba tháng sau, tôi thuê một căn hộ nhỏ, tiếp tục công việc. Vết bỏng đã lành, để lại sẹo mờ – như một lời nhắc.
Tôi từng nghĩ trả thù là làm người khác đau hơn mình. Nhưng không. Trả thù lớn nhất là sống tử tế, mạnh mẽ, và không để ai dẫm lên mình thêm lần nữa.



