Tăng Ca Nửa Đêm, Cô Lao Công Cứ Quanh Quẩn Lau Bàn Tôi, Rồi Lén Nhét Mẩu Giấy: “Tan Ca Đi Lôi Thoát Hiểm!”- Tôi Làm Theo Thì Thấy Cảnh Lạnh Sống Lưng..

Tăng Ca Nửa Đêm, Cô Lao Công Cứ Quanh Quẩn Lau Bàn Tôi, Rồi Lén Nhét Mẩu Giấy: “Tan Ca Đi Lôi Thoát Hiểm!”- Tôi Làm Theo Thì Thấy Cảnh Lạnh Sống Lưng..

Ca làm của tôi bắt đầu lúc 10 giờ tối, tại một nhà kho phân phối hàng tiêu dùng nằm sát khu công nghiệp Sóng Thần. Công việc không nặng, chủ yếu là nhập dữ liệu, kiểm đếm đơn xuất hàng cho các đại lý tỉnh. Đổi lại, không khí ban đêm ở đây lạnh lẽo và tách biệt. Bốn bề là tường tôn cao quá đầu người, ánh đèn neon trắng hắt xuống nền xi măng loang lổ như bệnh viện dã chiến.

Tôi tên Nguyễn Hoàng Minh, 28 tuổi, làm nhân viên kho kiêm nhập liệu. Ca đêm thường chỉ có bốn người: tôi, một bảo vệ tên Tài, một tổ trưởng kho tên Hùng, và cô lao công ngoài 40 tuổi tên Lê Thị Hạnh. Cô Hạnh ít nói, dáng người gầy, lúc nào cũng cúi đầu đẩy xe lau sàn, làm việc lặng lẽ như cái bóng.

Khoảng gần 1 giờ sáng, khi tôi đang cúi mặt vào màn hình máy tính, cô Hạnh đẩy xe lau tới gần bàn tôi. Bình thường cô chỉ lau sàn, hiếm khi lau bàn làm việc vì sợ ảnh hưởng máy móc. Nhưng hôm đó, cô đứng lâu hơn bình thường, tay lau đi lau lại mặt bàn, mắt nhìn quanh như dò xét.

Tôi hơi khó chịu nhưng chưa kịp lên tiếng thì cô bất ngờ khom người sát hơn, nhanh tay đặt một mẩu giấy nhỏ dưới cuốn sổ của tôi. Động tác nhanh đến mức nếu không chú ý, tôi đã nghĩ mình nhìn nhầm.

Cô không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, rồi đẩy xe đi tiếp.

Tôi tim đập mạnh. Đợi vài phút chắc chắn không ai để ý, tôi mới mở mẩu giấy ra. Trên đó chỉ có đúng một dòng chữ viết nguệch ngoạc bằng bút bi xanh:

“Tan ca đi lối thoát hiểm.”

Không ký tên.

Tôi nhìn quanh. Bảo vệ Tài đang ngồi trong phòng kính ngoài cổng, mắt dán vào điện thoại. Hùng thì đang kiểm hàng ở kho phía trong. Không có gì bất thường. Nhưng cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng khiến tôi không thể coi thường mẩu giấy đó.

Gần 4 giờ sáng, tan ca. Thay vì ra cổng chính như mọi hôm, tôi giả vờ đi vệ sinh rồi rẽ sang hành lang hẹp dẫn ra cửa thoát hiểm phía sau kho. Cửa kim loại cũ kỹ kêu “két” một tiếng khi mở ra.

Ngay khoảnh khắc bước ra ngoài, tôi chết lặng.

Dưới ánh đèn vàng mờ, phía sau kho là một xe tải đông lạnh đang đỗ sát tường. Cửa thùng xe mở hé. Bên trong, tôi thấy rõ… những thùng carton có dán nhãn hàng công ty, nhưng bị xé rách, lộ ra hàng điện tử cũ và thuốc tây không nhãn mác.

Và tệ hơn, tôi nghe thấy tiếng bước chân và giọng nói quen thuộc phía sau lưng mình…

Tôi giật mình quay phắt lại, tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Đứng cách tôi chừng năm mét là Hùng, tổ trưởng kho. Anh ta không còn vẻ mặt mệt mỏi thường ngày, mà là ánh mắt cảnh giác, sắc lạnh. Trên tay Hùng là điếu thuốc đang cháy dở, khói bay lờ mờ trong không khí ẩm lạnh.

“Minh… sao chưa về?” Hùng hỏi, giọng trầm nhưng không giấu được sự đề phòng.

Tôi cố giữ bình tĩnh, nói dối rằng quên tai nghe nên quay lại lấy. Nhưng ánh mắt anh ta liếc nhanh về phía chiếc xe tải đông lạnh khiến tôi hiểu: tôi không nên ở đây.

Đúng lúc đó, từ bóng tối bên hông kho, cô Hạnh xuất hiện. Cô không đẩy xe lau sàn như thường lệ, mà đứng nép sát tường, ánh mắt đầy lo lắng. Khi ánh đèn chiếu rõ gương mặt cô, tôi mới thấy rõ những nếp nhăn hằn sâu, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ.

“Minh, đi đi,” cô nói khẽ, nhưng đủ để Hùng nghe thấy.

Không khí lập tức căng như dây đàn.

Hùng quay sang nhìn cô Hạnh, nụ cười méo mó hiện lên. “Bà nhiều chuyện từ bao giờ vậy?”

Cô Hạnh siết chặt tay, giọng run nhưng dứt khoát: “Tôi làm ở đây mười mấy năm. Tôi không muốn thấy thêm người trẻ nào dính vô mấy chuyện này.”

Hùng bước lên một bước. Tôi lùi lại theo phản xạ. Đúng lúc đó, tiếng còi xe bảo vệ vang lên từ phía cổng trước. Có vẻ Tài đang đi tuần và thấy cửa sau mở bất thường.

Hùng chửi thề một tiếng, quay ngoắt đi đóng cửa thùng xe. Anh ta ném cho tôi ánh nhìn cảnh cáo rồi bỏ đi nhanh về phía kho trong.

Tối hôm đó, tôi không ngủ được. Mọi thứ ráp lại với nhau một cách đáng sợ: những thùng hàng thiếu hụt, những chuyến xe đêm không có trong sổ sách, thái độ lạ lùng của Hùng mỗi khi kiểm kê.

Sáng hôm sau, tôi hẹn gặp cô Hạnh ở quán cà phê gần khu trọ. Cô kể, giọng nghẹn lại, rằng hơn một năm trước, cô tình cờ phát hiện một số nhân viên cấu kết tuồn hàng tồn kho và hàng nhập lậu ra ngoài, lợi dụng ca đêm vì ít người để ý. Một người từng phản ánh thì “tự xin nghỉ việc” ngay sau đó.

Cô Hạnh không dám báo công ty vì con trai cô từng làm bốc vác ở kho, lỡ dính líu, cô sợ liên lụy. Nhưng đêm qua, thấy tôi vô tình bị kéo vào, cô không đành lòng.

“Tôi chỉ mong cậu tránh xa ra,” cô nói, mắt đỏ hoe.

Nhưng mọi chuyện không dừng lại ở đó.

Hai ngày sau, phòng nhân sự gọi tôi lên, thông báo tôi bị đình chỉ công việc tạm thời để điều tra vì nghi làm lộ thông tin nội bộ. Người ký quyết định: Hùng.

Tôi hiểu rằng nếu im lặng, tôi sẽ là người chịu trận.

Tôi quyết định không ngồi yên. Trong thời gian bị đình chỉ, tôi rà soát lại toàn bộ dữ liệu mình từng nhập: giờ xuất kho, mã hàng, trọng lượng, số xe ra vào. Càng xem, tôi càng chắc chắn có một đường dây tuồn hàng có tổ chức, không chỉ một mình Hùng.

Tôi lén liên hệ với Tài, bảo vệ ca đêm. Ban đầu anh né tránh, nhưng khi tôi đưa ra bằng chứng về những ca xe “không tồn tại” trong hệ thống, Tài mới thú nhận rằng anh từng được nhờ “làm ngơ” vài lần, đổi lại là phong bì.

Chúng tôi cùng nhau thu thập thêm chứng cứ: hình ảnh camera bị chỉnh góc, lịch trực bị sửa, lời khai của một tài xế từng chở hàng đông lạnh không giấy tờ.

Cô Hạnh, dù rất sợ, vẫn đồng ý làm chứng. Cô nói: “Tôi già rồi, mất việc cũng được. Nhưng mấy đứa trẻ như cậu không đáng bị đẩy vô chỗ này.”

Sau gần một tháng, chúng tôi gửi toàn bộ hồ sơ lên ban giám đốc và đồng thời báo công an kinh tế. Cuộc điều tra diễn ra âm thầm nhưng quyết liệt.

Kết quả, Hùng và hai nhân viên khác bị bắt, đường dây tuồn hàng lộ diện, kéo theo cả đối tác bên ngoài. Công ty tổ chức họp khẩn, xin lỗi nhân viên và khôi phục việc làm cho tôi.

Cô Hạnh được đề nghị nghỉ hưu sớm với trợ cấp đầy đủ. Trước ngày rời kho, cô chỉ cười hiền, nói: “Cũng nhẹ người.”

Tôi tiếp tục làm việc, nhưng chuyển sang ca ngày. Mỗi lần đi ngang cửa thoát hiểm phía sau kho, tôi vẫn nhớ đến mẩu giấy nhỏ năm nào. Nếu không có nó, có lẽ tôi đã trở thành vật thế mạng cho một đường dây bẩn thỉu trong bóng tối.

Ca đêm kết thúc, nhưng bài học thì còn rất lâu.