Ly hôn xong tôi giấu nhẹm chuyện có thai, sinh con một mình nào ngờ ngày sinh bác sĩ đỡ đẻ là chồng cũ…..
Tôi và Quân ly hôn cách đây gần một năm. Cuộc hôn nhân ba năm ấy vỡ vụn vì quá nhiều bất đồng, từ chuyện tiền bạc đến mẹ chồng nàng dâu. Nhưng lý do cuối cùng khiến tôi ký vào đơn là buổi tối anh thản nhiên nói: “Anh không thể chịu nổi sự yếu đuối của em nữa.”
Tôi rời căn hộ hai vợ chồng từng ở chung với một chiếc vali, lòng tự nhủ mình sẽ ổn. Một tháng sau, tôi phát hiện ra mình mang thai. Lúc đó tôi đã định gọi cho Quân, nhưng rồi lại xóa số. Tôi nghĩ: anh ấy không muốn gắn bó với tôi, thì cũng chẳng cần phải gắn bó với đứa con này. Tôi chuyển về quê sống, xin nghỉ việc ở Sài Gòn, cắt đứt mọi liên lạc với bạn bè cũ để giấu nhẹm tất cả.
Chín tháng sau, tôi quay trở lại thành phố để sinh con. Bệnh viện phụ sản quốc tế, phòng sinh thường. Tôi không dám nói với ai, không ai đưa đi cùng, chỉ lặng lẽ làm thủ tục. Lúc cơn đau chuyển dạ kéo đến từng đợt như xé ruột, tôi tưởng mình ngất đi, nhưng vẫn cắn răng chịu đựng. Một y tá giữ tay tôi, miệng trấn an:
“Cố lên chị, bác sĩ sắp vào rồi.”
Khi cánh cửa bật mở, tôi nghe tiếng giày da dẫm lên sàn lạnh, rồi một giọng nói quen thuộc vang lên:
“Trường hợp sinh thường? Mạch, huyết áp ổn. Bắt đầu kiểm tra.”
Tôi mở mắt ra — đứng trước mặt tôi là Quân. Vẫn gương mặt ấy, ánh mắt chuyên chú lạnh lùng mỗi khi làm việc. Anh không nhìn tôi, không nhận ra tôi. Một thoáng choáng váng, tôi muốn ngồi bật dậy nhưng đau đớn kéo đến khiến tôi rên lên.
Phải mất vài giây, ánh mắt anh mới dừng lại nơi tôi, như thể chợt phát hiện điều gì bất thường. Quân sững lại.
“Tú…?” Anh lắp bắp. “Em…”
Tôi nghiến răng:
“Anh làm ơn làm đúng vai trò bác sĩ. Đừng hỏi gì cả.”
Nhưng quá muộn rồi. Anh đã thấy. Đã biết. Và ánh mắt ấy — không còn là người chồng cũ xa cách, mà là một người đàn ông sắp chạm mặt sự thật chưa từng nghĩ tới…
Không khí trong phòng sinh như đông cứng lại. Những y tá khác ngơ ngác nhìn Quân, rồi lại nhìn tôi, chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tôi thấy rõ trong mắt anh là sự kinh ngạc, hoang mang, và… giận dữ. Một thứ giận dữ âm ỉ như thể anh bị lừa dối.
“Lui lại,” Quân nói với giọng khàn khàn, “gọi bác sĩ trực khác vào thay tôi.”
Tôi nhắm mắt, thở dồn dập, nước mắt lăn dài không biết vì đau đớn hay vì cơn hoảng loạn đang trào lên. Chẳng ai thay thế kịp, Quân vẫn là bác sĩ chính ca đó. Đứa bé không thể chờ. Và cuối cùng, anh vẫn là người đỡ đẻ cho tôi.
Mọi chuyện diễn ra trong im lặng. Không một câu hỏi. Không một lời trách. Chỉ có tiếng thét của tôi, tiếng tim thai, tiếng khóc oe oe vang vọng khi đứa bé được đưa ra khỏi cơ thể tôi. Một bé gái. Khỏe mạnh. Nặng 3,4kg.
Quân không bế đứa bé. Anh giao lại cho y tá, rồi quay đi, không nói thêm lời nào. Nhưng trước khi rời khỏi phòng sinh, anh quay đầu lại, nhìn tôi, và để lại một câu đầy lạnh lùng:
“Chúng ta sẽ nói chuyện sau.”
**
Ba ngày sau, khi tôi vẫn còn ở phòng hồi sức, Quân xuất hiện. Không mặc áo blouse. Chỉ là Quân – người chồng cũ.
“Bao lâu rồi?” Anh hỏi.
Tôi không trả lời.
“Em tính giấu anh đến bao giờ? Cho con mang họ mẹ? Để nó không biết cha nó là ai?”
Tôi gượng ngồi dậy, giọng run lên:
“Anh không muốn làm cha. Anh chưa từng muốn gia đình. Em không muốn cầu xin anh điều gì nữa.”
“Anh từng không muốn tiếp tục với em – đúng. Nhưng em có quyền gì giấu anh chuyện này?” – Quân gằn giọng, mắt rực lên. “Anh có quyền biết mình có một đứa con.”
Tôi im lặng. Đứa bé đang ngủ yên trong chiếc nôi nhựa bên cạnh.
“Em tính nuôi nó một mình thật à? Không để nó biết cha nó là ai, sống như thể nó được sinh ra từ khoảng không?”
“Em không cần gì từ anh. Chỉ cần anh rời đi.” – Tôi khàn giọng.
Quân nhìn tôi một lúc lâu. “Anh sẽ làm xét nghiệm ADN. Nếu là con anh – anh không để em cướp nó khỏi anh đâu.”
Cánh cửa khép lại sau lưng anh. Tôi ngồi sụp xuống, đôi mắt đau đáu hướng về đứa bé — con gái tôi — và bất giác nhận ra: quá khứ không dễ buông, và sự thật không thể vùi lấp mãi mãi.
Sau xét nghiệm ADN, Quân gọi cho tôi. Kết quả: chính xác 99,99%. Anh là cha đứa trẻ.
Tôi đã đoán trước điều đó. Nhưng vẫn sợ.
Quân gửi đơn ra tòa, yêu cầu quyền làm cha, thăm nom, và có tiếng nói trong việc nuôi dưỡng con gái. Tôi hoảng loạn. Anh ta không hề muốn quay lại với tôi, chỉ muốn con. Nhưng làm sao tôi yên tâm giao con gái cho một người từng lạnh lùng từ bỏ tôi?
Chúng tôi gặp lại nhau tại phòng hòa giải ở tòa án. Không còn lời trách móc, chỉ còn những câu đối thoại cứng nhắc, lạnh như gió mùa đông.
“Anh có thể chu cấp, nhưng đừng xen vào cuộc sống của mẹ con tôi.” – Tôi nói.
“Không. Anh muốn có quyền gặp con, chăm sóc con. Anh sẽ không để con lớn lên mà không biết cha nó là ai.”
“Anh chỉ đang làm vì danh dự thôi, Quân à. Anh chưa từng yêu đứa bé đó, anh thậm chí còn chẳng biết nó thích gì!”
“Thì để anh học. Đừng tước đi cơ hội đó.”
Câu trả lời của anh khiến tôi câm lặng. Dù cay đắng, nhưng tôi biết anh không nói chơi.
Sau buổi đó, anh bắt đầu đến thăm con, mỗi tuần một lần. Không gọi tên tôi, không hỏi han gì, chỉ tập trung vào đứa bé. Dần dà, con gái tôi quen anh. Gọi anh là “chú”, rồi sau một lần anh gợi ý: “Con gọi chú là ba được không?”, nó đồng ý ngây thơ.
Trái tim tôi nứt ra thêm một chút.
Một hôm, con bé sốt cao, tôi hoảng loạn đưa vào viện. Quân là người đến đầu tiên. Anh giành lấy con bé từ tay tôi, ôm nó, gọi bác sĩ, không ngừng dỗ dành.
Tôi đứng đó, bất lực. Mọi cảm xúc đan xen. Đứa bé là kết quả của cuộc hôn nhân tan vỡ, nhưng lại đang gắn kết chúng tôi một cách kỳ lạ.
Vài tháng sau, Quân đề nghị:
“Nếu em đồng ý… Chúng ta có thể sống chung. Không vì tình yêu, chỉ vì con.”
Tôi cười nhạt: “Chúng ta từng thử sống chung rồi.”
“Nhưng không với tư cách làm cha mẹ.”
Tôi không trả lời. Nhưng một tuần sau, tôi dọn về căn hộ cũ. Con gái chạy lon ton trong phòng, gọi “ba ơi, mẹ ơi” như thể chưa từng có chia cắt nào.
Tôi vẫn chưa tha thứ. Anh vẫn chưa yêu lại. Nhưng ít nhất, con bé có đủ ba mẹ. Còn tôi, đã thôi nghĩ đến việc trốn chạy số phận.



