Khi chúng tôi đến sân bay lúc 1 giờ sáng, đột nhiên tài xế khóa cửa và nói: “bà đừng xuống ở đây, 5 phút nữa bà sẽ hiểu tại sao.” trông ông ấy rất sợ hãi, nên tôi đã nghe lời… rồi 3 cảnh sát…

Khi chúng tôi đến sân bay lúc 1 giờ sáng, đột nhiên tài xế khóa cửa và nói: “bà đừng xuống ở đây, 5 phút nữa bà sẽ hiểu tại sao.” trông ông ấy rất sợ hãi, nên tôi đã nghe lời… rồi 3 cảnh sát…

1 giờ sáng, sân bay Tân Sơn Nhất vắng hơn tôi tưởng. Dãy đèn vàng kéo dài, gió hắt hơi lạnh qua những tấm kính. Tôi ôm chặt balo, mắt lia liên tục về phía sảnh đến quốc tế. Chuyến bay của em trai tôi vừa hạ cánh, tôi đặt Grab ra đón nó về nhà ở Gò Vấp cho an toàn.

Xe vừa dừng ở khu vực đón khách, bác tài bất ngờ khóa cửa cái “tách”. Tôi giật mình quay phắt sang:
“Chú làm gì vậy? Con xuống đón em con…”
Bác tài nhìn thẳng phía trước, giọng khàn và gấp:
Bà đừng xuống ở đây. 5 phút nữa bà sẽ hiểu tại sao.

Mặt chú tái, tay siết vô-lăng đến trắng knuckle. Tôi kéo tay nắm cửa lần nữa nhưng vô ích. Trong đầu tôi lóe lên đủ thứ: bắt cóc? cướp? Tôi cầm điện thoại định gọi 113 thì chú hạ giọng:
“Nhìn kìa.”

Qua kính chắn gió, tôi thấy ba người mặc áo tối màu, đứng chếch ở mép làn xe. Một người đưa tay ra hiệu như điều phối giao thông, nhưng cách họ nhìn vào từng xe giống soi người hơn là hướng dẫn. Người còn lại cầm thứ gì đó giống bộ đàm. Còn người thứ ba thì lượn ra phía sau xe chúng tôi, nhìn nhanh vào biển số.

“Chú quen họ à?” tôi thì thầm.
“Không. Nhưng tôi thấy họ làm trò ở đây mấy đêm.” Chú nuốt khan. “Họ chặn xe, nói ‘kiểm tra giấy tờ’, rồi bảo nạn nhân xuống xe đi theo. Xuống rồi là mất hút. Có người bị trấn lột, có người bị ép chuyển khoản.”

Tôi lạnh sống lưng. Em trai tôi đang kéo vali từ trong sảnh ra, dáo dác tìm tôi. Tôi muốn mở cửa chạy xuống kéo nó lên xe, nhưng chú tài xế lắc đầu quầy quậy:
“Bà tin tôi. Chờ đúng 5 phút.”

Hai người kia bắt đầu tiến lại gần, một kẻ gõ gõ lên kính phía ghế tôi ngồi. Tôi nín thở. Đúng lúc đó, từ xa vang lên tiếng còi hụ ngắn, ánh đèn xanh đỏ quét ngang mặt đường. Ba cảnh sát xuất hiện, bước nhanh, giọng quát dứt khoát. Nhóm áo tối màu lập tức tản ra, một kẻ chạy vọt qua hàng xe.

Bác tài đạp thắng, mở khóa cửa:
“Giờ bà hiểu chưa?”

Tôi mở cửa lao xuống, tim đập như muốn nổ, vừa chạy vừa gọi tên em trai.

Tôi kéo được em trai — Nam — về phía xe trong lúc khu vực trước sảnh bỗng hỗn loạn. Tiếng giày chạy, tiếng người la “Đứng lại!”, rồi tiếng bộ đàm lẫn trong còi xe. Nam còn ngơ ngác, mắt mở to:
“Chị Lan, gì vậy? Sao công an…?”
“Lên xe đã!” tôi gằn, tay run đến mức suýt làm rơi điện thoại.

Bác tài mở toang cửa sau, thúc chúng tôi chui vào. Vừa đóng cửa, ông đưa giấy tờ xe ra sẵn để trước mặt. Tôi để ý trên bảng tên ứng dụng hiện: Tài xế: Trần Hữu Khang. Chú Khang liếc gương chiếu hậu, dặn rất nhanh:
“Ngồi thấp xuống. Đừng nhìn chằm chằm. Tôi đã nhắn cho một người quen.”

Tôi chưa kịp hỏi “người quen” là ai thì một cảnh sát tiến tới, gõ nhẹ vào kính lái. Chú Khang mở hé cửa sổ, đưa điện thoại ra. Người cảnh sát nhìn màn hình, gật đầu rồi nói ngắn gọn:
“Anh Khang, anh chắc là nhóm này hả?”
“Dạ. Đúng tụi nó. Mấy bữa trước tôi thấy tụi nó áp sát xe, nói kiểm tra, rồi kéo người ra chỗ khuất. Đêm nay tôi cố tình chạy vòng để chắc chắn.”
Cảnh sát quay sang tôi, ánh mắt nghiêm nhưng không hù dọa:
“Chị là hành khách?”
“Dạ… tôi vừa định xuống thì chú ấy khóa cửa. Tôi… tôi thấy họ gõ kính.”
“Chị bình tĩnh. Chúng tôi đang bắt.”

Tôi nuốt khan. Nam nắm tay tôi, bàn tay nó lạnh. Ngoài kia, hai cảnh sát khác rượt theo một kẻ chạy về phía bãi xe máy. Một kẻ còn lại bị giữ lại, úp mặt vào capo xe, tay bị khóa. Kẻ đó hét:
“Bắt nhầm rồi! Tụi tôi chỉ hỗ trợ khách!”
Nhưng một cảnh sát lôi từ túi áo hắn ra một chiếc thẻ nhựa giả, in chữ “HỖ TRỢ AN NINH” nhòe nhoẹt, cạnh đó là một xấp giấy biên nhận chuyển khoản. Tôi thấy rợn người: đây không phải trò hù dọa nữa, mà là một dây làm ăn.

Chú Khang nổ máy nhưng không chạy, vì cảnh sát vẫn dùng xe chúng tôi làm điểm chặn. Tôi nhìn qua kính thấy Nam loay hoay định gọi cho mẹ:
“Đừng gọi vội,” tôi thì thào. “Mẹ sẽ hoảng.”

Khoảng mười phút sau, cảnh sát quay lại. Người lúc nãy nói với chú Khang:
“Anh Khang, cho tôi xin thông tin chuyến xe và thời điểm anh phát hiện.”
Chú Khang mở điện thoại, thao tác rất nhanh. Tôi nhìn ông, không giống một bác tài bình thường hay sợ hãi vô cớ. Ông sợ — đúng — nhưng là kiểu sợ của người biết rõ nguy hiểm chứ không phải hoảng loạn.

Tôi đánh bạo hỏi:
“Chú… sao chú chắc vậy?”
Chú Khang thở ra, giọng chùng xuống:
“Tôi từng làm bảo vệ ca đêm ở khu hàng hóa. Có lần tôi thấy một cô bị kéo ra phía sau dãy xe. Tôi chạy tới thì tụi nó giả danh an ninh, hăm dọa. Tôi báo, nhưng lúc đó không đủ chứng cứ. Từ đó tôi để ý.”
Nam nhìn chú Khang, giọng nhỏ:
“Chú cứu tụi con đó…”
Chú Khang xua tay, mắt vẫn không rời những bóng áo xanh:
“Chưa cứu ai đâu. Chỉ là… không muốn thấy thêm ai bị lừa.”

Một cảnh sát khác chạy về, thở gấp:
“Có camera! Bên nhà xe có camera quay rõ. Thằng chạy về bãi xe bị giữ lại rồi.”
Không khí như được xả bớt. Tôi mới nhận ra lưng áo mình ướt đẫm mồ hôi.

Cảnh sát đề nghị tôi và Nam vào phòng trực để lấy lời khai vì chúng tôi là nhân chứng trực tiếp. Tôi do dự, sợ phiền, nhưng nhìn ánh mắt kiên quyết của họ, tôi gật. Chú Khang xin đi cùng.
Trong phòng trực, tôi kể lại từng chi tiết: tiếng khóa cửa, câu “5 phút nữa”, nhóm người gõ kính. Cảnh sát ghi chép tỉ mỉ, hỏi đúng trọng tâm: vị trí đứng, trang phục, vật cầm tay, lời nói.

Khi ký vào biên bản, tay tôi vẫn run. Nhưng cảm giác run này khác: không còn là hoảng sợ vô định, mà là ý thức rõ mình vừa thoát một cái bẫy, và việc mình hợp tác có thể giúp người khác không rơi vào đó.

Rời phòng trực gần 2 giờ rưỡi sáng, Nam kéo vali theo sát tôi. Chú Khang đưa chúng tôi lên xe lại, nhưng lần này ông hỏi trước:
“Giờ hai đứa muốn về thẳng hay ghé trạm lấy thêm giấy tờ xác nhận?”
Tôi nhìn ông, bỗng thấy cổ họng nghẹn.
“Chú… chú có gặp rắc rối không?”
Chú Khang cười nhạt:
“Tôi chỉ nói sự thật. Nhưng bà đừng đăng gì lên mạng lúc này. Đợi công an làm xong đã.”

Tôi gật, và lần đầu tiên từ lúc đặt chân đến sân bay, tôi thấy mình thở được một hơi dài.

Những ngày sau đó, tôi không kể chi tiết cho mẹ, chỉ nói “ở sân bay có vụ lừa đảo, công an xử lý rồi”. Nhưng chuyện không dừng ở đó. Hai hôm sau, một số điện thoại lạ gọi đến. Người ở đầu dây tự giới thiệu là cán bộ điều tra, mời tôi lên trụ sở phường gần sân bay để đối chiếu lời khai với camera.

Tôi hơi ngại, vì công việc ở công ty đang vào đợt chốt dự án. Nhưng mỗi lần nghĩ đến cảnh một người phụ nữ có thể bị kéo vào góc khuất chỉ vì nghe câu “kiểm tra giấy tờ”, tôi lại thấy mình không có quyền “ngại”. Nam cũng nhất quyết đi cùng tôi.

Tại trụ sở, họ cho tôi xem đoạn camera. Góc quay không rõ mặt hoàn toàn, nhưng đủ thấy nhóm người đó tiếp cận xe, ra hiệu, rồi tách nạn nhân khỏi đám đông. Tôi nhận ra dáng gõ kính vào xe tôi rất quen. Cán bộ điều tra hỏi:
“Chị xác nhận người này đã gõ vào kính phía ghế phụ đúng không?”
“Dạ đúng.”
“Chị nghe họ nói gì không?”
“Tôi không mở cửa nên không nghe rõ, nhưng thái độ rất… ép.”

Sau phần đối chiếu, tôi ký thêm một biên bản xác nhận. Lúc ra ngoài, tôi bắt gặp chú Khang ngồi ở ghế chờ. Ông mặc áo sơ mi cũ, tay cầm nón bảo hiểm, trông mệt nhưng vẫn tỉnh táo. Tôi bước lại:
“Chú cũng được mời lên ạ?”
Chú Khang gật, cười buồn:
“Họ cần tôi tường trình mấy lần trước. Tôi có ghi lại giờ giấc, biển số vài xe nghi vấn… nhưng trước đây chỉ là nghi.”
Nam nhìn chú Khang, nói thật lòng:
“Nếu không có chú, chắc tụi con xuống xe rồi.”

Chú Khang không đáp ngay. Ông nhìn ra cổng, nơi dòng người ra vào bình thường như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Một lúc sau, ông mới nói:
“Có những chuyện chỉ cần trễ vài giây là khác.”

Tôi hiểu câu đó theo nghĩa rất thật: trễ vài giây, tôi đã bước xuống; trễ vài phút, nhóm kia có thể đã lôi Nam đi khi nó vừa kéo vali ra. Nhưng tôi cũng hiểu thêm: không chỉ là “may mắn”. Đó là chuỗi lựa chọn: chú Khang quan sát nhiều đêm, chấp nhận rủi ro, gọi đúng người, và giữ bình tĩnh đúng lúc.

Vụ án tiến triển nhanh hơn tôi tưởng. Công an cho biết nhóm đó không chỉ lừa “kiểm tra giấy tờ”, mà còn dùng chiêu “xe đón khách sai làn, mời xuống làm việc”, hoặc “hành lý có vấn đề, theo chúng tôi vào kiểm tra”. Nạn nhân bị đưa ra ngoài khu vực đông người, bị ép chuyển khoản hoặc bị lấy điện thoại để truy cập ngân hàng. Một vài người vì sợ rắc rối, không dám trình báo ngay. Chính sự im lặng ấy khiến chúng lộng hành.

Khoảng ba tuần sau, tôi nhận giấy mời tham gia buổi làm việc cuối cùng trước khi chuyển hồ sơ. Lần này, tôi gặp một cô gái tên Thảo — nạn nhân cũ. Thảo nói nhỏ với tôi ở hành lang:
“Em bị tụi nó lấy mất mười mấy triệu. Lúc đó em tưởng công an thật… vì nó có thẻ.”
Tôi hỏi:
“Em báo công an liền không?”
Thảo lắc đầu, mắt đỏ:
“Em xấu hổ. Sợ ba mẹ la.”

Tôi im lặng. Tôi hiểu cảm giác đó. Nhiều người Việt mình sợ “rắc rối”, sợ bị hỏi tới hỏi lui, sợ mang tiếng “không cẩn thận”. Nhưng nếu ai cũng sợ, kẻ xấu càng dễ sống.

Hôm hoàn tất lời khai, tôi gặp lại cán bộ điều tra đã đứng ngoài xe đêm đó. Anh nói:
“Cảm ơn chị. Nhờ lời khai của chị và anh Khang, cộng camera, chúng tôi buộc được hành vi. Một số đối tượng còn dính vụ khác.”
Tôi chỉ đáp được:
“Dạ… mong họ đừng làm hại ai nữa.”

Rời trụ sở, tôi nhìn thấy chú Khang đứng một mình bên lề đường, như thói quen của người đi đêm: mắt vẫn quét qua đám đông. Tôi tiến tới, dúi vào tay ông chai nước.
“Chú giữ sức. Tụi con mang ơn chú.”
Chú Khang định từ chối, rồi cuối cùng nhận, nói khẽ:
“Ơn nghĩa gì đâu. Chỉ mong sau này… ai gặp chuyện cũng dám nói ra.”

Đêm đó về nhà, tôi mới kể cho mẹ nghe đầy đủ. Mẹ im lặng rất lâu, rồi thở ra:
“May mà gặp người tốt.”
Tôi nhìn Nam đang sạc điện thoại, chợt thấy lòng mình bớt căng như sợi dây kéo suốt mấy tuần. Chuyện đời thực đôi khi không có “kết đẹp” trọn vẹn — vẫn có người mất tiền, vẫn có người bị ám ảnh — nhưng ít nhất, lần này, một cái bẫy bị bóc ra.

Và tôi nhớ mãi tiếng “tách” khóa cửa ở sân bay. Không phải tiếng giam giữ. Mà là tiếng của một quyết định đúng lúc.