Tôi Cứu Một Cô Gái Nhảy Cầu 3 Năm Sau CÔ Gửi Lại Một Thùng Tiền Và Một Lời Nhắn Khiến Tôi Lặng Người…
Tôi tên Nam, khi đó 29 tuổi, chạy xe công nghệ kiêm giao hàng quanh Sài Gòn. Đêm ấy mưa lất phất, gió từ sông thốc lên lạnh buốt. Tôi vừa trả khách xong, định vòng qua cầu Sài Gòn để về Thảo Điền nghỉ thì thấy phía lan can có một bóng người đứng rất lạ: một cô gái mặc áo khoác mỏng, tóc ướt bết, hai tay bấu vào sắt, người nghiêng hẳn ra ngoài.
Tôi thắng gấp. Tim đập như muốn văng khỏi ngực. Tôi bước xuống, còn chưa kịp gọi ai thì cô ấy đã leo hẳn lên bậc lan can. Đèn xe quét ngang khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt đỏ ngầu vì khóc. Cô ấy không nhìn tôi, chỉ lẩm bẩm gì đó như xin lỗi ai.
“Từ từ đã em!” Tôi hét, giọng lạc đi. “Có chuyện gì cũng xuống đã!”
Cô ấy quay lại, ánh mắt trống rỗng. “Anh đừng lại gần… Em mệt rồi.”
Trên cầu, xe cộ vẫn chạy ào ào, chẳng ai dừng. Tôi tiến thêm một bước, tay chìa ra, cố giữ bình tĩnh như đang dỗ một đứa trẻ sợ hãi. “Em xuống đây, anh chỉ muốn nói chuyện thôi. Anh… không quen em, nhưng anh không thể đứng nhìn.”
Cô ấy bật cười khan, rồi khóc nấc. “Không ai cần em nữa.”
Gió giật mạnh. Cô ấy chao người. Bản năng kéo tôi lao tới. Tôi túm được cổ tay lạnh ngắt đúng khoảnh khắc cô ấy trượt chân. Lực kéo như xé toạc vai tôi. Cô ấy vùng vẫy, móng tay cào rớm máu cánh tay tôi.
“Buông ra! Buông em ra!”
Tôi nghiến răng, dồn hết sức ép người vào lan can, kéo cô ấy sát lại. “Nếu em muốn chết, ít nhất… nhìn xem anh đang cố thế nào để em sống!” Tôi thở dốc, nước mưa lẫn nước mắt mặn chát.
May mắn đúng lúc ấy có một chú trung niên dừng xe, chạy tới giữ giúp. Hai người kéo vật lộn một lúc mới đưa cô ấy xuống được. Cô ấy ngồi sụp, run bần bật. Tôi đưa áo mưa phủ lên, gọi 115. Cô ấy nhìn tôi lần đầu, ánh mắt hoảng loạn chuyển sang kiệt quệ.
“Anh… tên gì?” cô ấy hỏi nhỏ.
“Nam.”
Cô ấy cắn môi, như muốn nói gì đó rồi thôi. Khi xe cấp cứu tới, cô ấy chỉ kịp nhét vào tay tôi một mảnh giấy nhàu: “Đừng tìm em. Em nợ anh một mạng.”
Ba năm sau, một buổi sáng, chị chủ trọ gọi tôi xuống nhận hàng: một thùng carton niêm băng keo kín, gửi từ Hà Nội. Trên thùng ghi đúng tên tôi, số điện thoại tôi, và một dòng chữ khiến tôi tê người:
“Gửi anh Nam — người kéo em khỏi cầu Sài Gòn. Em trả nợ.”
Tôi bê thùng lên phòng, đặt giữa nền gạch. Tim đập thình thịch như đêm mưa trên cầu năm nào. Người gửi ghi rõ: Nguyễn Minh Linh. Tôi không nhớ cô gái đã nói tên mình, nhưng nét chữ trên thùng làm tôi rùng mình—một cảm giác vừa quen vừa sợ.
Tôi lấy dao rọc giấy, cẩn thận cắt lớp băng keo. Nắp thùng bật ra, mùi giấy mới pha lẫn mùi gỗ sộc lên. Bên trong không phải quần áo hay đồ đạc như tôi đoán, mà là những cọc tiền được bó gọn, kẹp giấy niêm. Tôi đứng chết trân, tay run đến mức suýt làm rơi con dao.
Trên cùng là một phong bì màu trắng, ghi: “Anh Nam đọc trước, rồi hãy quyết định.” Tôi xé phong bì.
“Anh Nam,
Nếu anh đọc được thư này thì em vẫn còn sống, và em đã giữ lời hứa ‘trả nợ’ theo cách mà em nghĩ anh sẽ hiểu.
Em là Linh — cô gái trên cầu Sài Gòn đêm 12/8/2023 (em nhớ vì đó là ngày em định biến mất).
Em không dám tìm anh suốt 3 năm vì sợ kéo anh vào rắc rối. Nhưng em cũng không thể sống tiếp mà coi như chuyện đó chưa từng xảy ra.
Trong thùng là số tiền em kiếm được sau ba năm — hợp pháp. Anh có thể giữ hoặc trả lại, nhưng xin anh đọc hết.”
Tôi đọc đến đó thì cổ họng nghẹn lại. Cô ấy nhớ chính xác ngày. Vậy đúng là Linh.
Thư tiếp:
“Đêm ấy em không chỉ tuyệt vọng vì tình cảm. Em vướng vào một ‘món nợ’ mà nếu anh biết, anh sẽ hiểu vì sao em bảo anh đừng tìm em.
Em làm kế toán cho một công ty logistics ở quận Bình Thạnh. Sếp em bảo em ký giúp vài giấy tờ ‘tạm ứng’ để xoay dòng tiền. Em tin vì em cần tiền chữa bệnh cho mẹ.
Sau đó em phát hiện chứng từ bị dùng để hợp thức hóa việc rút tiền. Em hoảng, đòi báo công an. Họ dọa sẽ đổ hết lên đầu em vì chữ ký em ở đó.
Mẹ em mất. Em vừa mất người thân, vừa bị ép nhận tội thay. Em sợ, em nhục, em thấy mình ngu và không còn đường về… nên em lên cầu.”
Tôi đặt lá thư xuống, thở ra dài. Tôi không phải người hiểu biết pháp lý, nhưng tôi hiểu cảm giác bị dồn đến chân tường. Linh viết tiếp, chữ càng lúc càng chắc:
“Khi anh kéo em lại, em đã giận anh. Em nghĩ anh phá hỏng kế hoạch duy nhất giúp em ‘thoát’.
Nhưng nằm trong bệnh viện, em nghe bác sĩ nói em bị hạ thân nhiệt, nghe điều dưỡng hỏi ‘người nhà đâu’, em mới thấy mình thật sự cô độc.
Hôm đó có một chị công tác xã hội đến. Chị giúp em liên hệ trung tâm tư vấn tâm lý, rồi giới thiệu em gặp một luật sư trợ giúp pháp lý.
Em được hướng dẫn làm đơn trình báo, kèm bằng chứng: email, tin nhắn, bản scan chứng từ, camera công ty… Em đã phải chịu đựng đủ thứ: bị gọi lên làm việc, bị đe dọa, bị nói là ‘đồ phản bội’.
Nhưng em kiên trì vì em nghĩ: nếu anh đã kéo em khỏi chết, em không thể sống kiểu hèn nhát nữa.”
Tôi ngồi bệt xuống nền, lưng dựa tường. Tôi bỗng nhớ ánh mắt trống rỗng của Linh đêm ấy, và hiểu rằng “cứu” một người không phải chỉ kéo họ khỏi thành cầu, mà còn là kéo họ ra khỏi cái hố đen trong đầu.
Trong thùng còn có một tập hồ sơ mỏng: bản sao quyết định đình chỉ điều tra đối với Linh, vài trang tường trình, và một giấy xác nhận đã hoàn thành chương trình hỗ trợ tâm lý. Tôi không biết những thứ đó có thật đến mức nào, nhưng cách sắp xếp ngay ngắn, dấu đỏ rõ ràng, khiến tôi tin đây không phải trò đùa.
Cuối thư là đoạn làm tôi lạnh sống lưng:
“Em gửi anh tiền không phải để mua sự tử tế. Em gửi vì em muốn anh có một lựa chọn mà anh từng cho em: lựa chọn sống.
Em biết anh chạy xe vất vả, em từng thấy bàn tay anh rớm máu vì kéo em.
Nhưng lý do khiến anh ‘lặng người’ có lẽ là đoạn này:
Người đã dừng xe giúp anh đêm đó… chính là ba em.
Ba em mất một tháng sau vì tai biến. Em không kịp nói lời cảm ơn.
Nếu đêm đó ba em không dừng lại, một mình anh sẽ không giữ nổi em.
Em sống là nhờ anh và ba em. Em nợ hai người.”
Tôi đọc đi đọc lại. Hóa ra chú trung niên ấy… là ba của Linh.
Tôi ngẩng lên, nhìn qua cửa sổ thấy trời nắng. Bỗng dưng sống mũi cay xè. Tôi chưa từng biết mình đã được “hỗ trợ” bởi một sợi dây vô hình như vậy. Tôi mở thùng, đếm sơ qua: số tiền lớn hơn rất nhiều so với thu nhập bình thường của tôi.
Và kẹp cuối cùng là một tờ giấy nhỏ: “Anh Nam, nếu anh còn giữ số điện thoại này, làm ơn nhắn em một câu: ‘Em ổn rồi’.”
Tôi cầm điện thoại, ngón tay lơ lửng trên màn hình rất lâu. Một phần trong tôi muốn nhắn ngay, phần khác lại sợ—sợ mở ra một câu chuyện phức tạp, sợ mình nói sai điều gì khiến cô ấy tổn thương. Nhưng rồi tôi nghĩ: nếu ba năm trước tôi đủ can đảm lao tới, thì bây giờ tôi cũng nên đủ can đảm để trả lời.
Tôi nhắn đúng một câu: “Linh, anh Nam đây. Em ổn rồi.”
Tin nhắn hiện hai dấu tick, rồi “đã xem”. Một phút… hai phút… tôi tưởng cô ấy sẽ không trả lời. Nhưng rồi màn hình rung.
Linh: “Em cảm ơn anh. Em xin lỗi vì gửi thùng tiền làm anh hoảng.”
Tôi thở phào, nhưng vẫn không biết bắt đầu từ đâu. Tôi gõ: “Sao em biết địa chỉ của anh?”
Linh trả lời rất thẳng: “Em không theo dõi anh. Em nhờ chị công tác xã hội tìm lại hồ sơ cấp cứu. Trong hồ sơ có số điện thoại anh gọi 115, và địa chỉ đăng ký tạm trú lúc đó anh cung cấp cho y tá. Em chỉ kiểm tra lại một lần, rồi gửi. Em không muốn làm phiền.”
Cách cô ấy nói chuyện làm tôi yên tâm: rõ ràng, rành mạch, không vòng vo. Tôi hỏi tiếp: “Tiền này… em kiếm kiểu gì mà nhiều vậy?”
Linh gọi điện. Giọng cô ấy qua loa điện thoại đã khác xa tiếng nấc nghẹn trên cầu: trầm hơn, vững hơn.
“Em chuyển ra Hà Nội, học lại từ đầu. Em làm kế toán nội bộ cho một chuỗi cửa hàng, sau đó học thêm phân tích dữ liệu. Ba năm nay em nhận làm sổ sách, tư vấn quản trị tài chính cho doanh nghiệp nhỏ. Em cũng tiết kiệm cực kỳ, gần như không mua gì cho bản thân. Em muốn gom đủ để… trả nợ theo đúng nghĩa ‘tự đứng lên’.”
Tôi im lặng. Tôi không thấy đây là chuyện “trả nợ” nữa; nó giống như một nghi lễ kết thúc quá khứ.
Tôi nói thật: “Anh không thể nhận hết. Anh cứu em vì lúc đó anh không muốn em chết, chứ không phải để lấy tiền.”
Linh khẽ cười: “Em biết. Em mới sợ anh nghĩ em mua chuộc. Nhưng anh cho em cơ hội sống, em muốn anh có cơ hội bớt khổ. Nhận một phần cũng được, nhưng xin anh đừng trả lại hết.”
Tôi nhìn những cọc tiền trong thùng, nghĩ về tiền nhà, tiền gửi về quê, cái xe máy thường xuyên hỏng. Tôi nghèo thật, nhưng không đến mức bán rẻ lòng tự trọng. Tôi chọn cách trung dung: “Anh sẽ giữ một phần để sửa xe, trả nợ, gửi mẹ. Phần còn lại anh muốn em dùng làm điều có ích. Em có tin anh không?”
Linh đáp ngay: “Em tin. Anh từng kéo em lại, sao em không tin anh?”
Chúng tôi thống nhất gặp nhau ở Sài Gòn vào cuối tuần. Linh bay vào, hẹn ở một quán cà phê gần bờ sông. Tôi đến sớm, tay cứ vuốt mãi vết sẹo mờ trên cánh tay—dấu móng tay ngày ấy vẫn còn.
Linh bước vào, gầy nhưng gương mặt sáng. Cô mặc sơ mi trắng, tóc buộc gọn, mắt không còn đỏ ngầu. Điều khiến tôi khựng lại là dáng đứng của cô: thẳng, không co rút. Cô nhìn tôi và cúi đầu rất sâu.
“Em chào anh Nam.”
Tôi vội xua tay: “Đừng làm vậy. Anh ngại.”
Linh ngồi xuống, đặt trước mặt tôi một tờ giấy: biên bản chuyển khoản dự kiến và một kế hoạch ngắn. Cô nói: “Em nghĩ rồi. Phần anh không nhận… em muốn lập một quỹ nhỏ, hỗ trợ phí tư vấn pháp lý và trị liệu tâm lý cho người gặp khủng hoảng. Không cần tên em, cũng không cần tên anh. Chỉ cần minh bạch.”
Tôi ngạc nhiên. Tôi tưởng cô chỉ muốn “trả ơn” cho xong. Nhưng không—cô muốn biến cú ngã suýt chết của mình thành cái gì đó giúp người khác đứng lên.
Tôi hỏi: “Sao em chắc làm được?”
Linh nhìn ra ngoài cửa kính, nơi mặt nước lấp lánh: “Vì em không muốn ai đứng trên lan can như em mà không có ai dừng lại. Ba em đã dừng lại. Anh đã dừng lại. Em muốn trở thành người dừng lại cho người khác.”
Câu nói ấy làm tôi lặng người, không phải vì bi kịch, mà vì sự trưởng thành. Tôi gật đầu. “Anh giúp. Nhưng phải làm đúng luật, đúng giấy tờ.”
Linh cười: “Em học được rồi.”
Hôm đó, chúng tôi đi bộ ra gần cầu. Không phải để gợi lại nỗi đau, mà để đóng lại một chương. Linh đứng cách lan can rất xa, không chạm vào. Cô chỉ nhìn dòng xe và nói nhỏ: “Em từng nghĩ chết là can đảm. Giờ em biết sống mới khó.”
Tôi không đáp. Tôi chỉ thấy trong lòng nhẹ hơn, như vừa trả lại một món nợ vô hình cho cuộc đời.
Trước khi chia tay, Linh đưa tôi một phong bì khác, mỏng thôi. “Trong này là số anh giữ. Ít hơn nhiều so với thùng. Anh đừng từ chối nữa.”
Tôi nhận. Lần này tôi không thấy áy náy. Vì tôi hiểu: cô ấy không đưa tiền để mua một ân huệ. Cô ấy đưa để khẳng định cô ấy đã bước ra khỏi vai nạn nhân, đã có quyền cho đi.
Linh bước vào xe, hạ kính: “Anh Nam… cảm ơn anh đã dừng lại.”
Tôi đứng nhìn xe khuất dần. Và lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi tin rằng một hành động bộc phát trong đêm mưa có thể tạo ra một đường rẽ dài đến thế—một đường rẽ không cần phép màu, chỉ cần một bàn tay không buông.



