Con dâu vào viện sinh, bố chồng đòi ở lại chăm cháu. Đêm thứ hai y tá chứng kiến cảnh tượng liền báo công an….
Bệnh viện Phụ sản tỉnh tối hôm đó vẫn sáng đèn. Lan nằm trên giường, mồ hôi còn lấm tấm sau ca sinh thường kéo dài gần bốn tiếng. Con trai đỏ hỏn đang ngủ trong nôi cạnh giường, tiếng thở khò khè nhỏ xíu như sợ làm phiền ai.
Huy – chồng Lan – kẹt công trình ở Bình Dương, chỉ kịp gọi video, nghẹn ngào: “Em ráng giữ sức, mai anh về.” Lan gật đầu, mắt cay cay.
Ông Tấn, bố chồng, xuất hiện từ chiều với túi xách to, giọng rắn:
“Đêm nay bố ở lại chăm cháu. Con mới sinh, không thể tự xoay.”
Lan hơi lúng túng. Từ đầu thai kỳ, ông Tấn đã hay can thiệp: ăn gì, làm gì, thậm chí chọn tên cháu. Nhưng đây là bệnh viện, Lan ngại làm lớn chuyện.
Y tá Thảo nhắc nhẹ: “Theo quy định, chỉ một người nhà ở lại. Nếu chị Lan đồng ý thì bác ở, còn lại phải ra ngoài.”
Ông Tấn nhìn Lan, ánh mắt như ra lệnh. Lan đành đáp: “Dạ… bố ở lại giúp con.”
Đêm đầu trôi qua lặng lẽ. Ông Tấn bế cháu rất khéo, nhưng hay đứng sát nôi, lẩm bẩm gì đó rồi nghe điện thoại, nói nhỏ: “Ừ, cứ chờ… chưa tiện.”
Sang ngày thứ hai, Lan mệt rã rời, đau nhức, lại thiếu ngủ. Ông Tấn tỏ ra sốt sắng, liên tục hỏi bác sĩ giờ nào xuất viện, giấy khai sinh làm sao, có cần ký gì không. Lan đáp qua loa, trong lòng khó chịu mơ hồ.
Khoảng gần một giờ sáng đêm thứ hai, Lan thiếp đi vì thuốc giảm đau. Y tá Thảo đi kiểm tra phòng hậu sản, vừa qua hành lang đã thấy bóng người lấp ló ở cửa phòng Lan. Ông Tấn đội mũ, đeo khẩu trang, bế đứa bé quấn khăn kín, bước rất nhanh về phía cầu thang bộ – hướng ít người qua lại.
Thảo khựng lại: “Bác Tấn? Bác đưa bé đi đâu vậy ạ?”
Ông Tấn giật mình, quay phắt: “À… bé nóng, bác xuống dưới tìm nước ấm.”
Nhưng Thảo nhìn thấy trên tay ông không có bình sữa, cũng không có thẻ người nhà treo cổ như quy định. Quan trọng hơn, chiếc nôi trong phòng Lan trống trơn. Thảo bước tới, giọng cứng lại: “Bác đặt bé xuống cho cháu kiểm tra. Không được bế ra khỏi khu này ban đêm.”
Ông Tấn lùi một bước, mắt đảo nhanh, như đang tính đường. Ngay khoảnh khắc đó, Thảo nghe tiếng điện thoại rung trong túi áo ông, màn hình sáng lên với dòng tin nhắn: “Ra cửa sau, 5 phút nữa.”
Thảo lạnh sống lưng. Cô lập tức bấm chuông báo động nội bộ, đồng thời gọi bảo vệ. Chỉ chưa đầy hai phút, hành lang đã có người chạy tới. Ông Tấn ôm chặt đứa bé, quay người định xuống cầu thang.
Y tá Thảo không đuổi theo một mình. Cô rút điện thoại, gọi thẳng: “Alo, công an phường ạ? Bệnh viện… có dấu hiệu bế trẻ sơ sinh trái phép…”
Tiếng giày bảo vệ dồn dập vang lên. Thảo đứng chắn lối, tay giơ cao như ra hiệu: “Bác dừng lại! Đặt bé xuống!”
Ông Tấn khựng lại đúng một nhịp, rồi cười gượng: “Các cô làm quá. Tôi là ông nội nó. Tôi bế cháu đi chút thôi.”
Bảo vệ trực đêm – anh Trí – tiến tới, giữ khoảng cách an toàn: “Bác cho tụi em kiểm tra thẻ người nhà và giấy tờ. Trong khu hậu sản, không được đưa bé ra ngoài giờ này.”
Ông Tấn bắt đầu cáu: “Kiểm tra cái gì? Tôi nói là cháu tôi!”
Thảo nhìn thẳng: “Cháu tin bác là người nhà. Nhưng quy định là quy định. Bác đặt bé xuống để cháu đo thân nhiệt tại đây.”
Ông Tấn siết chặt khăn quấn quanh em bé. Đứa trẻ cựa nhẹ, phát ra tiếng ọ ẹ. Thảo không dám tiến sát, sợ giằng co khiến bé nguy hiểm. Cô ra hiệu cho anh Trí vòng sang bên, chặn cửa cầu thang. Một bảo vệ khác chạy đi gọi trưởng ca trực và báo camera an ninh.
Chưa đầy mười phút, công an phường có mặt. Trung úy Minh bước vào hành lang, nhìn cảnh tượng rồi hỏi gọn: “Ai là người đang bế trẻ? Mời bác hợp tác.”
Ông Tấn chưng hửng, nhưng vẫn cố giữ giọng “trưởng bối”: “Các anh làm như bắt cóc! Tôi là bố chồng sản phụ. Con dâu tôi mệt, tôi bế cháu xuống dưới cho thoáng.”
Trung úy Minh không đôi co. Anh ra hiệu: “Mời bác đưa bé cho y tá kiểm tra trước. An toàn của trẻ là ưu tiên.”
Ông Tấn nhìn quanh. Cửa thang bị chặn, hành lang có camera, phía sau là một công an khác. Ông đành đưa em bé cho Thảo. Thảo run tay nhưng vẫn bình tĩnh kiểm tra: bé vẫn ổn, không sốt, không tím tái. Cô thở phào.
Trung úy Minh hỏi tiếp: “Bác đi theo hướng cửa sau làm gì? Và tin nhắn ‘ra cửa sau, 5 phút nữa’ là của ai?”
Ông Tấn tái mặt trong thoáng chốc rồi gằn: “Tin nhắn ai gửi tôi không nhớ. Nhiều người nhắn lắm.”
Minh đề nghị kiểm tra điện thoại. Ông Tấn phản ứng ngay: “Điện thoại riêng tư! Tôi không đồng ý.”
Minh gật đầu, giọng vẫn đều: “Bác có quyền không đồng ý. Nhưng hành vi bế trẻ sơ sinh ra khỏi khu vực hạn chế vào ban đêm là dấu hiệu nghi vấn. Mời bác về trụ sở làm việc để xác minh. Trong lúc đó, bệnh viện sẽ bảo vệ bé và mẹ.”
Lan được đánh thức bởi tiếng ồn. Cô ngồi bật dậy, tim đập mạnh: “Có chuyện gì vậy?”
Thảo ôm bé trở lại phòng, nói khẽ nhưng rõ: “Chị Lan bình tĩnh. Em cần chị xác nhận: chị có đồng ý cho bác Tấn bế bé ra khỏi phòng lúc nãy không?”
Lan sững người. Cô nhìn ông Tấn đang bị mời đứng ngoài cửa, mặt đỏ bừng. Lan lắc đầu: “Không… Con đang ngủ. Con không biết bố bế bé đi.”
Không khí trong phòng chợt lạnh. Lan bỗng nhớ lại những cuộc gọi thì thầm, những câu hỏi dồn dập về giấy tờ. Một linh cảm xấu tràn lên.
Bà Lệ – mẹ chồng – lúc này cũng chạy tới, tóc rối, mắt hoảng: “Trời ơi, ông làm cái gì vậy hả ông Tấn?”
Ông Tấn quát nhỏ: “Bà im! Tôi làm vì tương lai thằng Huy!”
Lan càng nghe càng rối. “Tương lai” gì mà phải bế con cô đi lúc một giờ sáng?
Trung úy Minh đề nghị Lan tường trình sơ bộ. Lan kể: Huy chưa về, ông Tấn xin ở lại chăm cháu, cô miễn cưỡng đồng ý. Ông hỏi nhiều về xuất viện và khai sinh. Ngoài ra không có gì rõ ràng.
Minh quay sang hỏi bà Lệ. Bà run rẩy, mắt đỏ: “Tôi… tôi cũng không biết. Dạo này ông ấy hay cáu, hay nghe điện thoại, rồi có lần tôi thấy giấy vay nợ…”
Từ “vay nợ” khiến Lan lạnh người. Cô chợt nhớ: cách đây vài tháng, ông Tấn từng bảo Huy “tạm ứng ít tiền xoay vòng”. Huy chỉ ậm ừ, nói chuyện người lớn.
Bảo vệ đem hình ảnh camera tới. Trên màn hình, ông Tấn rời phòng, tay bế bé, đi thẳng về hướng cửa sau – nơi ít ai để ý. Không phải xuống phòng trực tìm nước ấm như ông nói.
Trung úy Minh thở ra: “Chúng tôi sẽ làm rõ. Bác Tấn, mời bác đi.”
Ông Tấn vùng vằng: “Các anh không được làm nhục tôi trước mặt con dâu!”
Bà Lệ bật khóc: “Ông thôi đi! Cháu mới sinh, ông còn làm khổ nó!”
Lan ôm con, tay lạnh toát. Cô nhìn theo bóng ông Tấn bị dẫn đi, trong đầu chỉ còn một câu: Ông ấy định mang con mình đi đâu?
Đúng lúc đó, điện thoại Lan rung. Huy gọi lại. Lan bắt máy, giọng lạc đi: “Anh Huy… bố… bố bế con đi. Y tá phải gọi công an…”
Ở đầu dây bên kia, Huy im bặt vài giây, rồi nói như nuốt từng chữ: “Em ở yên trong phòng. Đừng ký bất cứ giấy tờ gì. Anh về ngay.”
Sáng hôm sau, Lan gần như không chợp mắt. Bệnh viện tăng cường bảo vệ khu hậu sản; Thảo dặn Lan nếu ai đưa giấy gì cũng phải gọi bác sĩ và báo bảo vệ.
Khoảng chín giờ, Huy về tới. Anh lao vào phòng, mặt tái, mắt thâm quầng vì chạy xe đêm. Vừa nhìn thấy con, anh thở phào, nhưng khi nhìn Lan, ánh mắt lại đầy lo lắng: “Em có sao không? Bố… ông ấy làm gì em chưa?”
Lan kể lại từ đầu đến cuối. Huy nghe, hai bàn tay siết chặt, khớp ngón trắng bệch. Anh kéo ghế ngồi xuống, giọng nhỏ nhưng khàn: “Anh xin lỗi. Anh đoán ra được chuyện này… chỉ là không nghĩ bố làm đến mức đó.”
Lan nghẹn: “Anh nói rõ cho em. Vì sao bố anh lại nói ‘vì tương lai anh’?”
Huy nhìn sang cửa, chắc chắn không ai nghe lén, rồi mới nói: “Bố nợ. Nợ lớn. Không phải nợ làm ăn… mà nợ cờ bạc và cá độ. Thời gian gần đây chủ nợ tìm tới nhà, doạ cả mẹ. Anh đã trả vài lần nhưng không xuể. Bố nói nếu có ‘bảo đảm’ thì họ mới cho khất.”
Lan lạnh người: “Bảo đảm… là gì?”
Huy cúi mặt: “Là… đem con ra làm ‘vật giữ’. Họ hẹn ông ấy mang bé ra cửa sau bệnh viện đêm qua. Anh biết vì mấy ngày trước anh thấy tin nhắn đòi tiền gửi tới điện thoại bố. Bố giấu, anh chỉ kịp chụp lại một tấm rồi vội đi công trình. Anh định về sớm, ai ngờ…”
Lan choáng váng. Cô ôm con chặt hơn, nước mắt ứa ra nhưng không dám khóc lớn, sợ làm con giật mình. “Sao anh không nói với em?”
Huy đáp, giọng đầy hối hận: “Anh sợ em hoảng. Anh nghĩ bố còn biết đường dừng. Anh sai.”
Cùng lúc, trung úy Minh hẹn Huy lên làm việc. Lan không thể đi, nhưng Huy quay video cho Lan nghe qua loa ngoài khi cần. Ở trụ sở, ông Tấn ban đầu chối. Nhưng công an cho xem camera bệnh viện, đối chiếu lịch sử tin nhắn, và đặc biệt là một cuộc gọi ghi âm từ số lạ trong máy ông: “Nhớ mang đúng ‘gói hàng’, trễ là khỏi nói chuyện.”
Đến đây, ông Tấn sụp xuống, mặt xám ngoét. Ông lắp bắp: “Tôi… tôi chỉ muốn họ dọa để tôi có thời gian xoay tiền. Tôi đâu có ý hại cháu… Tôi là ông nội mà…”
Trung úy Minh đáp lạnh: “Bác không hại nhưng bác đã đặt đứa trẻ vào nguy hiểm. Và đây không phải chuyện gia đình tự giải quyết.”
Công an mở rộng xác minh số điện thoại, theo dấu người hẹn ở cửa sau. Bệnh viện cũng cung cấp thông tin bảo vệ: đêm đó đúng là có một người đàn ông lạ đứng gần cửa sau, đội nón lưỡi trai, thấy bảo vệ đi tới thì bỏ đi. Camera ngoài cổng ghi lại biển số xe máy, giúp công an khoanh vùng.
Hai ngày sau, khi Lan chuẩn bị xuất viện, vụ việc có tiến triển. Công an thông báo đã mời làm việc nhóm người cho vay nặng lãi, có dấu hiệu cưỡng đoạt và đe doạ. Ông Tấn bị xử lý vì hành vi cố ý đưa trẻ sơ sinh ra khỏi khu vực kiểm soát, gây nguy cơ, đồng thời phải phối hợp điều tra. Bà Lệ đến bệnh viện xin lỗi Lan, khóc nấc: “Mẹ không ngờ ổng làm vậy. Mẹ nhục quá con ơi…”
Lan nhìn bà Lệ, trong lòng vừa giận vừa thương. Bà cũng là nạn nhân của những năm tháng cam chịu. Nhưng Lan biết, nếu cô mềm lòng kiểu cũ, chuyện sẽ lặp lại.
Ngay tại bệnh viện, Lan và Huy thống nhất một nguyên tắc: từ nay mọi quyết định liên quan đến con phải do hai vợ chồng đồng thuận; ông bà nội ngoại chỉ hỗ trợ khi được mời. Huy chủ động làm đơn đề nghị công an áp dụng biện pháp bảo vệ, đồng thời chuyển nhà tạm thời sang ở cùng mẹ ruột Lan trong vài tháng để tránh bị chủ nợ tìm đến.
Ngày xuất viện, ông Tấn được cho tại ngoại có giám sát (do bệnh nền và hợp tác điều tra), nhưng bị cấm tiếp xúc riêng với cháu. Ông đứng xa xa ở hành lang, nhìn Lan bế con ra ngoài. Mắt ông đỏ, môi run. Ông nói một câu rất nhỏ, như tự thú: “Bố… bố sai rồi.”
Lan dừng lại, không đáp. Cô không muốn biến mình thành người lạnh lùng, nhưng cũng không thể để một câu xin lỗi xoá đi nguy cơ ông từng tạo ra. Cô chỉ quay sang Huy: “Mình đi thôi anh.”
Trên xe, Huy nắm tay Lan: “Anh sẽ trả nợ theo đường hợp pháp, làm việc với công an để cắt đứt. Anh hứa không để em và con phải sợ nữa.”
Lan nhìn con đang ngủ yên trong vòng tay, lòng vẫn còn rùng mình khi nhớ lại hành lang đêm thứ hai. Nếu Thảo không cảnh giác, nếu cô y tá chỉ nghĩ “ông nội bế cháu đi dạo”, có khi cả đời Lan không còn cơ hội ôm con như lúc này.
Cô khẽ nói, vừa như với Huy vừa như với chính mình: “Có những ranh giới trong gia đình… phải đặt lại. Đặt rõ ràng. Và đặt từ hôm nay.”
Chiếc xe lăn bánh rời cổng bệnh viện, để lại phía sau một bài học đắt giá: đôi khi người nguy hiểm nhất không phải người lạ, mà là người tưởng như “ruột thịt” nhưng sẵn sàng đánh đổi tất cả vì sai lầm của chính họ.



