Chồng Dẫn Bồ Vào Khách Sạn Tôi Lập Tức Gửi Số Phòng Cho Mẹ Chồng của Cô Ta Mười Phút Sau Cả Hai Gia Đình Có Mặt Tại Cửa Phòng, Chồng Tôi Khiếp Sợ…

Chồng Dẫn Bồ Vào Khách Sạn Tôi Lập Tức Gửi Số Phòng Cho Mẹ Chồng của Cô Ta Mười Phút Sau Cả Hai Gia Đình Có Mặt Tại Cửa Phòng, Chồng Tôi Khiếp Sợ…

PHẦN 1: TIN NHẮN GỬI TRONG ĐÊM

(khoảng 420 từ)

Tôi tên Ngọc, ba mươi hai tuổi, làm kế toán cho một công ty vật liệu xây dựng ở quận 7. Chồng tôi – Hoàng, ba mươi lăm tuổi, làm kinh doanh tự do, hay nói là “đi gặp đối tác”. Tôi đã quen với những bữa cơm tối một mình, quen với mùi nước hoa lạ phảng phất trên áo anh, và cả những cuộc gọi lén lút ngoài ban công.

Tối hôm đó, Hoàng nói với tôi rằng anh đi tiếp khách ở Bình Thạnh, có thể về muộn. Giọng anh gấp gáp hơn thường ngày. Linh cảm trong tôi nổi lên như một đợt sóng lạnh. Tôi không hỏi thêm, chỉ gật đầu, nhưng khi anh vừa rời đi, tôi lặng lẽ gọi một chiếc taxi.

Khách sạn anh bước vào là một khách sạn tầm trung, không sang trọng nhưng kín đáo. Tôi ngồi trong xe, tim đập thình thịch, nhìn thấy Hoàng đi cùng một người phụ nữ trẻ hơn tôi nhiều. Cô ta mặc váy ôm sát, tóc dài uốn nhẹ, tay khoác chặt lấy cánh tay chồng tôi như một thói quen thân mật.

Tôi không lao vào đánh ghen, không khóc lóc. Tôi chỉ lặng lẽ bước vào sảnh, giả vờ hỏi lễ tân về phòng bạn, rồi đứng nép sang một bên. Chỉ vài phút sau, tôi nghe rõ số phòng khi Hoàng nhận thẻ từ: 508.

Tay tôi run lên, nhưng đầu óc lại tỉnh táo đến lạ. Tôi mở điện thoại, gửi một tin nhắn ngắn gọn cho mẹ chồng:
“Má ơi, con đang đứng trước khách sạn X. Phòng 508. Ba má qua liền giúp con.”

Chưa đầy một phút sau, tôi tiếp tục gửi cùng nội dung ấy cho mẹ ruột của cô gái kia. Tôi có số bà từ một lần vô tình nhìn thấy trong điện thoại Hoàng, dưới cái tên rất vô tư: “Dì Lan”.

Mười phút trôi qua dài như cả một đời người. Tôi đứng ở hành lang, lưng dựa vào tường lạnh ngắt, tai nghe tiếng cười nói vọng ra từ phòng 508. Mỗi âm thanh như một nhát dao cắt vào ngực.

Rồi thang máy mở ra.
Không phải một người.
Mà là hai gia đình.

Mẹ chồng tôi mặt tái mét. Ba chồng đi phía sau, ánh mắt giận dữ. Bên kia là một người phụ nữ trung niên run rẩy, theo sau là chồng bà. Họ đứng trước cửa phòng 508, nhìn nhau, rồi nhìn tôi.

Tôi gật đầu, đưa tay chỉ vào cánh cửa.

Bên trong, Hoàng hoàn toàn không biết rằng, cuộc đời anh sắp rẽ sang một hướng không thể quay đầu.

Ba chồng tôi là người đập cửa đầu tiên. Không phải gõ, mà là đập, từng tiếng nặng nề vang dội cả hành lang yên tĩnh của khách sạn. Bên trong im lặng trong vài giây, rồi có tiếng bước chân hỗn loạn.

“Anh Hoàng, mở cửa!” – giọng mẹ chồng tôi run lên, vừa giận vừa đau.

Cánh cửa bật mở. Hoàng đứng sững, áo chưa kịp cài hết nút, tóc rối. Phía sau anh, người phụ nữ trẻ kia – Vy – vội vã kéo váy xuống, mặt cắt không còn giọt máu.

Khoảnh khắc đó, tôi thấy rõ sự khiếp sợ trong mắt chồng mình. Không phải sợ tôi. Mà là sợ bốn người lớn tuổi đang đứng trước mặt anh, những người anh chưa từng nghĩ sẽ gặp trong hoàn cảnh này.

Mẹ Vy khuỵu xuống ghế hành lang, miệng lắp bắp:
“Vy… con làm cái gì vậy hả con?”

Ba Vy không nói gì. Ông chỉ nhìn con gái mình, ánh mắt như vừa mất đi thứ gì đó rất quan trọng – có lẽ là niềm tin.

Hoàng lắp bắp giải thích, hết nói với ba mẹ tôi lại quay sang xin lỗi ba mẹ Vy. Anh nói đó chỉ là “hiểu lầm”, là “gặp gỡ bạn bè”, là “lỡ say”. Nhưng càng nói, lời anh càng vô nghĩa giữa bằng chứng quá rõ ràng.

Tôi bước lên phía trước. Lần đầu tiên từ khi đến khách sạn, tôi cất tiếng:
“Hoàng, em không cần anh giải thích nữa.”

Giọng tôi bình thản đến mức chính tôi cũng ngạc nhiên. Tôi không khóc, không gào thét. Tôi chỉ thấy trong lòng trống rỗng.

Mẹ chồng tôi bật khóc. Bà nắm tay tôi, run rẩy xin lỗi:
“Má không dạy được nó… để con khổ.”

Còn mẹ Vy thì quay sang tôi, cúi đầu thật thấp:
“Cô xin lỗi cháu. Cô không ngờ con cô lại… như vậy.”

Khách sạn bắt đầu có người tò mò. Ba chồng tôi yêu cầu lễ tân lập biên bản sự việc. Ông nói rõ ràng, dứt khoát:
“Chuyện này không thể giải quyết trong phòng kín.”

Hoàng lúc đó mới thực sự hoảng loạn. Anh kéo tay tôi, thì thầm van xin:
“Ngọc, về nhà rồi anh giải thích. Đừng làm lớn chuyện.”

Tôi rút tay ra. Lần đầu tiên sau mười năm bên nhau, tôi nhìn anh như nhìn một người xa lạ.
“Chuyện lớn hay không, anh đã tự chọn từ lúc bước vào đây.”

Đêm đó, hai gia đình cùng ngồi lại trong một phòng họp nhỏ của khách sạn. Không khí nặng nề đến ngột ngạt. Mọi lời bào chữa đều trở nên thừa thãi. Sự thật trần trụi nằm giữa bàn, không thể che giấu.

Vy khóc nức nở, thừa nhận mối quan hệ kéo dài gần một năm. Hoàng cúi đầu im lặng. Ba mẹ hai bên đều già đi vài tuổi chỉ trong một buổi tối.

Tôi là người đưa ra quyết định cuối cùng:
“Con sẽ về nhà mẹ ruột ở tạm. Còn chuyện hôn nhân, con cần thời gian.”

Không ai phản đối. Có lẽ vì ai cũng hiểu, có những vết nứt, dù có vá lại, cũng không thể trở về như cũ.

Tôi dọn về nhà mẹ ruột ở quận Tân Phú ngay sáng hôm sau. Mẹ tôi không hỏi nhiều, chỉ nấu cho tôi một bát cháo nóng, đặt tay lên vai tôi thật lâu. Sự im lặng của mẹ khiến tôi bật khóc lần đầu tiên kể từ đêm ở khách sạn.

Hoàng gọi cho tôi liên tục. Tin nhắn xin lỗi, hối hận, hứa hẹn xuất hiện dày đặc. Anh nói sẽ chấm dứt với Vy, nói chỉ vì phút yếu lòng, nói rằng vẫn còn yêu tôi. Nhưng mỗi lần đọc, tôi chỉ thấy mệt mỏi.

Ba mẹ chồng đến tìm tôi. Ba Hoàng nói thẳng:
“Nếu con quyết định ly hôn, ba má tôn trọng. Lỗi là ở nó.”

Câu nói ấy không làm tôi nhẹ lòng hơn, nhưng ít nhất, tôi biết mình không đơn độc.

Về phía Vy, tôi nghe nói cô bị gia đình đưa về quê một thời gian. Công việc ở thành phố phải nghỉ. Mẹ cô gọi điện cho tôi một lần duy nhất, khóc và xin lỗi thêm lần nữa. Tôi không trách bà. Người lớn nào cũng đau khi con mình sai.

Ba tháng sau, tôi và Hoàng ngồi đối diện nhau tại văn phòng luật sư. Không có cãi vã. Chúng tôi thống nhất ly hôn trong yên lặng. Căn hộ chung được bán đi, tiền chia đôi. Tôi không lấy thêm gì ngoài phần của mình.

Ngày ký giấy, Hoàng run tay. Anh nhìn tôi, hỏi khẽ:
“Em có bao giờ hối hận vì đã gửi tin nhắn hôm đó không?”

Tôi suy nghĩ vài giây rồi lắc đầu.
“Nếu em im lặng, có lẽ em sẽ hối hận cả đời.”

Ly hôn xong, tôi quay lại cuộc sống của mình. Tôi đổi công việc, tham gia một lớp học yoga buổi tối, học cách ở một mình mà không thấy trống trải. Những đêm đầu vẫn khó ngủ, nhưng dần dần, tôi quen với sự bình yên không dối trá.

Hoàng sau đó tìm tôi thêm vài lần, nhưng tôi luôn giữ khoảng cách. Có những sai lầm, dù được tha thứ, cũng không thể tiếp tục chung đường.

Một năm sau, tôi nghe tin Hoàng chuyển sang tỉnh khác làm ăn. Vy cũng đã có cuộc sống mới. Mỗi người một hướng, mang theo bài học của riêng mình.

Còn tôi, tôi không xem đêm hôm đó là bi kịch. Tôi xem nó là cánh cửa đóng lại để một con đường khác mở ra – con đường mà tôi được sống thật với giá trị của mình, không phải nghi ngờ, không phải nhẫn nhịn.