Chàng Trai Nghèo Cho Cô Gái Ở Nhờ Trong Đêm Mưa Nửa Đêm Cô Gọi Một Câu Khiến Anh Tái Mặt…

Chàng Trai Nghèo Cho Cô Gái Ở Nhờ Trong Đêm Mưa Nửa Đêm Cô Gọi Một Câu Khiến Anh Tái Mặt…

Cơn mưa đổ xuống xóm trọ công nhân ở quận ven Sài Gòn như trút nước. Mái tôn cũ kêu lộp bộp, nước chảy thành dòng dọc theo lối đi hẹp, đen ngòm. Trần Minh, hai mươi bảy tuổi, tan ca phụ hồ lúc gần mười giờ đêm. Vai áo anh sũng nước, đôi giày vải rách mũi sũng bùn, từng bước nặng nề vì mệt.

Cuộc sống của Minh gói gọn trong căn phòng trọ chưa đầy mười mét vuông. Không người thân, không bạn bè thân thiết ở thành phố, anh quen với sự im lặng. Thứ duy nhất khiến anh sợ là nợ nần và bệnh tật, bởi anh đã từng mất mẹ vì không có đủ tiền chữa trị.

Khi vừa tra chìa khóa vào ổ, Minh chợt thấy một bóng người đứng nép dưới mái hiên phòng đối diện. Đó là một cô gái trẻ, tóc ướt sũng, áo mỏng dính sát người vì mưa. Cô ôm chiếc balô cũ trước ngực như ôm phao cứu sinh.

“Anh ơi…” – giọng cô run vì lạnh – “Cho em trú mưa nhờ một chút được không? Em không có chỗ đi.”

Minh khựng lại. Ở khu trọ này, người ta học cách cảnh giác trước khi học cách thương người. Anh nhìn quanh, đêm khuya, mưa lớn, không một ai. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, ký ức về mẹ anh năm xưa, cũng từng đứng trước cửa nhà người lạ xin giúp đỡ, chợt hiện lên.

“Vào đi.” Minh nói nhỏ, mở cửa.

Cô gái tên Nguyễn Thảo, hai mươi bốn tuổi, từ một huyện nghèo miền Trung vào Sài Gòn tìm việc. Nhà trọ cô định thuê đã có người ở, tiền mang theo không đủ để tìm chỗ khác. Minh không hỏi thêm. Anh đưa cô chiếc khăn cũ, nấu vội ấm nước nóng. Giữa hai người có một khoảng cách rất rõ, vừa đủ để lịch sự, vừa đủ để dè chừng.

Đêm khuya, mưa vẫn không ngớt. Thảo ngồi thu mình trên mép giường, Minh trải chiếu nằm dưới đất. Căn phòng im lặng đến mức nghe rõ tiếng thở của nhau.

Gần nửa đêm, điện thoại Thảo rung lên. Cô nhìn màn hình, sắc mặt đổi hẳn. Thảo bước ra ngoài hiên nhỏ, cố nói khẽ nhưng Minh vẫn nghe loáng thoáng tiếng cãi vã, tiếng nấc nghẹn.

Vài phút sau, cô quay vào. Khuôn mặt tái nhợt, đôi tay run không kiểm soát.
“Anh Minh…” – cô nuốt nước bọt – “Ba em vừa gọi. Ông nói nếu em không về quê ngay để lấy chồng theo sắp xếp… thì coi như em không còn là con của ông nữa.”

Minh ngồi bật dậy. Trong khoảnh khắc đó, anh hiểu, cánh cửa mình vừa mở không chỉ là cửa phòng trọ, mà là cánh cửa kéo cả hai vào một rắc rối không thể quay đầu.

Sáng hôm sau, Minh dậy sớm hơn thường lệ. Anh nấu nồi cháo loãng, đặt lên bàn rồi lặng lẽ đi làm. Thảo ngồi nhìn theo, cảm giác vừa biết ơn vừa áy náy.

Những ngày Thảo ở lại, căn phòng trọ vốn bừa bộn dần gọn gàng hơn. Cô tranh thủ nộp hồ sơ xin việc khắp nơi, chiều tối nhận được việc phục vụ ở một quán cà phê nhỏ. Ca tối về muộn, người mệt rã rời.

Minh không hỏi nhiều, nhưng anh luôn chừa lại phần cơm. Có hôm, Thảo về trễ, thấy cửa vẫn chưa khóa, đèn còn sáng, lòng cô chùng xuống. Lâu rồi, cô mới có cảm giác có người chờ mình.

Một tối, Minh vô tình thấy tờ giấy Thảo để quên trên bàn, ghi chi chít tiền viện phí. Anh hỏi thẳng. Thảo im lặng rất lâu rồi kể hết: ba cô bị tai biến nhẹ, gia đình thiếu tiền, muốn cô lấy chồng sớm để “đỡ gánh nặng”. Cô bỏ đi vì không chấp nhận đánh đổi cả đời mình.

Minh nghe mà thấy nghèn nghẹn. Anh từng đứng trước lựa chọn tương tự, và biết nó đau thế nào.

Nhưng áp lực không dừng lại. Chủ trọ bắt đầu bóng gió. Hàng xóm xì xào. Ở quán cà phê, Thảo bị khách say sỉn quấy rối. Có lần Minh đến đón, thấy cô đứng nép vào góc, mắt đỏ hoe, anh chỉ muốn kéo cô đi thật xa khỏi nơi này.

Đỉnh điểm là cuộc gọi từ mẹ Thảo. Giọng người phụ nữ đầy giận dữ, trách Minh dụ dỗ con gái nhà người ta, làm gia đình xáo trộn. Minh cúp máy, ngồi lặng hàng giờ. Lần đầu tiên, anh tự hỏi: liệu lòng tốt của mình có đang đẩy cả hai vào ngõ cụt?

Sau cuộc gọi của mẹ Thảo, căn phòng trọ trở nên im lặng đến đáng sợ. Không phải kiểu im lặng dễ chịu của hai người quen nhau, mà là thứ im lặng đầy tránh né. Minh đi làm về muộn hơn, ăn cơm qua loa rồi nằm quay mặt vào tường. Thảo hiểu, và cô cũng không dám hỏi.

Cô biết Minh đang bị đẩy vào một vị trí anh không hề chọn: người bị hiểu lầm, bị phán xét, bị kéo vào câu chuyện gia đình của người khác. Minh chưa từng than thở, nhưng Thảo thấy rõ sự mệt mỏi trong ánh mắt anh mỗi khi điện thoại rung.

“Em không muốn anh vì em mà rắc rối thêm.” Một tối, Thảo nói khẽ.
Minh không quay lại. “Anh không muốn em nghĩ mình là gánh nặng.”

Câu nói ấy treo lơ lửng giữa căn phòng. Không ai nói thêm lời nào.

Từ hôm đó, Thảo xin làm thêm ca ngày. Cô rời nhà từ sáng sớm, về khi trời đã tối mịt. Cơ thể gầy đi trông thấy. Có hôm, Minh thấy cô ngồi thẫn thờ bên bàn, mắt nhìn chằm chằm vào bát cơm nguội. Anh muốn nói cô nghỉ bớt, nhưng lại sợ mình không có quyền.

Áp lực tiền bạc, áp lực gia đình, áp lực tự trọng đè lên Thảo như tảng đá lớn. Cô sợ quay về quê sẽ bị ép gả, sợ ở lại thành phố sẽ kéo Minh xuống cùng. Cô bắt đầu mất ngủ, hay chóng mặt, nhưng vẫn cố chịu.

Cho đến buổi tối hôm đó.

Quán cà phê đông khách, tiếng gọi món dồn dập. Thảo vừa bê khay nước vừa thấy mắt tối sầm lại. Cô kịp đặt khay xuống bàn, nhưng chân khuỵu hẳn. Tiếng ly vỡ loảng xoảng. Thảo ngã xuống nền gạch lạnh.

Minh nhận được cuộc gọi khi đang ăn cơm. Anh bỏ dở bát cơm, chạy như điên đến quán. Khi thấy Thảo nằm bất động, môi tái nhợt, tim anh như rơi xuống đáy ngực. Anh bế cô lên, tay run đến mức phải siết chặt mới giữ được.

Trong xe cấp cứu, Minh ngồi bên, không rời mắt khỏi gương mặt xanh xao ấy. Anh chợt nhận ra, nếu đêm mưa năm đó anh không mở cửa, thì giờ đây anh sẽ không phải sợ đến thế. Nhưng cũng không phải đau đến thế.

Ở bệnh viện, Thảo chỉ bị tụt huyết áp và kiệt sức. Bác sĩ nói cô cần nghỉ ngơi, ăn uống điều độ. Minh ngồi ngoài hành lang, lưng tựa vào tường, lần đầu tiên thấy mình bất lực hoàn toàn.

Anh không có tiền nhiều. Không có địa vị. Không có quyền quyết định thay cô bất cứ điều gì. Nhưng anh có một nỗi sợ rất rõ ràng: sợ một ngày nào đó, cô sẽ gục ngã mà không có ai bên cạnh.

Khi Thảo tỉnh lại, ánh mắt cô hoang mang. Minh đứng dậy, nhưng không chạm vào cô.
“Anh ở đây.” Chỉ vậy thôi.

Thảo quay mặt đi, nước mắt trào ra. “Em xin lỗi… Em làm anh khổ.”
Minh lắc đầu. “Không ai mang ơn ai cả. Em không nợ anh điều gì.”

Anh ngồi xuống, giọng chậm rãi, lần đầu tiên nói nhiều đến thế:
“Anh không giàu, cũng không chắc lo được cho em cả đời. Anh cũng sợ bị hiểu lầm, sợ người khác nói này nói kia. Nhưng nếu em hỏi anh có hối hận vì đã mở cửa đêm đó không… thì không.”

Thảo khóc nấc lên. Không phải vì đau, mà vì nhẹ. Lần đầu tiên, có người không bắt cô phải chọn giữa gia đình và bản thân, giữa biết ơn và tự do.

Sau lần đó, Thảo chủ động gọi về quê. Cuộc nói chuyện kéo dài gần một tiếng. Có cãi vã, có im lặng, có nước mắt. Nhưng cuối cùng, ba cô nói một câu khiến Thảo sững người:
“Ba chỉ sợ con khổ. Chứ ba không cần con bán cuộc đời mình.”

Vài ngày sau, ba Thảo gọi cho Minh. Giọng người đàn ông mệt mỏi nhưng chân thành. Ông xin lỗi vì đã hiểu lầm, vì đã trút nỗi sợ của mình lên người khác. Minh chỉ nói một câu:
“Con chỉ mong bác yên tâm. Thảo đang cố gắng.”

Từ đó, mọi thứ không bỗng dưng tốt đẹp ngay. Cuộc sống vẫn khó khăn, tiền vẫn thiếu. Nhưng không còn những cuộc gọi đe dọa, không còn áp lực phải “về ngay”. Thảo xin chuyển sang công việc văn phòng lương thấp nhưng ổn định. Minh học thêm nghề điện, nhận sửa chữa ngoài giờ.

Họ không nói lời yêu sớm. Cũng không hứa hẹn xa xôi. Họ sống cạnh nhau bằng sự tôn trọng và chừng mực. Ai mệt thì nghỉ, ai yếu thì nói. Không ai cố gồng để chứng minh mình mạnh.

Một năm sau, họ rời căn phòng trọ cũ. Không phải vì giàu lên, mà vì cần một không gian mới cho một giai đoạn mới. Trước khi đi, Minh đứng nhìn mái tôn đã thôi dột, con hẻm từng ngập nước mỗi mùa mưa.

Thảo đứng bên cạnh. “Nếu hôm đó anh không mở cửa…”
Minh cười nhẹ. “Thì anh vẫn sống. Nhưng chắc không hiểu được nhiều thứ như bây giờ.”

Đêm mưa năm ấy không tạo ra phép màu. Nó chỉ tạo ra một cơ hội. Và điều khiến mọi thứ khác đi, không phải là lòng thương hại, mà là hai con người đã không bỏ chạy khi cuộc sống trở nên khó khăn nhất.