Mẹ chồng hất canh vào mặt chửi tới vô phức, tối im lặng ký lệnh rút vốn 800 tỷ khiến công ty đó phá sản…
Tôi tên Ngọc Anh, ba mươi hai tuổi, từng nghĩ mình đủ bản lĩnh để làm dâu nhà họ Trịnh. Tôi sai.
Tối đó là bữa cơm “ra mắt lại” sau khi tôi nhận chức Giám đốc vận hành ở An Phú Tech – công ty của chồng tôi, Quang Huy. Tôi đã cố ăn mặc giản dị, nói năng vừa phải, tránh mọi câu khiến mẹ chồng – bà Trịnh Mai khó chịu. Nhưng bà vẫn nhìn tôi như một vết bẩn bám vào gia phả.
“Cô tưởng lên chức là thành bà chủ à?” Bà đặt đôi đũa xuống đánh “cạch”. “Nhà này không thiếu người giỏi. Thiếu mỗi loại đàn bà biết điều.”
Tôi nuốt khan, cố giữ bình tĩnh. Quang Huy gượng cười: “Mẹ, Ngọc Anh làm tốt mà…”
“Im!” Bà gằn, ánh mắt như dao. “Tôi nói cho cô nghe, thứ người như cô—”
Tôi còn chưa kịp hiểu “thứ người” là thứ gì thì bà bưng tô canh trước mặt, hất thẳng. Nước canh nóng tạt vào má, chảy xuống cổ, mùi hành tiêu bốc lên cay xè. Tôi chết sững, bàn tay run đến mức không lau nổi. Bà đứng bật dậy, chỉ thẳng:
“Vô phúc! Đúng là đồ mang xui xẻo vào nhà! Chồng cô mà sụp thì cũng do cô!”
Quang Huy đập bàn: “Mẹ quá đáng rồi!”
Nhưng bà chỉ cười nhạt. Tôi nhìn chồng, đột nhiên hiểu: trong căn nhà này, lời của tôi không có trọng lượng.
Tôi bỏ về phòng tắm, đứng dưới vòi nước lạnh, nhìn nước canh trôi xuống bồn như một thứ nhục nhã không thể rửa sạch. Đêm đó, tôi không ngủ. Tôi ngồi trước laptop, mở lại các báo cáo dòng tiền của An Phú Tech—những con số tôi đã cảnh báo chồng từ lâu: công ty đang sống nhờ nguồn vốn cầu nối 800 tỷ từ quỹ đầu tư thuộc tập đoàn nhà mẹ chồng.
12 giờ 18 phút khuya, điện thoại tôi rung. Thư ký pháp chế gửi một tin nhắn ngắn:
“Chị ơi, bà Mai vừa ký lệnh rút vốn 800 tỷ. Hiệu lực ngay.”
Tôi nhìn màn hình, tim đập như búa. 800 tỷ bị rút trong một đêm—An Phú Tech sẽ không chỉ khó thở.
Nó sẽ chết.
Sáng hôm sau, An Phú Tech như một cơ thể bị rút máu giữa đường. Đội tài chính gọi tôi ngay khi tôi vừa bước vào thang máy.
“Chị Ngọc Anh, ngân hàng vừa gửi thông báo: khoản tín dụng ngắn hạn bị đóng băng. Họ nói quỹ Trịnh Gia đã gửi công văn thu hồi vốn và chấm dứt bảo lãnh.”
Tôi hít sâu. Không phải chỉ rút vốn. Bà Mai rút cả niềm tin mà ngân hàng đang bấu víu vào để giải ngân. Trong kinh doanh ở Việt Nam, đặc biệt với các khoản lớn, bảo lãnh và uy tín của một tập đoàn có thể là “tấm vé sống”. Bà cắt vé. An Phú Tech rơi tự do.
Quang Huy lao đến, mặt tái đi: “Em nói lại xem? Mẹ làm thật à?”
Tôi nhìn chồng, giọng bình tĩnh đến đáng sợ: “Anh nghĩ bát canh tối qua chỉ để sỉ nhục em thôi sao? Nó là lời báo trước.”
Chúng tôi họp khẩn. Kế toán trưởng trình bày: trong ba tuần tới, công ty phải trả lương, thanh toán cho nhà cung cấp linh kiện, trả nợ đáo hạn. Trước đây, 800 tỷ vốn cầu nối dùng để xoay vòng: trả nợ cũ, lấy hàng mới, giữ hợp đồng. Bây giờ bị rút, mọi thứ nghẽn như cống bị nhét bê tông.
Nhà cung cấp gửi email dồn dập: “Nếu không thanh toán đúng hạn, chúng tôi ngừng giao hàng.”
Khách hàng chiến lược cũng bắt đầu “ngửi thấy mùi” và đòi điều khoản bảo đảm mới. Tin đồn lan nhanh hơn virus: “An Phú Tech bị rút vốn, sắp sập.”
Quang Huy gọi cho mẹ. Tôi đứng cạnh, nghe rõ từng chữ.
“Mẹ rút vốn để làm gì? Công ty con đang cần!”
Bên kia, giọng bà Mai lạnh như đá: “Tôi lấy lại tiền của tôi. Công ty là của nhà tôi. Tôi muốn rút lúc nào thì rút.”
“Nhưng mẹ biết rút bây giờ là giết chết nó!”
“Giết thì càng tốt,” bà cười nhạt. “Để con biết ai mới là người cầm dây.”
Quang Huy chết lặng. Tôi thấy trong mắt chồng có thứ gì đó vỡ ra—không phải chỉ là nỗi sợ công ty phá sản, mà là sự thật: mẹ anh có thể hi sinh cả đứa con trai và hàng nghìn nhân viên chỉ để dằn mặt một nàng dâu.
Tôi kéo chồng ra ban công. “Anh nghe em. Nếu chúng ta chạy theo xin mẹ, bà sẽ càng siết cổ. Phải có phương án khác.”
“Lấy đâu ra 800 tỷ?” Huy khàn giọng.
Tôi mở laptop, chỉ vào dòng báo cáo: “Không cần đủ 800. Cần đủ để sống đến khi ký được hợp đồng mới. Nhưng trước hết, phải làm một việc: cắt khỏi ảnh hưởng của bà Mai.”
Tôi đề xuất ba bước, và bắt đầu thực hiện ngay trong ngày:
-
Đóng băng chi phí không thiết yếu, đàm phán lại lịch thanh toán với nhà cung cấp bằng cách đưa ra lộ trình cụ thể, kèm tài sản đảm bảo nhỏ.
-
Bán nhanh một phần danh mục dự án phụ, thứ vốn “đẹp báo cáo” nhưng không tạo dòng tiền.
-
Liên hệ các đối tác quỹ khác—những người từng tiếp cận An Phú Tech nhưng bị bà Mai chặn vì không muốn công ty “dính người ngoài”.
Quang Huy ngồi im rất lâu. Rồi anh nói, giọng run: “Nếu mình gọi họ, mẹ sẽ tuyên chiến thật.”
Tôi nhìn thẳng: “Bà đã tuyên chiến từ lúc hất canh vào mặt em rồi.”
Nhưng bà Mai không dừng lại ở đó. Tối hôm ấy, một loạt bài đăng nặc danh xuất hiện trong các nhóm ngành: “CEO An Phú Tech bất ổn, nội bộ mâu thuẫn, vốn bị rút.” Có người còn thêm thắt: “Cô vợ mới lên chức phá nát công ty.”
Tôi đọc, tay lạnh. Không cần đoán cũng biết ai đứng sau.
Sáng thứ ba, ngân hàng gửi thông báo cuối: nếu An Phú Tech không bổ sung đảm bảo trong 72 giờ, họ sẽ thu hồi nợ. Nghĩa là không chỉ phá sản—có thể bị cưỡng chế tài sản, kéo theo kiện tụng và danh tiếng bị chôn.
Quang Huy đứng trước phòng họp, nhìn nhân viên đang chờ. Anh quay sang tôi:
“Ngọc Anh… em có chắc không?”
Tôi gật đầu. “Em không chắc thắng. Nhưng em chắc một điều: nếu quỳ xuống, chúng ta sẽ thua ngay lập tức.”
Ba ngày tiếp theo, tôi gần như sống trong phòng họp. Trà đặc, cà phê đen, và tiếng điện thoại reo không dứt. Tôi không còn thời gian để đau vì bát canh; vết đỏ trên mặt đã mờ, nhưng cái nhục thì vẫn rát. Tôi biến nó thành nhiên liệu.
Chúng tôi tiếp cận Quỹ Nam Việt Capital – một quỹ từng muốn rót vốn vào An Phú Tech từ năm trước. Khi ấy, bà Mai thẳng tay từ chối vì “không muốn chia quyền”. Lần này, họ trả lời nhanh đến bất ngờ:
“Chúng tôi sẵn sàng cứu nếu công ty tách khỏi bảo trợ Trịnh Gia và minh bạch toàn bộ.”
Đó là điều kiện tôi cần. Cứu công ty đồng nghĩa với cắt dây rốn.
Quang Huy run tay khi ký biên bản ghi nhớ. Anh không run vì hợp đồng—anh run vì phản ứng của mẹ mình.
Và phản ứng ấy đến ngay lập tức.
Bà Mai gọi tôi ra gặp ở một phòng trà trong quận 1. Bà không đi một mình. Bà mang theo luật sư riêng và hai người quản lý tập đoàn. Cách bà ngồi, cách bà đặt túi xuống bàn—mọi thứ đều nói rằng bà đến để phán quyết, không phải để thương lượng.
“Tôi nghe cô đi xin tiền người ngoài.” Bà nhấp trà, mỉm cười. “Cô giỏi thật. Giỏi phá.”
Tôi đặt điện thoại xuống, mở file trên máy tính bảng. “Cháu đến không phải xin. Cháu đến để thông báo.”
Bà nhướng mày.
“Thứ nhất, An Phú Tech sẽ tái cấu trúc. Quỹ Nam Việt Capital sẽ rót vốn và đổi lấy cổ phần mới phát hành. Điều này khiến tỷ lệ sở hữu của Trịnh Gia bị pha loãng.”
Mắt bà Mai tối lại. “Cô dám?”
“Từ hôm bà ký lệnh rút vốn, bà đã tự chọn đứng ở phía đối lập. Công ty cần sống. Người cần sống.”
Bà bật cười, nhưng tiếng cười sắc như lưỡi dao: “Cô nghĩ tôi không biết trò này? Tôi rút vốn để cho con trai tôi tỉnh. Để nó biết cô chỉ là người ngoài.”
Tôi nhìn thẳng: “Bà nói đúng. Cháu là người ngoài với bà. Nhưng cháu là người đứng trong công ty với hàng nghìn nhân viên.”
Bà nghiêng người, giọng trầm xuống: “Tôi cho cô một lựa chọn. Ly hôn. Rời khỏi An Phú Tech. Tôi sẽ trả lại vốn và giữ công ty. Còn nếu không…” bà dừng lại, ánh mắt như đe dọa, “tôi sẽ khiến cô không còn đường sống trong giới này.”
Tôi im lặng vài giây. Rồi tôi mở một trang khác trong file. “Bà Mai, bà muốn chiến, cháu sẽ chiến bằng luật, bằng số liệu, và bằng sự thật.”
Tôi đẩy máy tính bảng về phía bà. Trên màn hình là bản sao các giao dịch nội bộ: một công ty “sân sau” của tập đoàn Trịnh Gia đã mua linh kiện qua trung gian với giá đội lên, ép An Phú Tech ký hợp đồng độc quyền từ hai năm trước. Khi công ty có lãi, lợi nhuận bị hút sang trung gian. Khi công ty khó, Trịnh Gia xuất hiện như “ân nhân” bằng vốn cầu nối 800 tỷ, rồi rút bất cứ lúc nào.
Bà Mai cứng người. Luật sư của bà nhìn chằm chằm vào màn hình.
Tôi nói chậm rãi: “Nếu việc này được kiểm toán độc lập công bố, danh tiếng Trịnh Gia sẽ thế nào? Cháu không muốn làm điều đó. Cháu chỉ muốn bà dừng lại.”
Bà Mai siết chặt tách trà, tay run rất nhẹ—nhưng đủ để tôi nhìn thấy. Bà không quen bị dồn vào góc. Trong thế giới của bà, quyền lực là món canh nóng bà muốn hất vào ai thì hất. Nhưng dữ liệu và luật pháp không sợ bát canh.
“Cô dọa tôi?” bà hỏi.
“Cháu đặt giới hạn,” tôi đáp. “Bà đã dùng 800 tỷ để giết công ty. Cháu dùng sự thật để cứu nó.”
Cuộc gặp kết thúc không có lời hòa giải. Nhưng ngay tối đó, những bài đăng nặc danh bắt đầu biến mất. Nhà cung cấp nhận được lịch thanh toán mới và đồng ý tiếp tục giao hàng sau khi quỹ Nam Việt chuyển đợt giải ngân đầu tiên.
72 giờ trôi qua, ngân hàng nhận bổ sung đảm bảo và gia hạn. An Phú Tech không chết.
Quang Huy tìm tôi ở văn phòng lúc khuya. Anh đứng lặng một hồi rồi nói: “Anh xin lỗi. Anh đã để em một mình trong trận này.”
Tôi nhìn chồng, lòng vừa mệt vừa bình yên kỳ lạ. “Em không cần anh xin lỗi. Em cần anh lớn lên.”
Một tuần sau, Quang Huy chủ động gửi văn bản cho tập đoàn mẹ: từ nay mọi giao dịch với đơn vị liên quan phải qua thẩm định độc lập. Anh biết điều đó đồng nghĩa với việc bị mẹ lạnh nhạt lâu dài. Nhưng anh vẫn ký.
Còn tôi—tôi không thắng mẹ chồng bằng sự trả thù. Tôi thắng bằng việc không để bà quyết định số phận của mình nữa.
Bát canh tối hôm ấy đã nguội.
Nhưng chữ ký lúc nửa đêm của bà Mai—nó đã dạy tôi một bài học: trong đời thực, có những người không cần dao vẫn giết được cả một công ty. Và để sống sót, bạn phải học cách cầm lại tay lái, dù tay mình còn đang run.



