Vừa Cấm Giấy Ly Hôn Trên Tay, Chị Chồng Đã Gọi Điện: “Chuyến Lương Tháng Này Cho Chị Nhé!”. Tôi Cười Nhạt Đáp Một Câu Khiến Đầu Dây Bên Kia Câm Nin, Cả Nhà Chồng Náo Loạn…

Vừa Cấm Giấy Ly Hôn Trên Tay, Chị Chồng Đã Gọi Điện: “Chuyến Lương Tháng Này Cho Chị Nhé!”. Tôi Cười Nhạt Đáp Một Câu Khiến Đầu Dây Bên Kia Câm Nin, Cả Nhà Chồng Náo Loạn…

Tôi bước ra khỏi tòa án quận với một xấp giấy mỏng trên tay, nhưng cảm giác nó nặng như đá. Giấy ly hôn—thứ tôi từng nghĩ sẽ không bao giờ chạm đến đời mình.

Nắng trưa gay gắt. Tôi đứng lặng bên vỉa hè, nhìn dòng xe lướt qua mà chẳng nghe rõ tiếng còi. Ba năm làm dâu, thứ tôi nhận được không phải là một mái ấm, mà là những cuộc họp gia đình không mời vẫn phải có mặt, những khoản tiền “tự nguyện” mà không đưa thì thành tội.

Điện thoại rung. Tôi nhìn màn hình: Hải – chồng cũ.

Tôi định tắt máy, nhưng rồi vẫn bấm nghe. Đầu dây bên kia vang lên giọng anh ta như không có chuyện gì xảy ra:

“Chị… à nhầm… Linh đó hả? Chuyến lương tháng này cho chị nhé!”

Tôi chết lặng một giây. Trong khoảnh khắc đó, tôi hiểu ra: với anh ta, tờ giấy tôi cầm chỉ là thủ tục, còn tiền của tôi mới là thứ “giữ nhà”.

Tôi bật cười—một tiếng cười nhạt đến mức chính tôi cũng thấy lạnh sống lưng.

“Hải à… từ hôm nay, tiền của em không còn ‘chuyến’ về nhà anh nữa. Anh muốn thì đi mà xin mẹ anh.”

Không khí phía bên kia im bặt.

Tôi nghe rõ cả tiếng hít thở gấp của anh ta, như vừa bị tát thẳng vào mặt. Rồi giọng Hải hạ xuống, rít qua kẽ răng:

“Em nói cái gì vậy? Em làm quá rồi đó. Dù ly hôn thì em vẫn là người trong nhà—”

Tôi cắt ngang:

“Không. Em vừa ra khỏi tòa. Em ra khỏi ‘nhà’ đó luôn rồi.”

Tôi tắt máy.

Chưa kịp cất điện thoại vào túi, cuộc gọi khác đến. Lần này là số của mẹ chồng. Tôi không nghe. Tiếp đó là chị chồng, rồi em chồng. Chuông reo liên tục như báo cháy.

Tôi nhìn tờ giấy ly hôn lần nữa, bàn tay run lên không phải vì tiếc, mà vì… tôi biết bọn họ sẽ không để yên.
Và đúng như vậy.

Tôi về đến căn phòng trọ nhỏ ở quận Bình Thạnh thì trời đã ngả chiều. Cửa vừa khép lại, tôi mới thở ra được một hơi dài, như người vừa bơi khỏi vùng nước xoáy. Tôi không khóc. Thật lạ. Tôi chỉ thấy trống rỗng và… tỉnh táo.

Từ ngày lấy Hải, tôi như một cái máy ATM sống. Mỗi tháng lương về, tôi chuyển gần hết cho anh “đóng góp gia đình”. Hải thì lương ba cọc ba đồng, nhưng đi đâu cũng phán như ông chủ. Mẹ anh thích giọng đó, nên càng ngày càng xem tôi như “con dâu có nghĩa vụ”.

Ly hôn xong, điều đầu tiên tôi muốn làm là cắt đứt.

Nhưng tôi chưa kịp yên ổn, điện thoại lại rung. Nhóm gia đình bên nhà chồng—tôi chưa kịp thoát—đang nổ tin nhắn.

Mẹ chồng: “Linh, con đừng hỗn!”
Chị chồng: “Em vừa nói cái gì với Hải? Mày coi chừng!”
Em chồng: “Chị tính bùng tiền nhà hả? Chị không xong đâu!”

Tôi khẽ nhếch môi. Bùng tiền? Họ vẫn mặc định tiền đó là của họ. Tôi xóa nhóm. Chặn số. Cứ thế. Từng người một.

Tưởng vậy là xong.

Nhưng đến tối, khi tôi đang pha mì, tiếng gõ cửa dồn dập vang lên. Không phải gõ—là đập.

— “MỞ CỬA! LINH!”

Tôi nhận ra giọng mẹ chồng ngay. Tôi chưa kịp phản ứng thì tiếng Hải chen vào:

— “Em ra đây nói chuyện! Đừng làm trò!”

Tim tôi đập mạnh, nhưng không phải vì sợ. Là vì tức. Từ lúc nào tôi lại phải mở cửa giải thích cho những người đã kéo tôi xuống bùn?

Tôi bước tới cửa, nhìn qua mắt thần. Đúng như dự đoán: Hải đứng giữa, mẹ chồng phía sau, chị chồng và em chồng cũng có mặt. Cả bốn người như đi đánh trận.

Tôi không mở cửa ngay. Tôi nói vọng ra:

— “Muốn gì?”

Mẹ chồng hét:

— “Mày dám cắt lương? Mày có biết tháng này nhà tao còn tiền đóng tiền góp không? Mày làm con dâu mà vô trách nhiệm!”

Tôi bật cười thành tiếng.

— “Bác ơi, con dâu gì nữa? Con ly hôn rồi.”

Chị chồng gằn giọng:

— “Ly hôn nhưng đồ đạc, tiền bạc mày phải trả lại! Mày ăn ở nhà tao, mày hưởng cái phúc nhà tao!”

Tôi đứng yên vài giây, rồi bình thản đáp:

— “Chờ em một chút.”

Tôi quay vào bàn, lấy chiếc bìa hồ sơ màu xanh. Trong đó là tất cả thứ tôi đã chuẩn bị suốt 2 tháng trước khi ra tòa: sao kê ngân hàng, tin nhắn chuyển khoản, hóa đơn mua vàng cưới bị mẹ chồng đem bán, cả đoạn ghi âm Hải nói “lương em là lương nhà anh”.

Tôi mở cửa.

Không phải để mời họ vào. Tôi mở vừa đủ để đưa bìa hồ sơ ra.

— “Đây. Em in hết rồi. Tổng cộng 34 tháng hôn nhân, em chuyển về nhà anh 468 triệu. Trong đó có tiền trả nợ cho anh, tiền ‘đóng góp’ cho mẹ anh, tiền đưa chị anh mở tiệm nail, và cả khoản mẹ anh mượn mua đất nhưng đứng tên người khác.”

Mặt mẹ chồng đang đỏ bừng bỗng tái lại.

Hải trợn mắt:

— “Em… em lấy đâu ra cái này?”

Tôi nhìn thẳng vào anh ta:

— “Từ chính tài khoản của em. Em không ngu như anh nghĩ.”

Em chồng lắp bắp:

— “Chị… chị định làm gì?”

Tôi đáp gọn:

“Em định sống lại.”

Hải đột ngột hạ giọng, đổi kiểu năn nỉ:

— “Linh à… chuyện nhà ai chẳng vậy. Em làm lớn làm gì? Em đưa tiền tháng này trước, rồi mai anh nói chuyện đàng hoàng…”

Tôi nhìn anh ta, bật ra một câu khiến cả bốn người im như bị bóp cổ:

“Hải, em đã nộp đơn yêu cầu thi hành phần chia tài sản. Nếu nhà anh còn đứng đây làm ầm, em gọi công an vì xâm phạm chỗ ở.”

Chị chồng há hốc miệng. Mẹ chồng lảo đảo như sắp ngã.

Lúc đó tôi mới hiểu: Họ không sợ mất tôi. Họ sợ mất cái ví của tôi.

Nhưng kịch tính chưa dừng ở đó. Vì ngay sáng hôm sau, tôi phát hiện ra một chuyện còn bẩn hơn.

Sáng hôm sau, tôi đến công ty sớm hơn thường lệ. Tôi nghĩ chỉ cần bận rộn là đầu óc sẽ bớt căng. Nhưng vừa mở laptop, chị Thu phòng nhân sự gọi tôi lại:

— “Linh, em ngồi xuống chị nói chuyện chút.”

Tôi hơi giật mình. Trong công ty, tôi làm kế toán tổng hợp, không vướng kỷ luật gì cả. Nhưng cách chị Thu nhìn tôi không bình thường.

Chị ấy đẩy một tập giấy qua:

— “Sáng nay có người gọi lên công ty. Tự xưng là… mẹ chồng em. Bà ấy bảo em nợ tiền nhà chồng, bảo công ty giữ lương lại trả cho gia đình.”

Tôi đứng hình.

Tôi chưa kịp phản ứng thì chị Thu nói tiếp:

— “Chị hỏi lại cho chắc thì bà ấy… chửi chị. Bảo chị là ‘đồng lõa che giấu con dâu hư’… rồi còn dọa sẽ lên công ty làm ầm.”

Tôi nghe mà tay lạnh toát. Họ không chỉ kéo tới phòng trọ. Họ còn muốn bôi nhọ tôi ở nơi kiếm sống.

Tôi hít sâu, cúi đầu:

— “Em xin lỗi chị. Đây là chuyện cá nhân. Nhưng em sẽ xử lý ngay.”

Tôi bước ra ngoài hành lang, gọi thẳng cho Hải.

Anh ta bắt máy rất nhanh, giọng còn hằn học:

— “Em định làm tới cỡ nào?”

Tôi lạnh giọng:

— “Anh hỏi mẹ anh vừa gọi lên công ty làm gì?”

Đầu dây bên kia ngập ngừng một nhịp.

Rồi Hải đổi sang kiểu trách móc quen thuộc:

— “Mẹ anh nóng, nhưng cũng vì em cắt tiền. Em có nghĩ đến anh không?”

Tôi bật cười.

— “Anh nghĩ đến em chưa? Anh để mẹ anh gọi lên công ty em, anh còn mặt mũi hỏi em nghĩ đến anh?”

Hải im.

Tôi tiếp tục, từng chữ rõ ràng:

“Em cho anh 12 tiếng. Anh giải quyết mẹ anh. Nếu không, em sẽ gửi toàn bộ hồ sơ chuyển khoản và ghi âm cho bên phường và gửi đơn tố giác hành vi cưỡng ép, đe dọa, quấy rối.”

Giọng Hải bắt đầu run:

— “Em… em dọa anh?”

Tôi đáp:

“Không. Em thông báo.”

Tôi tắt máy.

Buổi trưa, tôi xin nghỉ nửa ngày và đến thẳng văn phòng luật sư đã hỗ trợ tôi ly hôn. Tôi đưa chị luật sư xem đoạn ghi âm mẹ chồng gọi lên công ty, kèm tin nhắn đe dọa trước đó.

Chị luật sư nói một câu mà tôi nghe như trút được cả tảng đá:

— “Trường hợp của em đủ điều kiện để làm đơn về hành vi quấy rối, xâm phạm đời sống riêng tư. Còn việc yêu cầu công ty giữ lương, họ không có quyền. Em cứ yên tâm.”

Tôi gật đầu. Nhưng tôi vẫn thấy ấm ức. Không phải vì tiền—mà vì tôi đã từng nghĩ họ là gia đình.

Tối đó, Hải nhắn tin:

“Linh, anh xin lỗi. Mẹ anh cũng chỉ vì lo cho nhà.”

Tôi nhìn dòng chữ ấy, thấy buồn cười. Lo cho nhà? Nếu lo cho nhà thì sao không lo bằng sức lao động của họ? Sao lại lo bằng lương của tôi?

Tôi không trả lời.

Đến 10 giờ đêm, một số lạ gọi đến. Tôi bắt máy.

Giọng mẹ chồng run run, khác hẳn tối hôm qua:

— “Linh… con… con đừng làm căng. Mẹ sai rồi. Con… con có thể cho mẹ xin lại số tiền tháng này không?”

Tôi im lặng. Tôi nghe rõ tiếng chị chồng thì thào phía sau: “Mẹ nói nhỏ thôi, không nó ghi âm nữa…”

Tôi bật cười, nhẹ thôi. Và tôi trả lời câu khiến “đầu dây bên kia câm nín”, đúng như cái kết họ xứng đáng nhận:

“Bác yên tâm. Con không cần bác xin. Con đã quen cảnh ‘xin’ rồi. Nhưng từ nay… đến lượt bác học cách tự lo.”

Tôi cúp máy.

Ngay sau đó, điện thoại tôi rung liên tục. Chị chồng gọi. Em chồng gọi. Hải gọi. Nhưng tôi không bắt nữa.

Tôi mở tủ, lấy chiếc hộp nhỏ đựng giấy tờ, đặt tờ ly hôn vào trong. Rồi tôi ngồi xuống, viết ra một danh sách:

  1. Thay số điện thoại

  2. Chuyển phòng trọ

  3. Mở tài khoản tiết kiệm riêng

  4. Học thêm chứng chỉ để tăng lương

  5. Tuyệt đối không quay lại

Tôi nhận ra một điều: ly hôn không phải mất mát. Với tôi, đó là lần đầu tiên tôi dám chọn mình.

Ngoài kia, chắc “cả nhà chồng” vẫn đang náo loạn vì mất nguồn tiền.
Còn tôi… lần đầu thấy bình yên.