MẸ CHÔNG SẮP CUỚI DẪN CẢ HỌ VÀO NHÀ TÔI, VÀ QUÁT:* ĐỨNG ĐÓ LÀM GI? MAU VÀO NÂU CƠM. TỤI TAO ĐÓI RỐT: TÔI ĐÃ LÀM MỘT VIỆC, KHIẾN TẤT CÁ SỮNG SỜ….

MẸ CHÔNG SẮP CUỚI DẪN CẢ HỌ VÀO NHÀ TÔI, VÀ QUÁT:* ĐỨNG ĐÓ LÀM GI? MAU VÀO NÂU CƠM. TỤI TAO ĐÓI RỐT: TÔI ĐÃ LÀM MỘT VIỆC, KHIẾN TẤT CÁ SỮNG SỜ….

Tôi đang lau lại nền nhà thì tiếng cổng sắt “rầm” một cái, mạnh đến mức tôi giật bắn người. Chưa kịp bước ra thì mẹ chồng đã dẫn cả họ vào thẳng sân như thể nhà tôi là nhà của bà. Đi đầu là bà, sau lưng là ba cô dì, hai ông cậu, thêm mấy đứa cháu chạy nhốn nháo, tiếng nói cười ầm ĩ.

Bà vừa bước qua bậc cửa đã quát thẳng mặt tôi, không cần chào hỏi:

Đứng đó làm gì? Mau vào nấu cơm. Tụi tao đói rốt!

Tôi chết lặng. Không phải vì câu quát, mà vì cách bà gọi tôi như kẻ ở. Tôi nhìn qua chồng—anh Thành—đang lúng túng đứng nép góc nhà, tay cầm điện thoại, mặt cúi gằm. Anh không nói gì. Không một lời.

Mấy người họ hàng bắt đầu ngồi xuống ghế, tự nhiên như đi ăn cỗ. Có người còn ngó nghiêng:

— Nhà mới nhìn cũng được đó, chắc tốn dữ ha?

Một cô dì cười hề hề:

— Mà có bếp gas không? Nấu nhanh lên nghen, tụi này đi từ sáng!

Tôi nghe tim mình đập thình thịch. Căn nhà này là tôi đứng tên, tiền tôi tích góp, cộng với một khoản vay ngân hàng tôi đang trả từng tháng. Chưa một lần nào họ bước chân vào mà có lời tử tế. Vậy mà hôm nay, kéo cả họ đến, bắt tôi nấu cơm như một nghi thức “ra mắt” người làm dâu.

Tôi vẫn đứng yên. Mẹ chồng trừng mắt:

Mày nghe không? Cần tao nhắc lần hai hả?

Lúc đó, tôi bỗng bình tĩnh lạ thường. Tôi không vào bếp. Tôi đi thẳng đến kệ giày, mở ngăn kéo lấy xấp giấy tờ đã chuẩn bị sẵn từ tuần trước. Tôi bước ra giữa phòng khách, đặt mạnh lên bàn.

Đây. Con không nấu cơm. Hôm nay con nói chuyện rõ ràng.

Cả phòng im bặt.

Anh Thành ngẩng lên, mắt hoảng hốt:

— Em… em làm gì vậy?

Tôi nhìn thẳng mẹ chồng, giọng đều đều nhưng đủ sắc:

Mẹ và mọi người muốn ăn cơm, thì gọi trước, xin phép trước. Còn nếu tới để ra lệnh, thì con mời về.

Mẹ chồng đỏ mặt, đứng phắt dậy:

Mày hỗn! Nhà này nhà con tao!

Tôi gằn từng chữ, lạnh như nước:

Nhà này đứng tên con. Và con có thứ khiến tất cả sững sờ đây.

Không khí trong phòng khách căng như dây đàn. Mấy cô dì lúc nãy còn cười nói, giờ ngồi im như tượng. Có người lén liếc nhau, có người giả vờ cầm ly nước để giấu sự ngượng ngùng.

Tôi nhìn từng gương mặt một. Họ đến đây với tâm thế “đi kiểm tra con dâu”, còn tôi thì đã chuẩn bị cho ngày này từ lâu.

Tôi mở xấp giấy tờ ra, đẩy về phía mẹ chồng.

— Đây là sổ hồng. Đây là hợp đồng vay ngân hàng. Đây là giấy xác nhận nguồn tiền. Tất cả đều mang tên con.

Mẹ chồng đưa tay cầm lên, nhưng mắt bà liếc nhanh rồi ném xuống bàn như thể nó bẩn.

— Tao không cần biết. Mày lấy chồng thì nhà mày cũng là nhà nó. Nhà nó cũng là nhà tao!

Tôi bật cười, nhưng là nụ cười khô khốc.

— Mẹ nói đúng. Nhưng con cũng nói thẳng. Con lấy chồng, không có nghĩa là con phải làm “người hầu” cho cả họ.

Một ông cậu hắng giọng, cố làm vẻ hòa giải:

— Thôi thôi… người một nhà, có gì từ từ nói. Bữa nay tụ tập vui vẻ mà.

Tôi quay sang ông cậu, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát:

— Nếu là vui vẻ, mọi người sẽ gọi điện trước. Sẽ hỏi xem con có ở nhà không. Sẽ hỏi xem con có tiện tiếp không. Chứ không phải kéo nhau vào rồi ra lệnh nấu cơm như thế này.

Một cô dì nhăn mặt:

— Trời đất, có chút xíu mà làm lớn chuyện vậy? Làm dâu phải biết điều chứ.

Tôi nhìn thẳng cô ta:

— “Biết điều” là tôn trọng nhau. Con không phải cái máy nấu cơm.

Anh Thành lúc này mới bước tới, giọng yếu ớt:

— Em à, hay em vào nấu tạm… rồi có gì mình nói sau…

Tôi quay sang chồng, tim nhói lên. Tôi yêu anh, nhưng cái sự nhu nhược này đã theo anh suốt từ ngày cưới. Tôi đã nhiều lần nhắc: “Em cần anh đứng về phía đúng.” Nhưng anh cứ im lặng, cứ nghĩ im lặng là yên ổn. Anh không hiểu, im lặng của anh là con dao cắm vào lưng tôi.

Tôi hít sâu.

— Thành. Em hỏi anh một câu. Anh có coi em là vợ không?

Anh ngập ngừng:

— Có chứ…

— Vậy hôm nay anh thấy mẹ anh gọi em là “mày”, ra lệnh “tụi tao đói rốt”, anh có thấy sai không?

Anh đứng chết trân.

Tôi không đợi nữa. Tôi lấy điện thoại, mở đoạn ghi âm, rồi bấm phát.

Giọng mẹ chồng vang lên rõ mồn một, là cuộc gọi tuần trước:

“Mày liệu mà ký giấy chuyển nhượng cho thằng Thành. Không thì tao kéo họ qua tao làm cho nhục mặt!”

Cả phòng há hốc miệng.

Tôi nhìn mẹ chồng, chậm rãi:

— Con đã biết từ lâu mẹ muốn gì. Mẹ không phải tới thăm. Mẹ tới để ép con ký sang tên nhà.

Một cô dì bật thốt:

— Ủa… chị nói vậy hả?

Mẹ chồng luống cuống trong tích tắc rồi lập tức gằn giọng:

— Ghi âm lén là thất đức! Mày dám chơi tao?

Tôi bình thản:

— Con không “chơi”. Con tự bảo vệ mình. Vì con biết nếu con ngu ngơ, ngày mai con sẽ mất nhà, mất tiền, và có khi còn bị đổ lỗi là “đàn bà tham của”.

Tôi chỉ vào xấp giấy:

— Con đã làm việc với luật sư. Nếu ai còn ép con chuyển nhượng, hay xúc phạm con trong nhà con, con sẽ mời công an phường xuống làm việc.

Không khí đông cứng. Mấy đứa cháu đang chạy cũng đứng khựng lại vì thấy người lớn im lặng bất thường.

Anh Thành nhìn tôi, mắt đỏ lên:

— Em… em chuẩn bị hết rồi sao?

Tôi gật đầu:

— Đúng. Vì em mệt rồi. Em không muốn sống kiểu cúi đầu nữa.

Mẹ chồng đứng giữa phòng khách, mặt tím bầm vì tức. Bà nhìn tôi như nhìn kẻ phản bội, như thể tôi vừa làm điều không thể tha thứ: dám đứng lên.

— Mày nghĩ mày có nhà là mày hơn người hả? Tao nói cho mày biết, cái loại đàn bà cứng đầu như mày, sớm muộn thằng Thành nó cũng bỏ!

Tôi nghe câu đó mà không còn đau như trước. Có lẽ vì tôi đã khóc đủ, nhịn đủ, và hiểu rõ: thứ giữ một cuộc hôn nhân không phải là nỗi sợ bị bỏ, mà là sự tôn trọng.

Tôi nhìn bà:

— Nếu anh Thành bỏ con vì con không chịu làm nô lệ, thì con chấp nhận.

Cả họ lại xôn xao. Một ông bác đập tay xuống bàn:

— Con dâu gì mà nói chuyện kiểu đó! Hỗn láo!

Tôi quay sang ông bác, giọng vẫn bình tĩnh:

— Bác nói con hỗn, nhưng bác không thấy cả đoàn người tự ý xông vào nhà người khác, chửi chủ nhà, bắt nấu cơm… thì gọi là gì?

Ông bác cứng họng.

Tôi bước tới cửa, mở rộng ra.

— Con không mời mọi người tới đây để cãi nhau. Con chỉ nói một lần: nhà con là nhà con. Ai muốn tới chơi, con tiếp. Ai muốn tới ra lệnh, con không tiếp.

Một cô dì kéo tay mẹ chồng:

— Thôi về đi chị. Nó làm căng vậy… kỳ lắm.

Mẹ chồng hất tay ra, mắt long lên:

— Kỳ? Kỳ cái gì? Tao là mẹ nó! Nó phải nghe tao!

Tôi quay sang chồng:

— Thành. Anh nói đi. Hôm nay anh muốn im lặng tiếp hay anh chọn đứng cạnh vợ?

Anh Thành run run, như người bị đẩy ra giữa dòng nước xiết. Tôi thấy rõ sự sợ hãi trong mắt anh—sợ mẹ, sợ họ hàng, sợ mang tiếng. Nhưng rồi, lần đầu tiên, anh thở ra một hơi dài, bước tới đứng cạnh tôi.

— Mẹ… mẹ nói chuyện vậy không được. Đây là nhà của vợ con. Mẹ tới thì phải tôn trọng.

Câu nói của anh không mạnh mẽ lắm, nhưng đủ làm tôi nghẹn. Tôi không cần anh gào lên, tôi chỉ cần anh đứng cạnh tôi.

Mẹ chồng như bị tát vào mặt.

— Mày… mày bênh nó?

Anh Thành cúi đầu:

— Con không bênh ai. Con nói đúng sai. Mẹ sai.

Không khí im phăng phắc. Tôi nhìn thấy trong ánh mắt mấy người họ hàng, có người bắt đầu ngại ngùng thật sự. Có người nhìn tôi bằng vẻ dò xét khác: không còn là con dâu “dễ sai vặt”, mà là một người phụ nữ có ranh giới.

Mẹ chồng nhìn quanh như tìm đồng minh. Nhưng chẳng ai lên tiếng nữa. Khi người ta nhận ra chuyện này liên quan đến “ép chuyển nhượng nhà”, họ tự nhiên bớt hăng.

Bà chỉ vào mặt tôi:

— Mày giỏi. Mày nhớ đó. Tao không để yên đâu!

Tôi gật đầu, nhẹ tênh:

— Mẹ muốn làm gì thì làm theo pháp luật. Còn trong nhà con, con không cho phép ai lăng mạ con.

Mẹ chồng quay phắt đi. Cả họ lục tục đứng dậy. Tiếng kéo ghế lạch cạch, tiếng dép lẹp xẹp, tiếng thở dài. Lúc ra tới cổng, một cô dì còn lầm bầm:

— Làm quá lên, có bữa cơm mà…

Tôi không đáp. Tôi chỉ đóng cổng lại, chốt then. Một hành động nhỏ, nhưng với tôi nó như đóng lại cả một chuỗi ngày bị xem thường.

Trong nhà, chỉ còn tôi và anh Thành.

Anh nhìn tôi rất lâu, rồi nói khẽ:

— Em… có sợ không?

Tôi dựa lưng vào cửa, hai tay run nhẹ, nhưng mắt ráo hoảnh:

— Có. Nhưng em sợ hơn nếu em sống kiểu đó thêm 10 năm nữa.

Anh gật đầu, giọng nghẹn:

— Anh xin lỗi. Anh hèn quá.

Tôi nhìn anh, nói chậm:

— Em không cần anh thành anh hùng. Em chỉ cần anh làm chồng. Và từ hôm nay, mình phải đặt lại luật trong nhà.

Anh nắm tay tôi. Lần này, thật chặt.

Ngoài sân, nắng vẫn vàng. Trong nhà, im lặng. Nhưng là sự im lặng nhẹ nhõm nhất mà tôi từng có.