Về Ra Mắt Lần Đầu, Mẹ Bạn Trai Bắt Tôi Nghỉ Công Việc Lương 30 Triệu/Tháng Tôi Mỉm Cười Nối: “Cô Yên Tâm, Chấu Sẽ Chia Tay Anh Ây Ngay Bây Giò!” Bà Liền Tái Mặt Không Nói Nên Lời…
Tôi tên An, 27 tuổi, làm trưởng nhóm truyền thông cho một công ty mỹ phẩm ở TP.HCM, lương đều đặn 30 triệu/tháng. Bạn trai tôi là Hoàng, 29 tuổi, kỹ sư xây dựng, tính hiền và thương tôi thật lòng. Yêu nhau gần một năm, anh năn nỉ mãi tôi mới đồng ý về Bình Dương ra mắt mẹ anh – cô Hương.
Tôi chuẩn bị kỹ lắm. Quà là yến sào, trái cây, thêm hộp trà. Tôi chọn váy đơn giản, trang điểm nhẹ. Hoàng còn dặn: “Mẹ anh khó tính nhưng không xấu đâu, em cứ tự nhiên.”
Nhà anh khang trang, sạch sẽ. Cô Hương nhìn tôi từ đầu đến chân, cười nhạt:
“Con An hả? Vào đi.”
Bữa cơm có đủ món: cá kho, canh chua, thịt luộc, rau xào. Nhưng không khí thì… căng như dây đàn. Cô hỏi tôi làm gì, quê ở đâu, ba mẹ làm nghề gì. Tôi trả lời lễ phép, còn rót nước, gắp thức ăn cho cô.
Đến lúc ăn gần xong, cô đặt đũa xuống, giọng rõ ràng:
“An này, cô nói thẳng luôn. Con gái lấy chồng thì phải lo cho gia đình. Lương con cao vậy cũng tốt, nhưng cưới Hoàng thì phải nghỉ làm. Ở nhà chăm con, chăm chồng. Nhà cô không cần dâu đi làm tối ngày.”
Tôi sững người. Hoàng cũng khựng lại:
“Mẹ, tụi con… chưa bàn chuyện đó.”
Cô Hương nhìn sang Hoàng, gằn giọng:
“Con im. Mẹ nói chuyện với bạn gái con.”
Tôi cắn môi, cố giữ bình tĩnh. Trong đầu tôi hiện lên cảnh mình bỏ công việc, bỏ cả những đêm thức chạy dự án, bỏ luôn ước mơ mua căn hộ nhỏ cho ba mẹ. Tôi không hiểu vì sao lần đầu gặp, cô có thể ra điều kiện như một bản hợp đồng.
Tôi đặt ly xuống, mỉm cười – nhưng là nụ cười lạnh:
“Cô yên tâm, cháu sẽ chia tay anh ấy ngay bây giờ.”
Cả bàn ăn như đóng băng. Hoàng quay phắt sang tôi:
“An, em nói gì vậy?”
Cô Hương tái mặt, môi run run:
“Con… con dám…?”
Tôi đứng dậy, cúi đầu lịch sự:
“Cháu xin phép về.”
Và đúng lúc tôi bước ra cửa, Hoàng chạy theo, gọi tôi như van xin…
Tôi bước ra khỏi nhà trong cảm giác vừa tức vừa tủi. Bàn tay tôi run, nhưng tôi không khóc. Tôi chỉ thấy mình… bị xúc phạm. Nghỉ việc 30 triệu một tháng không phải vì tiền, mà vì đó là giá trị tôi tự xây bằng nỗ lực của chính mình. Tôi không thể chấp nhận việc một người phụ nữ, dù là mẹ bạn trai, lại xem công việc của tôi như thứ có thể “tắt đi” chỉ bằng một câu nói.
Hoàng đuổi kịp tôi ngoài cổng, thở hổn hển:
“An! Em đứng lại đã… đừng về như vậy.”
Tôi quay lại, nhìn thẳng:
“Em không muốn làm lớn chuyện. Nhưng em không thể tiếp tục khi mẹ anh nói như vậy. Hoàng à, em chưa cưới anh mà đã bị bắt bỏ việc. Vậy cưới rồi thì sao?”
Hoàng tái mặt. Anh giơ tay lên như muốn nắm tay tôi, nhưng lại rụt xuống:
“Anh xin lỗi. Anh không biết mẹ sẽ nói vậy. Anh tưởng mẹ chỉ… hỏi cho biết.”
Tôi cười chua chát:
“Không. Mẹ anh không hỏi. Mẹ anh ra lệnh.”
Hoàng im lặng vài giây, rồi đột nhiên nói nhỏ:
“Em biết vì sao mẹ anh ghét con gái đi làm không?”
Tôi không trả lời. Tôi chỉ chờ anh nói tiếp.
Hoàng nhìn về phía trong nhà, giọng trầm xuống:
“Hồi xưa ba anh ngoại tình. Mẹ anh là kiểu phụ nữ ở nhà lo tất cả, không có công việc riêng, không có tiền. Khi ba anh bỏ đi, mẹ anh… gần như trắng tay. Bà bị ám ảnh rằng đàn ông không thích phụ nữ quá độc lập, hoặc phụ nữ đi làm sẽ bỏ bê gia đình.”
Tôi đứng sững. Lần đầu tiên tôi nghe câu chuyện đó. Hoàng chưa từng nhắc. Tôi hiểu thêm lý do, nhưng không vì thế mà tôi thấy mọi thứ nhẹ hơn.
Tôi nói chậm rãi:
“Em thương mẹ anh vì những gì bà trải qua. Nhưng không có nghĩa bà được phép áp đặt cuộc đời em.”
Hoàng gật đầu liên tục:
“Anh biết. Anh biết. Anh sai vì không chuẩn bị cho em. Nhưng… em đừng chia tay anh vì chuyện này, được không?”
Tôi nhìn anh. Tôi yêu Hoàng, đúng. Anh hiền, chăm tôi, không gia trưởng. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ: đàn ông hiền đôi khi lại… không dám đứng về phía người mình yêu.
Tôi hỏi thẳng:
“Nếu em và mẹ anh mâu thuẫn, anh đứng bên ai?”
Hoàng nghẹn lại. Chỉ một giây thôi, tôi đã thấy câu trả lời.
Anh nói rất nhỏ:
“Anh sẽ… cố gắng dung hòa.”
Tôi bật cười, nhưng không phải cười vui.
“Dung hòa là kiểu ‘em nhịn mẹ anh một chút’ đúng không?”
Hoàng đỏ mắt:
“Không… anh không muốn em chịu thiệt. Nhưng mẹ anh sống một mình, anh là con trai duy nhất. Em hiểu không?”
Tôi hiểu. Nhưng hiểu không có nghĩa là chấp nhận.
Tôi hít sâu:
“Hoàng, em nói thật, em không sợ làm dâu. Em chỉ sợ lấy một người đàn ông không dám bảo vệ ranh giới của gia đình nhỏ.”
Hoàng giật mình. Anh đứng yên như bị ai tát.
Đúng lúc đó, cửa nhà bật mở. Cô Hương bước nhanh ra, không còn vẻ kiêu căng lúc nãy. Mặt cô trắng bệch, giọng run:
“An… con vào đây nói chuyện với cô một chút.”
Tôi nhìn cô, không đáp ngay. Hoàng nhìn tôi cầu cứu. Tôi thở dài, rồi nói:
“Được. Cháu vào. Nhưng cháu nói trước, cháu không chấp nhận ai ép cháu bỏ việc.”
Cô Hương gật đầu, như sợ tôi đi mất:
“Cô… cô chỉ muốn tốt cho Hoàng.”
Tôi bước vào lại căn nhà vừa khiến tôi muốn bỏ chạy. Và tôi biết, cuộc nói chuyện này sẽ quyết định tất cả:
Hoàng có đủ bản lĩnh để yêu tôi đúng cách hay không.
Và cô Hương có thực sự muốn “tốt” cho con trai, hay chỉ muốn kiểm soát tôi như một món đồ cưới về.
Cô Hương dẫn tôi vào phòng khách. Hoàng đứng ở cửa, mặt căng thẳng, như sợ chỉ cần tôi nói thêm một câu là mọi thứ đổ vỡ. Cô Hương ngồi xuống ghế, đặt tay lên đầu gối, nhìn tôi rất lâu rồi mới lên tiếng:
“An… con giận cô đúng không?”
Tôi đáp thẳng:
“Dạ, cháu giận. Vì cháu cảm thấy mình không được tôn trọng.”
Cô Hương cắn môi, mắt đỏ lên:
“Cô xin lỗi vì nói chuyện… quá thẳng. Nhưng cô đã sống cả đời nhìn người ta bỏ nhau vì phụ nữ đi làm rồi bỏ bê gia đình.”
Tôi nhìn cô, bình tĩnh hơn so với lúc trên bàn ăn.
“Cô Hương, phụ nữ đi làm không có nghĩa là bỏ bê gia đình. Và phụ nữ ở nhà cũng không có nghĩa là hạnh phúc. Mỗi nhà mỗi khác. Nhưng điều quan trọng là… đó phải là quyết định của con, không phải mệnh lệnh của ai.”
Cô Hương im lặng. Tôi thấy hai tay cô siết chặt. Có thể cô đang đấu tranh giữa thói quen kiểm soát và sự thật rằng tôi không phải kiểu con dâu dễ uốn.
Hoàng bước vào, giọng khàn:
“Mẹ… mẹ làm vậy là sai. Con yêu An. Con không muốn An bỏ việc.”
Cô Hương quay phắt sang:
“Con yêu thì con cưới về mà lo! Mẹ già rồi, mẹ chỉ muốn nhà yên ổn!”
Hoàng đứng thẳng lưng, lần đầu tiên tôi thấy anh nói dứt khoát như vậy:
“Nhà yên ổn không phải bằng cách bắt người khác hy sinh. Nếu mẹ muốn con cưới vợ, mẹ phải tôn trọng vợ con.”
Câu đó như một cú tát. Cô Hương sững lại.
Tôi cũng bất ngờ. Vì trước đó, Hoàng còn nói “dung hòa”. Nhưng có lẽ khi thấy tôi thật sự bỏ đi, anh mới nhận ra nếu không chọn lập trường, anh sẽ mất tất cả.
Tôi nói chậm rãi, nhìn thẳng cô Hương:
“Cháu không muốn thành kẻ làm mẹ con cô cãi nhau. Nhưng cháu cũng không thể hứa sẽ sống theo cách cô muốn. Cháu yêu Hoàng vì anh ấy tử tế. Cháu không muốn sau này vì những áp lực như vậy, tụi cháu vừa cưới đã mệt mỏi.”
Cô Hương thở dài. Giọng cô nhỏ hẳn:
“Con gái bây giờ… mạnh mẽ quá.”
Tôi đáp:
“Không phải mạnh mẽ, cô. Là vì tụi cháu không còn đường lùi. Nếu cháu bỏ việc, một ngày nào đó có chuyện xảy ra, cháu lấy gì tự đứng lên? Cháu không muốn sống trong sợ hãi như cô từng trải qua.”
Nghe đến đây, mắt cô Hương rưng rưng. Lần đầu tiên cô không phản bác mà chỉ ngồi lặng. Một lúc sau, cô nói:
“Ngày ba thằng Hoàng bỏ đi, cô bế nó mà không biết ngày mai ăn gì. Cô sợ nhất là… con gái ở nhà rồi bị bỏ rơi.”
Tôi khựng lại. Tôi hiểu ra sự mâu thuẫn của cô. Cô sợ con dâu đi làm sẽ bỏ bê con trai, nhưng cô cũng sợ phụ nữ phụ thuộc sẽ khổ. Và vì cô không biết cách giải quyết nỗi sợ của mình, cô chọn cách dễ nhất: ép người khác theo ý mình.
Hoàng quỳ xuống trước mặt mẹ, giọng run:
“Mẹ… con không phải ba. Con sẽ không bỏ vợ con. Nhưng con cũng không muốn mẹ vì quá khứ mà kiểm soát cuộc đời con.”
Cô Hương vội kéo Hoàng đứng dậy:
“Thôi, đứng lên! Mẹ có bắt con quỳ đâu!”
Hoàng đứng dậy, nắm tay tôi.
“An, anh hứa. Từ nay anh sẽ nói rõ ranh giới với mẹ. Anh không để ai ép em bỏ công việc. Nếu sau này cưới nhau, tụi mình sẽ tự lo cuộc sống. Mẹ có buồn, anh sẽ giải thích. Nhưng anh không để em chịu thiệt nữa.”
Tôi nhìn Hoàng. Tôi không cần lời hứa hoa mỹ. Tôi cần thái độ. Và hôm nay, Hoàng đã chọn đứng về phía điều đúng.
Cô Hương nhìn chúng tôi, giọng nghẹn:
“Cô… không ghét con. Cô chỉ sợ.”
Tôi gật đầu:
“Cháu biết. Nhưng cô phải học cách tin.”
Cuối cùng, cô Hương đứng dậy, đi vào bếp một lúc rồi mang ra đĩa trái cây, đặt xuống bàn. Không phải món gì lớn lao, nhưng đó là cách người Việt mình “xuống nước” mà không nói thẳng.
Cô nói:
“Ở lại uống miếng nước rồi về. Lần sau… tới chơi, cô không nói chuyện bỏ việc nữa.”
Tôi mỉm cười – lần này là nụ cười thật:
“Dạ.”
Tôi không biết tương lai thế nào. Nhưng hôm nay, tôi không mất Hoàng.
Và quan trọng hơn… Hoàng đã bắt đầu lớn lên như một người đàn ông thực sự.



