TÔI BẮT GẶP CHỒNG ĐANG TẮM CÙNG CÔ GIÚP VIỆC. TÔI KHÓA CỬA, RÕI GỌI ĐIỆN MỜI BỐ MẸ VÀ HỌ HÀNG NHÀ CHÔNG TỚI CHỨNG KIẾN..
Tôi tên Ngọc, 32 tuổi, làm kế toán cho một công ty vật liệu xây dựng ở Bình Dương. Chồng tôi là Hùng, 35 tuổi, kỹ sư công trình. Hôn nhân của chúng tôi không đến mức nghèo khó, nhưng cũng chẳng dư dả. Vì tôi thường xuyên tăng ca cuối tháng, còn Hùng hay đi công trình xa, nên tôi đồng ý thuê người giúp việc để phụ việc nhà và trông con.
Cô giúp việc tên Mai, 26 tuổi, quê ở Bến Tre. Mai nhanh nhẹn, nói chuyện nhỏ nhẹ, biết điều. Tôi cũng quý vì Mai chịu khó, chăm con khéo, nhà cửa sạch sẽ. Có điều, dạo gần đây, tôi thấy chồng tôi có gì đó lạ. Hùng hay về nhà sớm hơn mọi hôm, điện thoại thì úp màn hình, đi đâu cũng mang theo. Tôi hỏi thì anh nói do công trình tạm nghỉ.
Hôm đó là thứ Bảy, tôi báo với chồng rằng sẽ về ngoại đưa con sang chơi từ sáng sớm. Nhưng thật ra, trong lòng tôi có một nỗi nghi ngờ không thể dập tắt. Tôi gửi con cho mẹ ruột rồi quay lại nhà, lặng lẽ đi cửa sau. Trong nhà yên ắng bất thường, đến cả tiếng tivi cũng không có.
Tôi bước vào phòng khách, tim đập mạnh. Trên sofa là áo khoác của Hùng vắt hờ, còn đôi dép của Mai nằm sát kệ giày. Tôi đi thẳng vào bếp, ly nước uống dở đặt trên bàn, như vừa có ai mới rời đi. Càng đi, tôi càng nghe rõ tiếng nước chảy vọng từ phòng tắm tầng trệt.
Tôi tiến lại gần, tay run bần bật. Cánh cửa phòng tắm khép hờ, ánh đèn vàng hắt ra. Tôi khẽ đẩy cửa…
Một cảnh tượng khiến tôi chết lặng.
Hùng đang ở trong phòng tắm. Và Mai cũng ở đó, tóc ướt, khăn tắm quấn hờ. Tôi không kịp nghe họ nói gì, chỉ thấy ánh mắt họ hoảng loạn khi nhìn thấy tôi.
Tôi không hét. Không khóc.
Tôi chỉ lùi lại một bước, đóng sầm cửa, rồi khóa trái cửa chính lẫn cửa sau. Tôi rút điện thoại, tay vẫn run nhưng giọng thì lạnh băng:
— “Bố mẹ anh, anh chị em họ hàng nhà anh… mời tới đây ngay. Tới để chứng kiến.”
Bên trong nhà, tiếng Hùng đập cửa ầm ầm, gọi tên tôi hoảng loạn. Tôi đứng tựa lưng vào cửa, từng hơi thở như rít qua kẽ răng.
Lần này, tôi sẽ không để ai chối được nữa.
Chưa đầy hai mươi phút sau, tôi nghe tiếng xe máy và ô tô dừng trước cổng. Tôi nhìn qua khe cửa sổ, tim tôi không còn run nữa, thay vào đó là một cảm giác lạnh đến lạ.
Người đến đầu tiên là mẹ chồng tôi – bà Hạnh, 58 tuổi. Đi cùng là bố chồng – ông Phú, 62 tuổi, và chị chồng – Thúy, 37 tuổi. Sau đó lục tục thêm vài người họ hàng gần, có cả cậu ruột của Hùng và một người cô họ. Ai cũng ngỡ ngàng khi tôi mở cửa, mặt tôi tái nhưng ánh mắt thì tỉnh táo.
Bà Hạnh hỏi dồn:
— “Ngọc! Có chuyện gì mà gọi gấp vậy? Nhà có chuyện gì hả con?”
Tôi chỉ nói một câu ngắn gọn:
— “Mẹ vào đi, rồi sẽ biết.”
Tôi dẫn họ vào phòng khách, kéo ghế cho mọi người ngồi. Không khí căng như dây đàn. Ai cũng nhìn quanh vì nhà hôm nay kỳ lạ… yên tĩnh một cách bất thường.
Tiếng đập cửa từ bên trong vang ra.
— “Ngọc! Mở cửa ra! Em nghe anh nói!”
Giọng Hùng khản đặc, như đang cố giữ bình tĩnh nhưng không giấu nổi sự sợ hãi.
Bà Hạnh đứng bật dậy:
— “Hùng ở trong đó hả? Sao lại khóa cửa?”
Tôi đưa tay chỉ về phía phòng tắm, bình thản đến rợn người:
— “Trong đó không chỉ có anh Hùng.”
Câu nói như tạt nước lạnh vào cả phòng. Chị Thúy tròn mắt:
— “Ý em là sao?”
Tôi không trả lời ngay. Tôi bước tới cửa phòng tắm, gõ mạnh hai cái.
— “Anh Hùng. Cô Mai. Mở cửa ra. Bố mẹ anh đang ngồi đây.”
Bên trong im bặt vài giây, rồi tiếng sột soạt, tiếng kéo cửa. Cuối cùng, Hùng mở cửa.
Anh bước ra với vẻ mặt tái mét, tóc còn ướt, mặc vội quần short và áo thun. Ngay sau lưng là Mai, người quấn khăn tắm, miệng mím chặt, mắt đỏ hoe. Cảnh đó đủ để mọi người hiểu không cần giải thích.
Mẹ chồng tôi sững người, hai chân như khuỵu xuống.
— “Hùng… con làm cái gì vậy hả con?”
Ông Phú thì đỏ mặt, giọng run lên vì tức:
— “Mày có còn biết xấu hổ không? Đây là vợ mày! Là nhà của mày!”
Hùng lắp bắp:
— “Con… con không… không như mọi người nghĩ…”
Tôi bật cười, nhưng tiếng cười không vui, mà như tiếng ai rạn vỡ.
— “Không như mọi người nghĩ? Vậy là như thế nào, anh giải thích đi. Tắm chung chỉ để… tiết kiệm nước à?”
Mai bật khóc, quỳ xuống ngay tại chỗ:
— “Chị Ngọc… em xin lỗi chị… em sai rồi… em không cố ý…”
Chị Thúy đứng phắt dậy, giọng sắc như dao:
— “Không cố ý mà ở trần trong phòng tắm với chồng người ta hả?”
Hùng nhìn sang mẹ mình như cầu cứu, rồi quay qua tôi, giọng hạ thấp:
— “Ngọc… nghe anh nói… anh chỉ… lỡ một lần…”
Tôi nhìn thẳng vào mắt Hùng.
— “Anh nói ‘lỡ’ như thể đó là chuyện trượt chân té vào nhau vậy.”
Tôi bước vào phòng bếp, lấy ra một chiếc khăn mặt màu xám mà tôi vừa nhặt được từ phòng tắm trước đó. Tôi giơ lên trước mặt mọi người:
— “Khăn này… tôi mua cho anh dùng riêng. Tôi nhớ rõ.”
Rồi tôi quay sang Mai:
— “Mai, em giặt đồ ở nhà này hơn hai tháng. Em không biết khăn đó của ai sao? Hay em biết quá rõ, nên mới dùng?”
Mai cúi mặt, không trả lời. Nước mắt rơi xuống khăn tắm.
Bà Hạnh ôm ngực thở dốc, suýt ngã. Tôi đỡ bà ngồi xuống ghế. Dù sao bà cũng là người lớn, là mẹ chồng tôi. Tôi không muốn bà đột quỵ trong nhà mình, để rồi tôi lại bị mang tiếng ngược đãi.
Ông Phú chỉ tay vào Hùng:
— “Mày nhìn vợ mày đi! Nó làm gì sai mà mày đối xử vậy?”
Hùng nghẹn:
— “Con… con áp lực… công trình nợ lương… con về nhà thấy Ngọc lúc nào cũng bận, con…”
Tôi cắt ngang:
— “Áp lực thì anh đi ngoại tình? Tôi bận kiếm tiền trả nợ cùng anh, nuôi con cùng anh, còn anh trả tôi bằng cách này?”
Mọi người im phăng phắc.
Tôi lấy điện thoại, mở đoạn ghi âm. Tôi đã bật ghi âm từ lúc đứng ngoài cửa phòng tắm. Không cần dài, chỉ cần vài câu “đừng làm ồn” và “nhanh lên” là đủ. Cả phòng chết lặng.
Bà Hạnh bật khóc, vừa khóc vừa đấm vào vai Hùng:
— “Tao nuôi mày khôn lớn để mày làm nhục vợ mày vậy đó hả?”
Tôi nhìn tất cả, giọng đều đều:
— “Hôm nay tôi gọi mọi người tới, không phải để làm lớn chuyện cho vui. Tôi muốn mọi người chứng kiến rõ ràng. Sau hôm nay, đừng ai nói tôi ghen tuông vô cớ. Và cũng đừng ai ép tôi ‘vì con’ mà bỏ qua.”
Hùng ngồi bệt xuống sàn, mặt trắng bệch.
Còn tôi… tôi vẫn đứng thẳng.
Nhưng trong lòng, một phần nào đó đã chết.
Sau buổi hôm đó, tôi không la hét nữa. Tôi cũng không đánh ghen kiểu giật tóc, tát mặt. Thực ra, tôi hiểu rõ: cái đau nhất không nằm ở vết bầm trên da, mà là vết rách trong lòng. Nó không chảy máu ra ngoài, nhưng nó âm ỉ, và nó giết chết niềm tin từng ngày.
Tối hôm đó, sau khi họ hàng ra về, nhà chỉ còn tôi, Hùng và Mai.
Mai đã được chị Thúy dẫn ra ngoài từ sớm, bảo “đồ đạc sáng mai quay lại lấy, giờ biến khỏi đây”. Tôi cũng không giữ Mai lại, vì tôi không đủ can đảm nhìn thấy cô ta thêm một phút nào nữa.
Hùng đứng ở phòng khách, giọng nhỏ đi hẳn:
— “Ngọc… anh xin lỗi. Anh sai rồi. Đừng làm lớn chuyện nữa, anh hứa chấm dứt.”
Tôi nhìn anh thật lâu.
Người đàn ông trước mặt tôi không còn là người tôi từng yêu hết lòng nữa. Anh ta không còn là người bế con lúc sốt, không còn là người chở tôi đi ăn chè sau giờ làm, không còn là người từng nắm tay tôi mà nói: “Vợ chồng mình chỉ cần cố là qua hết”.
Giờ chỉ còn là một kẻ phản bội, đang xin tha thứ bằng miệng, và sợ mất tất cả.
Tôi hỏi thẳng:
— “Anh với Mai bao lâu rồi?”
Hùng im lặng vài giây, rồi nói nhỏ:
— “Hai… hai tuần.”
Tôi cười nhạt:
— “Hai tuần mà anh dám tắm chung trong nhà này? Trong phòng tắm tôi vẫn lau mỗi ngày? Anh nghĩ tôi ngu tới mức nào?”
Hùng cúi đầu:
— “Tại… tại hôm nay em nói đi ngoại…”
Tôi gật đầu:
— “Ừ. Tôi nói dối. Tôi cố ý tạo cơ hội cho anh phản bội, để tôi bắt tại trận.”
Hùng ngẩng phắt lên, mắt đỏ:
— “Em gài anh?”
Tôi bình tĩnh đến mức chính tôi cũng thấy lạ:
— “Không. Anh gài tôi mới đúng. Tôi chỉ thu lại bằng chứng thôi.”
Đêm đó tôi không ngủ. Tôi nằm cạnh con, nhìn con thở đều. Tôi đã từng nghĩ “vì con” là phải chịu đựng. Nhưng rồi tôi chợt hiểu, “vì con” không phải là sống trong một nhà đầy dối trá, để con lớn lên chứng kiến mẹ bị coi thường.
Sáng hôm sau, tôi đưa con về ngoại vài ngày. Tôi nhờ mẹ trông con, còn tôi xin nghỉ phép, bắt đầu làm những việc cần làm.
Tôi liên hệ một người bạn làm luật sư tên Tú, 34 tuổi, bạn đại học của tôi. Tú nghe xong chỉ thở dài:
— “Ngọc, cậu bình tĩnh. Việc đầu tiên là bảo vệ quyền lợi của mình. Có bằng chứng càng tốt.”
Tôi gửi Tú đoạn ghi âm, ảnh chụp đồ đạc trong phòng tắm, và cả tin nhắn tôi từng bắt gặp giữa Hùng và Mai trước đó mà tôi chưa dám đối diện. Tú nói thẳng:
— “Ly hôn đơn phương cũng được. Nhưng nếu cậu còn muốn cho anh ta cơ hội thì phải có điều kiện rõ ràng. Đừng chỉ nghe xin lỗi.”
Tôi suy nghĩ rất nhiều.
Thật lòng, tôi không phải người phụ nữ mạnh mẽ kiểu “bỏ là bỏ ngay”. Tôi đau, tôi tiếc, tôi cũng từng muốn níu. Nhưng tôi không thể sống chung với người đàn ông đã có thể trần trụi cùng người khác ngay trong nhà mình.
Ba ngày sau, tôi quay về nhà lấy đồ.
Hùng đứng chờ sẵn. Nhà cửa sạch sẽ như cố chứng minh “anh đã hối lỗi”. Nhưng tôi biết, một căn nhà sạch không thể rửa sạch một vết nhơ trong lòng.
Hùng nói:
— “Ngọc… cho anh một cơ hội. Anh sẽ đuổi hết giúp việc, anh chuyển công trình gần nhà, anh…”
Tôi đưa anh tờ giấy tôi đã chuẩn bị: đơn ly hôn.
Anh chết sững.
Tôi nói rõ ràng:
— “Em không cần anh chuyển công trình. Em cần anh có nhân cách. Mà cái đó anh tự đánh mất rồi.”
Hùng run giọng:
— “Em có nghĩ cho con không?”
Tôi gật đầu, giọng nghẹn nhưng chắc:
— “Chính vì con, em càng không thể ở lại. Con cần một người mẹ không bị lừa dối. Con cần một mái nhà không có sự nhục nhã.”
Tôi không giành giật tài sản bằng mọi giá. Tôi chỉ yêu cầu quyền nuôi con vì tôi có thu nhập ổn định, và Hùng đã sai rõ ràng. Tôi cũng không cấm con gặp bố, vì trẻ con không có tội.
Ngày ký đơn, tôi nhìn Hùng lần cuối.
Anh khóc.
Còn tôi… tôi không khóc nữa. Có lẽ tôi đã khóc hết từ lúc đứng trước cánh cửa phòng tắm hôm đó.
Tôi bước ra khỏi tòa, trời nắng chói. Tôi hít một hơi thật sâu, rồi nắm tay con.
Có những đổ vỡ khiến ta tưởng như không thể sống tiếp.
Nhưng đôi khi, nó lại là khởi đầu để ta sống đúng nghĩa.



