KHI ĐƯA CHỒNG RA BẾN XE, CON TRAI 8 TUỔI THÌ THÂM: “MẸ ƠI ĐỪNG VẼ NHÀ”, CON NGHE ĐƯỢC BỐ NÓI ……
Bến xe Miền Đông chiều muộn, trời Sài Gòn hầm hập như ai úp cái nồi lên đầu. Hà đứng sát mép vạch sơn, tay ôm ba lô cho chồng, mắt vẫn cố cười cho tròn vai “tiễn chồng đi công tác”. Tùng mặc áo sơ mi xanh nhạt, nhìn đồng hồ liên tục, cứ như sợ trễ một chuyến xe nào đó quan trọng hơn lời tạm biệt.
Minh—con trai tám tuổi—níu gấu áo mẹ, mặt xanh xao lạ thường. Thằng bé không khóc, cũng không hỏi “ba đi mấy ngày”. Nó nhìn Hà chằm chằm như người lớn, rồi thốt ra một câu khiến Hà lạnh sống lưng:
“Mẹ ơi… đừng vẽ nhà.”
Hà khựng lại. “Vẽ nhà” là câu cửa miệng của Hà từ mấy tháng nay. Cô làm thiết kế nội thất tự do, tối nào cũng ngồi bàn ăn phác thảo căn nhà nhỏ mà hai vợ chồng dự định sửa lại sau Tết: đập bức tường bếp, làm thêm phòng cho Minh, sơn lại ban công. Minh hay chạy tới, cầm bút chì vẽ thêm cửa sổ, còn cười khanh khách bảo “nhà mình có sân chơi”.
“Con nói gì cơ?” Hà cúi xuống, tim đập dồn dập.
Minh nuốt nước bọt, mắt liếc về phía Tùng đang kéo vali. Thằng bé hạ giọng, như sợ ai nghe thấy: “Con nghe được bố nói… với chú Quang ở đầu hẻm. Bố bảo… ‘đi chuyến này xong là chốt, bán nhà, chia đôi… con bé Hà khỏi biết. Cầm tiền rồi tính tiếp’.”
Tai Hà ù đi. Quang—người bạn thân của Tùng—là cò môi giới đất, đi lại trong xóm như cơm bữa. “Bán nhà” là câu Hà chưa từng nghe Tùng nhắc. Ngôi nhà này đứng tên cả hai vợ chồng, mua bằng tiền cưới cộng vay ngân hàng, Hà trả đều từng tháng bằng những bản thiết kế chạy deadline đến sụp mí.
Hà ngẩng lên nhìn Tùng. Đúng lúc ấy, điện thoại Tùng rung. Anh quay lưng, nghe máy vội vã: “Ừ, anh tới liền. Đừng gọi nữa.” Giọng anh lạ, không giống giọng nói với vợ.
Hà nắm chặt tay Minh. Mồ hôi Minh lạnh toát. Tùng quay lại, cười gượng: “Em về trước đi. Anh lên xe đây.”
Hà nghe rõ tiếng mình hỏi, bình tĩnh đến đáng sợ: “Anh đi công tác… hay đi ‘chốt’ cái gì?”
Tùng sững người. Chỉ một giây thôi, ánh mắt anh chớp nhanh như ai giấu vội một thứ bẩn. Rồi anh kéo vali, bước lên xe mà không trả lời.
Xe nổ máy. Hà đứng chết lặng, trong đầu chỉ còn một ý nghĩ: căn nhà cô “vẽ” mỗi tối… có khi sắp bị ai đó xóa khỏi đời cô thật.
Trên đường về, Hà không nói gì. Minh cũng im. Thằng bé ngồi sau lưng mẹ trên chiếc xe máy cũ, hai tay ôm chặt eo, như sợ buông ra là mọi thứ tan biến. Đến cửa nhà, Hà mới hỏi, giọng thấp nhưng cứng: “Con nghe bố nói khi nào? Con đứng ở đâu?”
Minh chỉ vào con hẻm bên cạnh: “Hôm qua, con đi mua đá bào cho mẹ. Con thấy bố với chú Quang đứng ngay chỗ cây trứng cá. Con định chạy lại thì nghe bố nói vậy… Con sợ mẹ buồn nên con không dám nói. Nhưng lúc ra bến xe, con thấy bố lạ lắm…”
Hà gật đầu. Cô đưa Minh vào nhà, khóa cửa. Mọi thứ vẫn như thường: đôi dép của Tùng ngay ngắn, áo khoác anh treo trên móc, bàn ăn còn quyển sổ phác thảo Hà để dang dở. Cái “nhà” Hà vẽ vẫn nằm đó, nhưng bỗng biến thành một thứ ngây thơ đến tội nghiệp.
Hà mở tủ hồ sơ, lấy ra sổ hồng. Đứng tên cả hai. Muốn bán, phải có chữ ký của cô. Một phần Hà muốn tự trấn an: Minh nghe nhầm. Tùng nói quá lên. Nhưng ánh mắt chớp vội của Tùng ở bến xe cứ hiện lại như thước phim bị kẹt.
Đêm đó, Hà không ngủ. Cô đặt điện thoại cạnh gối, bật âm thanh lớn. Gần một giờ sáng, điện thoại Minh rung. Số lạ. Hà nhìn con: Minh ngủ say. Cô nhấc máy lên. Bên kia im vài giây, rồi có tiếng đàn ông thở mạnh:
“Anh Tùng đấy à? Nhắc lại lần cuối: mai 10 giờ, văn phòng Q. Có giấy tờ là ký. Không thì… anh biết rồi.”
Hà tắt máy, tay run. Cô không phải người hay tưởng tượng, nhưng “giấy tờ” và “ký” vào giờ hành chính nghe quá cụ thể để là chuyện khác. Hà chụp màn hình số điện thoại, lưu lại.
Sáng hôm sau, Hà xin bà ngoại Minh lên trông cháu. Cô nói khéo: “Con có chút việc.” Bà ngoại nhìn Hà một lúc, thấy mặt con gái tái thì hỏi: “Có chuyện gì với thằng Tùng hả?” Hà chỉ đáp: “Con tự xử được, mẹ đừng lo.”
Hà không lao tới làm ầm. Cô chọn cách của người từng cắn răng trả nợ ngân hàng: kiểm tra, thu thập, rồi mới đánh. Cô vào ứng dụng ngân hàng, xem lịch sử chuyển khoản chung. Tháng vừa rồi có hai khoản rút tiền mặt lớn, mỗi khoản hai mươi triệu—cô không hề biết. Tùng giải thích trước đó là “tạm ứng công trình”. Hà đã tin.
Hà gọi cho Quang, giả vờ vui vẻ: “Anh Quang ơi, em hỏi chút. Anh có biết dạo này anh Tùng có tính sửa nhà không? Em muốn hỏi giá vật liệu.”
Quang im một nhịp, rồi cười khẩy: “Sửa gì em, giờ vật liệu mắc lắm. Mà… thôi, để anh Tùng trao đổi.”
Hà nghe rõ trong giọng hắn có thứ gì đó như đang né. Cô cúp máy, đầu óc sáng ra một đường: nếu Quang là cò, “bán nhà” không phải câu nói bâng quơ.
Đúng 9 giờ rưỡi, Hà chạy đến một tòa nhà văn phòng nhỏ ở quận Bình Thạnh, đúng như lời người đàn ông trong điện thoại. Cô không bước vào ngay. Cô đứng bên kia đường, đội nón lưỡi trai, đeo khẩu trang, quan sát.
10 giờ kém mười, Tùng xuất hiện. Anh không đi một mình. Đi cạnh anh là Quang và một người đàn ông mặc áo polo đen, cổ tay đeo đồng hồ to, dáng đi như chủ nợ. Tùng cúi đầu, hai vai co lại, khác hẳn người chồng hay giảng đạo lý trong bữa cơm.
Hà thấy tim mình thắt lại, không chỉ vì sợ mất nhà—mà vì cảm giác bị phản bội một cách có kế hoạch. Tùng dừng trước cửa kính, lấy điện thoại gọi ai đó. Quang vỗ vai anh, như khuyến khích.
Hà bước tới. Mỗi bước như giẫm lên lửa.
“Anh Tùng.”
Tùng quay phắt lại. Mặt anh trắng bệch. Quang sượng người. Còn gã áo polo nhìn Hà từ đầu đến chân, nhếch môi: “Ồ, vợ anh à? Càng tiện.”
Hà nhìn thẳng Tùng, giọng không gào nhưng cắt như dao: “Anh định ký cái gì liên quan tới nhà tôi và con tôi?”
Tùng mở miệng, nhưng không thành tiếng.
Gã polo chìa một tập giấy: “Không bán thì ký thế chấp. Nợ của anh Tùng ba trăm tám mươi triệu. Hôm nay giải quyết.”
Hà nghe con số mà choáng. Ba trăm tám mươi triệu. Nhiều hơn cả tiền Hà dành dụm hai năm. Cô nhìn Tùng. Anh cúi đầu, môi mím chặt như trẻ con bị bắt quả tang.
“Anh nợ ai?” Hà hỏi.
Tùng khàn giọng: “Anh… lỡ chơi… cá độ. Ban đầu ít… rồi gỡ… Anh không nói vì sợ em… Anh tính bán nhà trả xong, rồi mình thuê chỗ khác…”
Hà bật cười, tiếng cười nghẹn: “Thuê chỗ khác? Còn Minh học ở đâu? Mẹ con tôi sống bằng gì? Anh bảo ‘con bé Hà khỏi biết’ là vì anh định coi tôi là cái gì?”
Tùng giật mình nhìn Quang. Quang tránh ánh mắt. Hà hiểu: Minh không nghe nhầm. Người lớn đã bàn chuyện sau lưng cô, lạnh tanh như chia một món hàng.
Hà hít sâu. Cô không thể xé nát tập giấy ở đây. Làm vậy chỉ khiến họ mạnh tay hơn. Cô cần thời gian, và cần giữ căn nhà trước tiên.
“Được,” Hà nói chậm rãi, “nhưng bất cứ giấy tờ nào có chữ ký tôi, tôi phải đọc. Và tôi sẽ gọi luật sư.”
Gã polo cười nhạt: “Luật sư gì ở đây. Ở đây chỉ có hạn. Trưa nay không ký, tối nay tụi tôi ghé nhà.”
Câu “ghé nhà” khiến Hà rợn tóc gáy. Cô quay sang Tùng, giọng nhỏ nhưng sắc: “Anh nghe chưa? Anh kéo cái gì về nhà mình vậy?”
Tùng run rẩy: “Anh xin em… cho anh một cơ hội…”
Hà không trả lời. Trong đầu cô chỉ hiện lên khuôn mặt Minh tối qua, mồ hôi lạnh, và câu “Mẹ ơi đừng vẽ nhà” như một lời báo động. Nếu Hà gục, Minh sẽ không còn chỗ để bám.
Cô lấy điện thoại, bấm gọi một người duy nhất cô tin lúc này: anh rể—Đạt—làm ở một văn phòng luật, người từng giúp chị gái cô giải quyết tranh chấp đất đai.
“Hai giờ nữa anh đến được không? Em đang ở… có chuyện.”
Hà tắt máy, nhìn ba người đàn ông trước mặt. Cô nói rõ ràng từng chữ:
“Tôi không ký gì hết cho đến khi có luật sư. Và nếu ai dám đến nhà tôi đe dọa, tôi sẽ báo công an ngay.”
Gã polo nhìn Hà một lúc, rồi búng tay: “Vợ anh cứng đấy. Nhưng cứng thì càng gãy.”
Hà đứng im, nhưng lòng cô đã quyết: dù phải xé toạc cuộc hôn nhân này, cô cũng sẽ không để họ xóa căn nhà mà Minh đang sống—căn nhà mà cô từng vẽ bằng niềm tin.
Đạt đến đúng hẹn, không mang theo vẻ “đánh nhau” như Hà tưởng mà mang theo một chiếc cặp tài liệu dày và giọng nói bình tĩnh. Anh nhìn Tùng một cái, không chửi, chỉ hỏi thẳng gã áo polo:
“Anh cho tôi xem giấy vay và chứng từ giải ngân. Có chữ ký, có chuyển khoản, có lãi suất rõ ràng. Không có thì đây là giao dịch dân sự mờ ám.”
Gã polo hơi chựng, nhưng vẫn lì: “Giấy tờ đầy đủ. Lãi suất… thỏa thuận.”
Đạt lật vài trang, chỉ vào một dòng: “Lãi suất anh ghi kiểu này, cộng phí kiểu kia, cộng phạt kiểu nọ—tính ra vượt trần quy định của Bộ luật Dân sự. Nếu đưa ra cơ quan điều tra, câu chuyện không còn là ‘đòi nợ’ đơn giản.”
Hà đứng cạnh, nghe mà tim vẫn đập. Cô không rành luật, nhưng cô thấy gã áo polo bắt đầu nhìn Đạt khác đi—bớt hăm dọa, chuyển sang cân đo.
Đạt quay sang Hà: “Em có bằng chứng họ đe dọa ‘tối ghé nhà’ đúng không? Có ghi âm không?”
Hà cắn môi. Cô không kịp ghi âm. Nhưng cô có số gọi đêm qua, có lịch sử cuộc gọi, có tin nhắn trong máy Tùng nếu còn. Hà nói nhỏ: “Em có cuộc gọi số lạ vào máy Minh. Và em có thể… lấy lại tin nhắn trong máy anh Tùng.”
Tùng nghe đến đó, giật mình như bị tát. Anh lắp bắp: “Đừng lôi Minh vào. Anh sai… nhưng đừng…”
Hà nhìn chồng—người cô từng tin đến mức giao cả đời. Cô hỏi, giọng không còn tức mà mệt: “Anh lôi Minh vào từ lúc anh nói ‘con bé Hà khỏi biết’. Minh nghe thấy. Minh sợ đến mức phải kéo tay mẹ ở bến xe. Anh có biết con đã mất ngủ không?”
Tùng sụp vai, mắt đỏ. “Anh… anh bị cuốn. Anh nghĩ bán nhà trả xong, rồi làm lại…”
Hà cắt ngang: “Làm lại trên tro tàn của mẹ con tôi à?”
Đạt không để cuộc nói chuyện trôi sang cảm xúc quá lâu. Anh đặt vấn đề cụ thể: “Tùng, nhà là tài sản chung. Em Hà không ký thì không ai bán được hợp pháp. Bây giờ có hai hướng: một là thương lượng trả dần theo khả năng, có biên bản rõ ràng, ngừng đe dọa. Hai là báo công an về hành vi cho vay lãi nặng, cưỡng ép giao dịch. Chọn đi.”
Gã polo nhíu mày. “Anh dọa tôi?”
Đạt đáp đều: “Tôi nói quy trình. Anh muốn tiền nhanh, thì phải làm đúng để còn lấy được. Anh làm sai, anh không lấy được gì, còn rước rắc rối.”
Sau gần một giờ giằng co, họ chốt được một thỏa thuận tạm: Tùng viết cam kết trả nợ theo tháng, có người làm chứng, gã polo không được đến nhà gây áp lực, mọi liên lạc qua số điện thoại của Tùng và Đạt. Số tiền nợ được “chốt” lại theo khoản gốc và mức lãi hợp lý hơn (ít nhất trên giấy). Hà vẫn thấy ghê tởm vì phải “đàm phán” với thứ đã đe dọa gia đình mình, nhưng cô hiểu: giữ an toàn trước, rồi mới tính tiếp.
Xong việc, Quang chuồn sớm. Tùng đứng lại, mắt dán vào đất. Hà kéo Tùng ra một góc, nói thẳng: “Anh về nhà, lấy hết giấy tờ liên quan nợ nần. Điện thoại, tin nhắn, app cá độ—tất cả. Anh giao cho anh Đạt lưu. Và từ hôm nay, anh không được chạm vào bất kỳ giấy tờ nhà cửa nào. Tôi sẽ giữ sổ hồng.”
Tùng gật đầu như cái máy. “Anh biết.”
Hà tiếp: “Chưa hết. Anh phải đi gặp tư vấn cai nghiện cờ bạc, hoặc ít nhất tham gia nhóm hỗ trợ. Anh tự tìm, hoặc anh Đạt giới thiệu. Nếu anh không làm, tôi sẽ ly hôn. Không phải vì tôi ghét anh—mà vì tôi phải bảo vệ Minh.”
Nghe đến chữ “ly hôn”, Tùng bật khóc. Một người đàn ông ba mươi lăm tuổi khóc giữa hành lang văn phòng. Hà không thấy hả hê. Cô chỉ thấy trống rỗng.
Tối đó, Hà về nhà, ôm Minh vào lòng. Minh hỏi khẽ: “Mẹ ơi… nhà mình có bị bán không?”
Hà hôn lên trán con: “Không. Mẹ sẽ không để ai lấy nhà của Minh. Con đã làm đúng khi nói với mẹ.”
Minh dụi mắt, rồi rụt rè: “Con tưởng mẹ vẽ nhà là… vẽ ước mơ. Con sợ bố xé mất.”
Câu nói của con làm Hà nghẹn. Cô nhìn quyển sổ phác thảo trên bàn. Những nét chì căn nhà tương lai vẫn còn đó, nhưng Hà hiểu “vẽ nhà” không còn đơn giản là bản thiết kế. Nó là lời hứa về sự an toàn.
Những ngày sau, Hà làm việc nhiều hơn, nhưng không phải để “sửa nhà” như kế hoạch cũ, mà để tạo quỹ dự phòng: tiền học của Minh, tiền thuê luật sư nếu cần, tiền sinh hoạt nếu phải tách ra. Tùng bắt đầu đưa lương về đầy đủ, chịu sự giám sát của Đạt, và—điều khiến Hà bất ngờ—anh thật sự đi gặp tư vấn. Có lần anh chủ động nói: “Anh muốn Minh thấy anh vẫn là bố.” Hà không tin ngay. Niềm tin không phải thứ ký một cái là có.
Ba tháng trôi qua, nợ giảm được một phần. Tùng có lúc vẫn bứt rứt, vẫn im lặng, vẫn mang vẻ xấu hổ. Hà cũng không trở lại như trước. Nhưng căn nhà còn đứng đó, Minh vẫn được đi học đúng lớp, vẫn ngủ yên hơn.
Một tối, Minh lấy bút chì, lặng lẽ vẽ lên trang mới: một căn nhà, nhưng cửa sổ to hơn, và có một dòng chữ nguệch ngoạc: “Nhà của mẹ và con.”
Hà nhìn, mắt cay. Cô hiểu có những thứ không thể vá lại như tường nứt. Nếu Tùng thật sự thay đổi, họ có thể học cách sống tiếp. Còn nếu Tùng tái phạm, Hà cũng đã chuẩn bị đường lui.
Nhưng dù kết cục nào, Hà biết mình đã làm điều đúng: không để ai “xóa” căn nhà của con, và không để sự im lặng của người lớn biến thành nỗi sợ trong lòng một đứa trẻ.



