Gửi Quần Áo Chồng Đi Giặt Ủi, Nhân Viên Gọi Khẩn: “Chị ới Có Thứ Kinh Khủng Trong Túi Aol”. , ToI Lao Toi la suyt Ngất Xỉu Khi Nhìn Thấy….

Gửi Quần Áo Chồng Đi Giặt Ủi, Nhân Viên Gọi Khẩn: “Chị ới Có Thứ Kinh Khủng Trong Túi Aol”. , ToI Lao Toi la suyt Ngất Xỉu Khi Nhìn Thấy….

Tôi tên Ngọc Mai, 32 tuổi, làm kế toán cho một công ty nội thất ở TP.HCM. Chồng tôi là Anh Hưng, 35 tuổi, kỹ sư công trình, người đàn ông sống khá kín kẽ, ít nói nhưng lại cực kỳ chỉn chu. Nhà tôi có thói quen mỗi tuần gom quần áo mang ra tiệm giặt ủi gần chung cư cho tiện, nhất là đồ công sở và áo sơ mi của anh.

Hôm đó là chiều thứ Sáu, tôi tranh thủ gom đồ rồi nhét nhanh vào cái túi vải lớn màu xanh—loại túi có khoá kéo mà tôi vẫn gọi vui là “túi Aoi” vì chữ in trên đó đã tróc gần hết. Tôi chẳng kiểm tra gì nhiều, vì đa phần đều là đồ bẩn sau cả tuần.

Tầm hơn một tiếng sau, khi tôi đang nấu cơm thì điện thoại rung liên tục. Số lạ.

“Dạ em chào chị Mai… chị có phải người gửi túi đồ giặt lúc chiều không ạ?” Giọng cô nhân viên nghe gấp gáp.

“Đúng rồi em, có gì không?” Tôi vừa lau tay vừa hỏi, nghĩ chắc họ báo thiếu tiền hay nhầm đồ.

Đầu dây bên kia im vài giây rồi nói nhỏ, như sợ ai nghe:
“Chị ơi… chị ra tiệm ngay được không? Trong túi đồ… có thứ kinh khủng lắm.”

Tôi đứng khựng. “Kinh khủng là sao em? Chuột chết à?”

Cô nhân viên nuốt nước bọt. “Không… em không dám nói qua điện thoại. Nhưng chị phải ra gấp, tụi em… tụi em sợ liên lụy.”

Tôi nghe mà rợn người. Tim đập thình thịch. Tôi nhìn quanh căn bếp, thấy con gái đang ngồi tô màu, còn chồng tôi chưa về. Tôi vội gọi lại cho chồng nhưng anh không bắt máy.

Tôi khoác vội áo, chạy xuống tiệm giặt.

Vừa thấy tôi bước vào, cô nhân viên lập tức kéo tôi vào góc, mặt tái mét. Cô chỉ tay về phía cái túi vải xanh nằm trên bàn, khoá kéo đã bị mở ra một đoạn.

“Chị… chị nhìn đi…”

Tôi đưa tay kéo mạnh khoá. Bên trong lộ ra một lớp áo sơ mi của chồng, và… một túi nylon đen cuộn chặt. Tôi run run mở túi.

Một mùi hăng hắc xộc lên. Tôi còn chưa kịp hiểu thì thấy bên trong là một vật nhỏ, lạnh, cứng… kèm theo một xấp giấy tờ gấp lại.

Tôi lao tới, suýt ngất xỉu khi nhìn thấy…

Tôi đứng chết trân trước cái túi nylon đen, tay run tới mức không thể giữ thăng bằng. Cô nhân viên tên Thảo cứ nhìn tôi như cầu xin: “Chị đừng nói tụi em mở ra nha chị… tụi em chỉ thấy nghi quá mới dám…”

Tôi nuốt khan, cố hít một hơi thật sâu. Trong túi, thứ “lạnh cứng” tôi chạm phải là một chiếc điện thoại—loại smartphone đã cũ, mặt kính nứt nhẹ ở góc. Nhưng cái khiến tôi lạnh sống lưng không phải nó, mà là xấp giấy tờ phía dưới: có một bản photo CMND, một tờ giấy ghi nợ, và cả một phong bì màu vàng ghi tên người nhận là… Ngọc Mai.

Tôi sững người. Tên tôi rõ ràng, nét chữ nắn nót nhưng lạ hoắc. Tôi mở phong bì bằng những ngón tay run lẩy bẩy. Bên trong là một tờ giấy A4, chữ đánh máy, chỉ có vài dòng nhưng khiến tôi tối sầm mặt:

“Nếu cô còn muốn gia đình yên ổn thì đừng hỏi quá nhiều. Cô đang giữ thứ không thuộc về mình.”

Tôi tưởng mình đọc nhầm. Tôi đọc lại lần nữa. Không thể nào. Tôi chỉ mang đồ đi giặt, sao lại ra nông nỗi này?

Thảo kéo tay tôi: “Chị ơi… tụi em thấy tên chị trên phong bì nên mới hoảng. Cái điện thoại này lúc rớt ra em thấy còn có vết… vết gì đỏ đỏ…”

Tôi nhìn kỹ. Bên mép điện thoại đúng là có vệt màu nâu sậm, giống máu khô. Tôi rùng mình. Tôi không muốn nghĩ tiếp.

Tôi lập tức gọi cho chồng lần nữa. Lần này anh bắt máy.

“Alo, Mai hả?” Giọng anh bình thản lạ thường.

“Anh đang ở đâu?” Tôi cố giữ bình tĩnh.

“Anh sắp về, có gì không em?” Anh hỏi lại, vẫn cái giọng đều đều.

Tôi nhìn cái phong bì mang tên mình, rồi nhìn chiếc điện thoại. Tôi cắn môi. “Anh… có bỏ nhầm cái gì trong túi đồ giặt không?”

Đầu dây bên kia im lặng đúng ba giây. Ba giây ấy dài như cả tiếng.

Anh Hưng nói: “Em đang ở tiệm giặt à?”

“Đúng. Anh trả lời đi!” Tôi bắt đầu không kìm nổi.

Giọng anh thấp xuống: “Đừng đụng vào bất cứ thứ gì trong đó. Đóng lại. Mang về nhà. Anh về ngay.”

Tôi đứng như bị tạt nước đá. Thảo nhìn tôi, gần như muốn khóc. “Sao rồi chị?”

Tôi không trả lời. Tôi chỉ biết, phản ứng của chồng tôi không giống một người vô tình bỏ nhầm đồ. Anh không hỏi tôi “nhầm gì?”, không thắc mắc “có gì lạ?”, mà ra lệnh tôi đóng lại.

Tôi ôm chặt túi đồ, bước ra khỏi tiệm giặt mà chân mềm nhũn. Trên đường về, tôi cảm giác có ai đó đang nhìn mình. Tôi quay đầu lại vài lần—chỉ thấy dòng xe tấp nập và bóng người lướt qua.

Về đến nhà, tôi không dám mở túi thêm nữa. Tôi nhét nó vào góc trong tủ quần áo, kéo cửa lại như muốn chôn vùi mọi thứ.

Chưa đầy mười phút sau, cửa nhà bật mở. Anh Hưng bước vào, áo còn lấm bụi công trình, mặt hốc hác. Nhưng điều đáng sợ nhất là… ánh mắt anh.

Anh không nhìn con, cũng chẳng hỏi tôi nấu cơm chưa. Anh đi thẳng tới tủ.

“Em mở ra chưa?” anh hỏi, giọng lạnh.

Tôi lắp bắp: “Em… em chỉ… thấy phong bì ghi tên em… rồi có giấy…”

Anh Hưng siết chặt quai túi, nhìn tôi chằm chằm. Một lúc sau anh nói nhỏ, gần như thì thầm:

“Mai… chuyện này nếu em biết nhiều quá… em sẽ gặp nguy hiểm.”

Tôi trừng mắt: “Nguy hiểm gì? Anh đang giấu em chuyện gì? Cái điện thoại đó là của ai? Ai gửi phong bì đó?”

Anh Hưng nhắm mắt lại, thở ra nặng nề như vừa bị đè bởi cả tấn đá. Rồi anh nói câu khiến tôi không thể tin nổi:

“Anh… không phải người mang thứ đó về. Nhưng anh biết nó từ đâu ra. Và anh biết… ai đang muốn kéo em vào chuyện này.”

Tôi lùi lại một bước. “Anh nói vậy là sao?”

Anh Hưng mở túi, lôi chiếc điện thoại ra. Nhìn vào màn hình đen kịt, anh nói:

“Đây là điện thoại của… Quang.”

Tôi chết lặng. Quang là người bạn thân của anh Hưng, từng qua nhà ăn cơm vài lần. Nhưng… tôi nhớ rõ, Quang đã mất liên lạc gần hai tháng nay, nghe đâu “chuyển công tác”.

Tôi vừa định hỏi tiếp thì điện thoại của anh Hưng bỗng rung.

Anh nhìn màn hình, mặt biến sắc.

Anh chỉ kịp nói: “Mai, bế con vào phòng. Khoá cửa lại. Ngay!”

Ngoài cửa… có tiếng gõ. Rất mạnh.

Tiếng gõ cửa dồn dập như muốn đập tung cả cánh cửa. Tôi bế con gái—bé Bảo An, 6 tuổi—chạy vội vào phòng ngủ như chồng dặn. Tay tôi run, tim đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tôi khoá cửa phòng, ôm con sát vào người.

Bên ngoài, tôi nghe giọng đàn ông khàn khàn:
“Anh Hưng! Mở cửa!”

Tôi nghe thấy tiếng chồng tôi đáp lại, cố giữ bình tĩnh nhưng rõ ràng đang kiềm chế:
“Các anh tìm ai?”

“Đừng giả ngu. Đồ của Quang đang ở đây đúng không?”

Tôi cắn chặt môi. Vậy là họ biết. Và họ tới ngay lập tức. Nghĩ đến phong bì mang tên mình, tôi càng lạnh sống lưng: rõ ràng ai đó muốn tôi trở thành “người giữ đồ”, để nếu có chuyện, tôi là người bị lôi ra đầu tiên.

Tôi nghe anh Hưng nói:
“Tôi không biết Quang. Tôi cũng không giữ đồ gì của nó.”

Người kia cười nhạt:
“Anh không biết Quang mà hồi trước còn chạy xe đưa nó ra công trình? Anh tưởng tụi tôi không có người theo dõi à?”

Tôi chết lặng. Theo dõi? Vậy gia đình tôi đã bị nhắm từ lâu?

Một tiếng “cạch” vang lên—họ như đang cố xoay khoá. Tôi ôm con, mắt cay xè. Bảo An ngơ ngác nhìn tôi, giọng nhỏ xíu: “Mẹ ơi… ai vậy mẹ?”

Tôi không biết trả lời sao. Tôi chỉ thì thầm: “Con im lặng nhé, nghe lời mẹ.”

Bên ngoài, tiếng anh Hưng gằn lên:
“Tôi nói lần cuối, tôi không có!”

Một khoảng im lặng căng thẳng. Rồi giọng đàn ông kia hạ thấp, đầy đe doạ:
“Được. Vậy để tụi tao vô lục. Nếu tụi tao tìm thấy, anh xác định… không chỉ anh, mà vợ con anh cũng không yên đâu.”

Tôi thấy cổ họng mình nghẹn lại. Lúc đó tôi mới hiểu câu anh Hưng nói ở tiệm giặt: “Em biết nhiều quá sẽ nguy hiểm” không phải nói cho có.

Bỗng điện thoại của anh Hưng reo lần nữa. Anh bắt máy ngay, nói nhanh:
“Alo… dạ… vâng… em hiểu rồi.”

Ngay sau đó, anh quay ra cửa, giọng khác hẳn:
“Các anh muốn đồ của Quang đúng không? Được. Nhưng đừng làm ồn.”

Tiếng người kia cười: “Khôn rồi đó.”

Tôi nghe tiếng mở cửa chính. Rồi tiếng bước chân lạ đi vào nhà.

Tôi nín thở, cố không phát ra tiếng nào. Cánh cửa phòng ngủ rung nhẹ khi có ai đó đi ngang qua. Tôi nghe rõ cả tiếng thở của họ.

Một lát sau, giọng người đàn ông cộc lốc vang lên từ phòng khách:
“Đưa đây!”

Anh Hưng đáp:
“Nó không phải của tôi. Nó tự rơi vào túi đồ giặt của vợ tôi. Các anh muốn thì lấy, nhưng tôi nói trước—đừng có đụng tới gia đình tôi.”

“Ừ, miễn là anh biết điều.”

Tôi nghe tiếng túi nylon sột soạt, rồi một người nói:
“Điện thoại đây. Giấy tờ đây. Phong bì… hừm… có tên vợ anh kìa.”

Tôi rùng mình. Hắn nhắc đúng chi tiết khiến tôi mất ngủ. Rõ ràng họ cố tình gài.

Giọng anh Hưng đanh lại:
“Chính vì có tên vợ tôi nên tôi mới biết có người đang chơi bẩn. Quang nợ ai thì các anh tự tìm nó. Đừng kéo vợ con tôi vào.”

Người kia im vài giây rồi nói:
“Anh tưởng Quang còn sống à?”

Tôi trợn mắt. Câu đó như nhát dao.

Anh Hưng đáp, giọng khàn đi:
“Ý anh là sao?”

“Quang biến mất không phải chuyển công tác. Nó trốn. Nó ôm thứ không nên ôm. Và nó để lại đường dây cho người khác gánh.”

Tôi nghe tiếng anh Hưng siết chặt, như kiềm không lao vào. Nhưng anh vẫn nói:
“Vậy các anh tới đây làm gì?”

“Lấy đồ. Và cảnh cáo.” Giọng người kia lạnh tanh. “Đừng báo công an. Đừng tò mò. Đừng mở thêm lần nào nữa.”

Rồi một câu cuối cùng khiến tôi gần như ngã quỵ:
“Nếu tụi tao biết cô Mai kể chuyện này cho ai… thì cái tên trên phong bì sẽ thành… tên trên bàn thờ.”

Tôi cắn môi tới bật máu, nước mắt trào ra nhưng không dám khóc thành tiếng.

Một lúc sau, tiếng bước chân rời khỏi nhà. Cửa đóng “rầm” một cái.

Tôi mở cửa phòng, ôm con chạy ra. Anh Hưng đứng ở phòng khách, lưng như già đi mười tuổi. Trên bàn chỉ còn lại cái túi đồ giặt, rỗng không.

Tôi nhìn anh, giọng lạc đi:
“Anh… rốt cuộc anh đã dính vào chuyện gì?”

Anh Hưng ngồi sụp xuống ghế, ôm đầu.
“Anh không dính. Nhưng Quang là bạn anh. Nó nhờ anh cất giùm một ‘thứ’… anh từ chối. Ai ngờ… nó lại lén nhét vào đồ giặt nhà mình, rồi biến mất.”

Tôi nghẹn: “Vậy phong bì tên em… là sao?”

Anh Hưng nhìn tôi đau đớn:
“Đó là cách người ta chọn con tốt thí. Họ muốn nếu bị phát hiện, người đứng tên sẽ là em. Em hiểu không… nếu hôm nay em đem túi đó về mà không có cuộc gọi từ tiệm giặt, tụi mình đã mang bom nổ trong nhà mà không biết.”

Tôi ôm chặt con. Tim vẫn chưa thôi run.

Anh Hưng nắm tay tôi, giọng khàn:
“Từ giờ, mình phải cẩn thận. Và… anh xin lỗi vì đã kéo em vào.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, lần đầu tiên thấy anh sợ hãi đến vậy.

Và cũng lần đầu tiên tôi hiểu: đôi khi, chỉ một lần… gửi đồ đi giặt cũng đủ kéo cả gia đình vào vực sâu.