Mẹ Chồng Hay Vào Phòng Lúc Nửa Đêm, Tôi Lén Đặt Camera Và Phát Hiện Hành Động Rùng Mình ..
Tôi tên Hà, 27 tuổi, mới cưới anh Tuấn được hơn ba tháng và dọn về sống chung với mẹ chồng ở một căn nhà hai tầng tại Biên Hòa. Lúc đầu, mọi thứ tưởng như bình thường, mẹ chồng tôi – bà Hường – nói năng nhẹ nhàng, hay nấu ăn, thỉnh thoảng còn hỏi tôi có quen nếp nhà chồng không.
Nhưng rồi tôi bắt đầu thấy có điều lạ.
Khoảng một tuần sau cưới, tôi thường giật mình tỉnh giấc lúc 1–2 giờ sáng, cảm giác như có ai đó vừa bước ra khỏi phòng. Có lần tôi còn nghe tiếng cửa phòng tôi kêu “cạch” rất khẽ, như ai mở rồi đóng lại nhanh.
Tôi hỏi Tuấn, anh ngủ say, ngơ ngác:
“Em mơ thôi. Nhà mẹ, có gì đâu mà lo.”
Tôi cố gạt đi. Nhưng chuyện lặp lại nhiều lần, càng lúc tôi càng chắc đó không phải mơ. Một lần tôi bật dậy nhanh, nhìn ra cửa thì chỉ kịp thấy bóng người mặc áo ngủ tối màu lướt qua hành lang.
Tôi lạnh sống lưng.
Tôi thử khóa cửa phòng, nhưng khóa trong phòng là loại cũ, đôi khi bị kẹt. Đêm đó, tôi lại nghe tiếng mở cửa. Tôi hoảng hốt bật đèn, cửa chỉ hé một chút. Không ai đứng đó. Nhưng ngoài hành lang, tôi nghe tiếng bước chân đi xuống cầu thang rất vội.
Sáng hôm sau, mẹ chồng vẫn bình thản như chưa có gì xảy ra. Bà còn đưa tôi ly sữa đậu nành, nói:
“Con uống đi cho khỏe.”
Tôi nhận ly sữa, nhưng tay hơi run.
Tối hôm đó, tôi quyết định làm điều mà trước giờ tôi chưa từng nghĩ sẽ làm: lén đặt camera mini. Tôi giấu nó trên kệ sách, hướng thẳng ra cửa và góc giường. Tôi chỉ muốn biết sự thật: rốt cuộc ai đang lẻn vào phòng tôi mỗi đêm?
Khoảng 2 giờ sáng, tôi thức dậy, mở điện thoại xem trực tiếp. Đèn hành lang tối om, nhưng camera hồng ngoại vẫn rõ.
Và rồi… cửa phòng tôi từ từ mở ra.
Mẹ chồng tôi bước vào. Bà đi rất chậm, như sợ gây tiếng động. Tôi nín thở.
Bà tiến thẳng đến túi xách của tôi, lục tìm. Sau đó, bà cúi xuống, nhấc chiếc gối trên đầu giường, lấy ra một thứ gì đó màu đen nhỏ xíu.
Tôi nhận ra ngay: thẻ ATM của tôi.
Bà nhét nó vào túi áo ngủ, rồi quay ra. Trước khi đóng cửa, bà quay đầu nhìn đúng hướng camera, ánh mắt lạnh và tỉnh táo đến đáng sợ.
Tôi chết lặng.
Tim tôi đập dồn như muốn vỡ lồng ngực. Tôi ngồi bật dậy, nhưng cố không gây tiếng động. Trong đầu tôi lúc đó không còn nghĩ được gì ngoài một câu: “Bà ấy lấy thẻ ATM của mình để làm gì?”
Tôi không thể chạy ra đối chất ngay. Nhà chỉ có hai mẹ con đàn bà, anh Tuấn thì đi công tác tận Bình Dương ba ngày. Nếu tôi làm ầm lên, tôi không chắc chuyện gì sẽ xảy ra. Tôi không muốn trở thành kiểu con dâu “hỗn” trong mắt hàng xóm, càng không muốn lỡ kích động mẹ chồng làm điều gì đó.
Tôi mở điện thoại, xem lại đoạn camera ghi được. Hình ảnh rõ ràng, không thể chối cãi. Bà Hường không chỉ vào phòng tôi một lần. Tôi kéo lại lịch ghi hình của mấy đêm trước và rợn người khi thấy bà đã vào phòng ít nhất bốn lần.
Có đêm bà chỉ đứng nhìn tôi ngủ vài giây rồi đi ra. Có đêm bà lục lọi ngăn kéo. Nhưng đáng sợ nhất là đêm hôm nay, bà lấy thẻ ATM.
Tôi lập tức kiểm tra ứng dụng ngân hàng.
Mắt tôi hoa lên: 2 giao dịch rút tiền, mỗi lần 3 triệu, thực hiện lúc gần 2 giờ 20 phút sáng.
Tôi không rút. Tôi cũng không hề đưa thẻ cho ai.
Tôi cảm thấy bủn rủn. 6 triệu không phải là số tiền quá lớn để tôi chết đi sống lại, nhưng cách bà ấy làm mới là thứ khiến tôi sợ. Bà chờ lúc tôi ngủ. Bà lẻn vào phòng. Bà lấy thẻ.
Như một thói quen.
Sáng hôm sau, tôi cố tỏ ra bình thường. Tôi vẫn xuống bếp, phụ nhặt rau. Mẹ chồng vẫn điềm nhiên, còn hỏi:
“Hà, đêm qua ngủ ngon không con?”
Tôi nhìn bà, cổ họng nghẹn lại. Tôi muốn hỏi thẳng: “Mẹ vào phòng con làm gì?” nhưng tôi kìm lại, chỉ cười gượng:
“Dạ cũng được mẹ.”
Bà gật đầu, quay sang nồi canh, giọng nhẹ như không:
“Con mới về nhà chồng, phải để ý đồ đạc. Bây giờ trộm cắp nhiều lắm.”
Tôi suýt đánh rơi cái rổ rau.
Đó là câu nói khiến tôi lạnh người thật sự, vì nghe như một lời… nhắc nhở, hoặc một lời cảnh cáo.
Tôi lên phòng, khóa cửa, gọi cho anh Tuấn. Tôi cố nói bình tĩnh nhưng giọng cứ lạc đi:
“Anh à… em đặt camera trong phòng. Em thấy mẹ… vào phòng mình lúc nửa đêm.”
Anh im lặng vài giây.
“Hà, em đừng nghĩ linh tinh. Mẹ anh không làm thế đâu.”
Tôi bấm gửi đoạn video ngay lập tức.
Một phút. Hai phút. Rồi anh Tuấn gọi lại, giọng thấp hẳn:
“Em… chắc không nhầm chứ?”
Tôi gần như bật khóc:
“Anh xem rõ rồi mà. Mẹ lấy thẻ ATM của em. Và tài khoản em mất tiền.”
Anh thở dài, như vừa bị ai tát thẳng vào mặt.
“Để anh về. Em đừng nói gì hết. Đợi anh.”
Nhưng tôi không thể “đợi” trong yên ổn.
Buổi chiều, tôi giả vờ đi siêu thị, thật ra là ra ngân hàng làm lại thẻ, đổi mã PIN và in sao kê. Nhân viên ngân hàng nhìn tôi, hỏi nhỏ:
“Chị có nghi ngờ ai dùng thẻ không?”
Tôi cắn môi:
“Dạ… người trong nhà.”
Tối về, tôi bắt gặp mẹ chồng đang ngồi trong phòng khách, cạnh đó là cái túi xách cũ của bà. Tôi nghe tiếng điện thoại bà rung lên liên tục. Bà nhìn màn hình rồi tắt vội, giống như sợ tôi thấy.
Đúng lúc đó, bà đứng dậy đi ngang qua tôi, giọng đều đều:
“Hà, đưa mẹ mượn thẻ ngân hàng tí, mẹ cần rút ít tiền mua thuốc.”
Tôi nhìn thẳng vào bà, không còn run như sáng nay nữa. Tôi đáp chậm rãi:
“Dạ thẻ con bị khóa rồi mẹ.”
Ánh mắt bà Hường chợt sắc lại, như dao cắt.
“Khóa? Sao lại khóa?”
Tôi cố giữ giọng bình tĩnh:
“Con nghi có người rút tiền lúc nửa đêm. Con làm lại thẻ cho an toàn.”
Bà đứng sững vài giây. Rồi bà cười, nhưng nụ cười không hề vui:
“Con dâu mới về mà đã biết đề phòng mẹ chồng ghê ha.”
Không khí trong nhà như đông cứng.
Và tôi nhận ra: mình đã chạm vào đúng thứ bà ấy đang giấu.
Đêm đó, tôi không ngủ được. Tôi đặt điện thoại cạnh gối, tay vẫn nắm chặt như đang bám vào thứ duy nhất có thể cứu mình. Bên ngoài, tiếng quạt quay đều, nhưng càng nghe tôi càng thấy ngột ngạt.
Khoảng gần 12 giờ, mẹ chồng tôi lên lầu. Bước chân bà chậm và nặng. Tôi nghe tiếng cửa phòng bà đóng lại. Mọi thứ im phăng phắc.
Nhưng đến 1 giờ 40, camera báo chuyển động.
Tôi mở lên, tim như rơi xuống đáy bụng.
Bà Hường lại bước ra. Lần này, bà không đi thẳng đến phòng tôi. Bà đứng ở hành lang, nhìn chằm chằm vào cửa phòng tôi như đang cân nhắc. Rồi bà cúi người, lấy từ túi áo một thứ nhỏ: một chiếc chìa khóa.
Tôi sững người.
Vậy ra bà có chìa khóa phòng tôi từ trước.
Bà mở cửa, đi vào y như mọi đêm. Nhưng lần này khác: bà không lục túi xách. Bà tiến thẳng tới bàn trang điểm của tôi. Trên đó có chiếc hộp nhỏ tôi đựng vàng cưới – chỉ là một đôi bông tai và một chiếc nhẫn, tôi chưa kịp đem gửi ngân hàng.
Bà mở hộp.
Tôi như nghẹt thở, toàn thân cứng lại. Nhưng trước khi bà kịp lấy đi, điện thoại tôi rung mạnh vì anh Tuấn gọi tới, chắc anh đang trên đường về.
Tiếng rung tuy nhỏ, nhưng trong căn phòng im lặng, nó đủ khiến mẹ chồng quay phắt lại. Bà nhìn về phía giường tôi. Dù tôi nằm quay lưng giả ngủ, tôi vẫn cảm nhận được ánh mắt bà dán lên người mình.
Bà bước đến gần.
Từng bước… từng bước…
Tôi nghe rõ cả tiếng vải áo bà sột soạt. Tôi cố không mở mắt. Tôi chỉ mong bà nghĩ tôi vẫn ngủ.
Nhưng rồi… bà đưa tay đặt lên vai tôi.
Tôi không thể giả vờ thêm. Tôi bật dậy, bật đèn, ngồi thẳng đối diện bà. Không khí vỡ òa trong một giây im lặng kinh hoàng.
Bà đứng đó, mặt không biểu cảm, tay vẫn cầm hộp vàng.
Tôi nói, giọng run nhưng rõ từng chữ:
“Mẹ… mẹ làm gì trong phòng con?”
Bà nhìn tôi, không hề hoảng loạn. Thậm chí còn bình thản đặt hộp xuống bàn, rồi thở ra như một người vừa bị làm phiền:
“Con hỏi lạ. Nhà này là nhà của mẹ. Mẹ muốn đi đâu là quyền của mẹ.”
Tôi nghẹn họng:
“Nhưng mẹ vào phòng con lúc nửa đêm… mẹ lục đồ của con… mẹ lấy thẻ ATM của con rút tiền!”
Lúc đó, mặt bà Hường mới biến sắc. Nụ cười giả tạo không còn. Bà cau mày:
“Mày đặt camera quay mẹ?”
Tôi cứng người. Cách xưng hô “mày” lần đầu tiên tôi nghe từ miệng bà, nó như xé toạc lớp vỏ hiền lành bấy lâu.
Tôi đáp:
“Vì con sợ. Con muốn biết ai lẻn vào phòng con.”
Bà gằn giọng:
“Con dâu mà dám chơi trò bẩn với mẹ chồng. Mày tưởng mày về đây là làm bà chủ hả?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt bà:
“Con không cần làm bà chủ. Con chỉ cần được tôn trọng.”
Bà cười khẩy, mắt đỏ lên:
“Tiền đó mẹ lấy để trả nợ. Mẹ không lấy thì người ta tới nhà siết đồ. Mẹ có nói con được gì không? Mẹ không muốn thằng Tuấn biết, nó yếu tim, nó nghe là nó đổ bệnh!”
Tôi chết sững.
Hóa ra mẹ chồng tôi không phải “tham” đơn thuần. Bà đang nợ tiền, và bà chọn cách lấy từ tôi – con dâu mới cưới, dễ bị xem là “người ngoài”.
Tôi hỏi:
“Vậy sao mẹ không nói thẳng với con, hoặc với anh Tuấn?”
Bà quát:
“Nói để mang nhục à? Mày biết người ta nhìn mẹ thế nào không? Mẹ già rồi, mẹ không chịu nổi điều tiếng!”
Đúng lúc đó, tiếng xe máy thắng gấp dưới sân. Anh Tuấn về thật.
Anh bước lên cầu thang, gõ cửa mạnh:
“Hà! Mẹ! Hai người làm gì vậy?”
Tôi mở cửa, nước mắt trào ra. Tôi đưa điện thoại cho anh, bật đoạn video.
Anh Tuấn xem, mặt tái mét. Anh nhìn mẹ mình, giọng lạc đi:
“Mẹ… mẹ làm thật hả?”
Bà Hường bỗng bật khóc, lần này khóc thật. Bà ngồi sụp xuống, ôm mặt:
“Mẹ không còn cách nào khác… mẹ sợ… mẹ sợ người ta tới nhà…”
Anh Tuấn đứng im một lúc lâu. Rồi anh kéo tôi lại sau lưng, giọng dứt khoát:
“Từ mai con và Hà chuyển ra ngoài.”
Mẹ chồng ngẩng lên, ánh mắt hoảng hốt:
“Con bỏ mẹ hả Tuấn?”
Anh nói chậm rãi:
“Con không bỏ mẹ. Con sẽ trả nợ cùng mẹ. Nhưng mẹ không được phép làm vậy với vợ con.”
Tôi nhìn anh, lần đầu tiên trong ba tháng làm dâu, tôi thấy mình có chỗ dựa thật sự.
Đêm đó, chúng tôi dọn một ít đồ quan trọng. Trước khi đi, tôi quay lại nhìn căn phòng, nơi tôi từng mất ngủ vì tiếng cửa “cạch” mỗi đêm.
Tôi hiểu một điều:
Không phải ai cũng xấu ngay từ đầu. Nhưng khi lòng tự trọng biến thành nỗi sợ bị phán xét, người ta có thể làm ra những chuyện đáng sợ hơn cả ác ý.



