Giả Vờ Ngủ Để Theo Dõi Chồng Vào Phòng Em Gái Lúc Nửa Đêm, Tôi Đứng Hình Khi Chứng Kiến Cảnh Tượng …
Tôi tên Thảo, 27 tuổi, làm kế toán cho một công ty nội thất ở quận 7. Chồng tôi là Huy, 31 tuổi, kỹ sư xây dựng. Chúng tôi cưới nhau được gần ba năm, dọn về sống chung với mẹ chồng ở căn nhà hai tầng tại Tân Phú để tiết kiệm tiền mua nhà riêng.
Nhà có ba phòng ngủ: vợ chồng tôi ở tầng trên, mẹ chồng ở tầng dưới, còn Ngọc – em gái tôi, 22 tuổi – đang học năm cuối đại học nên xin ở nhờ một thời gian để tiện đi thực tập. Tôi thương em, Huy cũng tỏ ra rất vui vẻ, còn nói “em Thảo như em ruột anh”.
Nhưng từ ngày Ngọc chuyển tới, tôi bắt đầu thấy những chi tiết nhỏ kỳ lạ. Huy hay hỏi lịch của Ngọc: “Mai em đi thực tập mấy giờ?” “Bạn trai em có ghé không?” Thậm chí có hôm tôi bước xuống bếp lúc nửa đêm, thấy Huy đứng trước tủ lạnh lâu bất thường, ánh mắt cứ liếc về phía phòng Ngọc.
Tôi tự trấn an: Chắc mình đa nghi vì áp lực công việc.
Cho đến tối thứ bảy đó.
Huy bảo mệt, ngủ sớm. Tôi nằm cạnh, lắng nghe tiếng thở đều. Nhưng khoảng gần một giờ sáng, tôi chợt cảm nhận tấm nệm bên cạnh nhẹ hẳn. Anh rời khỏi giường rất khẽ. Tôi nhắm mắt, giả vờ ngủ, tim bỗng đập mạnh như có ai bóp chặt.
Tiếng bước chân đi ra hành lang. Tôi nghe rõ tiếng cửa phòng ngủ của tôi khép lại.
Một lúc sau, có tiếng mở cửa tầng dưới… rồi im bặt.
Tôi không chịu nổi nữa. Tôi ngồi bật dậy, chân trần bước xuống cầu thang, cố không phát ra tiếng. Ánh đèn hành lang tầng dưới vẫn sáng mờ mờ. Tôi nhìn thấy… cánh cửa phòng Ngọc đang khép hờ, một vệt sáng nhỏ lọt ra.
Tôi tiến lại gần. Mùi dầu gió và nước hoa nam quen thuộc phảng phất.
Tôi áp tai vào.
Bên trong có tiếng nói thì thầm của Huy, rất nhỏ:
“Anh nói rồi, đừng lo… chuyện này để anh lo.”
Tôi đứng hình. Da đầu tê rần.
Tôi hé mắt nhìn qua khe cửa… và tim tôi như rơi xuống.
Huy đang ngồi sát mép giường của Ngọc. Còn Ngọc… đang khóc, tay nắm chặt một tờ giấy trắng gập đôi.
Cảnh tượng ấy khiến tôi lạnh toát, như vừa phát hiện một bí mật có thể phá nát cả gia đình.
Tôi đứng ngoài cửa, tay vô thức bấu vào tường. Trong đầu tôi lúc ấy không phải là một câu hỏi, mà là hàng trăm câu hỏi chồng lên nhau như sóng vỗ: Tại sao chồng mình lại có mặt trong phòng em gái lúc nửa đêm? Tại sao em mình khóc? Họ đang giấu điều gì?
Tôi hít một hơi thật sâu, mở cửa bước vào.
Cả hai quay phắt lại.
Huy đứng bật dậy, gương mặt tái đi như bị bắt quả tang. Ngọc nấc lên, vội lau nước mắt nhưng càng lau càng chảy.
Tôi không gào. Lạ là tôi bình tĩnh đến đáng sợ. Tôi chỉ hỏi, giọng khàn đi:
“Hai người đang làm gì?”
Huy lắp bắp:
“Thảo… em hiểu lầm rồi. Anh chỉ—”
Tôi nhìn thẳng vào Ngọc:
“Em nói đi.”
Ngọc cúi đầu, hai tay siết tờ giấy gập đôi. Tôi bước lại, giật lấy nó. Ngọc định giữ nhưng không kịp.
Tờ giấy là một giấy hẹn khám của bệnh viện, có chữ ký bác sĩ, có tên Ngọc rõ ràng. Nhưng thứ khiến tôi choáng váng là dòng ghi chú: “Chậm kinh 7 tuần – cần theo dõi”.
Tôi nghe rõ tiếng tim mình nện vào lồng ngực.
Tôi quay sang Huy.
“Anh giải thích đi.”
Huy sượng cứng, môi mấp máy rồi lại im. Tôi cười nhạt, cảm giác như miệng mình bị ai kéo căng:
“Hay để em gái tôi giải thích?”
Ngọc bật khóc lớn hơn:
“Chị Thảo… không phải như chị nghĩ đâu. Em… em không muốn chị biết…”
Tôi ném tờ giấy lên giường, giọng sắc lạnh:
“Chị đang đứng đây. Nói thẳng.”
Ngọc run rẩy:
“Em… em quen một người. Nhưng… người đó bỏ em rồi. Em sợ mẹ, sợ chị… Em không biết phải làm sao.”
Tôi nhìn Huy, ánh mắt vẫn không rời anh.
“Vậy tại sao chồng chị lại ở đây?”
Huy thở mạnh, cố lấy bình tĩnh:
“Ngọc nhắn tin cho anh. Nó khóc nhiều quá. Nó nói sợ tự làm bậy… Anh xuống để khuyên.”
Tôi cười bật ra một tiếng, chua chát đến tê lưỡi.
“Khuyên mà phải vào phòng riêng, lúc nửa đêm?”
Huy bước tới, định nắm tay tôi. Tôi lùi lại.
Ngọc sụt sùi:
“Em không dám nhắn chị… Em sợ chị thất vọng. Em… em nghĩ anh Huy là người thân, em chỉ nhờ anh ấy đưa em đi khám… Anh ấy bảo chuyện này nên giữ kín, tránh mẹ biết rồi làm lớn chuyện.”
Tôi nghe câu “nên giữ kín” mà người lạnh như băng.
Từ bao giờ chồng tôi có quyền “giữ kín” với tôi?
Tôi nhìn Huy:
“Anh nói thật đi. Anh biết chuyện em tôi bao lâu rồi?”
Huy né ánh mắt:
“Vài ngày.”
Tôi gằn giọng:
“Và anh chọn giấu tôi.”
Huy bực lên:
“Anh giấu vì anh biết tính em! Em sẽ làm ầm lên!”
“Em làm ầm lên hay không là quyền của em.” Tôi nói từng chữ như đập xuống nền nhà. “Còn anh… là chồng em, anh không có quyền quyết định chuyện của gia đình mà không hỏi em.”
Ngọc khóc nấc:
“Chị… đừng giận anh Huy. Anh ấy thương chị nên mới—”
Tôi quay sang em gái, giọng dịu hơn nhưng đau:
“Ngọc, em sai ở chỗ tin một người đàn ông khác chị mình. Em quên chị là người sẽ bảo vệ em đầu tiên.”
Ngọc ôm mặt. Tôi nhìn sang chiếc điện thoại của Huy đặt trên bàn. Linh cảm giục tôi. Tôi tiến lại, cầm lên.
Huy hoảng:
“Thảo, em làm gì vậy!”
Tôi mở nhanh ứng dụng tin nhắn.
Và tôi chết lặng khi nhìn thấy một đoạn chat của Huy gửi cho Ngọc lúc 11:47 tối:
“Đêm nay anh xuống. Nhớ mở cửa trước. Đừng sợ.”
Tôi quay phắt lại, giọng tôi lúc đó không còn bình tĩnh được nữa:
“Anh xuống? Mở cửa trước? Đừng sợ? Anh coi em là con ngốc à?”
Huy im lặng.
Ngọc cũng im lặng.
Căn phòng bé xíu bỗng như nghẹt thở. Tôi hiểu, có những thứ không còn đơn giản như “khuyên nhủ” nữa.
Tôi đặt điện thoại xuống giường, cảm giác hai tay mình lạnh ngắt. Tôi không hét lên, nhưng giọng tôi thấp và nặng như đá:
“Giờ nói hết. Hai người đang giấu tôi chuyện gì nữa?”
Huy nhìn tôi, mắt anh đỏ lên vì tức hay vì sợ, tôi cũng không phân biệt nổi. Anh kéo ghế ngồi xuống, hai tay đan chặt.
“Thảo… anh thừa nhận anh nhắn như vậy nghe rất sai. Nhưng anh không có ý gì với Ngọc hết.”
Tôi bật cười khan:
“Anh không có ý, nhưng anh cư xử như có ý.”
Ngọc nấc lên, giọng đứt quãng:
“Chị ơi… thật ra… em không nhắn anh Huy trước. Là… anh ấy chủ động hỏi em.”
Tôi quay sang em gái, mắt tôi mở to:
“Em nói gì?”
Ngọc cúi đầu, giọng nhỏ như sợ chính mình:
“Dạo gần đây em hay mệt. Em… em đi mua que thử. Em giấu trong túi rác… nhưng chắc anh Huy thấy… Anh hỏi em có chuyện gì. Em sợ quá nên kể.”
Tôi siết chặt tay. Tôi hỏi dồn, không cho mình khoảng trống để sụp đổ:
“Vậy anh biết và đáng lẽ phải nói với tôi ngay. Nhưng anh không làm. Anh làm gì tiếp theo?”
Huy hít một hơi:
“Anh chỉ muốn giúp. Mẹ em đang ở đây, nếu bà biết chắc bà sốc. Anh nghĩ em sẽ chịu không nổi.”
Tôi nhìn anh, giọng như cười mà không phải cười:
“Anh lo cho em hay lo cho anh?”
Huy đập tay xuống ghế:
“Em thôi đi! Lúc nào em cũng nghĩ anh có tội!”
Tôi chậm rãi nói:
“Nếu anh không có tội, anh đã không lén lút xuống phòng em tôi lúc nửa đêm. Anh đã không nhắn kiểu ‘anh xuống, mở cửa trước’. Anh đã không đứng ở đây như một người bị bắt quả tang.”
Không khí căng đến mức tôi nghe được cả tiếng quạt quay.
Ngọc run rẩy đứng lên, quỳ xuống trước mặt tôi.
“Chị… em xin lỗi. Em biết chị nghĩ bậy là đúng. Nhưng… em thề anh Huy không làm gì em.”
Tôi nhìn em gái, lòng đau như bị cào rách. Tôi đỡ em đứng dậy, giọng tôi mềm hơn, nhưng vẫn sắc:
“Chị không muốn em quỳ. Chị muốn em nói thật. Người làm em có thai là ai?”
Ngọc lặng im, rồi bật khóc:
“Là… Tuấn.”
Tuấn là bạn trai cũ của Ngọc, từng ra vào nhà tôi vài lần. Tôi từng nghĩ cậu ta hiền, lễ phép. Nhưng rồi họ chia tay, Ngọc bảo “không hợp”. Tôi đã tin.
Ngọc nói trong nước mắt:
“Em nói với Tuấn… anh ta chối. Anh ta còn bảo em tự lo, đừng liên quan tới anh ta nữa.”
Tôi cắn môi đến bật máu. Tôi quay sang Huy:
“Vậy anh định làm gì? Định đưa em tôi đi khám, rồi… một mình anh giải quyết hết?”
Huy im, rồi nói nhỏ:
“Anh có đưa Ngọc tiền.”
Tôi giật mình:
“Tiền gì?”
Huy cúi mặt:
“Tiền để nó… xử lý.”
Tôi nghe mà mắt tối sầm. Tôi không bênh việc có thai ngoài ý muốn hay quyết định của Ngọc, nhưng cách Huy tự ý làm “người cầm lái” trong chuyện này khiến tôi ghê sợ. Anh không hỏi tôi, không bàn với tôi, cũng không nghĩ tới cảm xúc của tôi khi chuyện liên quan trực tiếp tới em gái ruột và danh dự gia đình.
Tôi nhìn thẳng vào anh:
“Anh đưa bao nhiêu?”
Huy nói như nuốt chữ:
“Ba mươi triệu.”
Tôi chết lặng. Ba mươi triệu không phải số nhỏ với vợ chồng tôi. Đó là tiền tôi dành dụm để đóng học phí khóa học nâng cao, cũng là tiền dự phòng cho kế hoạch sinh con.
Tôi hỏi lần cuối, giọng lạnh:
“Tiền đó anh lấy ở đâu?”
Huy đáp:
“Trong tài khoản chung.”
Tôi cảm giác như bị ai tát thẳng vào mặt.
Tôi không còn đủ sức đứng trong căn phòng đó nữa. Tôi quay đi, chỉ nói một câu:
“Mai em đưa Ngọc về nhà mẹ ruột mình. Còn anh… từ nay ngủ riêng.”
Huy bật dậy:
“Thảo! Em làm quá lên rồi!”
Tôi quay lại, nhìn anh thật lâu.
“Không. Em chỉ vừa tỉnh ra.”
Đêm đó, tôi nằm trong phòng mình, mắt mở thao láo nhìn trần nhà. Tôi không khóc. Tôi chỉ nghĩ về một điều: Nếu tôi không giả vờ ngủ tối nay, chuyện gì sẽ tiếp tục xảy ra?
Có những cú sốc không phá vỡ bạn bằng tiếng nổ, mà bằng sự im lặng kéo dài sau nó.



