Tiệc đầy tháng của con trai tôi toàn bộ nhà chồng đều vắng mặt Tôi không nổi giận, nhưng NGày hôm sau liền hủy hợp đồng dự ấn 8 tỷ với chồng và em chồng.”…
Tiệc đầy tháng của con trai tôi diễn ra vào một chiều chủ nhật, ngay tại nhà riêng ở quận Bình Thạnh. Tôi chuẩn bị suốt cả tuần: từ thiệp mời, bánh trái, thực đơn, đến góc chụp hình cho bé. Dù mệt rã rời vì mới sinh, tôi vẫn cố gắng gượng cười. Tôi không mong gì nhiều, chỉ mong hai bên nội ngoại có mặt đông đủ để con trai được nhận lời chúc đầu đời.
Nhà ngoại tôi đến sớm. Mẹ tôi bế cháu, ba tôi phụ tiếp khách. Bạn bè thân của tôi cũng đến, mang theo quà và những lời chúc ấm áp. Chỉ có một điều… phía nhà chồng hoàn toàn vắng mặt.
Không một cuộc gọi. Không một tin nhắn. Không một lý do.
Tôi nhìn đồng hồ, nhìn cổng, rồi nhìn sang chồng. Anh vẫn ngồi đó, tay cầm điện thoại, lướt tin nhắn như không có chuyện gì. Tôi hỏi nhỏ:
“Anh gọi bên nội chưa?”
Anh đáp tỉnh bơ: “Chắc họ bận. Mình làm lớn làm gì.”
Tôi đứng chết trân.
Đây là đứa cháu đích tôn đầu tiên của nhà anh. Tôi đã từng chịu bao lời chì chiết lúc mang thai vì “bụng nhỏ chắc không giữ được con”, vì “đẻ mà không sinh con trai thì coi như bỏ”. Vậy mà đến khi con trai tôi tròn đầy tháng, cả nhà chồng lại chọn cách… biến mất.
Tôi không làm ầm lên. Tôi vẫn cười với khách, vẫn bưng trà, vẫn cảm ơn quà mừng. Nhưng trong lòng tôi lạnh như nước đá. Sự im lặng đó không phải vô tình. Nó giống như một cái tát thẳng vào tôi, vào con.
Đến tối, khách về hết. Tôi vẫn không khóc. Tôi chỉ dọn dẹp gọn gàng, thay đồ cho con, ru con ngủ. Chồng tôi nằm lướt điện thoại và nói một câu khiến tôi nhớ cả đời:
“Em đừng để chuyện gia đình ảnh hưởng công việc. Mai anh còn bàn vụ dự án 8 tỷ.”
Tôi quay sang nhìn anh, lần đầu tiên thấy người đàn ông mình lấy xa lạ đến vậy.
Sáng hôm sau, tôi trang điểm chỉn chu, mặc vest, bước vào văn phòng như chưa từng sinh con. Tôi gửi một email ngắn gọn cho chồng và em chồng – những người đang hợp tác cùng tôi trong dự án bất động sản 8 tỷ:
“Tôi quyết định hủy toàn bộ hợp đồng hợp tác. Mọi điều khoản dừng ngay lập tức.”
Và tôi tắt máy.
Họ không biết… tiệc đầy tháng hôm qua đã cắt đứt thứ cuối cùng tôi còn cố giữ.
Tôi tên Trần Thảo Vy, 29 tuổi, làm quản lý phát triển dự án cho một công ty đầu tư bất động sản. Tôi gặp Nguyễn Minh Khang khi hai bên cùng tham gia một thương vụ ở Đồng Nai. Anh lịch sự, nói chuyện có vẻ chín chắn, và lúc ấy tôi tin anh là kiểu đàn ông “có thể dựa vào”.
Nhưng sau khi cưới, tôi mới hiểu… “đàn ông hiền” đôi khi chỉ là “đàn ông không dám đứng về phía vợ”.
Nhà chồng tôi ở Gò Vấp. Mẹ chồng tôi – bà Lê Thu Hồng – là người phụ nữ sắc sảo, giỏi tính toán và luôn có một nguyên tắc: con dâu phải biết điều. Em chồng tôi là Nguyễn Minh Trang, 26 tuổi, làm môi giới tự do, hay ngọt miệng trước mặt nhưng sau lưng nói năng rất khó nghe.
Khi tôi mang thai, nhà chồng liên tục hỏi:
“Con trai hay con gái?”
Và họ nhắc mãi câu:
“Nhà này cần thằng cháu đích tôn.”
Tôi không thích nhưng vẫn bỏ qua. Tôi nghĩ, người ta già rồi, suy nghĩ cũ, mình mềm mỏng cho êm chuyện. Càng về cuối thai kỳ, tôi càng mệt, bị phù chân, mất ngủ, đau lưng, vậy mà mẹ chồng vẫn gọi sang nhà để “phụ chăm” theo cách bà muốn.
Chăm kiểu bà là: bắt tôi ăn theo thực đơn bà nấu dù tôi ói, bắt tôi ngồi kiểu này kiểu kia, và thi thoảng lại buông một câu như dao cắt:
“Bầu bí thì bầu, việc nhà vẫn phải biết lo.”
Minh Khang chỉ cười trừ:
“Mẹ nói vậy thôi.”
Tôi sinh con trai. Tôi tưởng mọi thứ sẽ tốt hơn. Ít nhất họ sẽ vui vì cháu đích tôn đã có. Nhưng không.
Ngay tuần tôi ra viện, mẹ chồng và em chồng đã bắt đầu một chuỗi hành động khiến tôi hiểu ra: họ không hề trân trọng con tôi, họ trân trọng… giá trị tôi mang lại.
Tôi có mạng lưới đối tác, có khả năng gọi vốn, có khách hàng. Vì vậy, Minh Khang và Minh Trang năn nỉ tôi “hợp tác gia đình” làm dự án đất nền ở Long An. Tổng vốn dự kiến 8 tỷ, chia theo tỷ lệ: tôi góp công, góp quan hệ, góp một phần tiền; Khang góp mặt pháp lý và làm đầu mối; Trang chạy sale.
Tôi đồng ý vì nghĩ: vợ chồng một nhà, làm ăn chung cũng tốt.
Nhưng đến khi tiệc đầy tháng diễn ra, sự vắng mặt của bên nội không phải là “bận”. Tối hôm đó, bạn tôi là Hà Phương – cũng là người quen của Minh Trang – nhắn riêng cho tôi:
“Vy ơi… tao không muốn nói nhưng sợ mày bị lừa. Hôm nay nhà chồng mày không đến vì Minh Trang nói mẹ chồng mày bảo:
‘Đợi coi nó có ký hợp đồng dự án không. Nó mà làm căng thì khỏi cần tới tiệc.’”
Tôi đọc mà tay run.
Hóa ra, việc họ có đến hay không, không phải vì thương cháu. Mà là vì muốn tôi ngoan để họ dễ điều khiển, dễ rút lợi.
Tôi đã im lặng cả tiệc đầy tháng, không phải vì tôi yếu. Mà vì tôi muốn nhìn rõ: ai là người thật lòng, ai chỉ xem tôi như công cụ.
Sáng hôm sau, tôi hủy hợp đồng. Không phải vì giận.
Mà vì tôi hiểu: nếu tôi còn bước tiếp, tôi sẽ tự trói mình vào một gia đình coi thường tôi, và sẽ khiến con trai tôi lớn lên trong sự “ban phát tình thương”.
Ngay khi tôi gửi email, Minh Khang gọi liên tục. Tôi không nghe. Minh Trang nhắn tin dài như sớ:
“Chị bị làm sao vậy? Chuyện gia đình với chuyện làm ăn không liên quan!”
Rồi cô ta chuyển qua giọng đe dọa:
“Chị hủy vậy là chị phá cả tương lai của anh Khang!”
Tôi chỉ trả lời đúng một câu:
“Gia đình mà coi con tôi như vậy thì không có tương lai nào tôi cần giữ.”
Tôi biết, cơn bão thật sự… mới bắt đầu.
Ba ngày sau tiệc đầy tháng, mẹ chồng tôi xuất hiện trước cửa nhà tôi lúc gần trưa. Không báo trước. Không một lời hỏi cháu. Vừa bước vào bà đã nhìn quanh nhà như kiểm tra tài sản.
Tôi bế con trong phòng khách, cố giữ giọng bình thản:
“Mẹ qua có chuyện gì không ạ?”
Bà đặt túi xách xuống, giọng thẳng thừng:
“Mẹ nghe nói con hủy hợp đồng dự án?”
Tôi gật đầu:
“Dạ đúng.”
Bà đập tay xuống bàn:
“Con nghĩ con là ai mà muốn làm gì thì làm? Con là vợ nó, phải biết lo cho chồng!”
Lần đầu tiên tôi thấy mẹ chồng không thèm diễn nữa. Không còn “con dâu ngoan”, không còn “mẹ thương con”. Chỉ còn một người phụ nữ đang tức tối vì mất một món lợi.
Tôi nhìn thẳng vào bà:
“Con cũng là mẹ của cháu nội mẹ. Nhưng tiệc đầy tháng của cháu, mẹ không đến.”
Bà khựng lại một giây, rồi buông câu lạnh tanh:
“Đầy tháng thì tổ chức lúc nào chẳng được. Quan trọng là cái dự án kia kìa!”
Tim tôi như bị bóp nghẹt. Tôi biết rồi… với bà, con trai tôi không phải cháu, mà chỉ là cái cớ để ràng buộc tôi.
Cùng lúc đó, Minh Khang bước ra. Anh nhìn mẹ, nhìn tôi, rồi nói nhỏ như cầu hòa:
“Vy, em làm vậy khiến mẹ buồn. Với lại dự án… đang tới giai đoạn quan trọng.”
Tôi bật cười. Cười vì đau.
Tôi hỏi anh, chậm rãi:
“Anh có biết hôm tiệc đầy tháng, em đứng ngoài cổng chờ nhà anh bao lâu không?”
Anh tránh mắt:
“Anh cũng khó xử.”
Tôi gật đầu:
“Ừ. Anh khó xử. Nên anh chọn không đứng về phía em. Và cũng không đứng về phía con.”
Em chồng Minh Trang lúc đó cũng tới, vẻ mặt hậm hực. Cô ta mở miệng là giọng trách móc:
“Chị quá đáng vừa thôi. Có mỗi bữa tiệc mà chị làm căng lên hủy cả hợp đồng. Chị có biết tụi em đã đặt cọc cho bên thi công rồi không?”
Tôi đặt con xuống nôi, lấy tờ giấy từ ngăn kéo. Đó là bản sao những điều khoản tôi đã xem kỹ trước khi ký. Tôi chỉ thẳng vào mục rủi ro pháp lý và phần phân chia lợi nhuận mập mờ mà Minh Trang đã cố tình lấp liếm lúc đầu.
“Trang, chị không hủy vì bữa tiệc.”
Tôi nói rõ ràng.
“Chị hủy vì chị nhận ra, tụi em không xem chị là đối tác, mà xem chị là cái ví biết đi.”
Minh Trang đỏ mặt:
“Chị nói vậy là xúc phạm!”
Tôi bình tĩnh:
“Không. Sự vắng mặt của cả nhà chồng hôm đầy tháng mới là xúc phạm.”
Mẹ chồng tôi đứng dậy, chỉ tay vào mặt tôi:
“Con dâu gì mà hỗn! Con tưởng con có tiền là muốn đè đầu nhà chồng hả?”
Tôi thở ra một hơi thật dài. Tôi không nổi giận. Tôi chỉ thấy mọi thứ trở nên rõ ràng, nhẹ nhõm đến kỳ lạ.
Tôi nói từng chữ:
“Mẹ yên tâm. Con không cần đè ai hết. Con chỉ cần rời khỏi những người coi thường mẹ con con.”
Minh Khang sững sờ:
“Em nói vậy là sao?”
Tôi mở điện thoại, đưa anh xem một thứ: tin nhắn của Hà Phương đã gửi, kèm đoạn ghi âm nhỏ – đúng giọng Minh Trang – nói chuyện với bạn:
“Để coi nó ký dự án không. Nó mà làm màu thì khỏi tới tiệc.”
Mặt Minh Khang tái hẳn.
Anh quay sang em gái:
“Trang… em nói vậy thật hả?”
Minh Trang lắp bắp:
“Em… em chỉ nói vậy cho vui thôi…”
Mẹ chồng tôi tái mặt, nhưng vẫn cố gồng lên:
“Gia đình đóng cửa bảo nhau, chuyện đó có gì đâu!”
Tôi nhìn họ, giọng rành rọt:
“Đúng rồi. Gia đình đóng cửa bảo nhau. Nhưng gia đình của tôi là tôi và con. Tôi bảo nhau với con rằng:
Con xứng đáng được yêu thương, không phải được cân đo bằng hợp đồng.”
Buổi hôm đó kết thúc bằng việc mẹ chồng bỏ về trong tức tối, em chồng khóc lóc, còn Minh Khang đứng im như bị rút hết sức lực.
Tối đó, anh nhắn cho tôi một tin dài, xin lỗi, nói anh kẹt giữa mẹ và vợ, nói anh không muốn mất gia đình.
Tôi đọc xong, chỉ trả lời:
“Anh không mất gia đình. Anh chỉ đang mất quyền kiểm soát vợ anh.”
Vài tuần sau, tôi chính thức rút khỏi tất cả hoạt động làm ăn liên quan đến họ. Tôi chuyển sang một dự án khác, tự đứng tên, tự chịu trách nhiệm. Bất ngờ là mọi thứ trôi chảy hơn rất nhiều khi không bị kéo chân bởi những người chỉ giỏi đòi hỏi.
Còn tiệc đầy tháng của con trai tôi… dù thiếu bên nội, nhưng lại là ngày tôi tỉnh ra một điều:
Có những gia đình không rời đi vì cãi vã.
Mà rời đi vì im lặng đủ lâu để nhìn thấy sự thật.



