Em Gái Nuôi Về Nước Chồng Tôi Ở SânBay Cả Đêm, Bỏ Mặc Vợ Đang Sốt 40 Độ, Mẹ Tôi Bán Nhà Hồi Môn 24Tỷ, Anh Ta Về Tới Nơi Thì Chết Lặng, Trước Những Gì Mình Thấy…..
Tôi tên Hà My, năm nay 29 tuổi, làm kế toán cho một công ty xuất nhập khẩu ở TP.HCM. Chồng tôi là Quang Huy, 33 tuổi, quản lý dự án xây dựng. Cuộc sống vợ chồng không giàu sang nhưng ổn định… cho đến đêm hôm đó.
Tôi sốt từ chiều, người nóng như lửa, cổ họng rát buốt. Đến tối, nhiệt kế báo đúng 40 độ, tay chân tôi run bần bật. Tôi nhắn Huy về sớm.
Anh chỉ trả lời đúng một câu:
“Anh ra sân bay đón Thùy Linh, em gái nuôi của anh. Nó mới về nước, con gái đi một mình nguy hiểm.”
Tôi nghẹn họng. Thùy Linh là “em gái nuôi” của chồng tôi, trẻ hơn tôi 4 tuổi, họ quen nhau từ hồi Huy làm thiện nguyện ở miền Trung. Tôi chưa từng thích mối quan hệ đó, nhưng Huy luôn nói: “Nó như em ruột.”
Tôi cố gắng bình tĩnh:
“Em đang sốt cao. Anh về đi, sáng mai đón cũng được…”
Huy nổi cáu:
“Em có phải trẻ con đâu mà cứ làm quá. Uống thuốc, ngủ đi.”
Rồi anh tắt máy.
Đêm đó tôi nằm một mình trên giường, người nóng rực, đầu đau như búa bổ. Tôi không đủ sức đứng dậy lấy nước. Gọi điện cho Huy thì anh không bắt máy. Ngoài cửa sổ, trời mưa lất phất, âm thanh xe cộ thưa dần như trêu ngươi sự cô đơn của tôi.
Tầm gần nửa đêm, tôi nôn thốc nôn tháo, cả người rã rời. Tôi buộc phải gọi hàng xóm đưa đi cấp cứu. Trên đường tới bệnh viện, tôi mơ màng nghĩ: mình là vợ của anh hay chỉ là người ở chung nhà?
Sáng hôm sau, tôi vừa truyền nước xong thì nhận cuộc gọi từ mẹ. Giọng mẹ lạ lắm, không trách móc, cũng không hỏi han sốt thế nào.
Mẹ chỉ nói chậm rãi:
“My à, mẹ bán căn nhà của mẹ rồi. Mẹ sẽ đưa con một món hồi môn… 24 tỷ.”
Tôi chết lặng. Mẹ tôi là giáo viên về hưu, sống giản dị cả đời. 24 tỷ là con số không thể tưởng tượng.
Chưa kịp hỏi, mẹ nói tiếp:
“Chiều nay Huy về nhà đi. Mẹ muốn gặp nó. Có chuyện mẹ phải nói thẳng.”
Tôi tắt máy mà tim đập thình thịch. Bên cạnh tôi, điện thoại hiện tin nhắn từ Huy gửi lúc rạng sáng:
“Anh ở sân bay cả đêm. Linh mệt. Anh đưa nó về khách sạn rồi.”
Tôi nhìn dòng chữ đó, bàn tay run lên. Trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ: chiều nay, có thứ gì đó sẽ vỡ ra.
Chiều hôm đó, tôi xuất viện sớm dù bác sĩ khuyên nên theo dõi thêm. Tôi không phải vì cứng đầu, mà vì tôi biết: nếu không về, tôi sẽ không chịu nổi cảm giác mơ hồ treo lơ lửng trong lòng.
Tôi về đến nhà, người vẫn mệt, cổ họng khô khốc. Tôi vừa bước vào phòng khách thì Huy đã ngồi sẵn, áo sơ mi thẳng thớm, tóc chải gọn. Anh có vẻ… hồi hộp.
“Em đỡ chưa?” – anh hỏi qua loa, rồi liếc nhanh chiếc túi bệnh viện tôi cầm trên tay.
Tôi đáp nhạt: “Chưa chết là may.”
Huy nhíu mày, nhưng không nói gì. Anh đứng lên rót nước cho tôi, rồi ngồi xuống đối diện như chuẩn bị họp. Đúng kiểu của anh: việc gì cũng phải “tính toán.”
Khoảng mười lăm phút sau, mẹ tôi tới.
Mẹ mặc bộ áo dài màu xám nhạt, mái tóc búi gọn. Mắt mẹ nhìn thẳng vào Huy, ánh nhìn khiến tôi thấy lạnh sống lưng. Mẹ không vòng vo, đặt chiếc túi hồ sơ lên bàn.
“Huy, mẹ không nói dài. Mẹ bán căn nhà cũ của mẹ.”
Huy khựng lại.
“Mẹ dự định đưa My 24 tỷ làm hồi môn.”
Tôi tưởng Huy sẽ ngạc nhiên… nhưng điều làm tôi sốc là: mắt anh sáng lên, rõ ràng.
“Dạ… con cảm ơn mẹ. Mẹ thương tụi con quá.”
Mẹ không cười.
“Mẹ chưa nói hết. Tiền đó là của My. Chỉ của My.”
Huy hơi sượng: “Dạ… đương nhiên là của vợ chồng…”
Mẹ tôi cắt ngang:
“Không. Mẹ chỉ cho con gái mẹ. Vì mẹ vừa biết một chuyện, và mẹ muốn chắc chắn My không bị dắt mũi.”
Không khí trong phòng chùng xuống. Tôi nhìn Huy, tim đập mạnh. Anh vẫn giữ vẻ bình tĩnh nhưng hai bàn tay đã siết lại.
Mẹ kéo từ trong túi hồ sơ ra một xấp giấy, đặt ngay trước mặt Huy.
“Đây là hợp đồng đặt cọc mua căn hộ đứng tên Thùy Linh. Người chuyển tiền cọc là… Quang Huy.”
Tôi chết sững. Tai tôi ù đi như có ai đấm mạnh.
Huy bật dậy: “Mẹ lấy ở đâu ra? Ai bịa chuyện vậy?”
Mẹ đáp rất chậm:
“Mẹ không cần bịa. Mẹ chỉ cần kiểm tra. Mẹ có bạn làm ngân hàng, có bạn làm công chứng. Mẹ không muốn nghi ngờ con rể, nhưng con khiến mẹ phải làm vậy.”
Tôi nhìn giấy tờ, tên Thùy Linh rõ ràng, ngày tháng mới đây. Dòng số tiền cọc lớn đến mức tôi nghẹn thở.
Huy quay sang tôi, giọng gấp:
“My, em nghe anh giải thích…”
Tôi cười nhạt: “Giải thích gì? Anh mua nhà cho ‘em gái nuôi’ trong khi tôi nằm viện vì sốt 40 độ à?”
Huy lắp bắp: “Không phải… Linh mới về nước, nó không có chỗ ở… Anh chỉ giúp nó tạm…”
Mẹ tôi gõ nhẹ xuống bàn:
“Giúp thì được. Nhưng giúp bằng tiền chung của vợ chồng, không nói với vợ, lại còn bỏ mặc vợ bệnh nặng. Con gọi đó là giúp? Hay gọi là ưu tiên?”
Huy cứng họng.
Tôi bỗng nhớ ra một chi tiết: đêm qua anh nói “ở sân bay cả đêm.” Nhưng nếu anh đưa Linh về khách sạn thì tại sao sáng nay áo anh vẫn thơm mùi nước hoa nữ, thứ mùi tôi chưa từng dùng?
Cơn lạnh lan khắp người.
“Anh và Linh… rốt cuộc là gì?” – tôi hỏi.
Huy đập tay xuống bàn:
“Em đừng suy diễn! Linh là em nuôi!”
Mẹ tôi nhìn thẳng:
“Con có thể nói dối My. Nhưng đừng nghĩ con qua mặt được mẹ.”
Rồi mẹ lấy điện thoại, mở ra một đoạn ghi âm. Chỉ vài giây sau, giọng Thùy Linh vang lên rõ ràng:
“Anh yên tâm, khi chị My nhận hồi môn, mình sẽ tính tiếp. Em không muốn sống thuê nữa…”
Tôi tưởng mình ngã quỵ ngay tại chỗ.
Huy mặt tái mét, miệng run run. Anh nhìn tôi như cầu xin, nhưng tôi đã không còn thấy hình ảnh người chồng mình từng tin nữa.
Mẹ tôi đứng dậy, giọng bình tĩnh đến lạnh:
“My, con quyết định đi. Mẹ sẽ đứng về phía con.”
Tôi nhìn Huy, giọng khàn:
“Anh về tới nơi… chắc cũng chết lặng rồi nhỉ?”
Nhưng người chết lặng nhất lúc này… là tôi.
Sau đoạn ghi âm, căn nhà im như tắt thở. Huy đứng chết trân, hai mắt đỏ lên. Anh định bước tới nắm tay tôi, nhưng tôi lùi lại, như sợ chạm vào người đã phản bội mình.
“Không phải như mẹ con nghĩ đâu…” – Huy nói, giọng khàn đặc. – “Anh… chỉ lỡ một lần.”
Tôi cười, nước mắt chảy ra mà không kiểm soát:
“Lỡ một lần, nên mua nhà cho nó? Lỡ một lần, nên để tôi nằm sốt 40 độ một mình?”
Huy nghẹn: “Anh không biết em nặng vậy…”
Tôi gằn giọng: “Anh không biết hay anh không muốn biết?”
Mẹ tôi ngồi xuống ghế, thở dài, giọng thấp nhưng từng chữ như dao:
“Huy, con chọn sai người để làm điều sai. Con xem thường tình nghĩa của gia đình này.”
Huy quay sang mẹ: “Mẹ… con sai rồi. Nhưng con thật lòng thương My. Con xin mẹ cho con cơ hội…”
Mẹ tôi không trả lời ngay. Mẹ chỉ hỏi:
“Tiền đặt cọc căn hộ đó, con lấy từ đâu ra?”
Huy im bặt.
Tôi hiểu. Tiền đó là từ khoản tiết kiệm chung. Một phần còn có thể là khoản tôi gửi mẹ giữ hộ trước đây. Tôi nhớ có lần Huy hỏi tôi: “Em có tính gửi mẹ bao nhiêu?” Tôi tưởng anh quan tâm… hóa ra anh đang dò.
Tôi lấy điện thoại, mở ứng dụng ngân hàng, bắt đầu kiểm tra lại tất cả giao dịch gần đây. Khi nhìn thấy một vài khoản chuyển đi mà tôi trước giờ không để ý, tay tôi lạnh ngắt.
Tôi đưa điện thoại cho mẹ.
Mẹ xem xong, gật đầu:
“Được. Mẹ quyết rồi.”
Huy ngẩng lên: “Mẹ quyết gì ạ?”
Mẹ nhìn thẳng anh:
“24 tỷ hồi môn, mẹ vẫn đưa. Nhưng mẹ sẽ đưa theo cách khác.”
Huy như thở phào, nét mặt chợt dịu xuống. Và chính khoảnh khắc đó làm tôi thấy ghê nhất: anh vui vì tiền, không phải vì tôi.
Mẹ nói tiếp, từng chữ rành rọt:
“Mẹ sẽ chuyển 24 tỷ vào tài khoản của My, rồi My sẽ lập tức làm giấy tách tài sản. Sau đó, My sẽ làm thủ tục ly hôn nếu nó muốn. Mẹ không ép. Nhưng mẹ phải bảo vệ con gái mẹ.”
Huy sững người: “Ly… ly hôn?”
Tôi đứng lên, giọng bình tĩnh kỳ lạ:
“Huy, anh nghĩ anh có thể dùng tôi làm bậc thang để xây nhà cho người khác à?”
Huy lao tới: “My, anh xin em. Em bình tĩnh. Mình nói chuyện lại…”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh:
“Anh đã nói chuyện với tôi rồi. Bằng hành động. Bằng một đêm ở sân bay.”
Huy lắc đầu, gần như gào lên:
“Anh chỉ muốn bảo vệ Linh!”
Tôi đáp:
“Còn tôi thì sao? Ai bảo vệ tôi?”
Câu hỏi ấy khiến anh cứng họng.
Đúng lúc đó, chuông cửa vang lên.
Tôi mở cửa, tim như rơi xuống: Thùy Linh đứng đó. Cô ta trang điểm nhẹ, môi hồng, tóc uốn sóng, mặc váy trắng như vô tình đến thăm anh trai nuôi. Nhưng ánh mắt cô ta nhìn tôi không hề vô tội.
“Chị My… em nghe anh Huy nói chị bệnh nên em ghé thăm…” – Linh nói mềm mại.
Tôi bật cười:
“Ghê thật. Người khiến tôi bệnh giờ tới thăm tôi.”
Linh hơi sượng, nhìn sang Huy. Huy tái mặt: “Linh, về đi.”
Nhưng Linh không đi. Cô ta bước vào, nhìn mẹ tôi rồi lễ phép cúi đầu:
“Con chào cô.”
Mẹ tôi nhìn Linh rất lâu, rồi hỏi:
“Con muốn gì ở nhà này?”
Linh chớp mắt, giọng tủi thân:
“Dạ… con chỉ coi anh Huy như người thân. Con không có ai ở đây…”
Tôi cắt lời:
“Không có ai, nhưng có nhà đang đặt cọc đứng tên. Hay quá.”
Linh giật mình, mắt thoáng hoảng.
Huy quát: “Đủ rồi!”
Tôi nhìn Huy, giọng lạnh:
“Anh quát tôi, nhưng chưa từng quát nó. Anh thấy vô lý không?”
Huy không trả lời. Anh chỉ nhìn Linh, rồi nhìn tôi, như một người đang đứng giữa hai lựa chọn. Mà tôi đã hiểu: lựa chọn của anh chưa từng là tôi.
Mẹ tôi đứng dậy, đi tới trước mặt Linh, giọng bình thản:
“Cô không trách con. Vì con là người ngoài. Cô chỉ trách con rể cô, vì nó phản bội vợ.”
Linh run run: “Con… con xin lỗi…”
Mẹ tôi không cần lời xin lỗi đó. Mẹ quay sang tôi:
“My, con lên phòng nghỉ. Mẹ xử lý.”
Tôi nhìn mẹ, nghẹn giọng: “Mẹ…”
Mẹ nắm tay tôi thật chặt:
“Con đã cố gắng đủ rồi.”
Tối hôm đó, tôi khóa phòng, nằm nhìn trần nhà. Lần đầu tiên tôi nhận ra: tình yêu không chết vì một người khác đẹp hơn. Nó chết vì một người chọn bỏ mặc mình.
Sáng hôm sau, tôi ký vào đơn ly hôn.
Huy nhắn tin rất dài, xin lỗi, cầu xin. Nhưng tôi chỉ trả lời đúng một câu:
“Anh đã bỏ em một đêm ở sân bay. Em sẽ bỏ anh cả đời.”



