Giấu Bằng Tiến Sĩ Chữa Liệt Cho Chồng 3 Năm. Vừa Đi Được, Anh Ta Đá Vợ Không Ngờ Thiếu Mữi Tiềm Cuối 7 Ngày Sau, Cái Kết Rạn Người…
Người ta gọi chị Ngọc Anh là “con dâu số khổ” của khu tập thể cũ ở quận Tân Phú. Cưới anh Hoàng Long được hai năm, chị tưởng mình sẽ có một gia đình bình thường như bao người. Nhưng tai nạn giao thông năm ấy đã xé nát tất cả.
Hoàng Long nằm bất động, nửa người dưới gần như không còn cảm giác. Bác sĩ nói cơ hội hồi phục rất thấp, nếu có cũng phải nhiều năm vật lý trị liệu, tốn kém và kiên trì đến kiệt quệ.
Ngọc Anh không bỏ cuộc. Chị vay tiền, cầm sổ đỏ của mẹ, bán luôn chiếc nhẫn cưới. Ban ngày chị chạy bàn quán cơm, tối lại về xoa bóp, tập co duỗi chân cho chồng. Chị học từ video, từ những buổi khám ở bệnh viện phục hồi chức năng. Mỗi lần anh đau, chị cắn răng chịu chửi.
“Cô làm cái gì mà tôi đau thế hả?”
“Anh ráng chút… ráng thôi, rồi sẽ khá…”
Ba năm trôi qua, người phụ nữ từng trắng trẻo nay gầy rộc, mắt thâm quầng. Điều duy nhất chị chưa từng nói với ai là chị từng là tiến sĩ vật lý trị liệu, nhưng vì một biến cố gia đình, chị bỏ ngang sự nghiệp, đổi tên, sống lặng lẽ. Chị giấu luôn tấm bằng, giấu cả quá khứ, chỉ muốn làm vợ bình thường.
Cho đến một sáng, Hoàng Long bỗng chống tay ngồi dậy, rồi đứng lên. Đôi chân run rẩy như cây lau trước gió, nhưng… anh đứng được thật.
Ngọc Anh bật khóc. Cả xóm ùa sang, ai cũng khen chị “vợ hiền có phúc”. Mẹ chồng ôm chị, lần đầu gọi một tiếng “con”.
Nhưng niềm vui chưa kịp ấm chỗ thì Hoàng Long đổi giọng.
Anh nhìn đôi chân mình như vừa tìm lại quyền lực. Rồi anh nhìn Ngọc Anh từ đầu đến chân, ánh mắt lạnh tanh:
“Ba năm qua cô làm khổ tôi đủ rồi. Từ nay đừng bám lấy tôi nữa.”
Ngọc Anh chết sững.
“Anh… nói gì vậy?”
Hoàng Long nhếch môi, giật mạnh tay chị khỏi vai mình.
“Ly hôn. Cô tưởng cô là ân nhân à? Tôi chỉ cần đứng dậy… là tôi không cần cô nữa!”
Và ngay ngày hôm đó, trước mặt cả khu, anh đạp ngã người phụ nữ đã bế anh qua từng cơn đau. Ngọc Anh nằm trên nền gạch lạnh, nghe tiếng xì xào như dao cứa.
Nhưng không ai biết… ở góc túi xách của chị, tờ giấy khám bệnh mới nhất vừa được kẹp vào: một kết quả mà chỉ còn bảy ngày nữa… mọi thứ sẽ đổi hướng.
Sau cú đạp, Ngọc Anh không khóc nữa. Chị đứng dậy, phủi bụi, nhặt đôi dép bị văng ra xa rồi lặng lẽ đi vào nhà.
Mẹ chồng chị—bà Hồng—lúng túng vài giây, như định chạy theo đỡ, nhưng rồi lại quay sang nhìn con trai. Hoàng Long đang đứng thẳng lưng, khuôn mặt hằn lên một vẻ hả hê khó giấu. Anh ta vừa lấy lại đôi chân, và điều đầu tiên anh ta làm là… giẫm lên người từng cứu mình.
Buổi tối, Hoàng Long gọi một cuộc họp gia đình ngay trong căn phòng khách nhỏ. Anh kéo ghế ngồi, khoanh tay như “chủ nhà”.
“Con nói thẳng luôn,” anh nhìn mẹ, nhìn bố, rồi nhìn thẳng vào Ngọc Anh. “Con với cô ấy hết duyên. Con muốn ly hôn sớm.”
Ngọc Anh im lặng. Bàn tay chị siết chặt mép áo, nhưng ánh mắt vẫn bình thản.
Bố chồng—ông Bá—thở dài:
“Nhưng con phải nghĩ cho công sức vợ con… ba năm trời nó chăm con…”
Hoàng Long cười nhạt:
“Công sức thì tính bằng tiền. Con sẽ trả.”
Ngọc Anh lúc đó mới khẽ nói, giọng nhẹ như gió:
“Anh định trả bao nhiêu?”
Hoàng Long ném ra một tờ giấy viết tay: 50 triệu đồng. Không hơn. Không kém.
Ngọc Anh nhìn con số, bật cười. Một tiếng cười mỏng như sợi chỉ.
“Ba năm của tôi… chỉ đáng 50 triệu?”
Hoàng Long nhún vai:
“Cô đừng diễn. Từ ngày tôi nằm một chỗ, cô được tiếng thơm, được thương hại. Cô hưởng đủ rồi.”
Chị nhìn anh như nhìn một người xa lạ. Thì ra trong đầu anh ta, những đêm chị lau người cho anh, những buổi chị chạy xe dưới mưa để mua thuốc, những lần chị cúi xuống buộc dây giày cho anh tập bước… tất cả đều là “diễn”.
Ngọc Anh lặng lẽ vào phòng, lấy ra một chiếc hộp nhựa cũ giấu dưới đáy tủ. Trong đó có tấm bằng tiến sĩ đã ố vàng theo thời gian, vài giấy tờ học thuật, và… một tập hồ sơ bệnh án.
Trên đầu tờ giấy là dòng chữ in đậm: KẾT QUẢ SINH THIẾT – NGUY CƠ CAO.
Chị không muốn ai biết. Không phải vì sợ chết. Mà vì chị sợ… người ta thương hại. Chị đã sống quá lâu trong thương hại rồi.
Bảy ngày trước, bác sĩ nói cần theo dõi gấp. Nếu điều tệ nhất xảy ra, chị chỉ còn rất ít thời gian để quyết định cho tương lai mình. Và điều đầu tiên chị quyết là: cắt đứt một cuộc đời đã sai ngay từ đầu.
Sáng hôm sau, Hoàng Long bước ra khỏi nhà trong bộ đồ mới tinh, giày thể thao trắng sáng. Anh ta đứng trước gương soi rất lâu, vuốt tóc, xịt nước hoa.
Ngọc Anh đi ngang, chỉ nói một câu:
“Anh đi đâu?”
Hoàng Long cười:
“Đi gặp người giúp tôi quên quá khứ.”
Ngọc Anh không hỏi thêm. Nhưng trái tim chị như bị ai bóp nghẹt.
Chiều hôm đó, chị vô tình thấy điện thoại anh hiện lên tin nhắn:
“Tối nay anh qua em nhé. Em nhớ anh.”
Tên người gửi: Vy.
Chị không bất ngờ. Ba năm làm vợ, chị từng nghi ngờ, từng thấy những cuộc gọi lén lút, từng nghe mùi nước hoa lạ trên áo anh khi anh nói “anh vừa đi tái khám”. Nhưng chị tự lừa mình rằng đàn ông nằm liệt thì còn làm được gì.
Chị sai.
Hoàng Long không chỉ muốn ly hôn. Anh muốn đẩy chị ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng. Anh bắt đầu rỉ tai mẹ chồng rằng Ngọc Anh “chắc gì đã hết lòng”, rằng chị “giấu tiền”, rằng chị “làm màu để được khen”.
Những câu nói đó giống thuốc độc. Mỗi ngày một chút. Và chỉ trong vài hôm, ánh mắt bà Hồng dành cho chị lại trở về như cũ: đề phòng và lạnh lùng.
Nhưng điều Hoàng Long không biết là… Ngọc Anh đã chuẩn bị xong. Không phải chuẩn bị để trả thù kiểu ồn ào. Mà là chuẩn bị để biến anh ta thành kẻ tự hủy trong im lặng.
Chị chỉ cần thêm đúng một bước nữa.
Và bước đó… sẽ đến vào ngày thứ bảy.
Ngày thứ bảy kể từ khi cầm trên tay kết quả sinh thiết, Ngọc Anh thức dậy sớm hơn mọi hôm. Chị nấu một bữa sáng đầy đủ: cháo nóng, trứng luộc, ly sữa. Cả nhà nhìn chị như nhìn người lạ.
Bà Hồng nhíu mày:
“Hôm nay tự nhiên tốt thế?”
Ngọc Anh chỉ mỉm cười:
“Dạ, con muốn làm tròn nghĩa.”
Hoàng Long vừa ăn vừa lướt điện thoại. Anh ta chẳng thèm nhìn chị. Trên màn hình là một dòng tin nhắn mới của Vy:
“Xong chuyện chưa anh? Em chờ.”
Anh ta đặt muỗng xuống, giọng lạnh:
“Chiều nay ra tòa ký. Cô chuẩn bị đi.”
Ngọc Anh gật đầu:
“Vâng.”
Không cãi. Không khóc. Không van xin. Chính thái độ đó làm Hoàng Long khó chịu.
“Cô im thế… là đồng ý thật à?”
Ngọc Anh nhìn anh, mắt thẳm nhưng hiền:
“Anh muốn gì, tôi cho anh. Anh yên tâm.”
Hoàng Long bật cười, như thắng lợi.
Đúng 2 giờ chiều, Ngọc Anh xuất hiện ở tòa án với bộ áo sơ mi trắng, tóc buộc gọn, tay cầm một chiếc túi hồ sơ. Cô không trang điểm nhiều, nhưng sắc mặt trắng bệch khiến người đối diện khó đoán là do mệt hay do cố tình.
Hoàng Long đi cùng Vy. Cô ta trẻ, ăn mặc thời thượng, đeo túi hiệu. Vy nhìn Ngọc Anh từ trên xuống dưới, khẽ nhếch môi, như thể người thắng cuộc.
Ngọc Anh không nhìn Vy. Chị chỉ nhìn Hoàng Long.
Khi cán bộ tòa hỏi:
“Hai bên tự nguyện ly hôn?”
Hoàng Long trả lời ngay:
“Tôi tự nguyện.”
Ngọc Anh cũng nói:
“Tôi tự nguyện.”
Hoàng Long sững lại một chút. Anh tưởng chị sẽ níu kéo. Anh muốn chị khóc lóc để anh cảm thấy mình “có giá trị”. Nhưng chị không.
Khi đến phần chia tài sản, Hoàng Long đưa ra giấy viết tay 50 triệu và nói lớn:
“Tôi hỗ trợ cô ấy 50 triệu. Còn lại nhà là của mẹ tôi.”
Ngọc Anh mở túi, rút ra một tập giấy. Chị đặt lên bàn, giọng rõ ràng:
“Dạ, tôi không nhận 50 triệu.”
Hoàng Long nhếch môi:
“Cô biết điều thì tốt.”
Ngọc Anh tiếp lời, bình tĩnh đến lạnh người:
“Vì trong ba năm qua, tôi không chỉ là vợ chăm chồng. Tôi là người trực tiếp xây dựng phác đồ phục hồi. Và đây là hồ sơ điều trị, chi phí thuốc men, hóa đơn, biên bản vay nợ, tất cả có xác nhận.”
Hoàng Long cau mày:
“Cô định làm gì?”
Ngọc Anh nhìn thẳng:
“Tôi không lấy tài sản. Nhưng tôi sẽ yêu cầu anh hoàn trả toàn bộ số nợ đứng tên tôi và số tiền tôi đã chi. Tôi có đủ chứng từ.”
Vy tái mặt.
Hoàng Long đập bàn:
“Cô điên à? Cô tưởng cô là ai?”
Ngọc Anh rút ra thêm một tờ giấy. Lần này là bản sao có dấu đỏ.
“Và đây là hồ sơ tố cáo anh cố tình tẩu tán tài sản bằng cách đứng tên mẹ anh trong thời gian anh nằm điều trị, đồng thời có dấu hiệu ngoại tình trong hôn nhân.”
Không phải vì chị muốn trả thù. Chị chỉ muốn mọi thứ công bằng. Nhưng Hoàng Long hiểu ngay: nếu việc này kéo dài, anh ta sẽ mất hết.
Hoàng Long đứng bật dậy:
“Cô chơi tôi?”
Ngọc Anh vẫn không đổi sắc mặt.
“Anh đá tôi trước. Tôi chỉ đứng dậy.”
Bên ngoài, trời bỗng đổ mưa. Từng giọt mưa dội lên mái tôn của hành lang tòa án, nghe như tiếng gõ đếm ngược.
Sau khi ký xong, Ngọc Anh bước ra một mình. Hoàng Long không thắng nổi như tưởng tượng. Vy không còn rực rỡ. Bà Hồng gọi điện liên tục, giọng run:
“Ngọc Anh… con về nhà nói chuyện… mẹ xin…”
Ngọc Anh chỉ tắt máy.
Chị ngồi ở băng ghế trước cổng bệnh viện, mở phong bì cuối cùng. Đó là giấy hẹn kết quả chính thức sau sinh thiết.
Chị đã cố trì hoãn suốt bảy ngày. Nhưng giờ, chị mở ra.
Dòng chữ như dao cứa:
“Ung thư giai đoạn sớm – cần điều trị ngay.”
Ngọc Anh bỗng bật cười. Lần này không phải cười đau, mà là nhẹ nhõm. Ít nhất, chị chưa chết. Ít nhất, chị còn cơ hội sống cho bản thân.
Điều rợn người nhất không phải cú đá của Hoàng Long.
Mà là khoảnh khắc Ngọc Anh hiểu ra: người phụ nữ hiền lành nhất cũng có thể lạnh lùng rút lui, biến mọi thứ thành công lý—khi cô ấy không còn gì để mất.
Cùng ngày hôm đó, Hoàng Long nhận tin nhắn cuối từ chị:
“Anh đi được rồi. Vậy hãy tự bước tiếp. Đừng quay lại tìm tôi nữa.”
Anh ta đọc xong, tay run lên. Lần đầu tiên, anh ta cảm thấy sợ.
Không phải sợ mất vợ.
Mà sợ… mình đã đánh mất một người từng cứu mình bằng cả đời.



