Anh Shipper Nghèo Vô Tình Đỡ Đẻ Cho Cô Gái Trong Bãi Tha Ma, Anh Chết Điếng Người Khi Biết Cô Chính là……
Trời sập tối nhanh hơn dự tính. Phan Huy, 27 tuổi, shipper chạy tự do ở Sài Gòn, phóng xe qua những con hẻm ngoằn ngoèo để kịp đơn “giao gấp”. Địa chỉ hiện trên ứng dụng khiến anh nhíu mày: khu đất trống sau nghĩa trang Bình Hưng, gần rạch nhỏ, đường đất lổn nhổn đá.
“Chắc khách đùa…” Huy lẩm bẩm. Nhưng tiền công cao bất thường, lại ghi chú: “Đến nơi gọi, đừng quay đầu đi.”
Anh tấp xe, bãi đất vắng lạnh, gió tạt mùi ẩm và khói đốt rác. Xung quanh là mấy ngôi mộ cũ, vài bóng cây khẳng khiu. Huy gọi ba cuộc, không ai bắt máy.
Đúng lúc anh định quay xe, từ bụi cây phía mé rạch vang lên tiếng rên nén, rồi tiếng thở dốc. Huy giật mình, rọi đèn điện thoại. Một cô gái mang bầu, áo thun dính bùn, mặt trắng bệch, đang cố bò ra khỏi chỗ lầy.
“Anh ơi… giúp em… em đau quá…” cô thều thào.
Huy sững người. Trong đầu anh hiện đủ thứ: bẫy, cướp, lừa đảo. Nhưng nhìn đôi tay run rẩy ôm bụng, mồ hôi lấm tấm và tiếng nấc nghẹn, Huy lao tới. Anh đỡ cô ngồi tựa gốc cây, gọi 115—không có sóng ổn định.
Cô gái co giật, ôm bụng, tiếng khóc bật ra. Huy chưa từng chứng kiến cảnh này. Anh hoảng nhưng vẫn cố bình tĩnh, cởi áo khoác lót dưới lưng cô, vừa trấn an vừa tìm cách gọi thêm người.
“Em tên gì? Nhà em đâu?”
“Thuỳ…” cô nắm chặt tay anh. “Đừng bỏ em…”
Chỉ vài phút sau, nước ối tràn ra. Huy chết lặng. Không còn đường lui. Anh dùng khăn sạch trong túi giao hàng, nhớ lại mấy clip hướng dẫn sơ cứu từng lướt qua. Anh cắn răng làm theo: giữ ấm, đỡ đầu em bé, nói cô gái rặn theo nhịp thở.
Tiếng khóc trẻ con bật lên trong bóng tối—một âm thanh vừa sống còn vừa khiến người ta rợn tóc gáy vì hoàn cảnh quá trái khoáy.
Huy thở dốc, hai tay run bần bật khi bế đứa bé đỏ hỏn đặt lên ngực mẹ. Cô gái khóc nghẹn, thì thào:
“Cảm ơn anh…”
Nhưng đúng lúc ấy, ánh đèn pha xe hơi quét qua bãi đất. Có người bước xuống, giọng đàn ông gằn lên:
“Tìm thấy nó rồi!”
Huy quay phắt lại. Và anh chết điếng khi nghe người kia gọi tên cô gái… bằng một cái tên quen đến nhức óc:
“Lan…”
Huy đứng chắn phía trước cô gái và đứa bé theo bản năng. Anh không biết mình đang chống lại ai, chỉ biết ánh đèn pha rọi thẳng vào mặt khiến mắt cay xè. Hai gã đàn ông mặc áo khoác tối màu tiến lại. Không phải kiểu giang hồ xăm trổ lộ liễu, mà giống người làm “việc bẩn” thuê—gọn gàng, lạnh lùng.
Người đi đầu rít lên:
“Tránh ra. Không liên quan đến mày.”
Huy nuốt khan, ôm chặt chiếc điện thoại như vũ khí.
“Cô ấy vừa sinh xong. Tôi gọi cấp cứu rồi. Mấy anh là ai?”
Gã kia cười nhạt:
“Cấp cứu? Ở đây sóng yếu, mày gọi được ai? Đưa con nhỏ đây.”
Cô gái—Thuỳ—co người, ôm con vào ngực, đôi mắt mở to hoảng loạn. Giọng cô khàn đặc:
“Anh… đừng… đừng để họ đưa em đi…”
Huy chợt nhớ lại tiếng gọi lúc nãy: “Lan…” Một cái tên như mũi kim chích thẳng vào ký ức. Huy không thể nhầm được. Lan là tên người yêu cũ của anh—cô gái đã rời đi đột ngột ba năm trước, bỏ lại một lời nhắn cụt ngủn: “Em xin lỗi. Đừng tìm em.”
Nhưng cô gái trước mặt lại tên Thuỳ. Và dù gương mặt xanh xao, tóc bết bùn, Huy vẫn thấy vài nét quen: sống mũi, khoé miệng, cách run rẩy khi sợ.
Anh quay sang hỏi nhỏ:
“Em… em có tên khác không?”
Cô gái cắn môi đến bật máu, nước mắt lăn dài:
“Em… không muốn anh biết… nhưng đúng… em từng tên Lan.”
Huy như bị ai đấm vào ngực. Tai ù đi, chân muốn khuỵu. Anh không hiểu vì sao Lan lại ở đây, lại sinh con trong nghĩa trang, lại có người đuổi bắt.
Gã đàn ông đứng sau bực bội:
“Còn nói chuyện tình cảm nữa hả? Lấy nó!”
Huy lùi lại một bước, đưa tay chặn.
“Các anh muốn gì? Nếu cô ấy nợ tiền thì nói chuyện với pháp luật. Đừng làm bậy.”
Gã đi đầu nheo mắt:
“Pháp luật? Mày nghĩ đơn giản quá. Nó không được phép xuất hiện. Nhất là… với cái con trong tay.”
Lan thở dốc, siết chặt đứa bé.
“Anh Huy… em không cố ý lừa anh. Em bị ép. Em trốn… trốn mấy tháng nay…”
Huy nhìn đứa bé ngủ ngắt trên ngực mẹ. Một cảm giác rợn người chạy dọc sống lưng: đứa bé này có thể là nguyên nhân của tất cả.
Anh cố kéo thời gian, lén nhấn gọi lại 115, rồi gọi cả công an phường. Sóng chập chờn nhưng màn hình có tín hiệu rung.
Một gã nhận ra, lao tới giật điện thoại. Huy né, nhưng bị đấm trúng vai. Đau điếng, anh vẫn giữ thăng bằng, vung chiếc thùng hàng đánh trả, bật nắp hộp rơi ra đất. Bên trong chẳng phải đồ ăn hay hàng hóa—mà là một phong bì dày và một chiếc điện thoại khác được bọc nylon.
Lan sững người nhìn phong bì, mặt tái mét:
“Trời ơi… họ gửi cái đó… qua anh…”
Huy hiểu ra: đơn ship này không phải tình cờ. Anh bị dùng làm “người vận chuyển” mà không biết. Trong phong bì, một mép giấy lộ ra dòng chữ: “Hồ sơ xét nghiệm – ADN”.
Gã đàn ông chửi thề, lao tới giật lại.
“Đưa đây!”
Huy lùi lại theo phản xạ, phong bì rách thêm, lộ một tờ có dấu đỏ và tên… một người đàn ông nổi tiếng trong giới bất động sản mà Huy từng nghe trên tivi. Tim anh thắt lại.
Lan khóc bật ra:
“Con em… là con của ông ta. Em bị bắt che giấu. Họ muốn em biến mất… hoặc giao con…”
Tiếng xe máy từ xa vang lên. Có ánh đèn loang loáng tiến lại. Một giọng phụ nữ hớt hải:
“Lan! Lan đâu rồi?!”
Huy ngỡ ngàng. Người vừa chạy tới là chị Hạnh, chủ quán cơm gần khu trọ của anh—người từng kể mình có em gái mất liên lạc nhiều năm.
Chị Hạnh nhìn Lan, rồi nhìn đứa bé, hai tay bủn rủn:
“Trời ơi… em là Thuỳ thật rồi…”
Lan nấc lên, gục đầu:
“Chị… cứu em…”
Trong khoảnh khắc, Huy hiểu rằng Lan không chỉ là người yêu cũ. Cô là một người đang chạy trốn khỏi một cái bẫy lớn hơn rất nhiều. Và anh—một shipper nghèo—đang đứng giữa những kẻ sẵn sàng làm mọi thứ để bịt miệng cô.
Huy biết nếu đứng lại, họ sẽ mất tất cả: Lan, đứa bé, cả mạng sống. Anh nén đau ở vai, nhìn nhanh quanh bãi đất. Con rạch nhỏ phía sau có lối băng qua mấy nhà tôn dựng tạm. Nếu chạy, chỉ cần tới được khu dân cư đông, họ sẽ có cơ hội.
“Chị Hạnh!” Huy nói gấp. “Chị bế bé được không? Em dìu Lan. Chạy theo em!”
Chị Hạnh run nhưng vẫn gật mạnh, đón đứa bé bằng hai tay cẩn thận như ôm cả thế giới. Lan cố ngồi dậy, chân mềm nhũn, mặt trắng bệch. Huy đỡ cô đứng lên, khoác áo che bụng, một tay giữ thăng bằng, một tay cầm phong bì.
Gã đàn ông lao tới, Huy đẩy Lan ra sau, lấy thùng hàng ném thẳng vào mặt hắn. “Bốp!” Hắn chửi thề, khựng lại nửa giây—đủ để cả ba người lao xuống bờ đất trơn trượt cạnh rạch.
Bùn ngập tới mắt cá, Lan trượt chân suýt ngã. Huy kéo mạnh, răng nghiến chặt. Anh nghe phía sau tiếng bước chân đuổi theo và tiếng kim loại va nhau, như có thứ gì đó được rút ra khỏi túi áo.
“Đừng chạy! Dừng lại!” gã kia quát.
Chị Hạnh thở dốc, vừa ôm bé vừa chạy, nước mắt giàn giụa. Đứa bé khóc oe oe, tiếng khóc khiến cả khu nhà tôn bật sáng đèn. Một người đàn ông trong nhà bước ra, cầm cây gậy tre:
“Ai đó?! Làm gì mà la um sùm vậy?”
Huy hét lên:
“Anh ơi gọi giúp công an! Có người đuổi đánh!”
Chỉ cần có người chứng kiến, bọn kia sẽ dè chừng. Đúng như Huy nghĩ, hai gã đàn ông chựng lại khi thấy vài bóng người lố nhố. Nhưng gã cầm đầu vẫn liều, bước tới, giọng lạnh tanh:
“Đừng xen vào. Đây là chuyện gia đình.”
Huy bật cười cay đắng.
“Gia đình nào đẻ trong nghĩa trang?!”
Lúc này, một tiếng còi xe cứu thương vang lên rất xa—có thể chỉ là tưởng tượng, nhưng đủ khiến Lan bật hy vọng. Huy nhìn điện thoại: cuộc gọi lúc nãy đã kết nối được vài giây rồi rớt, nhưng anh kịp gửi vị trí cho một người bạn chạy xe ôm công nghệ ở gần đó.
Một phút sau, chiếc xe máy thắng gấp. Tuấn, bạn Huy, nhảy xuống:
“Trời đất! Có chuyện gì?”
Huy gằn giọng:
“Chở chị Hạnh với bé ra đầu đường lớn! Nhanh!”
Tuấn thấy tình hình không ổn, không hỏi thêm, lập tức quay xe. Chị Hạnh leo lên, ôm bé sát ngực, miệng liên tục dỗ dành. Tuấn phóng đi, để lại vệt bụi mỏng.
Lan hoảng loạn:
“Con em… con em…”
Huy giữ Lan lại:
“Yên tâm. Con em sẽ an toàn hơn đi với họ. Giờ em phải sống đã.”
Hai gã đàn ông định đuổi theo xe của Tuấn, nhưng dân quanh đó bắt đầu kéo ra đông hơn. Có người đã bấm điện thoại gọi. Sự hiện diện của “đám đông” là thứ vũ khí mạnh nhất của người nghèo.
Gã cầm đầu quay sang Huy, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống:
“Mày biết mày vừa phá chuyện của ai không?”
Huy siết chặt phong bì, đáp gọn:
“Tôi chỉ biết cô ấy là người. Đứa bé cũng là người.”
Lan run rẩy, thì thào với Huy:
“Anh… trong phong bì là kết quả ADN. Em giữ để làm bằng chứng. Nhưng họ đánh rơi điện thoại, em mới có cơ hội trốn…”
Huy chợt hiểu vì sao họ muốn cô biến mất. Nếu kết quả đó được đưa ra, cả một con người quyền lực sẽ bị kéo xuống. Và những kẻ như Lan—một cô gái tỉnh lẻ lên thành phố làm phục vụ—chỉ là con cờ có thể bị xoá.
Đúng lúc gã đàn ông định xông tới lần nữa, tiếng còi công an vang lên. Hai xe máy công an phường chạy tới cùng một dân phòng. Đám người tản ra nhường đường.
“Có chuyện gì?” công an hỏi lớn.
Lan gần như gục xuống, Huy đỡ cô, nói nhanh:
“Cô ấy vừa sinh. Bị hai người kia truy đuổi. Tôi có bằng chứng họ cố tình gây nguy hiểm.”
Hai gã đàn ông lập tức đổi giọng, chìa thẻ gì đó ra rất nhanh. Công an nhìn thoáng, thái độ chững lại—nhưng vẫn yêu cầu về phường làm việc.
Lan nhìn Huy, mắt đỏ hoe:
“Anh… nếu em nói hết… anh sẽ gặp rắc rối.”
Huy thở ra, mệt mỏi đến rã rời.
“Anh nghèo thì đã rắc rối sẵn rồi. Nhưng anh không thể nhìn em và con em bị chôn sống lần nữa.”
Đêm đó, Lan được đưa đi cấp cứu. Đứa bé được chị Hạnh chăm tạm ở bệnh viện. Huy ngồi ngoài hành lang, vai đau nhức, tay vẫn cầm phong bì như cầm một quả bom.
Anh hiểu: từ khoảnh khắc anh bước vào bãi tha ma ấy, đời anh đã rẽ sang một hướng khác. Không phải vì tiền, không phải vì kịch tính. Mà vì có những thứ dù nghèo đến đâu, người ta vẫn phải chọn đứng về phía nó—sự thật và một sinh mạng mới chào đời.



