Ông Nột năm nay sáu mươi ba tuổi, góa vợ đã bốn năm. Ông sống trong căn nhà cấp bốn ở cuối hẻm đường Phan Văn Trị, quận Gò Vấp. Con trai ông đi làm xa, gửi thằng bé tên Tùng—mười tuổi—về cho ông chăm suốt mùa hè.
Từ ngày Tùng về, xóm nhỏ bỗng ồn hơn. Ban ngày ông Nột đưa cháu đi học thêm, tối về hai ông cháu ăn cơm rồi đóng cửa sớm. Ông kỹ tính, ít giao du, chỉ chào hỏi xã giao với hàng xóm là bà Bảy Lành, người hay ngồi trước nhà bán trà đá và bánh tráng.
Đêm đó, gần mười một giờ, bà Bảy vẫn chưa dọn hàng vì đang chờ con gái ghé đón. Bà ngồi lật điện thoại, bỗng thấy Tùng lò dò ra khỏi nhà ông Nột. Thằng bé đội nón lưỡi trai, mang dép lê, tay ôm cái cặp nhỏ như vừa chuẩn bị sẵn.
Bà Bảy gọi khẽ:
— “Tùng, khuya rồi đi đâu vậy con?”
Tùng giật mình, lắc đầu lia lịa. Thằng bé không trả lời mà bước nhanh về phía đầu hẻm. Điều khiến bà Bảy lạnh sống lưng là… trong nhà ông Nột lúc nãy vẫn tắt đèn, nhưng bà vừa nghe tiếng ai đó nói chuyện trong đó, giọng đàn ông khàn khàn, không giống ông Nột.
Bà Bảy đứng bật dậy. Vốn tính nhiều chuyện nhưng không phải kiểu bịa đặt, bà bước lại gần cổng nhà ông Nột, ghé tai nghe. Từ bên trong vọng ra tiếng kéo ghế, tiếng sột soạt như lục lọi, rồi có tiếng nói cộc lốc:
— “Lấy nhanh… đem ra đây.”
Bà Bảy run tay, nhìn quanh. Ông Nột thường thức khuya đọc báo, nhưng tiếng kia không phải tiếng ông. Và đáng sợ hơn, bà nhớ rõ lúc chiều ông Nột có nói: “Tối nay ông mệt, chắc ngủ sớm.”
Bà Bảy toan gõ cửa thì nghe tiếng đồ vật rơi mạnh, rồi tiếng trẻ con nấc lên—giống Tùng.
Không nghĩ được thêm, bà lập tức móc điện thoại gọi cho công an phường. Vừa gọi, bà vừa nhìn theo bóng Tùng đang chạy dọc con hẻm tối, nhỏ dần rồi mất hút.
Chưa đầy mười phút sau, tiếng còi xe vang lên. Bà Bảy đứng ngay cửa, tim đập như muốn vỡ, miệng chỉ kịp nói đúng một câu:
— “Trong nhà ông Nột… hình như có người lạ. Mà thằng Tùng nó chạy ra ngoài rồi!”
Công an phường tới gồm hai anh: Trung úy Hải và anh Tuấn dân phòng. Bà Bảy Lành vừa chỉ tay vào cổng nhà ông Nột vừa nói nhanh, giọng vẫn còn run:
— “Em thấy thằng Tùng nó ôm cặp chạy ra đầu hẻm… còn trong nhà có tiếng người đàn ông lạ… nói chuyện kiểu hăm dọa đó chú!”
Trung úy Hải gật đầu, ra hiệu cho dân phòng đứng chặn hai đầu hẻm, đề phòng trường hợp có người tẩu thoát. Anh Hải bước tới trước cổng nhà ông Nột, đưa tay gõ mạnh:
— “Công an đây! Trong nhà có ai không?”
Không tiếng trả lời. Nhưng ngay giây sau, từ bên trong vang ra một tiếng động “cộp” như ai đó vấp phải ghế. Cánh cửa sổ phía hông nhà khẽ rung lên. Anh Hải không chờ thêm, lập tức dùng đèn pin soi qua khe cửa, rồi lấy chìa khóa vạn năng mở nhanh.
Cánh cửa vừa bật ra, mùi rượu pha mùi mồ hôi nồng nặc xộc thẳng vào. Đèn trong nhà vẫn tắt, chỉ có ánh đèn pin quét qua nền gạch thấy rõ một cảnh tượng khiến bà Bảy đứng ngoài cũng phải lảo đảo:
Ông Nột đang ngồi bệt dưới đất, áo bị kéo lệch, mặt đỏ bừng như vừa bị đánh. Miệng ông bị dán băng keo ngang, hai tay bị trói bằng dây dù. Ông ngước lên, mắt mở to, cố phát ra tiếng ú ớ cầu cứu.
Còn trong góc nhà, có một người đàn ông tầm bốn mươi tuổi, tóc bù xù, tay cầm cây tuýp sắt. Vừa thấy công an, hắn hốt hoảng định lao ra cửa sau.
— “Đứng im!” – Anh Hải quát lớn.
Anh Tuấn dân phòng lao tới chặn đường, vật lộn trong vài giây. Người đàn ông vùng vẫy điên cuồng nhưng cuối cùng vẫn bị quật xuống nền gạch, khóa tay lại.
Bà Bảy nhìn kỹ mới nhận ra đó là Hưng “sẹo”, kẻ từng sống trong khu trọ cách đây vài năm, chuyên nhậu nhẹt và cờ bạc, sau đó bỏ đi biệt tăm. Bà nghe người ta đồn Hưng nợ nần đủ nơi, bị xã hội đen tìm, nên lén về khu cũ kiếm đường làm ăn.
Anh Hải xé băng keo trên miệng ông Nột. Ông Nột thở dốc, giọng khàn:
— “Nó… nó vô nhà… lấy chìa khóa dự phòng… rồi khống chế tôi… nó hỏi tiền…”
Ông chưa nói hết câu đã nhớ ra điều quan trọng, lập tức bật ngồi thẳng dậy, hoảng loạn:
— “Trời ơi! Tùng đâu? Tùng của tôi đâu rồi?”
Bà Bảy cũng giật mình, kéo tay anh Hải:
— “Thằng nhỏ chạy ra ngoài… nó ôm cái cặp như chuẩn bị đi sẵn vậy. Hồi nãy tui gọi nó, nó không trả lời!”
Anh Hải lập tức phát lệnh qua bộ đàm cho dân phòng tìm trẻ con quanh khu vực. Một anh chạy thẳng ra đầu hẻm, một anh khác rọi đèn vào những nhà còn sáng điện hỏi thăm.
Trong lúc đó, Hưng “sẹo” cúi mặt, im lặng. Anh Hải kéo hắn đứng dậy, hỏi dồn:
— “Thằng bé đâu? Mày làm gì nó?”
Hưng nhếch môi, cười hằn:
— “Tôi chưa kịp làm gì nó. Nó chạy trước rồi… tại ông già này la.”
Anh Hải tát bàn tay xuống bàn, giọng sắc lạnh:
— “Mày đột nhập, trói người, uy hiếp trẻ em là phạm tội nặng. Đừng tưởng nói vậy là xong!”
Ông Nột lúc này vừa run vừa tức. Ông kể lại, lúc gần mười giờ, Tùng đã xin ông cho qua nhà bạn trong hẻm chơi game. Ông không cho, bắt ở nhà học bài. Tùng phụng phịu, bỏ vào phòng.
Khoảng nửa tiếng sau, ông Nột ra kiểm tra thì thấy Tùng nằm quay mặt vào tường, tưởng cháu ngủ nên ông đi rửa chén. Đúng lúc ông ra sau nhà, Hưng “sẹo” cạy cửa bếp chui vào.
Hưng không chỉ muốn lấy tiền. Hắn lục khắp nhà, hỏi ông Nột có vàng hay giấy tờ gì không. Khi ông Nột chống cự, hắn trói ông lại, dọa nếu la lên sẽ “xử luôn”. Đúng lúc đó, Tùng từ phòng chạy ra, nhìn thấy cảnh ông bị trói, mặt tái mét.
Điều kỳ lạ là Tùng không khóc, không la. Thằng bé nhìn Hưng một giây, rồi lùi lại, chạy biến vào phòng, gom vội cái cặp.
Ông Nột hoảng, cố giãy giụa ú ớ. Hưng quay qua quát:
— “Mày đứng lại!”
Nhưng Tùng đã lao ra cửa chính đúng lúc bà Bảy nhìn thấy.
Nghe tới đây, bà Bảy thở hắt:
— “Trời đất ơi… vậy nó chạy đi đâu giờ này?”
Anh Hải không trả lời ngay. Anh nhìn cái cặp học của Tùng trên ghế, nhưng trong đó trống rỗng, chỉ có một tờ giấy nhàu nát rơi ra.
Anh Hải nhặt lên, mở ra đọc. Vừa đọc xong, ánh mắt anh tối lại, giọng nghiêm trọng:
— “Ông Nột… ông có biết thằng Tùng viết gì không?”
Ông Nột hoang mang:
— “Nó viết gì…? Trời ơi, cháu tôi…!”
Anh Hải đưa tờ giấy ra trước mặt ông. Trên đó là nét chữ trẻ con nguệch ngoạc:
“Con đi tìm ba. Đừng tìm con.”
Ông Nột như bị ai tạt nguyên gáo nước lạnh vào mặt. Hai tai ông ù đi, chân tay rã rời.
— “Nó… nó nói đi tìm ba?” – Ông lặp lại, giọng lạc hẳn.
Anh Hải lập tức hỏi:
— “Ba của Tùng đang ở đâu? Tên gì? Làm ở đâu?”
Ông Nột nắm chặt mép bàn, cố trấn tĩnh:
— “Con trai tôi tên Lê Minh Khôi… nó làm công trình ngoài Bình Dương… nhưng mấy bữa nay… tôi gọi không được.”
Bà Bảy nghe vậy mới sực nhớ. Hồi chiều ông Nột ngồi trước cửa, mặt bần thần nhìn điện thoại. Khi bà hỏi, ông chỉ cười gượng: “Chắc nó bận.”
Nhưng lúc này, mọi thứ không còn đơn giản là “bận”.
Anh Hải cầm tờ giấy, nói nhanh:
— “Khả năng thằng bé nghe được chuyện gì đó. Hoặc nó sợ ông bị hại… nên bỏ chạy. Nhưng 10 tuổi mà dám đi tìm ba trong đêm thì phải có lý do.”
Ngay lập tức, công an phường chia người tìm Tùng theo 3 hướng: đầu hẻm ra đường lớn, khu chợ đêm gần đó và bến xe buýt cách khoảng 700 mét. Bà Bảy tự nguyện đi theo một nhóm vì bà nhìn thấy rõ hướng Tùng chạy.
Trong khi đó, ông Nột được đưa ra ngoài ngồi ghế, tay vẫn còn lằn vết dây trói. Ông run tới mức hai hàm răng đánh vào nhau. Ông không sợ mình bị đánh nữa. Ông chỉ sợ Tùng gặp chuyện.
Bà Bảy vừa đi vừa gọi tên thằng bé:
— “Tùng ơi! Tùng! Con ở đâu trả lời dì Bảy đi con!”
Nhưng con hẻm dài hun hút, chỉ có tiếng chó sủa và tiếng xe thỉnh thoảng chạy qua đường lớn.
Tới ngã ba đầu hẻm, anh dân phòng phát hiện dấu dép lê nhỏ còn ướt, như vừa chạy qua vũng nước. Dấu ấy hướng về phía đường chính, nơi có tiệm tạp hóa mở muộn.
Anh Hải chạy tới hỏi bà chủ tiệm. Bà chủ chỉ tay ra phía trạm xe buýt:
— “Hồi nãy có thằng nhỏ mua chai nước lọc với cái bánh… hỏi ‘xe đi Bình Dương’… tui còn tưởng con ai đi lạc.”
Nghe xong, ông Nột gần như ngã quỵ. Bình Dương. Đúng nơi con trai ông làm.
Anh Hải lập tức gọi thêm một tổ hỗ trợ, đồng thời liên hệ bảo vệ khu vực trạm xe buýt. Khi mọi người chạy tới, họ nhìn thấy một cảnh vừa thương vừa nguy hiểm: Tùng ngồi co ro ở ghế trạm, ôm cặp trước ngực, mắt đỏ hoe nhưng cố nén khóc.
Thấy ông Nột, thằng bé bật dậy, nhưng không chạy lại ngay. Nó nhìn ông như sợ bị mắng.
Ông Nột lao tới ôm chặt lấy Tùng, giọng nghẹn:
— “Sao con dại vậy… khuya rồi còn đi đâu… con muốn ông chết vì lo à?”
Tùng bặm môi, rồi bật khóc tức tưởi:
— “Ông ơi… con nghe ba nói… ba bị người ta hăm dọa… ba nói ba nợ tiền… ba nói ‘đừng nói cho ông’… con sợ ông biết lại lo… con chỉ muốn gặp ba thôi…”
Ông Nột chết lặng. Ông nhìn anh Hải như cầu cứu.
Anh Hải ngồi xuống ngang tầm Tùng, nói chậm rãi:
— “Con nghe ba nói chuyện đó khi nào? Qua điện thoại à?”
Tùng gật:
— “Dạ… hôm kia ba gọi về… con thấy ba nói nhỏ… ba nói có người tới công trình kiếm ba… ba bảo sợ về nhà sẽ liên lụy ông… rồi ba tắt máy. Con gọi lại không được.”
Ông Nột ôm mặt. Thì ra mấy ngày nay con trai ông mất liên lạc không phải vì bận. Mà là vì nó đang trốn tránh một chuyện.
Bà Bảy đứng cạnh nghe mà tim thắt lại. Bà không ngờ thằng nhỏ 10 tuổi lại mang nặng suy nghĩ vậy.
Anh Hải đưa mọi người quay lại phường lấy lời khai. Hưng “sẹo” đã bị còng tay, cúi đầu. Qua đấu tranh nhanh, hắn khai rằng hắn biết ông Nột sống một mình với cháu nên dễ ra tay. Nhưng còn một chuyện khiến tất cả lạnh người:
Hưng không tự nhiên quay lại. Hắn được một người “gợi ý” rằng trong nhà ông Nột có tiền vì con trai làm công trình gửi về.
Nghe tới đó, ông Nột lập tức hiểu: Có thể Khôi đã từng kể hoàn cảnh gia đình với ai đó, và chuyện bị lộ.
Công an tiếp tục xác minh về Khôi ở Bình Dương, liên hệ công an địa phương và công trình nơi anh làm. Đến rạng sáng, tin báo về: Khôi vẫn an toàn, đang lẩn trốn vì vay nóng để xoay tiền cho dự án, bị người ta truy tìm. Khi nghe tin cha bị cướp và con trai mất tích, Khôi bật khóc trong điện thoại, xin được về ngay.
Sáng hôm sau, Khôi bắt xe về. Vừa bước xuống, anh ôm Tùng chặt tới mức thằng bé không thở nổi.
Anh nghẹn ngào:
— “Ba xin lỗi… ba tưởng trốn là xong… ai ngờ làm con sợ…”
Ông Nột đứng cạnh, mắt đỏ hoe nhưng giọng dứt khoát:
— “Sai thì sửa. Nhưng từ giờ… đừng để thằng nhỏ gánh thay người lớn nữa.”
Tùng ngẩng lên, lau nước mắt, thì thào:
— “Con chỉ muốn… nhà mình đừng mất nhau.”
Bà Bảy Lành nhìn cảnh đó, tự dưng thấy cay mắt. Bà nghĩ, có những đêm chỉ cần chậm một chút thôi, mọi chuyện đã rẽ sang hướng khác.



