Vừa Bước Ra Khỏi Tòa, Chồng Cũ Hí Hửng Đưa Cả Gia Đình Nhà Chồng Về “Tiếp Quản” Biệt Thự 25 Tỷ Của Tôi. Nhưng Khi Cánh Cửa Mở Ra, Mẹ Chồng Lập Tức Ngất Xỉu Tại Chỗ!..
Vừa bước ra khỏi tòa án quận, tôi vẫn còn nghe tiếng búa gõ chốt lại cuộc hôn nhân kéo dài tám năm. Trời nắng gắt, nhưng sống lưng tôi lạnh toát. Trên tay là bản án ly hôn, còn trong đầu chỉ vang một câu: cuối cùng cũng xong.
Tôi tên Nguyễn Thu Hà, 32 tuổi, chủ một chuỗi spa nhỏ ở TP.HCM. Cuộc hôn nhân với Trần Minh Khang—chồng cũ của tôi—đã mục ruỗng từ lâu. Khang ngoại tình, nợ nần, lại còn đem danh nghĩa “chồng” để vay tiền bạn bè tôi. Tôi chịu đựng đến giới hạn thì dừng.
Ngay bậc thềm tòa, Khang nở nụ cười rất lạ. Không phải kiểu buồn bã của một người đàn ông vừa ly hôn, mà là kiểu… hí hửng như sắp trúng số.
Anh ta bước tới, giọng thân mật đến rợn:
“Thu Hà, cảm ơn em nha. Giờ mọi thứ rõ ràng rồi.”
Tôi chưa kịp hiểu câu đó nghĩa gì thì sau lưng Khang đã có tiếng bước chân lộn xộn. Một chiếc xe bảy chỗ dừng xịch. **Mẹ chồng tôi—bà Trần Thị Lệ—**bước xuống, theo sau là ba người họ hàng bên nội. Ai cũng ăn mặc chỉnh tề, mặt nghiêm như đi nhận đất đai.
Bà Lệ nhìn tôi từ đầu đến chân rồi hất hàm:
“Giờ ly hôn xong rồi, con dâu cũ không còn quyền gì nữa. Nhà này tới ‘tiếp quản’ lại căn biệt thự.”
Tôi chết sững.
“Biệt thự nào ạ?”
Khang khoác tay mẹ mình, nói như tuyên bố:
“Căn biệt thự 25 tỷ ở Thảo Điền. Em đứng tên thì cũng là do anh em mình là vợ chồng. Giờ chia tay, gia đình anh về ở cho đỡ lãng phí.”
Tôi bật cười, nhưng cổ họng nghẹn:
“Anh nói cái gì vậy? Biệt thự đó tôi mua trước khi cưới anh, sổ hồng đứng tên tôi. Anh đừng mơ!”
Bà Lệ xông tới, rít lên:
“Cô đừng quên cô từng ở nhà tôi, ăn cơm nhà tôi! Của cải cũng là nhờ phúc nhà chồng!”
Không muốn đứng đôi co trước cổng tòa, tôi quay người đi thẳng. Nhưng vừa lên xe, tôi thấy họ bám theo như đã chuẩn bị sẵn. Chiếc xe bảy chỗ phóng sát đuôi, quyết không buông.
Và chỉ hơn ba mươi phút sau, cả đoàn đã đứng trước cổng biệt thự của tôi.
Khang giơ tay bấm chuông, miệng cười to:
“Rồi, mở cửa ra đi. Để nhà anh vào ‘tiếp quản’!”
Nhưng khi cánh cửa cổng sắt từ từ mở ra, nụ cười của Khang đông cứng lại.
Còn mẹ chồng tôi thì trợn tròn mắt, mặt tái mét, môi run run…
Và ngay giây sau, bà ngất xỉu tại chỗ.
Bà Lệ đổ gục xuống nền gạch trước cổng, khiến cả đám người đi theo cuống cuồng. Một cô em họ nhà chồng hét lên:
“Trời ơi! Mẹ… mẹ sao vậy?”
Khang cũng hoảng, nhưng vẫn cố tỏ ra mạnh miệng. Anh ta quay sang tôi gằn giọng:
“Thu Hà! Em giở trò gì đây? Mở cổng ra cho người ta vào rồi còn đứng đó!”
Tôi im lặng. Tôi không làm gì cả. Tôi chỉ đứng nhìn, bình tĩnh đến mức chính tôi cũng thấy lạ. Vì thật ra… tôi đã chuẩn bị cho ngày này, dù không nghĩ họ sẽ trơ trẽn đến vậy.
Cánh cổng mở rộng hoàn toàn.
Bên trong sân, vài người đàn ông mặc đồng phục đang bưng đồ, khiêng thang, khoan tường. Một tấm bảng lớn dựng ngay lối vào, chữ đỏ nổi bật:
“CÔNG TRÌNH CẢI TẠO – CHỦ ĐẦU TƯ: NGUYỄN THU HÀ
ĐƠN VỊ THI CÔNG: CÔNG TY XÂY DỰNG AN PHÁT”
Nhưng điều khiến mẹ chồng tôi ngất xỉu không phải tấm bảng đó.
Mà là người đang đứng trước cửa chính, tay cầm tập hồ sơ, dáng cao gầy, mặc áo sơ mi trắng, nhìn thẳng ra cổng với ánh mắt lạnh như băng.
Trần Minh Quân.
Anh ta là anh trai ruột của Khang.
Mà cũng là người… từng bị gia đình này “xóa sổ” khỏi gia phả.
Ngày tôi mới cưới Khang, tôi từng nghe loáng thoáng về người anh trai này. Người ta bảo Quân bất hiếu, bỏ nhà đi, cắt đứt liên lạc. Bà Lệ gọi anh ta là “đồ phản”. Nhưng tôi chưa từng gặp.
Giờ thì tôi đã hiểu.
Không khí như đóng băng. Một người họ hàng bên nội lắp bắp:
“Quân… sao… sao mày ở đây?”
Quân nhìn bà Lệ đang được dìu dậy, giọng đều đều:
“Con về lấy lại thứ của con. Mẹ.”
Bà Lệ chưa kịp hoàn hồn đã bật khóc lẫn giận dữ:
“Không phải! Mày không có quyền! Mày còn mặt mũi quay về đây à?”
Khang quay ngoắt sang tôi, mắt trợn lên:
“Thu Hà, sao anh Quân ở nhà em?”
Tôi nhếch môi:
“Nhà tôi. Tôi mời ai đến là quyền của tôi.”
Khang lao tới vài bước, nhưng bị một người đàn ông mặc vest chặn lại. Ông ta đưa thẻ:
“Chúng tôi là đại diện pháp lý của chị Thu Hà. Mời anh và gia đình giữ trật tự, nếu gây rối chúng tôi sẽ báo công an phường.”
Khang nghẹn họng. Tôi thấy cổ anh ta đỏ bừng. Nhưng tôi vẫn chưa nói hết.
Tôi bước tới, lấy trong túi xách ra một bộ giấy tờ photo có dấu đỏ, đưa thẳng cho mẹ chồng:
“Bà Lệ. Bà muốn tiếp quản đúng không? Vậy bà nhìn kỹ đi.”
Bà giật lấy, mắt đảo liên tục. Rồi bà run lên.
Trong giấy tờ là bản sao công chứng hợp đồng chuyển nhượng cổ phần và thỏa thuận công nợ.
Tôi nói rõ ràng:
“Bảy tháng trước, chồng bà—ông Trần Văn Hữu—vay của tôi 3 tỷ để ‘đầu tư xoay vòng’. Ông ấy ký giấy, thế chấp bằng… quyền thừa kế căn nhà của gia đình bên Bình Dương. Nhưng sau đó, tôi phát hiện ông ấy không vay cho công việc gì cả.”
Khang lập tức cướp lời:
“Em bịa! Ba anh làm gì vay em!”
Tôi quay sang Khang, cười khẽ:
“Anh không biết thật à? Tiền đó ông Hữu đem đi trả nợ cho anh. Trả nợ cờ bạc và cá độ của anh.”
Cả đám người đứng như trời trồng.
Khang giật lùi một bước, miệng cứng lại:
“Không… không có…”
Quân lúc này mới bước ra, giọng như một nhát dao:
“Không chỉ vậy. Hồi còn ở nhà, chính Khang và mẹ đã ép tôi đứng tên vay ngân hàng. Tôi mất sạch. Tôi bỏ đi vì tôi không muốn chết chung với họ.”
Bà Lệ hét lên:
“Mày im đi!”
Nhưng Quân không im. Anh ta đưa một tập giấy khác cho tôi, rồi nói:
“Thu Hà, đưa họ xem luôn đi.”
Tôi gật đầu, nhìn thẳng vào bà Lệ:
“Bà ngất xỉu vì thấy anh Quân đúng không? Nhưng bà còn chưa biết… biệt thự này có một phần tiền là từ anh ấy.”
Câu đó khiến Khang như bị tát.
Tôi nói tiếp, từng chữ chắc nịch:
“Ngày xưa anh Quân gửi tiền về cho mẹ, để bà chữa bệnh. Nhưng bà lấy tiền đó cho Khang mở công ty. Công ty phá sản, nợ chồng nợ. Anh Quân đi nước ngoài làm lại từ đầu. Ba năm trước anh ấy quay về, lặng lẽ gặp tôi, nhờ tôi giúp thu thập giấy tờ… để một lần kết thúc.”
Mẹ chồng tôi lảo đảo. Tay bà bấu chặt vào áo người bên cạnh:
“Không… không thể…”
Tôi cúi xuống, nói nhỏ nhưng đủ nghe:
“Bà định ‘tiếp quản’ nhà tôi, nhưng bà không biết… chính gia đình bà mới là người sắp bị ‘tiếp quản’ vì nợ.”
Khang gầm lên:
“Thu Hà! Mày dám chơi tao?”
Tôi nhìn thẳng anh ta:
“Không. Tôi chỉ tự bảo vệ mình.”
Và đúng lúc đó, tiếng còi xe dừng trước cửa vang lên.
Một người mặc đồng phục bưu điện bước tới, đưa phong bì:
“Nhà cô Thu Hà phải không ạ? Có giấy tờ tống đạt.”
Tôi nhận lấy.
Trên phong bì ghi rõ: Thông báo thụ lý vụ kiện dân sự – Trần Minh Quân kiện Trần Văn Hữu và Trần Minh Khang.
Tôi cầm phong bì lên, chưa vội mở. Chỉ cần nhìn dòng chữ ngoài bì thôi cũng đủ làm cả bọn họ sững sờ.
Khang nhìn chằm chằm như không tin vào mắt mình:
“Quân… anh kiện em?”
Quân đáp gọn:
“Anh không kiện em. Anh kiện những gì em làm.”
Một câu nói lạnh tanh, nhưng tôi biết nó đã được đè nén nhiều năm.
Bà Lệ lúc này đã tỉnh lại, nhưng sắc mặt không còn chút kiêu ngạo. Bà bước lên, tay run run, giọng bỗng đổi hẳn:
“Quân… con về thì cũng là con của mẹ. Chuyện cũ… thôi bỏ qua được không?”
Tôi bật cười khẽ trong bụng. Người phụ nữ ấy cả đời quen ra lệnh, quen chèn ép, quen đổ tội. Nhưng đến lúc sợ mất tất cả, bà lại nói chuyện như thể chỉ cần một câu “thôi bỏ qua” là xong.
Quân nhìn mẹ một lúc rất lâu. Ánh mắt anh không có hận dữ kiểu gào thét, chỉ là mệt mỏi như người vừa đi qua một đêm dài:
“Mẹ. Con đã bỏ qua từ lâu. Nhưng bỏ qua không có nghĩa là con để yên.”
Khang vẫn còn ngoan cố. Anh ta quay sang tôi, chỉ tay:
“Còn cô! Cô là vợ tôi! Cô có nghĩa vụ giúp gia đình tôi! Cô muốn làm lớn chuyện thì cô sẽ chẳng yên đâu!”
Tôi nhìn anh ta, bình thản đến lạ:
“Anh nhầm rồi. Tôi không còn là vợ anh nữa. Bản án sáng nay đã nói rõ. Và tôi cũng chưa từng có nghĩa vụ phải trả nợ thay cho anh.”
Một người họ hàng xen vào, giọng hằn học:
“Nhưng cô từng sống nhờ nhà người ta! Giờ giàu rồi quay lại đạp người ta xuống?”
Tôi quay sang, nói chậm rãi:
“Cô nói đúng một nửa. Tôi từng sống trong nhà họ. Nhưng tôi không sống nhờ. Tôi đóng góp, tôi xây dựng, tôi nhịn nhục. Và tôi cũng là người đã giúp họ trả rất nhiều khoản mà họ không bao giờ nói ra.”
Tôi bước tới cửa chính, chỉ vào bên trong.
Căn biệt thự vẫn sang trọng, nhưng đồ đạc bên trong đã được dọn bớt. Vài món nội thất bọc nilon, người thợ đang đo đạc lại hệ tủ. Trên tường, tôi cho tháo hết những khung ảnh cưới treo trước đây. Thay vào đó là tường trống, sạch, như một trang giấy mới.
Tôi nói:
“Nhà này tôi đang sửa để bán. Tôi không định ở nữa.”
Khang há hốc:
“Bán? Em bán nhà?”
“Ừ.” Tôi đáp. “Bán để chuyển sang nơi khác. Và để chấm dứt mọi thứ liên quan đến anh.”
Anh ta khựng lại, như bị hụt chân. Có lẽ trong đầu anh ta, căn biệt thự ấy là “của chắc”, là thứ anh ta có thể dùng để khoe khoang, hoặc tệ hơn là đem đi gán nợ.
Nhưng anh ta đâu biết… tôi đã khóa mọi cánh cửa đó từ lâu.
Quân lúc này đưa ra một phong bì khác, đặt xuống bậc thềm trước mặt mẹ mình:
“Trong này là bản sao giao dịch. Mẹ và ba đã sử dụng tên con để vay, rồi xóa dấu vết. Con đã thu thập đủ. Con không cần mẹ phải xin lỗi. Con chỉ cần công lý.”
Bà Lệ mở phong bì, tay càng lúc càng run. Những con chữ như thiêu đốt mắt bà.
Bà quay sang Khang, giọng vỡ ra:
“Con… con nói con chỉ mượn tạm thôi mà…”
Khang gào lên:
“Mẹ im đi! Giờ mẹ còn đổ hết lên đầu con?”
Ngay khoảnh khắc đó, tôi hiểu lý do họ luôn sống trong hỗn loạn. Vì họ không bao giờ nhận sai. Khi có chuyện, họ chỉ tìm người để đẩy xuống hố cùng.
Tôi bước tới, nhìn thẳng Khang:
“Anh còn nhớ hôm tôi phát hiện anh ngoại tình không? Anh bảo tôi: ‘Em biết điều thì im đi, giữ mặt mũi cho anh’. Anh nghĩ mặt mũi quan trọng hơn sự thật.”
Tôi chỉ tay vào mặt anh ta:
“Nhưng hôm nay anh phải đối diện với sự thật. Không ai che cho anh nữa.”
Khang đột nhiên lao tới, định giật hồ sơ trên tay Quân. Nhưng luật sư đứng cạnh đã ra hiệu. Hai người đàn ông mặc áo sơ mi đen từ trong nhà bước ra chặn lại, giữ khoảng cách.
Khang thở gấp, mắt đỏ ngầu:
“Thu Hà… mày muốn tao chết à?”
Tôi lắc đầu:
“Không. Tôi chỉ muốn anh dừng lại.”
Rồi tôi quay sang mẹ chồng:
“Bà từng nói tôi nhờ phúc nhà chồng mới có ngày hôm nay. Nhưng bà quên rằng… tôi có ngày hôm nay vì tôi tự đứng lên. Còn nhà bà—bà phá từ bên trong.”
Mẹ chồng bật khóc. Lần này là khóc thật. Không phải vì thương con, mà vì sợ.
Bà quỳ xuống trước Quân:
“Quân… mẹ sai rồi… mẹ xin con…”
Quân nhắm mắt, thở dài:
“Mẹ đứng dậy đi. Con không muốn nhìn thấy mẹ như vậy. Nhưng chuyện này sẽ theo pháp luật.”
Tôi mở cổng ra rộng hơn, chỉ tay về phía đường:
“Mọi người đi đi. Đây là nhà tôi. Tôi không mời.”
Khang nhìn quanh, như tìm một tia hy vọng. Nhưng không có. Không ai đứng về phía anh ta. Ngay cả mẹ anh ta cũng đang run rẩy, không còn che chắn.
Trước khi rời đi, Khang quay lại nói với tôi một câu cuối, giọng khàn:
“Em sẽ hối hận.”
Tôi nhìn thẳng, đáp ngắn gọn:
“Không. Người hối hận là anh.”
Chiếc xe bảy chỗ rời đi trong im lặng nặng nề. Tôi đứng trước cổng, nghe tiếng động cơ xa dần, lòng nhẹ như vừa trút được một tảng đá.
Quân bước tới cạnh tôi, nói nhỏ:
“Cảm ơn em. Nếu không có em, anh không thể kết thúc.”
Tôi gật đầu:
“Không sao. Em cũng cần kết thúc.”
Tôi đóng cổng lại.
Lần này, tôi biết chắc: cánh cửa ấy không chỉ đóng lại một căn nhà, mà đóng lại cả một đời bị lợi dụng.



